Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 60
Ý định ban đầu của cậu là muốn nói gì ấy nhỉ? À, là muốn nói Thi Tĩnh Xuyên không cần thiết phải ôm đồm hết mọi việc vào người mình.
"Anh làm vậy không cảm thấy mệt sao?" Bùi Hữu chủ yếu muốn nói với đối phương như vậy.
Nếu như bản thân cậu cũng nấu ăn ngon thì thôi, đằng này cậu đã thử rất nhiều lần mà cứ như bị dính "bug" nào đó, làm kiểu gì cũng không xong. Vì vậy khi có người ngoài đến, Bùi Hữu hy vọng người đó có thể lo khoản bếp núc thay mình. Cậu đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, kết quả Thi Tĩnh Xuyên vừa về là lại giành hết việc về mình, đúng là phí công.
Thi Tĩnh Xuyên nghe thấy câu hỏi này, cơn giận vừa bị Bùi Hữu làm bùng lên gần như tan biến trong nháy mắt, trở lại trạng thái sóng yên biển lặng: "Anh không mệt."
Hay nói chính xác hơn, khả năng chịu đựng của hắn đã được rèn luyện từ lâu rồi, nấu một bữa cơm hay chịu một chút thương tích nhỏ, hắn đều không để vào mắt. Nhưng không hiểu sao một câu nói rất đỗi tầm thường nhưng chưa từng có ai hỏi hắn này lại bất ngờ chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng hắn.
Đó là cảm giác như mồi lửa được thắp lên ở tận đáy lòng, chỉ trong tích tắc đã có thể thiêu đốt người ta thành tro bụi.
Thế nên ngay sau đó hắn cũng không quan tâm đến Bùi Hữu vẫn đang tập trung gõ bàn phím, trực tiếp nghiêng người qua, hôn lấy môi cậu.
Mặc dù Bùi Hữu thường xuyên không hiểu nổi mạch não của đối phương nhưng dưới nụ hôn đòi hỏi có phần mãnh liệt này, cậu vẫn cảm nhận được sự bày tỏ tình cảm của Thi Tĩnh Xuyên, vì thế cậu tạm thời dừng việc trên tay lại...
Khác với sự u tối của đêm qua, lần này phòng ốc vô cùng sáng sủa, Thi Tĩnh Xuyên cũng không nhắm mắt. Hắn cứ thế chăm chú nhìn Bùi Hữu, sau đó vòng tay ôm lấy vị trí hơi nhếch lên trên eo cậu.
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cả người lâng lâng như đang bay bổng.
"Bùi Hữu..." Thi Tĩnh Xuyên hôn đến lúc đ*ng t*nh, gần như theo bản năng siết chặt cánh tay, muốn kéo người vào lòng, đặt lên đùi mình.
Bùi Hữu: !
"Anh làm gì đó?" Cậu nhận ra ý đồ của đối phương, đẩy Thi Tĩnh Xuyên ra ngay lập tức.
Lúc này thần sắc trong mắt Thi Tĩnh Xuyên có chút đáng sợ và nóng bỏng hơn bất cứ lần nào trước đây, hắn thở hổn hển thốt ra một câu: "Anh muốn em ngồi qua đây."
Ngồi lên đùi hắn?
Bùi Hữu vừa nghĩ đến tư thế đó là cả người đã toát ra sự kháng cự: "Không đời nào." Cậu từ chối vô cùng dứt khoát.
Có lẽ cảm thấy cách từ chối của mình quá thẳng thừng, cậu lại bổ sung thêm một câu mà bản thân miễn cưỡng có thể chấp nhận được: "Anh ngồi qua đây thì còn nghe được."
"..." Thi Tĩnh Xuyên nghe xong câu này, cứ ngỡ là mình hôn môi đến mức đầu óc lú lẫn: "Em nói cái gì?"
"Anh ngồi qua đây thì còn được." Bùi Hữu lặp lại một lần nữa.
Trái tim của Thi Tĩnh Xuyên giật thót một cái, cảm xúc đang hừng hực trong lòng giống như bị dội một gáo nước lạnh, đột nhiên dập tắt.
Hắn không giống với Bùi Hữu, trước đó vì để "cưa đổ" cậu, hắn đã tìm hiểu rất kỹ ở mọi phương diện về chuyện nam nam, cũng biết giữa đàn ông với nhau là có phân chia thuộc tính. Đương nhiên trong giới này cũng có một bộ phận người không phân chia quá cụ thể, nhưng Thi Tĩnh Xuyên biết rõ hắn tuyệt đối là người nằm trên, tức là Top mà mọi người hay nói.
Thế nhưng sau màn kịch vừa rồi, không biết có phải ảo giác của hắn hay không, Thi Tĩnh Xuyên cứ có một dự cảm chẳng lành. Vì thế lúc này hắn cũng không còn tâm trạng để tính toán chuyện mình lại bị đẩy ra nữa.
"Em lại đây xem cái này trước đã." Lần này Thi Tĩnh Xuyên không chọn cách nói bóng nói gió nữa, bởi vì chuyện này liên quan đến tương lai sau này của họ, hắn cầm máy tính bảng bật dữ liệu lên đưa cho Bùi Hữu xem.
Bùi Hữu cũng dứt khoát tắt máy tính đi, xem qua một lượt: "0 và 1?"
"Phải." Sau khi đưa máy tính bảng qua, ánh mắt của Thi Tĩnh Xuyên năm lần bảy lượt đảo qua đôi mắt và màu môi vẫn còn ửng đỏ của Bùi Hữu, cảm thấy đối phương nhìn kiểu gì cũng không giống 1.
