Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 69

Trước Tiếp

CHƯƠNG 69

Bên ngoài cửa sổ, trời đã ngả sang màu xanh chàm của buổi hoàng hôn, điểm xuyến thêm ánh sao và vầng trăng trăng khuyết; bên trong phòng, Bùi Hữu chủ động dẫn dắt bầu không khí, gần như ôm hôn quấn quýt với Thi Tĩnh Xuyên suốt từ cửa phòng tắm cho đến tận trên giường.

"Em chuẩn bị mấy thứ này từ khi nào vậy?" Mặc dù lồng ngực đang phập phồng dữ dội nhưng khi nhìn thấy Bùi Hữu lấy đồ từ trong ngăn kéo tủ đầu giường ra, ánh mắt của Thi Tĩnh Xuyên vẫn rung rinh một chút.

Bùi Hữu đeo găng tay vào, sau đó một lần nữa ôm lấy người đàn ông bên cạnh: "Em mua hồi chiều nay."

Lúc này cậu đặc biệt dịu dàng và kiên nhẫn, không hề lơ là với Thi Tĩnh Xuyên dù chỉ một giây.

Thi Tĩnh Xuyên có tận hưởng khoảnh khắc này không? Chắc chắn là có, bởi vì bình thường Bùi Hữu sẽ không chủ động như thế, vậy nên hiện tại hắn thực sự bị Bùi Hữu làm cho đầu óc không sao suy nghĩ được gì. Thế nhưng khi Bùi Hữu vừa hôn hắn vừa đưa tay xuống sắp chạm vào nơi đó, Thi Tĩnh Xuyên cảm thấy mình vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ được: "Bùi Hữu..."

Hắn đã phải dùng ý chí cực lớn mới miễn cưỡng khống chế được cơ thể không né tránh hay đẩy Bùi Hữu ra ngoài.

Bùi Hữu thực chất chỉ là muốn thử lòng một chút chứ không định một bước ăn ngay, vì vậy khi cảm nhận được đối phương có phần kháng cự, cậu tạm thời dừng động tác, trao cho người đàn ông một nụ hôn sâu và dài: "Anh ôm em một cái có được không, Thi Tĩnh Xuyên."

Giọng nói trầm thấp, từ tính, thanh sạch và vô cùng quyến rũ.

"..." Vừa rồi Thi Tĩnh Xuyên có một khoảnh khắc thực sự muốn ngăn Bùi Hữu lại, kết quả bây giờ được cậu âu yếm như thế, hắn lại không nỡ mở miệng: "Em đúng là đồ..."

Đôi bàn tay vốn đang ở tư thế phòng bị trước đó của hắn liền vòng qua ôm lấy eo Bùi Hữu.

Cảm nhận được sự dung túng của Thi Tĩnh Xuyên, Bùi Hữu mở ra thêm một món đồ hỗ trợ khác: "Anh cứ ôm em như thế này nhé?"

Cậu vừa nhẹ nhàng hỏi Thi Tĩnh Xuyên vừa dùng bàn tay đeo găng tay chạm vào nơi đó của đối phương.

Lần này không còn là thử nữa mà là thực sự hành động.

Thi Tĩnh Xuyên không ngốc, khi Bùi Hữu mở món đồ hỗ trợ ấy ra, hắn đã biết đối phương sắp làm thật rồi. Nhưng dù đã có chuẩn bị tâm lý trăm ngàn lần từ trước, trong tình cảnh xa lạ và hoàn toàn không nằm trong tầm kiểm soát của mình như vậy, hắn vẫn bất giác nín thở, toàn thân cho đến biểu cảm đều căng cứng ngay trong khoảnh khắc đó.

Bùi Hữu nhận ra điều này, liền cúi đầu hôn lên môi đối phương: "Là chỗ này sao? Hình như không phải, em cũng không biết có tìm được không nữa."

Cậu cố ý tự hỏi tự trả lời, nói nhỏ bên tai Thi Tĩnh Xuyên.

"...Em chịu thua em luôn rồi, Bùi Hữu." Đầu óc Thi Tĩnh Xuyên ong ong, cảm giác tâm lý của mình sắp sụp đổ đến nơi rồi.

