Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 27
Cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ, tiếng động cơ lanh lảnh rạch phá đường đua tĩnh lặng, chỉ trong chớp mắt, nơi đó chỉ để lại một đám lá rụng và khói xe xám vàng.
"Á á á ——" Người dẫn đường rơi vào trạng thái mất trọng lực, rối loạn cả năm giác quan, ngoại trừ phát ra những tiếng hét thảm như heo bị chọc tiết, gã gần như chẳng thể nói được một câu hoàn chỉnh nào.
May mà quá trình này không kéo dài quá lâu, đầu xe đã đáp xuống mặt đất, thế nhưng cái tên nhóc lái xe đáng chết kia lại một lần nữa đạp ga, đẩy tốc độ lên tới maximum.
"Chết mất thôi, trời mưa rồi, khốn khiếp......" Bộ đồng phục trên người gã dẫn đường ướt đẫm, mồ hôi mẹ mồ hôi con bên dưới mũ bảo hiểm cũng thi nhau rơi lã chã.
Nhưng Bùi Hữu vẫn cứ liên tục trượt ngang, lao dốc, xoay tròn, không bỏ sót bất kỳ một động tác nào, cứ như nhất quyết phải hành người ta lên bờ xuống ruộng thì mới chịu thôi.
Lúc này người dẫn đường đừng nói đến nhìn hay là đọc bản đồ lộ trình, cả người gã bây giờ giống như sắp ngất: "Chậm lại, chậm lại một chút coi, mẹ kiếp ——"
Bên ngoài mưa lớn kèm theo gió giật, sấm chớp giòn giã. Mặt đường nhanh chóng ngập nước, nhưng bàn chân của Bùi Hữu giống như bị hàn chết vào bàn đạp ga, không hề giảm tốc một chút nào.
"Xong đời rồi, phía trước là khúc cua tử thần đó!!!" Sắc mặt của gã dẫn đường trắng bệch như đã chết trôi mấy ngày, không còn một giọt máu.
Bùi Hữu phớt lờ hết mọi âm thanh xung quanh, đôi mắt vẫn luôn bình thản nhìn về phía trước, hiển nhiên không quá để tâm đến cái khúc cua nho nhỏ này.
"Trời ạ, gắt quá!" Một cú drift liên hoàn qua cua gọn gàng và dứt khoát, chiếc xe vốn chẳng có gì nổi bật ấy đã lướt qua mép vực thẳm một cách vô cùng mượt mà.
Đám truyền thông và khán giả đứng bên đường lập tức nhiệt huyết sôi sùng sục, đứng tại chỗ múa may quay cuồng hét toáng cả lên: "Số 16, số 16 !!!".
Đúng là ngầu bá cháy bù chét.
"Hình như cậu ta là sinh viên của đại học F." Từ vòng đấu loại hôm qua, đã có rất nhiều người chú ý đến số 16. Vì vậy chỉ qua một đêm, thân phận của Bùi Hữu đã không còn là bí mật.
"Hơn nữa cậu ta chỉ vừa thi lấy bằng lái xong thôi." Về kể chuyện này cho mấy anh quán quân đua xe nghe để chọc tức mấy ảnh nhưng mà không ai tin.
"Đỉnh quá!!!" Những tràn tung hô kéo dài hồi lâu, mãi đến khi chiếc xe tiếp theo chạy qua, họ mới thoát ra khỏi cảm giác bùng nổ đó, dần dần chuyển sự chú ý sang chuyện khác: "Vừa nãy nhìn thao tác của cậu ta, tôi sợ là chưa đến đích thì cái xe sẽ nát mất."
Khán giả tại hiện trường không có ai là đồ ngốc cả, họ đều biết chiếc xe đó chỉ là đồ bỏ đi.
Cố Tri Hạo vẫn luôn im lặng lắng nghe, nhưng sau câu nói này, cậu ta liền từ trên cây tuột xuống: "Không đến mức đó chứ, chỉ còn mấy cây số nữa thôi là cán đích rồi." Tuy bản năng không muốn tin nhưng lời nói của cậu ta vẫn có chút không chắc chắn.
"Tám chín phần mười là sẽ nát." Những fan đua xe có chút kinh nghiệm thực sự không phải chỉ nói suông: "Nếu đổi thành một con xe xịn sò hơn, biểu hiện của cậu ta trên sân đấu nhất định sẽ còn bùng nổ hơn nữa."
Đây cũng là điểm mà mọi người cảm thấy tiếc nuối.
