Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 32

Trước Tiếp

Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...

CHƯƠNG 32

Vì vậy trong quãng thời gian tiếp theo, mặc dù mỗi lần tay đua nước E nhìn gương mặt của Bùi Hữu vẫn không khỏi động lòng, nhưng anh ta đã rất lịch sự thu lại mọi suy nghĩ của mình. Cho đến tận lúc xuống núi vào buổi chiều cũng không lộ ra bất kỳ dấu hiệu nào nữa.

"Hẹn gặp lại trên đường đua vào ngày mai nhé, Bùi Hữu." Tay đua nước E thấy bạn mình đã đến, liền vẫy tay chào Bùi Hữu.

Bùi Hữu gật đầu: "Được."

Trên đường về, Bùi Hữu ghé qua siêu thị mua một ít thức ăn, sau đó về nhà bắt đầu tổng hợp lại lộ trình đã khảo sát trong ngày hôm nay. Đá vụn, suối bùn lầy lội, rễ cây thô kệch cùng những con dốc lên xuống bất thường, nói chung là cả đoạn đường đua ấy gần như không có một chỗ nào dễ đi. Vì vậy, cuộc đua lần này không chỉ là thử thách về mặt kỹ thuật của tay đua mà còn có yêu cầu rất cao về mặt thể lực.

"Đêm nay có lẽ sẽ có mưa." Thi Tĩnh Xuyên nhìn thời tiết bên ngoài cửa sổ, nói với Bùi Hữu đang sắp xếp lại đồ bảo hộ đua xe.

Bùi Hữu biết, cậu đã tra cứu dự báo thời tiết từ trước rồi: "Chỉ để tăng thêm một chút độ khó mà thôi." Miễn là thời tiết không quá khắc nghiệt, chiếc xe của cậu đều có thể ứng phó được.

"Vậy sao?" Hôm nay Thi Tĩnh Xuyên không hiểu vì sao, từ buổi chiều hắn đã bắt đầu cảm thấy phiền muộn, trong lòng bồn chồn một cách khó tả: "Xe của cậu đã gia cố bánh răng chưa?"

Hắn cầm một điếu thuốc trên tay nhưng cũng không có tâm trạng để hút.

"Đương nhiên là làm rồi." Bùi Hữu đâu phải là người chán sống.

Nghe ngữ khí chắc ăn của cậu, sự nôn nóng trong lòng Thi Tĩnh Xuyên mới dịu đi đôi chút: "Ngày mai chú ý an toàn."

Motor không giống ô tô, nó không có khung xe chống lật, ngoại trừ bộ đồ đua trên người thì các tay đua gần như không có bất kỳ sự bảo vệ nào khác. Vì vậy tỷ lệ thương vong của đua xe motor cao hơn rất nhiều.

"Tôi biết rồi." Bùi Hữu bỏ những dụng cụ cần thiết vào ba lô, sau đó lại mở ra cái tủ được khoá chặt trước đó, lấy ra con dao găm mà cậu vẫn luôn không nỡ dùng.

...

Ngày hôm sau, ngày 25 tháng 1, trời nhiều mây.

Tại đường rừng KK, các tay đua motor đến từ khắp nơi trên thế giới đều tập trung ở đó. Nhận được hiệu lệnh của nhân viên, gần như trong chớp mắt các tay đua đều đồng loạt xuất phát, lao vút vào đường đua.

Tiếng động cơ gầm rú, gió mạnh xé tai ——

Dưới lớp mũ bảo hiểm, mỗi tay đua đều mang theo tư thế hiên ngang, tràn đầy hormone nam tính của sức mạnh và tốc độ, cảnh tượng này phải nói là vô cùng hùng tráng.

"Nghe nói lần này tay đua Mạch Ân của nước X cũng tới."

Có người đến đây chỉ để xem náo nhiệt, không phân biệt được trong nhóm tay đua này là ai với ai.

Nhưng ở đây có người sẵn lòng phổ cập thông tin cho cậu ta: "Chính là số 11 ấy."

Số 11? Thiếu niên tóc nâu nhìn hồi lâu mới tìm được con số tương ứng trên thân của một chiếc motor.

"Anh ta lái nhanh quá." Thiếu niên tóc nâu nghe nói đối phương gần như giữ vị trí vô địch trong các giải đua motor vượt địa hình.