Thực tế Bùi Hữu cũng sợ đối phương xuất hiện phản ứng tâm lý tiêu cực nên từ lúc bắt đầu, cậu luôn chú ý đến cảm xúc của hắn, chuẩn bị sẵn tư thế để dừng lại bất cứ lúc nào.

Nhưng không có.

Mặc dù biểu cảm của Thi Tĩnh Xuyên rất khó coi nhưng đối phương không hề có bất kỳ phản ứng chống chọi cực đoan nào. Thế nên tiếp theo Bùi Hữu đã thả lỏng hơn một chút. Trước đó cậu đã xem qua hình ảnh trên diễn đàn, lúc này cậu hết sức tập trung tìm kiếm, chẳng bao lâu sau đã thực sự tìm thấy được.

Còn về việc làm sao cậu biết thì đó chính là nhờ vào phản ứng kịch liệt của Thi Tĩnh Xuyên.

"Đúng rồi phải không?" Bùi Hữu nhìn người đàn ông đã bắt đầu chủ động phối hợp và quấn quýt hôn mình, tâm tình của cậu cũng trở nên kỳ diệu.

Mặc dù Thi Tĩnh Xuyên rất không muốn thừa nhận nhưng trong lần thử nghiệm này, hắn thực sự đã cảm nhận được một loại kh*** c*m vượt lên trên tất cả. Đây mới chỉ là lần đầu tiên, hơn nữa còn chưa dùng đến "hàng thật" mà đã đến mức này rồi, Thi Tĩnh Xuyên không biết nếu tiến thêm một bước thì cảm giác sẽ dữ dội ra sao.

Vì thế hắn có hơi hoảng hốt, nỗi hoang mang này duy trì mãi cho đến khi cao trào kết thúc, tâm trạng của hắn vẫn chưa thể bình phục lại được.

"Anh ổn không?" Bùi Hữu tháo găng tay, đi rửa tay xong quay lại thấy đối phương vẫn giữ nguyên tư thế nằm ngửa như lúc nãy, cậu ngồi bên mép giường quan tâm hỏi một câu.

Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy liền nghiêng đầu nhìn Bùi Hữu. Mặc dù nhất thời không ai mở lời, nhưng thông qua ánh mắt của Thi Tĩnh Xuyên, Bùi Hữu vẫn cảm nhận được cõi lòng nhấp nhô gợn sóng của hắn.

Bùi Hữu: "..."

Cậu còn đang nghĩ cách đối phó thì Thi Tĩnh Xuyên đã lên tiếng: "Em muốn biết cảm giác đó ra sao không?" Giọng nói của hắn vương chút khàn đục sau cuộc h**n **.

Mặc dù nghi ngờ dụng ý của Thi Tĩnh Xuyên trước câu hỏi này nhưng Bùi Hữu vẫn thuận theo lời hắn mà hỏi lại: "Cảm giác thế nào?" Vừa rồi cậu quan sát phản ứng của Thi Tĩnh Xuyên, đúng là có gì đó khác lắm.

"Em không biết à? Tự mình trải nghiệm một lần là biết thôi." Nói đến đây, Thi Tĩnh Xuyên cũng ngồi lên tựa vào đầu giường.

Bùi Hữu nghe vậy thì trả lời dứt khoát: "Khỏi đi anh."

"..." Thi Tĩnh Xuyên nghe câu này, hắn nhạy bén nhận ra thái độ của đối phương đã thay đổi, hay nói cách khác đối phương đã khôi phục lại trạng thái bình thường.

So sánh trước sau, Thi Tĩnh Xuyên dễ dàng phân tích ra được sự dịu ngoan của cậu lúc chiều và làm nũng dụ dỗ hắn thử một lần vào buổi tối, có lẽ đều nằm trong kế hoạch của đối phương cả rồi.

"Không ngờ em cũng có chút tâm cơ đấy." Hắn cầm một điếu thuốc đặt lên môi, không châm lửa mà cứ ngậm như thế cho đỡ thèm.

Câu trả lời của Bùi Hữu cho lời nói này là một cái ôm thật chặt: "Anh giận à?" Cậu lại vùi đầu vào cổ Thi Tĩnh Xuyên hỏi.

Thi Tĩnh Xuyên: "..."

Biết rõ đối phương là cố ý nhưng hắn vẫn vô thức nói chuyện dịu dàng hơn: "Không có." Hắn chỉ đang có chút nghi ngờ nhân sinh mà thôi.

