Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 62
Thi Thần Vũ nghe cuộc đối thoại của bọn họ, cảm thấy bản thân mình mà còn ngồi lì ở phòng khách xem TV nữa thì đúng là có hơi không hiểu chuyện. Thế là cậu ta suy nghĩ một chút rồi lén lút đứng dậy, rút lui theo lối hành lang bên cạnh.
"Em cứ tưởng anh sẽ đuổi cậu ta đi chứ?" Bùi Hữu nghiêng người lấy một quả dâu tây lớn đưa cho Thi Tĩnh Xuyên, sau đó mới đến lượt mình.
Từ sau khi sống chung với Bùi Hữu, lượng trái cây ăn mỗi ngày của Thi Tĩnh Xuyên ước tính khiêm tốn cũng phải tăng gấp đôi so với trước kia: "Thì anh cũng định đuổi đi rồi."
"Nhưng sau đó nghĩ lại, anh thấy để em tiếp xúc với người của Thi gia nhiều hơn một chút cũng tốt." Thi Tĩnh Xuyên bỏ trái dâu tây trong tay vào miệng cắn nát, trong khoang miệng tràn ngập nước dâu: "Trước sau gì em cũng phải làm quen với họ mà."
Câu nói này có hàm ý rất sâu xa. Bùi Hữu quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh: "Anh..."
Cậu đang định nói gì đó, bỗng nhiên điện thoại tư nhân của Thi Tĩnh Xuyên vang lên.
"Em muốn nói gì?" Thi Tĩnh Xuyên cầm điện thoại lên nhìn số, tạm thời không nghe mà chọn nghe lời của cậu trước.
Bùi Hữu lắc đầu: "Anh nghe điện thoại trước đi." Cậu biết số điện thoại này của Thi Tĩnh Xuyên chỉ có mấy người có thể gọi vào, đa số đều là chuyện rất quan trọng.
"Được rồi, lát nữa xong việc chúng ta nói chuyện tiếp." Thi Tĩnh Xuyên nhìn chằm chằm Bùi Hữu nói ra câu này, sau đó ghé lại hôn nhẹ lên môi cậu một cái: "Nhưng nếu em buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi."
Mặc dù mấy ngày nay Thi Tĩnh Xuyên ở thành phố F nhưng có một số sự việc xảy ra ở nước M hắn đều nắm rõ trong lòng bàn tay, vì thế hắn biết cuộc gọi này là vì chuyện gì.
"Ừm, em biết rồi." Chỉ cần không phải là ngày nghỉ hay bận việc bên ngoài, Bùi Hữu đều đi ngủ trước 11 giờ. Sau khi tắm rửa và lo xong việc của mình, cậu thực sự đã đi ngủ trước.
Đến khi Thi Tĩnh Xuyên kết thúc cuộc họp video quay về thì thấy trong phòng chỉ đang bật đèn ngủ tối mờ. Mà ai kia... thì khỏi phải nói, lúc này đã là ngủ say như chết rồi.
Thi Tĩnh Xuyên đứng ở cửa nhìn cậu thiếu niên không có một xíu phòng bị nào, sau đó chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng rồi mới bước vào trong. Bất kể là lúc đặt điện thoại hay đang thay quần áo, ánh mắt của hắn luôn vô thức liếc về phía người trên giường.
Dung mạo của Bùi Hữu rất đẹp, gần như không có khuyết điểm, đặc biệt là đôi mắt của cậu lúc nào cũng trong vắt và bình yên, dường như không có bất kỳ thứ nhơ bẩn nào có thể chạm vào cậu được, đồng thời cũng tràn đầy một sức sống thuộc về riêng Bùi Hữu.
Một chàng trai xinh đẹp đến mức quá đáng và tuổi đời còn trẻ như vậy cư nhiên cũng là Top. Điểm này Thi Tĩnh Xuyên thực sự không ngờ tới, cũng có chút đau đầu. Bởi vì hôm nay hắn đã xem một đống kiến thức về lý thuyết, người ta đều nói là không có cách nào là không bị đau, có nghĩa là nếu hai người tiến đến bước đó, muốn không đau là chuyện không thể nào.
Thành thật mà nói, hắn có chút không nỡ.
Thế nên ban ngày hôm nay Thi Tĩnh Xuyên quả thực đã nảy ra một ý định khác, nhưng ý nghĩ đó chỉ hiện lên trong tích tắc liền bị hắn lấy lý do "đầu óc lú lẫn" mà đè xuống. Vì vậy, điều quan trọng nhất lúc này là phải cố gắng tìm cách giải quyết vấn đề bị đau.
Do đó Thi Tĩnh Xuyên tắm xong cũng không ngủ vội. Hắn tựa vào đầu giường, một lần nữa gõ vài chữ vào trình duyệt. Rồi chẳng hiểu sao hắn đã gõ là "làm thế nào mới không bị đau", kết quả nội dung hiện ra lại là một bản báo cáo điều tra về đồng tính...
Mặc dù râu ông nọ cắm cằm bà kia, nhưng Thi Tĩnh Xuyên vẫn ma xui quỷ khiến nhấn vào xem. Tuy tiêu đề là báo cáo điều tra nhưng số liệu thực tế chỉ chiếm có mấy dòng, phần lớn nội dung phía sau lại là những đoạn hướng dẫn có phần "tình sắc" và khiến liên tưởng của người đọc bay xa.