Người đàn ông trung niên vừa mới trả lời cũng biết được thiếu niên đang nghĩ gì, ông ta lên tiếng nhắc nhở: "Lần này có nhiều cao thủ lắm, cậu ta chưa chắc đã thắng được đâu." Hơn nữa đoạn đường rừng lần này cũng khó hơn những lần trước.

"...Tôi cũng chỉ tùy tiện nói vậy thôi." Thiếu niên tóc nâu phản ứng chậm hơn một chút, khán giả ở đây có một bộ phận là đến cổ vũ cho một tay đua mà mình yêu thích. Vì vậy cậu ta cần phải nói năng chú ý một chút, nếu không sẽ rất dễ đắc tội với người khác.

Có điều sự cảnh giác đó chẳng duy trì được bao lâu, bởi vì rất nhanh sau đó tại một đoạn dốc cao, cậu ta đã kinh ngạc hét lên một tiếng: "Nhìn kìa!! Số 29 vậy mà lên được dốc ngay từ lần đầu tiên!"

Phải biết rằng ngay cả tay đua số 11 mà cậu ta quen biết cũng phải thử đến lần thứ hai mới lên được.

"Hình như là một người mới." Tay đua mà người đàn ông trung niên yêu thích đã thử đến lần thứ 5 mà vẫn chưa lên được, cuối cùng đành phải nhờ người khác kéo xe, lúc này ông ta cảm thấy bực bội vô cùng.

Một khán giả khác đứng kế bên nghe vậy liền xen vào một câu: "Cậu ta không phải người mới đâu."

"Vậy thì là ai?" Người đàn ông trung niên chắc chắn mình chưa từng nghe qua người này.

Người đàn ông tóc đen đang rảnh rỗi liền kể cho bọn họ nghe về giải đua xe ô tô Rally vào mấy ngày trước: "Kỹ thuật của cậu ta đỉnh lắm, bây giờ trên mạng cũng đã có video rồi, các người có thể tìm xem." Trong lời nói của anh ta mang theo sự tán thưởng, nhìn kiểu gì cũng giống như một "fan cuồng" của đối phương.

Người đàn ông trung niên nhận ra được điều này nên không thèm nói chuyện với anh ta nữa: "Lên dốc thì có gì ghê gớm, xuống dốc mới là lúc thử thách kỹ thuật thật sự." Bởi vì tay đua yêu thích của ông ta có kỹ thuật xuống dốc cực kỳ giỏi.

"Hay là chúng ta đi đường tắt qua đó xem thử đi?" Thiếu niên tóc nâu là người rất quen thuộc khu vực này, cũng thường xuyên qua lại. Trên thực tế, việc cậu ta muốn vượt mặt những tay đua đang cưỡi trên những chiếc xe nặng hơn 100 ký kia là hoàn toàn có thể. Bởi vì đoạn đường ở đây đã hạn chế tốc độ của các tay đua, đúng là có khi sẽ không chạy nhanh bằng đi bộ.

Người đàn ông trung niên muốn gỡ lại thể diện cho mình nên cũng không từ chối: "Cậu dẫn đường đi." Ông ta không nói hai lời liền chấp nhận đề nghị này.

Thấy họ rời đi, người đàn ông tóc đen cũng cầm theo chiếc máy ảnh DSLR của mình đuổi theo họ. Mặc dù anh ta không muốn thừa nhận nhưng đúng là độ khó của đoạn đường xuống dốc quả thực cao hơn rất nhiều. Đặc biệt là lúc đi xuống giữa những khe hở của rễ cây thô to và những chỏm đá có hình thù kỳ quái thì càng gian nan hơn. Bởi vì tay đua không chỉ phải chú ý con đường phía trước mà còn phải đề phòng kẻ nào đó "phản lưới nhà" bị lật xe ở phía sau, vậy nên sau khi chạy vào đoạn đường này, Bùi Hữu đã lái xe vô cùng cẩn thận.

"Tay lái của cậu ta rất vững." Thiếu niên tóc nâu lại một lần nữa không biết rút kinh nghiệm mà khen ngợi tay đua khác trước mặt người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên lười để ý đến cậu ta, nhưng người đàn ông tóc đen thì ngay lập tức lên tiếng phụ họa: "Đúng thế, tính thẩm mỹ cũng cao nữa."