"...... Vậy là không có duyên với chức quán quân rồi." Cố Tri Hạo xem lại những hình ảnh vừa quay được, cảm thấy rất đáng tiếc. Bởi vì Bùi Hữu thực sự rất lợi hại. Mặc dù đối phương tham gia cuộc đua này chỉ vì kiếm tiền, nhưng xem qua mấy vòng này, Cố Tri Hạo nhận thấy Bùi Hữu hoàn toàn xứng đáng với vị trí quán quân.
"Thực ra cũng không hẳn." Vị khán giả vừa đưa ra phán đoán lúc nãy bây giờ lại nói ngược lại: "Nếu cậu ta có đủ kinh nghiệm thì vẫn có thể lái được về đích." Có điều lúc sau chiếc xe đó chắc chắn là không dùng được nữa rồi.
Ngay lúc bọn họ đang bàn tán xôn xao, bên kia người dẫn đường đã bị cho ăn hành đến mức hoa mắt chóng mặt, ruột gan sôi trào.
"Cậu ngông cuồng như vậy, sẽ có một ngày...... sẽ có một ngày tự hại chết chính mình." Đến nước này rồi mà cái miệng của gã vẫn có thể nói ra câu này cho được.
Bùi Hữu vốn dĩ đã hơi chậm lại, sau khi nghe thấy câu này liền một lần nữa tăng tốc, lần này cậu đã dùng đủ loại thao tác lắt léo, hành gã tới tận vạch đích mới chịu dừng.
"......"
Người dẫn đường suýt chút nữa thì bay mất nửa cái mạng.
Bùi Hữu đến nơi, tháo dây an toàn rồi bước xuống xe: "Những người khác vẫn chưa đến sao?" Cậu đưa tay đóng cánh cửa xe đã sắp rụng ra, cũng chẳng thèm quan tâm đến gã dẫn đường đang run rẩy xuống xe rồi ngã quỵ xuống đất nôn thốc nôn tháo, cứ thế đi thẳng về phía nhân viên công tác.
"...... Vẫn chưa đến." Nhân viên công tác trả lời với tâm trạng phức tạp.
Bùi Hữu nghe xong hơi ngẩn người, sau đó hơi bực bội đi về phía anh quản lý đội đua xe. "Xin lỗi, em quên mất."
Cậu lo mải mê "chỉnh" cái gã dẫn đường kia mà quên mất mình không được lái quá nhanh.
Quản lý đội đua nhìn gã người dẫn đường bên kia với biểu cảm khó nói: "Cậu không cần dùng đến người dẫn đường đúng không?"
Mấy lần cố ý chệch khỏi đường đua chính rồi quay lại, quãng đường vốn chỉ 20-30 cây số đã bị Bùi Hữu chạy thành gấp ba lần. Đương nhiên, mỉa mai hơn chính là mặc dù đã chạy một quãng đường xa như vậy, đối phương vẫn là người đầu tiên cán đích.
"Anh ta bị say xe, yếu nghề." Bùi Hữu cũng không tính là nói dối, đối phương đúng là đang nôn rất dữ dội.
Quản lý đội đua nghe xong liền hít sâu một hơi: "Chiếc xe đó tôi tặng cho cậu luôn, thế nào?"
Một chiếc xe mà ngoài cái vỏ ra thì gần như chẳng còn linh kiện nào dùng được nữa.
Bùi Hữu biết đối phương đang mỉa mai mình, nhưng cậu cũng không né tránh vấn đề, trả lời rất thẳng thắn: "Chuyện này không thể trách em được, cái xe này nó yếu quá." Hay nói đúng hơn, đây là chiếc xe tệ nhất mà Bùi Hữu từng lái.
"......" Quản lý đội đua xe bị nghẹn họng, anh ta cũng chẳng buồn nói nhảm nữa: "Cậu đi trước đi, 50 vạn lát nữa tôi sẽ chuyển cho cậu."
Anh ta an bài như vậy là vì lo lắng Bùi Hữu không thích tiếp xúc với phóng viên, vả lại bọn họ cũng cần tìm cách để kéo sự chú ý của truyền thông và khán giả quay trở lại.
"Được." Bùi Hữu đã hoàn thành nhiệm vụ, cậu tránh khỏi đám đông, gọi điện thoại cho Cố Tri Hạo.
Lúc này Cố Tri Hạo đang trên đường chạy đến vạch đích: "Cậu chờ chút, khoảng 10 phút nữa tớ sẽ đến." Vậy là vẫn đang ở giữa đường.