Thi Tĩnh Xuyên chỉ mới xem hết điều 1, điều 2, điều 3, ánh mắt của hắn đã rơi lên người Bùi Hữu bên cạnh. Cứ thế nhìn chằm chằm, nhìn chằm chằm, sau đó điện thoại của hắn liền được đặt xuống...
Bùi Hữu đang lúc nửa tỉnh nửa mê thì cảm thấy vùng eo của mình bị một vòng tay kiềm chặt. Ban đầu cậu chỉ cảm thấy hơi khó chịu, cho đến khi một lồng ngực với nhiệt độ quá cao dán sát vào lưng cậu.
"Anh làm gì vậy?" Tuy Bùi Hữu không có tính cảnh giác cao nhưng không có nghĩa cậu là người chết, sự tiếp cận nóng rực này của đối phương khiến cậu phải choàng tỉnh.
Hơi thở của Thi Tĩnh Xuyên lúc này đã kề sát sau ót cậu: "Anh không ngủ được." Hắn muốn hôn Bùi Hữu.
"... Không ngủ được thì anh ra thư phòng đi." Bùi Hữu gạt tay hắn ra, nhích xa đối phương một chút, tiếp tục nhắm mắt ngủ.
Thi Tĩnh Xuyên: "..."
Nhìn bóng lưng vô tình của cậu, tâm trạng hiện tại của hắn đã xao động sẵn rồi, thế là đầu óc nóng lên, hắn bắt chước theo hướng dẫn lúc nãy, từ phía sau hôn lên d** tai của Bùi Hữu.
Ấm nóng và ngứa ngáy.
Một nửa tế bào não của Bùi Hữu giật mình kinh hãi, ngay lập tức mở bừng mắt. Có điều chưa kịp đẩy Thi Tĩnh Xuyên ra thì đối phương đã rời khỏi tai cậu, nương theo môi cậu mà hôn tới.
"..." Bùi Hữu vẫn đang buồn ngủ mơ màng nên đối với sự nhiệt tình của đối phương cậu vẫn chưa kịp phản ứng lại. Cho đến khi đôi tay của Thi Tĩnh Xuyên di chuyển xuống dưới, cậu mới bừng tỉnh, bắt lấy tay hắn: "Anh uống nhầm thuốc à?"
Trước đây mỗi lần hắn ôm hôn, thỉnh thoảng cũng có lúc vượt rào nhưng chừng từng thực sự "động thủ" bao giờ.
Thi Tĩnh Xuyên cũng không giấu giếm: "Anh vừa xem được vài thứ."
Đối phương không nói rõ nhưng với cái đầu nhảy số nhanh lẹ của Bùi Hữu, cậu đã hiểu ra ngay hắn đã xem những gì.
"...Anh đừng xem ba cái thứ tầm bậy tầm bạ đó nữa, mau ngủ đi." Bùi Hữu không có tính gắt ngủ, nếu không bị hắn làm phiền hết lần này đến lần khác như vậy, cậu đã nổi nóng từ lâu rồi.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy nhưng vẫn không buông tay: "Thử một chút đi em? Biết đâu không đau." Hôm nay vì để "nghiên cứu", hắn quả thực có mua một số thứ mang về.
"...Không đau cái con khỉ, anh đi xuống mau." Bùi Hữu lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo.
Thi Tĩnh Xuyên chỉ muốn thăm dò một chút, hắn cũng không quan tâm lắm phản ứng của cậu ra sao. Lúc này nhìn thấy trên mặt của Bùi Hữu hiện lên một vệt ửng hồng, không biết là vì tức giận hay là vì nụ hôn ban nãy, ngọn lửa nóng bỏng trong lòng hắn lại càng cuộn trào mãnh liệt hơn.
Sau khi nhìn Bùi Hữu thêm vài giây, hắn bỗng nhiên cúi đầu nói thầm vào tai cậu một câu: "Nghe nói rất sướng, em có muốn trải nghiệm thử không?"
"Anh có thể giúp em." Hắn thực sự thích Bùi Hữu, thích đến mức không ngại vì cậu mà làm một số chuyện.
Bùi Hữu không giống như Thi Tĩnh Xuyên đi tra cứu dữ liệu khắp nơi, vì vậy ngay khi câu nói này kết thúc, trên mặt và cổ cậu đã lập tức hiện lên một lớp màu hồng rõ rệt và đẹp đẽ hơn.
Thi Tĩnh Xuyên cực kỳ yêu thích dáng vẻ hiện tại của cậu, hắn cũng không hỏi nữa, trực tiếp cúi đầu trao đổi một nụ hôn sâu với cậu.
Bản thân Bùi Hữu là người có tinh thần khám phá, hơn nữa người trước mặt lại là bạn trai mình. Dưới sự cố ý dụ dỗ của đối phương, cậu thực sự có phần rung động, ít nhất là lúc ban đầu. Nhưng khi cúc áo ngủ bị cởi ra, đối phương từng chút từng chút hôn xuống dưới, cậu không thể chịu nổi nữa, xấu hổ quá mức, vì vậy cuối cùng cậu vẫn ngăn Thi Tĩnh Xuyên lại: "Thôi bỏ đi."