Anh ta không chỉ nói về kỹ thuật mà còn khen ngợi hình tượng của Bùi Hữu. Cậu biết cách không làm cho bộ đồng phục đua xe của mình lấm lem bùn đất như những tay đua khác.

Ngay lúc họ đang trò chuyện, lại có thêm hai chiếc motor nữa tiến vào đoạn đường này, một trước một sau, khoảng cách đều không quá gần.

Thiếu niên tóc nâu nheo mắt nhìn một hồi mới nhìn rõ được con số ở sau đuôi xe: "Có phải là số 35 không?" Tức là tay đua mà người đàn ông trung niên yêu thích.

"Chính là cậu ấy." Nhìn thấy tay đua yêu thích của mình, trạng thái của người đàn ông trung niên trở nên khác hẳn, bàn tay đang đút trong túi quần lúc này cũng cầm máy ảnh giơ lên: "Ở chỗ này cậu ấy nhất định có thể vượt qua số 29."

Vượt qua giữa những rễ cây và chỏm đá ư?

"Liệu có vượt nổi không?" Tuy thiếu niên tóc nâu không am hiểu về đua xe nhưng vẫn cảm thấy khả năng này không lớn.

Người đàn ông tóc đen không có tính tình tốt như thiếu niên, anh ta nhìn thấy Bùi Hữu đã ở vị trí lưng chừng núi, liền cất máy ảnh đi: "Đúng là cái gì cũng dám nghĩ."

Anh ta nói năng không nể mặt ai, sau đó xoay người đi đến điểm tiếp theo để chờ Bùi Hữu.

Người đàn ông trung niên cũng không muốn đếm xỉa đến đối phương: "Yếu thế nên nổi giận chứ gì." Bởi vì theo ông ta thấy, việc đối phương rời đi vào lúc này chính là biểu hiện của sự thiếu tự tin vào số 29, thế nên ông ta cũng không muốn chấp nhặt làm gì.

Nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại, bởi vì người đàn ông tóc đen có đủ lòng tin vào Bùi Hữu nên mới rời đi trước.

Tương tự, thiếu niên tóc nâu cũng có chút cạn lời với người đàn ông trung niên, nhưng thấy đối phương tự tin như vậy, cậu ta cũng hơi tò mò muốn biết người số 35 đó sẽ vượt mặt chiếc xe phía trước bằng cách nào. Dù gì thì địa hình ở đây nhiều chỗ có đá nhọn, chỉ cần sơ sẩy một chút là bộ lốp xem như đi tong. Cậu ta nghĩ ngợi một chút rồi lấy điện thoại ra, chọn một góc nhìn đẹp, chuẩn bị ghi lại khoảnh khắc thần kỳ này.

Cứ thế trôi qua khoảng 3-4 giây. Giọng nói của người đàn ông trung niên đột nhiên trở nên kích động, ngay cả đôi tay đang cầm máy ảnh cũng run lên vì hưng phấn: "Đến rồi, đến rồi!" Tay đua số 35 đang dồn trọng tâm về phía trước, ông ta biết đối phương đang chuẩn bị vượt xe.

Thiếu niên tóc nâu nghe vậy liền không phân tâm nữa, đôi mắt cậu ta nhìn thẳng vào ba chiếc xe ở phía dưới. Mới đầu, số 35 quả thực lái rất mượt mà, hoàn hảo tránh được những hòn đá nhọn chỉa thẳng lên trời rồi lao thẳng xuống theo chiều dọc, gần như không gặp phải bất kỳ trở ngại nào. Nhưng rất nhanh sau đó, không biết có phải vì trước đó quá thuận lợi nên khiến gã trở nên hưng phấn hay không, ở đoạn đường hiểm hóc như thế này mà gã lại dám không dùng phanh, muốn chơi trò rơi tự do.

Thế là giây tiếp theo, bi kịch đã xảy ra.

Tốc độ mất kiểm soát, số 35 bị hất văng ra ngoài, chiếc xe theo quán tính rơi xuống với một tốc độ cực nhanh, đập xuống đất vang lên "loảng xoảng" một tiếng.

Số 35 có nguy hiểm đến tính mạng hay không thì không biết, nhưng Bùi Hữu ở phía trước bị vạ lây vô cùng thảm.

