Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 47

Trước Tiếp

CHƯƠNG 47

Ban đầu Thi Tĩnh Xuyên có hơi kinh ngạc trước sức mạnh của Bùi Hữu, không ngờ cậu lại có thể gạt phăng tay mình ra trong vòng một nốt nhạc như vậy. Nhưng lúc này hắn không có thời gian để suy nghĩ sâu xa.

"Là anh không đúng." Tuy hắn cảm thấy cách làm của mình không có vấn đề gì, thậm chí còn thích chết đi được cái cảm giác môi chạm môi lúc nãy, nhưng hiện tại điều quan trọng nhất vẫn là dỗ dành người trước mặt: "Lần sau anh nhất định sẽ hỏi ý kiến của em."

Một khi đã thực sự thích ai đó, ngay cả một người có bản tính độc đoán và cường thế như Thi Tĩnh Xuyên cũng sẽ vì phần tình cảm trong lòng mà điều chỉnh lại thái độ của mình.

Thế nhưng lúc này Bùi Hữu không muốn nói với hắn thêm một lời nào nữa: "Anh cút xa ra cho em."

Lời này vừa thốt ra, mấy tên vệ sĩ mặc áo vest đứng phía sau đều vô cùng ăn ý mà hơi tránh mặt đi, chỉ sợ mình nghe nhiều quá thì sẽ bị vạ lây. Bởi vì thật sự chưa từng có ai dám nói với Thi Tĩnh Xuyên một chữ "cút". Thế nên trong lúc hồn vía lên mây, bọn họ cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần là Thi Tĩnh Xuyên có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Nhưng Thi Tĩnh Xuyên lại không để bụng, ngược lại hắn còn cảm thấy phản ứng của Bùi Hữu là không đến nỗi nào, ít nhất đối phương không hề tỏ ra chán ghét.

Vì vậy khi Bùi Hữu xoay người đi vào nhà xưởng để trao đổi với nhân viên đo đạc, Thi Tĩnh Xuyên cũng thong thả bước theo.

"Ngài thực sự muốn để dành phần này để làm khu vực tập gym và giải trí sao?" Người của công ty trang trí một lần nữa xác nhận lại với Bùi Hữu. Bởi vì thông thường có rất ít nhà xưởng quy mô lớn có cấu hình như vậy.

Bùi Hữu bực thì bực, nhưng cậu không để cảm xúc ảnh hưởng đến chính sự: "Đúng thế, cả tòa nhà nội trú bên kia nữa..." Trước đó cậu đã thảo luận với công ty trang trí rồi, bây giờ ở hiện trường cậu lại trình bày chi tiết thêm một lần nữa: "Đập thông căn hai phòng, diện tích đừng quá nhỏ, phải có đủ phòng tắm và ban công."

Tóm lại là thiết kế theo kiểu một căn hộ nhỏ.

"Ngoài ra là khu nhà xưởng bên này." Bùi Hữu dẫn người của công ty trang trí qua bên kia: "Bố cục không gian nhất định phải làm theo đúng ý tôi." Nếu không đến lúc đó sẽ không đủ diện tích để sử dụng.

"Còn về việc thiết kế cho các khu vực khác..." Đây là lần đầu tiên Bùi Hữu làm những việc này, vì vậy cậu đã tự mày mò nghiên cứu không ít lần khi ở nhà, thậm chí có những lúc nghĩ mãi không ra phương án, cậu còn ra tận nhà xưởng để khảo sát tình hình thực tế. Do đó đối với những điều cần lưu ý, cậu đều diễn đạt một cách vô cùng rõ ràng.

Trong suốt quá trình này, không chỉ có nhân viên trang trí chăm chú lắng nghe mà ngay cả ánh mắt của Thi Tĩnh Xuyên cũng chưa từng rời khỏi người cậu dù chỉ một tấc. Nếu nói lúc thường Bùi Hữu là một người có bản lĩnh và tinh thần tự lập cao thì Bùi Hữu lúc này lại mang một dáng vẻ trầm ổn và ung dung chỉ có ở những người trưởng thành thực thụ.