Mặc dù đối phương rất cao, thể trạng cũng mạnh mẽ, nhưng nếu đem ra so sánh thì Thi Tĩnh Xuyên cảm thấy mình vẫn "đàn ông" hơn nhiều. Thế nên kể từ khi rung động cho đến nay, hắn vẫn luôn đặt mình vào vị trí chủ động, cũng chưa từng nghĩ đến vấn đề bị "đụng số". Chính vì vậy, phát hiện này khiến Thi Tĩnh Xuyên có hơi mất bình tĩnh: "Em cảm thấy mình thuộc loại nào?"
Bùi Hữu vẫn chưa xem xong, hắn đã không nhịn được lên tiếng hỏi.
"..." Trước đây Bùi Hữu chưa từng cố ý tìm hiểu qua những thứ này nên cậu thật sự không rành. Nhưng sau khi xem chưa tới một nửa dữ liệu, cậu đã đại khái hiểu ra sự "không ổn" lúc nãy là nằm ở đâu: "Hình như chúng ta bị... đụng số rồi."
Lời này vừa thốt ra, không chỉ Thi Tĩnh Xuyên mà ngay cả Bùi Hữu cũng im lặng. Bởi vì mấy ngày nay họ thực sự đang nghiêm túc yêu đương, nào ngờ đang yêu nửa chừng thì bỗng nhiên phát hiện hai người có thể không "tương thích", cảm giác này quả thực rất oái ăm.
Dù sao cũng là tình đầu, cũng ôm và hôn nhau rồi, Bùi Hữu trầm tư vài giây rồi quyết định nói chuyện thẳng thắn với Thi Tĩnh Xuyên: "Anh nghĩ sao?"
Thực ra nếu như không tiến tới bước cuối cùng, Bùi Hữu cảm thấy việc có tương thích hay không cũng không phải là vấn đề lớn.
Tâm trạng của Thi Tĩnh Xuyên lúc này không thể nói là tốt nhưng hắn tuyệt đối không hề nghĩ đến việc chia tay: "Có thể khắc phục được không?" Câu này không chỉ hỏi Bùi Hữu mà là đang tự hỏi chính mình.
Bản thân Bùi Hữu thì không được, cậu chắc chắn không thể khắc phục nổi, thế là cậu thử đưa ra ý kiến: "Chúng ta có thể không làm đến bước cuối cùng." Dù sao cậu cũng rất hài lòng với trạng thái như hiện nay.
"Không thể nào." Thi Tĩnh Xuyên không cần suy nghĩ cũng biết mình không chấp nhận được việc "ăn chay" như vậy.
Bùi Hữu tạm thời vẫn có phần ngượng ngùng khi bàn về vấn đề này, cậu nghe thấy câu đó cũng chẳng biết nói gì hơn. Cuối cùng vẫn là Thi Tĩnh Xuyên chủ động phá vỡ sự im lặng: "Theo lý thường, người có thể lực tốt hơn nên ở trên." Hắn dùng một câu nói chẳng biết đọc được ở đâu ra để giảng đạo lý với Bùi Hữu.
"Điểm này anh chắc chắn mạnh hơn em." Thi Tĩnh Xuyên có sự tự tin tuyệt đối vào bản thân.
Vốn dĩ Bùi Hữu còn đang xấu hổ, kết quả nghe thấy câu này thì cậu liền không phục: "Em đã từng trải qua huấn luyện rồi." Cậu cũng có sự tự tin tuyệt đối vào bản thân.
"Làm như chỉ có mình em là được huấn luyện không bằng." Thi Tĩnh Xuyên không nói đi đâu xa, chỉ nói về việc hít đất: "Anh có thể làm một mạch hơn 3000 cái." Hắn đang khoe khoang thành tích của mình.
"Em cũng làm được mà." Bùi Hữu có thể đua xe dưới đủ loại môi trường khắc nghiệt, tố chất cơ thể của cậu đương nhiên không phải dạng vừa.
Thi Tĩnh Xuyên vẫn không chịu thua: "Anh biết đánh võ và sử dụng vũ khí lạnh." Còn về vũ khí nóng thì hắn không đem ra so sánh.
"Em cũng biết." Bùi Hữu nhìn thời gian trên máy tính bảng, sau đó đặt nó xuống.
Thi Tĩnh Xuyên nhìn chàng trai đứng dậy dọn dẹp bàn, hắn cũng đứng dậy theo: "Khi nào chúng ta đấu một trận thử xem?" Hắn vẫn chưa thực sự giao thủ với Bùi Hữu bao giờ.
"Anh đánh không lại em đâu." Bùi Hữu dọn bàn xong liền xoay người đi về phía mép giường bên trái.
Thi Tĩnh Xuyên bị sự tự tin mù quáng của cậu làm cho bật cười: "Sao em biết?" Hắn cũng bước về phía giường.
"Bởi vì thiên phú của em nằm ở đó." Bùi Hữu cầm điện thoại trên tủ đầu giường lên cài đặt báo thức.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy cũng không gặng hỏi thêm nữa: "Vậy chúng ta dùng cái này để phân thắng bại nhé?"
"Hửm?" Bùi Hữu cảm thấy đối phương vẫn chưa nói hết câu.
Thi Tĩnh Xuyên khoác áo tắm lên ngồi tựa vào đầu giường: "Ai thua thì người đó phải khắc phục, em thấy có hợp lý không?" Dù sao hắn cũng cảm thấy mình sẽ không thua.
"Hợp lý thì hợp lý, nhưng em sợ đau." Vì vậy cho dù có thua, Bùi Hữu cũng sẽ không "khắc phục" đâu.
Thi Tĩnh Xuyên: "..."
Thế thì chịu, chắc phải bắc thang lên hỏi ông trời thôi!