Mặc dù cậu đã đề phòng ngay từ đầu nhưng vị trí và tốc độ của chiếc motor kia đập xuống quá nhanh và chuẩn xác, dù cho Bùi Hữu có lợi hại đến mấy thì lúc này cũng chỉ có thể tránh nặng tìm nhẹ, cố gắng bảo vệ những chỗ chí mạng nhất.

Kết quả cậu bị văng ra khỏi motor, bộ đồ đua cũng bị đá nhọn cắt rách, trên đất cát và mặt đá đều nhuốm lên một vệt máu dài...

"Ôi không ——" Thiếu niên tóc nâu lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng thảm khốc như vậy, cảm giác máu trong người đều đang run lên, cơ thể lạnh toát.

Người đàn ông trung niên lúc này đầu óc cũng trống rỗng: "Số... số 35 vẫn ổn chứ?"

Vừa rồi hình như ông ta đã thấy đối phương tiếp đất bằng đầu, ngay cả giày cũng bị văng mất.

"Đó là do gã tự làm tự chịu." Từ nãy đến giờ thiếu niên tóc nâu vẫn nói chuyện ôn hòa, nhưng bây giờ cậu ta cũng đang đặt mình vào hoàn cảnh đó. Vốn dĩ cậu ta chỉ muốn đến đây xem cho vui thôi, nếu như cậu cũng trở thành một trong những khán giả bên dưới thì lúc này đã phải chịu vạ lây rồi.

Đối với thiếu niên tóc nâu, tay đua số 35 không những không có trách nhiệm với chính mình mà còn cực kỳ xem thường mạng sống của người khác.

Người đàn ông trung niên nghe vậy, mặc dù rất đau lòng cho thần tượng của mình nhưng vì những lời đã nói trước đó và hậu quả mà số 35 vừa gây ra, lúc này ông ta thực sự chẳng dám hó hé một lời nào.

Cùng lúc đó, một tay đua khác rớt lại cuối cùng cũng xem như trong họa được phúc, anh ta cưỡi motor từ từ đi xuống chỗ Bùi Hữu: "Cậu có ổn không?"

Đến khi lại gần anh ta mới phát hiện Bùi Hữu không chỉ bị thương rất nặng ở phần lưng mà ngay cả cánh tay cũng bị một mảnh vỡ xe motor văng ra rạch một đường dài khoảng 3-4 cm.

Bùi Hữu chơi đua xe bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên thực sự bị đổ máu. Sau khi định thần lại, cậu từ dưới đất đứng lên, cảm nhận được một cơn đau thấu tận xương tuỷ. Thế nhưng mặc dù đang đau muốn chết, Bùi Hữu cũng không muốn bỏ cuộc. Một là bởi vì trong đời cậu không có khái niệm bỏ cuộc giữa chừng; hai là cậu đã bị thương như vậy rồi, nếu như không lấy được 1 triệu tệ kia thì thật sự quá không đáng.

Cậu lập tức dựng chiếc motor của mình dậy: "Không sao, anh đi trước đi."

Bùi Hữu không nhìn thấy lưng mình, nhưng những người nhìn thấy lưng cậu lúc này đều đồng loạt hít một hơi lạnh, bởi vì vết thương trên lưng cậu rất sâu và dài, dường như còn bị găm không ít cát đá vào trong, vô cùng nghiêm trọng.

"Cậu thế này... có muốn đi xử lý vết thương trước không?" Tay đua kia nhìn mà không đành lòng, uyển chuyển nhắc nhở một câu.

Bùi Hữu sao lại không muốn xử lý vết thương chứ, nhưng thời điểm hiện tại không thích hợp: "Không cần."

Lời nói thì rất ngầu, nhưng thực tế trong lòng đã đau đến mức sắp nổ tung rồi.

"Được." Tay đua kia nhìn cậu bằng ánh mắt nể phục, sau đó khởi động xe tiếp tục tiến về phía trước.