"Vậy thì tốt." Bùi Hữu nghe vậy giống như vừa trút được gánh nặng, kéo chăn nằm xuống: "Anh đi rửa lại một chút đi nhé."

Thi Tĩnh Xuyên cảm thấy cậu luôn có bản lĩnh dắt hắn như dắt bò trong cái vòng lẩn quẩn giữa tức giận và vui sướng: "Em thì sao? Em không muốn à?" Câu hỏi này là để tỏ ý hắn không có ý định nằm ở dưới luôn đâu, ngược lại, lúc này lý trí của Thi Tĩnh Xuyên cứ on rồi off liên tục, bất ổn cực kỳ.

"Không cần." Tuy Bùi Hữu không cảm nhận được kh*** c*m cực hạn kia như Thi Tĩnh Xuyên, nhưng vừa rồi khi chạm vào hắn, sự thỏa mãn về mặt tâm lý của cậu thực chất cũng không thua kém gì kh*** c*m về thể xác. Hơn nữa hiện tại Thi Tĩnh Xuyên tuyệt đối không được bình tĩnh, lúc này Bùi Hữu cảm thấy điều quan trọng nhất là đừng có chọc vào hắn.

Thi Tĩnh Xuyên phát hiện mình cũng hết cách với Bùi Hữu: "Vẫn chưa đến 11 giờ mà." Hôm nay hắn đã tắm hai lần rồi, nên lúc này Thi Tĩnh Xuyên chỉ lấy khăn ướt lau dọn những thứ trên người.

"11 giờ là ngủ được rồi anh." Bình thường Bùi Hữu cũng ngủ vào giờ này.

Thi Tĩnh Xuyên thấy cậu hoàn toàn không mắc bẫy, hắn lập tức vứt điếu thuốc đang ngậm đi, chuẩn bị qua "nói chuyện" hẳn hoi với Bùi Hữu. Ngay khi hắn định hành động thì điện thoại cá nhân nằm trên tủ đầu giường bỗng nhiên đổ chuông.

Thi Tĩnh Xuyên thấy vậy đành phải tạm thời ngồi thẳng dậy, vươn tay lấy điện thoại: "Có chuyện gì?" Giọng nói lạnh lùng tự nhiên, không lộ ra một tia bất thường.

"Thần Lãng nói muốn gặp ngài ạ." Chú Kỷ không biết mình có làm phiền Thi Tĩnh Xuyên không nên giọng điệu có phần khép nép.

Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy liền liếc qua người đàn ông bên cạnh, im lặng một giây rồi đứng dậy bước ra khỏi phòng: "Gặp ở đâu?"

"Đâu cũng được ạ, tùy ngài." Chú Kỷ biết đối phương nói như vậy là để biểu lộ thành ý.

Thi Tĩnh Xuyên đương nhiên cũng hiểu được, nhưng hắn không có ý định gọi người ta đến thành phố F: "10 giờ sáng mốt, tại nước M." Địa điểm cụ thể hắn không cần nói thì chú Kỷ cũng biết nên sắp xếp ở đâu.

"Vâng, thưa Gia chủ." Chú Kỷ trả lời.

Sau khi cúp máy, Thi Tĩnh Xuyên không quay lại phòng ngay. Hắn tranh thủ lúc này đi vào phòng tắm tắm sơ qua, sau đó bước ra phòng khách lấy một chai rượu mang vào phòng ngủ.

"Bùi Hữu, em đừng ngủ vội." Hắn đặt hai cái ly thuỷ tinh lên tủ đầu giường.

Bùi Hữu nhìn động tác mở nút chai thuần thục của đối phương: "Bây giờ đã muộn rồi mà." Giờ này mà còn uống rượu thì hình như không hợp lắm.

"Uống với anh một chút đi, anh không ngủ được." Thi Tĩnh Xuyên rót một ly rượu đưa cho Bùi Hữu.

Bùi Hữu rất ít khi uống rượu, cậu nói: "Chỉ một chút thôi nhé." Nhiều quá cậu sợ ngày mai thức dậy sẽ khó chịu.

Thi Tĩnh Xuyên cũng biết Bùi Hữu bình thường không chạm vào rượu nên mới cố ý nghĩ ra chiêu này: "Được."

Trước Tiếp