"Những gì ngài nói tôi đều đã ghi chép lại rồi." Bàn bạc xong, nhân viên đo đạc liền thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về: "Chúng tôi nhất định sẽ gửi bản vẽ thiết kế và phương án thi công cho ngài trong vòng hai ngày tới." Trước đó do kỳ nghỉ Tết nên việc này đã bị trì hoãn khá nhiều thời gian, nếu không họ đã hoàn thành từ lâu rồi.

"Được." Bùi Hữu vẫn đang đợi những giấy tờ này để xuất trình cho cơ quan chức năng để xin giấy phép thi công, nên cậu cũng hy vọng có thể tiến hành nhanh chóng.

Nhân viên công ty trang trí trò chuyện với Bùi Hữu thêm đôi ba câu, sau khi xác định không còn vấn đề gì nữa mới xách dụng cụ rời đi.

Thi Tĩnh Xuyên chờ chính là lúc này. Vậy nên khi Bùi Hữu lại một lần nữa phớt lờ hắn định bỏ đi, hắn liền vươn tay nắm chặt lấy cánh tay cậu: "Thử một lần đi, Bùi Hữu." Khác với khái niệm mơ hồ trước đó, lần này hắn nói với Bùi Hữu một cách vô cùng rõ ràng và nghiêm túc.

Bùi Hữu không muốn nghe, trực tiếp đưa ra lời cảnh cáo ngắn gọn: "Buông ra." Thái độ tệ hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Thi Tĩnh Xuyên không muốn dùng biện pháp mạnh, nhưng cũng không thích cậu như vậy: "Chúng ta nói chuyện đi." Nói chuyện một cách bình đẳng và tử tế một lần.

"Anh còn muốn nói cái gì nữa?" Bùi Hữu tự thấy mình đã nói rất rõ ràng rồi, tính cách của bọn họ không hợp nhau.

Thi Tĩnh Xuyên cũng không nói mấy lời sáo rỗng, hắn lấy ngay chuyện vừa rồi ra làm ví dụ: "Vừa rồi anh hôn em, em không cảm thấy ghét mà." Vì thế lý do khiến Bùi Hữu nổi giận có lẽ nằm ở việc hắn đã không tôn trọng ý muốn của cậu.

"Nếu anh có thể vì em mà thay đổi bản thân, em có muốn cân nhắc một chút không?" Thi Tĩnh Xuyên nhìn chằm chằm Bùi Hữu, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

Bùi Hữu nghe xong vẫn không một chút do dự mà gạt tay hắn xuống: "Em không cần anh phải thay đổi vì em." Cậu có thể xây dựng mối quan hệ bạn bè ở thế giới này, nhưng việc tìm... bạn trai là điều vượt quá sức tưởng tượng của cậu. Hơn nữa đối phương còn là... nam chính trong cốt truyện cẩu huyết nữa chứ.

Bùi Hữu vừa nghĩ đến thân phận này, thái độ đối với Thi Tĩnh Xuyên lại càng tệ hơn: "Anh đừng có đụng chạm gì đến em đấy."

Thi Tĩnh Xuyên: "..."

Hắn một phần cảm thấy may mắn vì sau cuộc trò chuyện này, Bùi Hữu dường như đã hiểu hết mọi chuyện, nhưng không biết vì sao định kiến của đối phương dành cho mình hình như lại càng sâu sắc hơn.

Thế là trên đường trở về, Thi Tĩnh Xuyên đã mấy lần muốn mở lời nhưng Bùi Hữu đều không thèm đếm xỉa gì đến hắn. Tình trạng này kéo dài cho đến khi Bùi Hữu khai giảng và Thi Tĩnh Xuyên cũng sắp phải rời khỏi thành phố F mà vẫn không hề thuyên giảm.

"Sáng mai anh đi rồi." Buổi tối sau khi tắm xong, Thi Tĩnh Xuyên đứng dựa vào cửa phòng Bùi Hữu nói.

Bùi Hữu không ngẩng đầu lên: "Ừ."

Không có lời chào tạm biệt, cũng không có thêm một lời nói thừa thãi nào, vô cùng lạnh nhạt.