Thật ra từ nhỏ đến lớn Bùi Hữu chưa từng phải chịu nỗi đau x*c th*t, tuy cậu đã sống tự lập từ rất sớm nhưng nếu cậu có bị ốm đau hay bệnh tật gì, cha mẹ sẽ là người đầu tiên chạy tới thăm cậu. Đương nhiên những cơ hội như vậy là rất ít, bởi vì xưa nay Bùi Hữu vẫn luôn khiến người ta cảm thấy yên tâm. Nhưng cậu đã lớn đến từng tuổi này rồi, chắc chắn cũng đã từng có trải nghiệm ốm đau, nhưng trong những lần ít ỏi đó đều có mẹ ở bên cạnh chăm sóc.

Vì vậy tuy cậu và cha mẹ không dành quá nhiều thời gian ở bên nhau, Bùi Hữu cũng không quá giỏi trong việc xử lý các mối quan hệ tình cảm, nhưng Bùi Hữu vẫn luôn có nội tâm rất lành mạnh và ổn định, bởi vì cậu biết mình luôn được yêu thương. Thế nên ngay cả khi đã xuyên qua thế giới này, cậu cũng chưa từng ngưỡng mộ người khác, bởi vì gia đình hay bất cứ thứ gì, cậu đều có cả.

Thế nhưng lần này vừa bị thương, Bùi Hữu liền nhận ra những thứ trước đây tưởng chừng luôn có sẵn thực ra đã cách cậu rất xa rồi. Sự càm ràm của cha, sự dịu dàng của mẹ, những thứ này có lẽ cậu sẽ không bao giờ có được nữa. Mặc dù khả năng thích nghi của Bùi Hữu vẫn luôn rất mạnh, nhưng lúc này chẳng biết có phải vì quá đau hay không, dù cậu không biểu lộ ra ngoài mặt, xe motor vẫn ngày một tiến nhanh hơn về phía đích, nhưng thâm tâm của Bùi Hữu lại có chút chạnh lòng.

Cũng chính lúc cậu đang mang vẻ mặt vô cảm băng qua đoạn đường tiếp theo với một tốc độ cực nhanh, người đàn ông tóc đen đứng chờ sẵn ở đây bỗng nhiên đứng bật dậy khỏi tảng đá: "Gia chủ, Bùi Hữu bị thương rồi." Anh ta nhanh chóng quay video lại rồi gửi qua cho Thi Tĩnh Xuyên.

"Cậu ấy vẫn còn đang thi đấu sao?" Thi Tĩnh Xuyên chưa bao giờ tin vào những thứ gọi là linh tính, nhưng sự bồn chồn và phiền muộn suốt từ chiều hôm qua đến giờ rõ ràng là đã ứng nghiệm lên người Bùi Hữu.

Người đàn ông tóc đen trả lời: "Vâng, thưa Gia chủ." Nếu trước đây anh ta chỉ có phần khâm phục về kỹ năng lái xe của Bùi Hữu, thì bây giờ anh ta đã có một nhận thức mới về sự kiên cường của đối phương.

Thi Tĩnh Xuyên bước ra khỏi phòng họp với ánh mắt băng lãnh: "Trông chừng cậu ấy, tôi tới ngay đây."

"Nếu như tình hình không tốt mà cậu ấy lại không nghe lời thì cứ trực tiếp đánh ngất rồi ném thẳng vào bệnh viện cho tôi." Câu này hắn gửi bằng tin nhắn thoại.

Người đàn ông tóc đen: "......"

Quả không hổ là phong cách làm việc của Gia chủ.

"Vâng, thưa Gia chủ." Anh ta không dám chậm trễ nửa giây, lập tức đáp lời.

Trong khi đó, Bùi Hữu vì muốn tranh thủ thời gian để đi khám cấp cứu... Đúng vậy, cậu cảm thấy mình thực sự cần phải đi cấp cứu ngay lập tức, cậu gần như đã đẩy toàn bộ kỹ năng và tốc độ lên đến mức tối đa. Thế nên người đàn ông tóc đen đừng nói là "trông chừng", anh ta phải chạy vắt giò lên cổ mà mới miễn cưỡng bắt kịp cậu ở vạch đích.

"Này cậu ơi... vết thương trên người cậu... hay là để đội ngũ y tế ở đây xử lý sơ qua một chút nhé?" Anh ta chẳng màng đến việc đối phương có quen biết mình hay không, trực tiếp xông tới đưa ra lời khuyên.

