Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 58
Bùi Hữu lấy chìa khóa ra mở cửa: "Tìm tôi có việc gì?"
Trước đó toàn bộ dép lê đi trong nhà dành cho khách đều đã bị vứt bỏ theo yêu cầu của Thi Tĩnh Xuyên, bây giờ Thi Thần Vũ chỉ có thể đi tất trên sàn nhà.
"Thì đó, dạo này tôi có gặp phải một kẻ khó nhằn, muốn trốn ở đây một thời gian." Thi Thần Vũ đem đầu đuôi sự việc đã nói với anh trai mình lặp lại một lần nữa.
Bùi Hữu cất đồ đạc xong, rót cho cậu ta một ly nước: "Anh trai cậu có biết không?" Bây giờ hai người họ đang sống chung, cần phải thông qua ý kiến của đối phương trước đã.
"Biết." Thi Thần Vũ không dám giấu giếm: "Nhưng anh ấy không cho tôi ở đây."
Sáng nay cậu ta đã bị chú Kỷ đưa đi một lần rồi, nhưng cái căn biệt thự bên đó cũng không nhốt nổi cậu ta, thế nên Thi Thần Vũ lại lén lút chuồn ra ngoài.
"Vậy thì..." Bùi Hữu vẫn muốn tôn trọng ý kiến của Thi Tĩnh Xuyên.
Không để cậu kịp mở miệng, Thi Thần Vũ đã phát huy ưu thế của mình: "Tôi sẽ đưa cho cậu 10 triệu, được không?" Tình hình kinh tế hiện tại của cậu ta khá ổn áp, tiền tiêu vặt cũng nhiều.
Bùi Hữu không mảy may dao động: "Tôi phải tôn trọng quyết định của anh ấy." Đây là điều cơ bản nhất.
"Vậy 20 triệu thì sao?" Mặc dù Thi Thần Vũ không chắc anh trai mình và Bùi Hữu đã tiến triển đến bước nào nhưng lần trước khi đối phương quay về nước M, đa số người của Thi gia đều biết chuyện Thi Tĩnh Xuyên đã sa vào lưới tình. Vì vậy chỉ cần thu phục được Bùi Hữu, sau này khi đối mặt với anh trai, cậu ta cũng sẽ không sợ hãi như thế nữa.
Bùi Hữu nghe vậy thì hơi do dự khoảng chừng là 1 giây: "Như vậy không tốt đâu, anh ấy sẽ giận đấy."
Thi Thần Vũ đương nhiên biết, nên cậu ta cũng chẳng phí lời: "Vậy 30 triệu nhé?"
Cậu ta còn có thể tăng thêm mấy lần 10 triệu nữa.
Lần này Bùi Hữu im lặng được 2 giây rồi từ chối: "Không được, anh ấy..."
"Vậy 40 triệu!" Thi Thần Vũ không đợi Bùi Hữu nói xong đã tăng thêm tiền cược.
Bùi Hữu bắt đầu có chút dao động. Một mặt cậu cảm thấy mình không nên bị tiền bạc mua chuộc, nhưng mặt khác thì con số mà đối phương đưa ra quả thực hơi nhiều: "Chúng ta có thể bàn bạc với anh ấy một chút."
Lần này, cách nói chuyện của cậu đã có sự thay đổi.
Nhưng Thi Thần Vũ hiểu rõ tính cách của anh trai mình, biết rằng bàn bạc là vô vọng, thế là cậu ta quyết định chơi lớn luôn, trực tiếp tăng lên 60 triệu.
"Cậu giúp tôi một chút đi mà." Cậu ta thực sự chỉ muốn mượn uy thế của anh trai mình để lánh nạn thôi.
Nghe đến con số này, Bùi Hữu khó lòng mà không cân nhắc lại cho tử tế. Cậu trầm tư một lát rồi mới lên tiếng hỏi: "Cậu có biết nấu ăn không?" Điều này liên quan trực tiếp đến quyết định của cậu.
"... Không biết." Thi Thần Vũ còn chưa bao giờ bước chân vào nhà bếp.
Bùi Hữu liếc cậu ta một cái: "Tôi cũng không biết."
"..." Thi Thần Vũ kinh ngạc: "Vậy trước đây thì sao?"
Bùi Hữu gật đầu: "Anh trai của cậu nấu."