Thi Tĩnh Xuyên nhẫn nhịn mấy ngày nay cũng đã đạt tới giới hạn, hắn bước tới vỗ mạnh lên máy tính của Bùi Hữu một cái: "Rốt cuộc em muốn sao đây?!" Giọng điệu vô cùng bực dọc.

"Em không muốn gì hết, Thi Tĩnh Xuyên, anh có thể đừng làm phiền em được không?" Bùi Hữu vẫn chưa làm xong bài tập.

Thi Tĩnh Xuyên biết chứ, nhưng hắn nào có lo nhiều như vậy: "Anh nói là sáng mai anh phải đi rồi, em có hiểu không hả?" Đôi mắt của hắn u ám, gần như nghiến răng nghiến lợi mà nói.

"Em nghe thấy rồi." Bùi Hữu lúc này mới ngước mắt lên: "Nhưng có liên quan gì đến em đâu."

Mấy chữ này thốt ra một cách nhẹ hẫng, nghe còn không bằng cả bạn bè bình thường.

Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy thì cơn hỏa khí lập tức bốc lên: "Em đừng có tỏ thái độ đó với anh."

Tuy chuyện lần trước là do hắn chủ động, nhưng bọn họ cũng đã hôn rồi, ôm rồi, sao có thể nói là không liên quan cho được.

"Được thôi." Tâm trạng của Bùi Hữu mấy ngày nay thực ra cũng chẳng tốt đẹp gì, nhân lúc này cậu cũng nói huỵch toẹt ra luôn: "Thứ nhất, anh có chắc chắn là mình thích con trai không?"

Thi Tĩnh Xuyên đâu có ngốc, hắn đương nhiên biết mình thích gì, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã bị ánh mắt của Bùi Hữu chặn lại: "Nghe em hỏi cho hết đã." Lần đầu tiên cậu toả ra một cảm giác uy h**p vô hình.

Thi Tĩnh Xuyên cảm thấy Bùi Hữu như vậy có phần lạ lẫm: "Em nói đi." Hắn kéo cái ghế qua rồi ngồi xuống.

"Thứ hai, nếu cái ngày anh bị mất trí nhớ đó người đưa anh đi là một người khác, có phải anh cũng sẽ thích người ta không?" Tuy Bùi Hữu không thích đọc tiểu thuyết nhưng bình thường cũng bị "đầu độc" không ít bởi những nội dung mà anh dẫn đường kể lại. Cộng thêm chuyện tình của cha mẹ cậu cũng đầy rẫy sự cẩu huyết, vì vậy Bùi Hữu cũng khá là rành mấy cái mô-típ như vậy.

Nào là mất trí nhớ liền yêu luôn, nào là được cứu một lần liền yêu luôn, nào là cho cái bánh bao cũng yêu luôn... thực sự là quá sức phi lý.

Thi Tĩnh Xuyên: "..."

Hắn sẽ thế ư? Không đời nào, tình cảm của hắn không rẻ rúng như vậy: "Còn gì nữa không?"

"Một điều nữa, đợi đến khi anh thực sự hiểu như thế nào là thích rồi tính sau." Câu này Bùi Hữu không chỉ nói với Thi Tĩnh Xuyên, bởi vì trong lòng cậu cũng có chút mâu thuẫn, cần một khoảng thời gian nhất định để suy nghĩ lại cho thấu đáo.

Thi Tĩnh Xuyên nghe xong sao lại không hiểu cậu muốn gì, Bùi Hữu căn bản là không tin tưởng hắn: "Ý của em là anh phải trả lời hết những câu hỏi này mới có tư cách bàn đến chuyện thích em sao?"

"Đó chỉ là tiền đề thôi, em còn phải nghĩ xem bản thân mình đối với anh là cảm giác gì nữa." Bùi Hữu nói đến đây thì lại cảm thấy phiền lòng: "Anh có thể đi ra ngoài trước được không?"

Thi Tĩnh Xuyên tức đến mức lồng ngực phập phồng: "Cũng chỉ có em là dám quát tháo anh như thế này thôi đấy."

Trước Tiếp