Bùi Hữu đã đau đến mức đầu óc mụ mị, nhưng cậu vẫn có sự kiên trì của riêng mình: "Tôi phải đi tới phòng cấp cứu." Bởi vì cậu đã cảm nhận được dường như có vật gì đó găm sâu vào trong.

"......Vậy để tôi đưa cậu đi được không?" Người đàn ông tóc đen cân nhắc đến vị trí đặc biệt của Bùi Hữu đối với Gia chủ, nếu không thì giọng điệu của anh ta cũng không ôn hoà đến thế.

Bùi Hữu nhìn về phía khu vực Ban tổ chức: "Tôi vẫn chưa lấy được tiền."

Ở đây cũng không có ai đi nhận thay cậu.

"Cậu đưa số thẻ cho tôi, tôi đi lĩnh tiền thay cho cậu." Người đàn ông tóc đen dứt khoát nói.

Bùi Hữu nghe anh ta nói vậy, cậu vẫn còn tỉnh táo hỏi lại: "Anh là ai?" Cậu không hề quen biết người này.

"......" Vẻ mặt của người đàn ông tóc đen bỗng khựng lại. Gia chủ đã dặn tạm thời không được để Bùi Hữu biết chuyện có người đi theo bảo vệ mình, nên anh ta do dự một chút rồi nảy ra một cái cớ: "Tôi quen biết với ban tổ chức."

Thực tế là không quen. Nhưng chỉ cần nói ra cái tên Thi Tĩnh Xuyên thì từ không quen cũng sẽ trở thành quen.

Bùi Hữu không phải đứa trẻ ba tuổi, làm sao có thể dễ dàng tin lời người lạ, hơn nữa hiện tại cậu thực sự không còn tâm trí đâu để nói chuyện: "Ừm." Sau đó không trả lời trả vốn gì nữa.

Người đàn ông tóc đen biết nếu chỉ nói miệng thì sẽ không ăn thua, liền cầm điện thoại đi ra xa một chút, gọi một cuộc cho Ban tổ chức. Bùi Hữu không nghe thấy, cũng chẳng bận tâm, bởi chỉ riêng việc chống chọi với cơn đau đã tiêu tốn quá nhiều thể lực của cậu rồi.

Thật kỳ lạ. Rõ ràng trước đây khi học võ cậu vẫn không bị đau như vậy, sao giờ đây cảm giác đau đớn từ hai vết thương này lại mãnh liệt đến thế? Chẳng lẽ cảm giác đau khi thấy máu và không thấy máu lại khác biệt đến vậy sao?

Giữa lúc Bùi Hữu còn đang suy nghĩ mông lung, người của Ban tổ chức đã nhanh chóng bước về phía này: "Là ngài phải không?"

Ông ta chào hỏi người đàn ông tóc đen trước.

"Tiền thưởng của Bùi Hữu có thể chuyển trực tiếp vào thẻ được không?" Người đàn ông tóc đen gật đầu với ông ta rồi trực tiếp hỏi.

Ban tổ chức nào dám nói ra nửa chữ "không", nhưng họ cũng có những thứ cần phải quảng bá: "Có thể chuyển. Nhưng cần người phối hợp với chúng tôi đi hết quy trình." Ông ta nhìn vết thương sau lưng Bùi Hữu, một vết cắt dài mười mấy centimet, vậy mà cậu có thể im hơi lặng tiếng chịu đựng đến tận bây giờ, quả thực là có bản lĩnh.

Thật ra Bùi Hữu không biết mình bị thương nặng đến thế. Nếu biết sau lưng là một đường cắt dài hơn mười phân, có lẽ cậu đã không thắc mắc tại sao mình đã trở nên yếu đuối hơn trước rồi.

"Để tôi đi." Người đàn ông tóc đen không cần hỏi ý kiến Bùi Hữu, trực tiếp đồng ý.

Nghe cuộc đối thoại của họ, Bùi Hữu nhất thời cũng cảm thấy hơi hối hận vì thái độ lúc nãy của mình. Vậy nên khi Ban tổ chức chuyển tiền xong, cậu đã nghiêm túc xin lỗi đối phương: "Lúc nãy... xin lỗi anh nhé."

Cậu không ngờ số mình đen như vậy mà vẫn có thể tình cờ gặp được một người nhiệt tình giúp đỡ.