"Cậu về thẳng khách sạn đi." Bùi Hữu kiểm kê lại đồ đạc một chút rồi chuẩn bị rời đi.
Ngay lúc này, đám truyền thông vẫn luôn nhìn chằm chằm cậu, thấy Bùi Hữu sắp bỏ đi, họ lập tức bất chấp tất cả ôm máy quay xông tới.
Bùi Hữu vốn đã chiếm hết ánh hào quang của chủ nhà nên khi thấy cảnh này, cậu không cần suy nghĩ mà trực tiếp lách người biến mất. Khác với những nhiếp ảnh gia mang vác đồ nặng, Bùi Hữu chỉ đeo một chiếc ba lô rất nhẹ, thế nên cậu không tốn một chút sức lực nào đã cắt đuôi được nhóm người đó.
Nhưng bởi vì không có xe, Bùi Hữu đi bộ ra ven đường, lại phải nghĩ cách bắt xe taxi. Nào ngờ có một sự trùng hợp xuất hiện, cậu vừa mới dừng chân thì một chiếc xe thương vụ màu đen đã đậu ngay trước mặt cậu.
"Lên xe." Thi Tĩnh Xuyên hạ cửa kính xe xuống, nhìn về phía thiếu niên bên lề đường.
Bùi Hữu thấy đối phương thì có chút bất ngờ, nhưng cậu không chần chừ, trực tiếp mở cửa lên xe: "Anh hồi phục trí nhớ rồi à?" Khi nói chuyện với Thi Tĩnh Xuyên, cậu cũng chào hỏi chú Kỷ đang ngồi ở ghế phụ một tiếng.
Chú Kỷ thấy cậu và gia chủ nhà mình ở chung thoải mái và tự nhiên như vậy, trong lòng cảm thấy hơi là lạ, nhưng ông không nghĩ nhiều, chỉ chào lại Bùi Hữu như bình thường.
Thi Tĩnh Xuyên nghiêng mắt nhìn thiếu niên đang mặc đồng phục đua xe: "Cậu lái xe cũng khá là hoang dại đấy."
Mấy cái thao tác loạn xạ như vậy mà cũng dám làm.
"Cũng bình thường thôi." Bùi Hữu tháo găng tay, lấy một tờ khăn giấy ướt lau tay.
Ánh mắt của Thi Tĩnh Xuyên rơi trên đôi bàn tay của cậu: "Sau này cậu định đi theo con đường đua xe chuyên nghiệp này à?" Tuy đối phương thực sự có thiên phú ở mảng này, nhưng không biết vì sao, hắn không muốn đối phương gia nhập Bảo Luân.
"Cũng không hẳn." Nếu Bùi Hữu không chạm vào xe của CA, có lẽ cậu vẫn sẽ làm theo đúng kế hoạch, nhưng bây giờ cậu đã có mấy phần do dự, bởi vì xe do hãng này sản xuất đúng là rác rưởi y như lời Thi Tĩnh Xuyên đã nói trước đó.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy liền ngước mắt quan sát vẻ mặt của thiếu niên: "Nhưng cậu vẫn sẽ chơi đua xe."
Câu này hắn nói vô cùng khẳng định.
"......" Bùi Hữu nghe ngữ khí của đối phương, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, dường như có một thứ gì đó đang dần dần vượt qua giới hạn: "Sao anh lại có nhiều câu hỏi như thế?"
Chú Kỷ ngồi ở phía trước: "......"
Nói thật ông cũng đã nhận ra rồi, gia chủ đúng là có chút lo chuyện bao đồng.
Nhưng trước khi bị Bùi Hữu trực tiếp hỏi vặn lại, bản thân Thi Tĩnh Xuyên cũng chưa nhận ra vấn đề này, hắn thu hồi tầm mắt, giọng nói cũng trầm xuống: "Có sao?"
"......" Bùi Hữu cũng không biết vì sao, nhưng cậu không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, thế là cậu im lặng một giây, sau đó kéo câu chuyện quay về câu hỏi đầu tiên khi gặp mặt: "Anh hồi phục trí nhớ rồi sao?"
Thi Tĩnh Xuyên trả lời vô cùng bình thản: "Ừm." Thực ra hắn đã hồi phục trí nhớ từ mấy ngày trước rồi.
"Vậy khi nào thì anh chuyển tiền cho tôi?" Bùi Hữu dự định đi mua một chiếc xe.