"..." Thi Thần Vũ nghe xong liền ỉu xìu ngồi dựa người vào ghế sofa với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, cậu ta biết rõ mình không có cái phúc phận để được ăn cơm do anh trai nấu. Thế là cậu ta ủ rũ mất mấy phút rồi mới hạ quyết tâm: "Hay là để tôi làm thử nhé?"
Bùi Hữu cảm thấy cũng được: "Để tôi chia sẻ một ứng dụng nấu ăn cho cậu." Người bình thường nhìn thực đơn thì đều có thể mày mò ra được.
"Ok."
Thế là để được tá túc trong cái "vịnh tránh bão" này, Thi Thần Vũ thực sự đã xắn tay áo đi vào bếp. Bùi Hữu phát hiện ngoại trừ lúc ban đầu làm quen với dụng cụ bếp núc là có hơi tốn thời gian, quá trình nấu nướng sau đó của Thi Thần Vũ gần như rất trôi chảy. Một món, hai món, rồi ba món... Cậu ta không tốn quá nhiều sức lực thì đã nấu xong xuôi.
Nếu nói Bùi Hữu không ghen tị một chút nào là không thể: "Đây là lần đầu cậu nấu ăn thật sao?"
"Đương nhiên rồi." Thi Thần Vũ hoàn thành món cuối cùng từ đầu đến cuối, cảm giác thành tựu trong lòng như muốn nổ tung: "Bây giờ tôi có thể ở lại rồi chứ?" Cậu ta đắc ý nhìn Bùi Hữu một cái.
Bùi Hữu lờ đi ánh mắt đó, trực tiếp đưa cho cậu ta số tài khoản của mình: "Chuyển tiền cho tôi trước đi." Ngoại trừ Thi Tĩnh Xuyên ra, đối với những người khác cậu vẫn giữ trạng thái tiền bạc phân minh, việc nào ra việc đó.
"... Vậy lát nữa cậu phải bảo kê cho tôi đàng hoàng đấy nhé." Thi Thần Vũ vừa chuyển tiền vừa lo lắng dặn dò.
Bùi Hữu nghe tiếng "ting ting" tiền về tài khoản: "Tôi sẽ cố gắng."
"Nếu không bảo kê được, tôi sẽ trả lại tiền cho cậu." Cậu bổ sung thêm một câu.
Thế là Thi Thần Vũ bắt đầu rơi vào trạng thái thấp thỏm, vẫn luôn chú ý lắng nghe động tĩnh ở cửa, cảm xúc căng thẳng như vậy kéo dài hơn 10 phút.
"Cạch——" Bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa.
Đồng tử của cậu ta co rụt lại, theo bản năng nhìn về phía Bùi Hữu: "Về rồi, về rồi!" Thi Thần Vũ nói rất nhỏ, ngay cả giọng nói cũng đang run lên vì căng thẳng.
Tâm trạng của Bùi Hữu vẫn đang bình thường, kết quả bị Thi Thần Vũ kêu như vậy làm cậu cũng có cảm giác như mình vừa làm chuyện khuất tất gì đó.
"Lát nữa cậu đừng nói gì hết." Cậu nói xong câu này liền nhấc chân đi về cửa chính.
Thi Tĩnh Xuyên vừa mở cửa ra, thấy Bùi Hữu bước tới đón mình thì vô cùng vui vẻ, lập tức vươn tay ra ôm lấy đối phương. Nào ngờ hắn vừa mới chạm vào eo Bùi Hữu thì đã nhìn thấy trong nhà còn có thêm một Thi Thần Vũ: "Sao em vẫn còn ở đây?"
Giọng nói nghiêm nghị lạnh lùng, độ ấm vừa mới hiện lên trong mắt cũng lập tức tan biến sạch sành sanh. Thi Thần Vũ ghi nhớ lời Bùi Hữu, không dám lên tiếng.
"Cậu ấy đã đưa cho em 60 triệu." Không biết Bùi Hữu có đang cảm thấy hơi áy náy hay không mà lúc này cậu có thể nhẫn nhịn cảm giác khó chịu ở vùng eo, không gạt tay Thi Tĩnh Xuyên xuống.
Thi Tĩnh Xuyên phát hiện ra điều này là bởi vì dáng đứng của Bùi Hữu càng lúc càng thẳng, nhiệt độ trên gò má cũng dần dần tăng cao.
... Mẹ kiếp, mình bị nắm thóp thật rồi.