"Khụ......" Người đàn ông tóc đen cảm thấy nếu mình nhận cái công trạng này thì sẽ bị sét đánh mất: "Đôi bên cùng có lợi mà."

Anh ta nói vòng vo như vậy, chắc là đối phương sẽ không đoán ra mình là người do Thi Tĩnh Xuyên phái đến đâu nhỉ.

Tâm trạng Bùi Hữu lúc này không tốt lắm, quả thật không có hứng thú suy nghĩ sâu xa: "Vậy thì tốt."

Nhưng khi tiền đã về tài khoản, cậu vẫn đưa cho đối phương một ít tiền "cảm ơn": "Cảm ơn anh."

"......" Mặc dù đây là lần đầu tiên tiếp xúc với Bùi Hữu, nhưng qua sự việc này, anh ta dường như đã hiểu tại sao Gia chủ lại nhìn cậu bằng con mắt khác. Tính cách kiên cường của bản thân là một chuyện, nguyên nhân khác chính là cậu là người rất chân thành và biết cách đối nhân xử thế.

"Cậu mau đến bệnh viện đi." Người đàn ông tóc đen vừa dứt lời liền sực nhớ ra một chuyện: "Cậu định đến bệnh viện nào?"

"Bệnh viện số 3." Bùi Hữu đội lại mũ bảo hiểm: "Cảm ơn anh."

Cậu nói lời cảm ơn cuối cùng rồi cứ thế mặc bộ đồ đua xe đẫm máu lái xe đến Bệnh viện số 3. Người đàn ông tóc đen đợi cậu đi khỏi liền lập tức gửi địa chỉ cho Thi Tĩnh Xuyên:

"Gia chủ, Bùi Hữu đã đến Bệnh viện số 3."

Báo cáo xong việc công, anh ta lại gửi tiếp những thông tin như tiền cảm ơn Bùi Hữu đưa cùng với tình hình vết thương quan sát được ở cự ly gần:

"Xe của Bùi Hữu không bị hỏng, nhưng cánh tay của cậu ta đã bị mảnh vỡ motor rạch trúng. Ngoài những vết trầy xước nhẹ, vết thương nghiêm trọng nhất là ở lưng, có dấu vết bị đá nhọn cắt rách da. Vết thương rất sâu, bên trong còn dính cát và đá vụn, theo quan sát thì có lẽ phải tiến hành phẫu thuật."

Đoạn mô tả ngắn chưa đầy 100 chữ này mà Thi Tĩnh Xuyên sững sờ nhìn suốt hơn một phút, sau đó mới cầm điện thoại gọi lại: "Thằng khốn gây ra chuyện đó là ai?"

Giọng nói mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.

"Ngủm rồi ạ." Người đàn ông tóc đen đã tìm người hỏi thăm ngay khi biết Bùi Hữu bị thương.

Thế là Thi Tĩnh Xuyên bị nghẹn một cục tức ở ngay ngực, lên không được mà xuống cũng không xong, cảm giác còn nghẹn khuất hơn cả khi chính mình bị thương nữa.

...

Cùng lúc đó, Bùi Hữu đang ở Bệnh viện số 3 cũng đang rơi vào một tình thế phiền phức: "Nhất định phải làm phẫu thuật sao?"

Cậu nhớ làm phẫu thuật thì cần có người ký tên.

"Không phẫu thuật sao được?" Bác sĩ bảo y tá chụp một bức ảnh đưa cho Bùi Hữu xem: "Cậu có siêu năng lực tự chữa lành vết thương à?"

Sắp nhìn thấy xương đến nơi rồi.

Lúc này Bùi Hữu mới nhìn rõ tình trạng sau lưng mình, quả thật nghiêm trọng hơn nhiều so với cậu tưởng tượng: "Tôi có thể tự ký tên không?"

Tinh thần của cậu vẫn hoàn toàn tỉnh táo.

"Không được." Bác sĩ cầm kẹp nhíp đến mỏi cả tay, ông tranh thủ lúc khử trùng để nghỉ ngơi một chút: "Bắt buộc phải có người nhà ký tên."

Nghe lời này, Bùi Hữu liền cảm thấy khó xử. Trong 3 năm qua, nhìn thì có vẻ cậu quen biết rất nhiều người, bạn bè cũng không ít, nhưng thực tế cậu đều vô thức giữ một khoảng cách nhất định với mỗi người.

Đó đều là những mối quan hệ thân quen có thể giúp đỡ lẫn nhau nhưng không có sự ràng buộc sâu sắc. Gặp nhau thì trò chuyện hay ăn một bữa cơm, nhưng nếu không gặp cũng chẳng cảm thấy thiếu vắng gì.

Trong đầu Bùi Hữu lướt qua những mối quan hệ, cậu cũng không chắc có thể làm phiền ai được không, bởi vì việc này liên quan đến trách nhiệm, người bình thường không ai dám liều lĩnh nhận cho. Thế nên cậu suy nghĩ hồi lâu mới lấy điện thoại ra, gọi điện cho chú Lưu ở đồn cảnh sát.

Đối phương bắt máy rất nhanh, nhưng chưa kịp để Bùi Hữu lên tiếng, ông đã vội vã nói: "Chú đang ra ngoài làm nhiệm vụ, lát nữa nói chuyện nhé!" Sau đó cúp máy.

"......" Bác sĩ thấy vậy thì liếc mắt qua, không nói gì.

Bùi Hữu cầm điện thoại im lặng thêm vài giây, lần thứ hai lướt danh bạ, cậu nhấn vào số của cô quản lý.

1 giây, 2 giây, 3 giây... cho đến hơn 20 giây, đối phương mới bắt máy.

"Bùi Hữu à?" Giọng nói của quản lý dường như có chút men say.

Bùi Hữu biết là không ổn rồi: "Chị đang buồn chuyện gì sao?" Bình thường cô không mấy khi uống rượu.

"Không có, chị uống mấy ly cho vui thôi." Quản lý cũng đã có một khoảng thời gian không liên lạc với Bùi Hữu: "Em đang làm gì vậy?"

Bùi Hữu nhịn đau nói: "Em nghỉ hè rồi, đang bận chút việc ạ." Cậu hoàn toàn không nhắc đến chuyện mình bị thương.

"Ừm, vậy bao giờ em qua đây chơi?" Quản lý nói bằng giọng đùa giỡn: "Ở đây vẫn còn mấy đơn hàng đang chờ em đó."

Bùi Hữu ước tính phải dưỡng thương mất mấy ngày: "Chắc là phải vài ngày nữa ạ."

"Được rồi, lúc đó chị mời em đi ăn." Câu này của quản lý cũng chỉ là lời xã giao.

Bùi Hữu đáp: "Vâng."

Sau khi cuộc gọi này kết thúc, Bùi Hữu không gọi thêm cuộc nào nữa. Cậu hỏi bác sĩ: "Thực sự không thể tự ký tên sao?" Cậu vẫn tỉnh táo và đây cũng không phải cuộc phẫu thuật lớn gì.

"Không được." Bác sĩ giải thích đơn giản: "Vết thương này của cậu phải dùng đến thuốc mê." Vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì xem như xong đời.

Bùi Hữu nghe vậy lại rơi vào im lặng, nhưng vài giây sau, cậu vẫn cầm điện thoại lên gọi một cuộc gọi cuối cùng.

"Trời ơi, hôm nay cậu lại chủ động gọi điện cho tớ hả?" Đầu dây bên kia của Cố Tri Hạo rất ồn ào, nghe là biết đang ở bên ngoài.

Bùi Hữu không ôm hy vọng gì nhiều: "Cậu đang bận sao?"

"Bận chứ." Cố Tri Hạo nói một cách nghiêm túc, sau đó lại cố ý dùng giọng điệu khoe khoang để tạo một cú twist: "Bận yêu đương."

Mùi vị tình yêu bốc lên nồng nặc.

"Ờ, đi chơi vui nhé." Bùi Hữu cúp máy, triệt để buông điện thoại xuống: "Không dùng thuốc mê có được không?"

Cậu không tìm được người ký tên cho mình.

"Lỡ như có phần da bị hoại tử hoặc vật gì đó sót lại..." Bác sĩ cũng sợ phải chịu trách nhiệm, ông nói ra những tình huống xấu nhất cho Bùi Hữu nghe.

Giọng nói của Bùi Hữu trầm xuống: "Không sao ạ, sẽ không có ai đến tìm bác sĩ gây rắc rối đâu."

Trước Tiếp