Thi Tĩnh Xuyên hậm hực cố ý ôm Bùi Hữu thêm vài giây, cho đến khi đối phương không nhịn nổi định giơ tay lên, hắn mới giả vờ như không có chuyện gì mà buông tay xuống.
"Lát nữa anh sẽ đưa cho em một tấm thẻ." Hắn đặt điện thoại lên bàn, sau đó cúi người lấy một đôi dép ra thay.
Bùi Hữu không cần suy nghĩ: "Không lấy đâu."
"..." Thi Tĩnh Xuyên bốc hỏa: "Không lấy thẻ của anh mà lại đi lấy 60 triệu của nó hả?" Đừng có phân biệt đối xử như vậy, nếu không hắn sẽ giận thật đấy.
Lý do mà Bùi Hữu đưa ra cũng rất chính đáng: "Em lấy tiền của cậu ta là thuận mua vừa bán, đôi bên cùng có lợi." Giống như lúc trước cậu muốn Thi Tĩnh Xuyên viết giấy nợ vậy.
"Nhưng lấy của anh thì là chuyện khác, làm vậy không có ý nghĩa gì cả." Cậu nói.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy, nhất thời không biết nên vui hay nên bực nữa. Việc Bùi Hữu phân chia ranh giới rạch ròi như vậy khiến hắn cảm thấy khá hưởng thụ. Nhưng chuyện đối phương giữ Thi Thần Vũ ở lại làm hắn rất phiền lòng. Thứ nhất là hắn không thích bị người khác làm phiền, cho dù đó là em trai ruột đi nữa; thứ hai là có người ngoài ở đây, hắn sẽ không tiện làm mấy chuyện thân mật hay ôm ấp với Bùi Hữu, điều này khiến hắn bực bội vô cùng.
"Em định ở lại đây bao lâu?" Thi Tĩnh Xuyên đá đôi giày vừa thay sang một bên, đi vào phòng khách, mặt nặng mày nhẹ hỏi Thi Thần Vũ.
Lúc này Thi Thần Vũ giống như một con nai vàng ngơ ngác. Cậu ta không phải kẻ chưa từng thấy sự đời, nhưng những gì vừa mới xảy ra quả thực đã khiến cậu ta phải thầm thốt lên mấy câu "vãi chưởng" trong lòng.
Đầu tiên là ánh mắt của anh trai khi nhìn Bùi Hữu, vô cùng ôn hòa, vô cùng ấm áp, đó là thứ mà cậu ta chưa bao giờ thấy được; tiếp theo là anh trai lại chủ động ôm người ta, điểm này còn hiếm gặp hơn tuyết rơi mùa hạ; cuối cùng là mặc dù anh trai nổi nóng nhưng lại không đuổi mình đi. Thật sự không đuổi đi nữa...!
Thi Thần Vũ vừa kinh vừa hỷ, thậm chí cảm thấy mình cũng nên đổi cách gọi Bùi Hữu thành "anh trai" luôn, mặc dù đối phương nhỏ tuổi hơn mình nhưng có Bùi Hữu ở đây, Thi Thần Vũ cảm thấy những ngày tháng sau này của mình sẽ dễ thở hơn nhiều. Thế nên cậu ta vội vàng ổn định lại tâm lý: "Tầm khoảng một tuần ạ." Hạ Liễm cũng rất bận, anh ta chỉ có thể tiêu hao thời gian với cậu ta khoảng một tuần là cùng.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy thì hai mắt trầm xuống: "Quá lâu." Làm sao hắn có thể chịu đựng để Thi Thần Vũ ở lại lâu như vậy.
"Hạ Liễm đang ở đâu?" Thi Tĩnh Xuyên không có ý định xử lý mấy chuyện nhỏ nhặt này nhưng bây giờ nó đã ảnh hưởng đến cuộc sống tư nhân của hắn, hắn quyết định sẽ trực tiếp dọn cho sạch gốc rễ luôn.
Lúc này Bùi Hữu đang bước lại gần, tầm mắt cũng đặt trên người Thi Tĩnh Xuyên. Bình thường cậu sống chung với Thi Tĩnh Xuyên, khí chất tổng tài bá đạo của đối phương đã hoà hoãn rất nhiều, không quá khoa trương, nhưng hiện tại khi đối mặt với Thi Thần Vũ, cái thần thái đó quả thực là vô cùng đậm nét.
"..." Thi Tĩnh Xuyên nhận thấy ánh mắt của Bùi Hữu: "Em đang nhìn anh bằng ánh mắt gì đó?"