Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 25

Trước Tiếp

Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...

CHƯƠNG 25

Ngày kế tiếp, tức là Thứ 7, ngày 20 tháng 1, vào lúc 1 giờ chiều, trời nhiều mây.

"Vòng đấu loại này cậu bắt buộc phải tung ra toàn bộ thực lực." Quản lý đội đua chưa bao giờ phải lo lắng nhiều đến thế, "Cậu không cần phải giành chức vô địch, nhưng nhất định không được để bị loại ngay từ vòng bảng."

Điều này không chỉ liên quan đến thể diện của anh ta mà còn ảnh hưởng xấu đến dòng xe mà họ đang quảng bá.

"Đây cũng là nhiệm vụ chính của cậu trong lần này." Yêu cầu của quản lý đối với Bùi Hữu có thể nói là cực kỳ thấp, "Cậu chỉ cần phát huy tối đa hiệu suất của chiếc xe đó là được."

Còn về thứ hạng, đội đua xe đã sắp xếp những tay đua chuyên nghiệp khác đi tranh đoạt rồi.

"Được, em biết rồi." Bùi Hữu chơi đua xe lâu như vậy, đây là lần đầu tiên không tốn một xu nào mà vẫn trực tiếp được lên sàn đấu, cậu cũng cảm thấy có chút mới mẻ.

Quản lý dặn dò Bùi Hữu xong, lại quay sang nhìn người dẫn đường bên cạnh: "Lát nữa cậu để mắt kỹ đến cậu ta một chút." Tuy Bùi Hữu lái xe rất giỏi nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu chính thức tham gia thi đấu.

"Chỉ cần cậu ta chịu hợp tác là được." Người dẫn đường này tuy không phải có trình độ đỉnh cao trong đội nhưng cũng đã ở mức trung bình khá, vì vậy hắn ta có sẵn vốn liếng để tự cao. Hơn nữa, xưa nay gã vốn luôn xem thường những hạng người "đi cửa sau" như vậy.

Quản lý hiển nhiên cũng biết đức tính của đối phương là gì, anh ta nghe vậy liền lên tiếng cảnh cáo: "Không chỉ mình cậu ta, cậu cũng phải hợp tác tốt cho tôi." Nếu đến lúc đó bởi vì bất đồng ý kiến mà làm hỏng việc của anh ta, quản lý sẽ không nể tình đối phương là người cũ đâu.

"Tôi biết chừng mực mà." Người dẫn đường đương nhiên không dám cãi lại quản lý.

Thấy ngữ khí của gã đã trở nên nể nang hơn, quản lý cũng không nói thêm nữa: "Được rồi, vòng đấu loại sắp bắt đầu rồi, Bùi Hữu cậu chuẩn bị đi thôi."

Vòng đấu loại trực tiếp ở thứ 7 sẽ ảnh hưởng đến thứ tự xuất phát vào Chủ nhật, vì vậy vào ngày này, các tay đua về cơ bản đều sẽ chạy hết mức giới hạn. Bởi lẽ những chiếc xe nào bị tụt lại phía sau không những bị cho "hít khói" mà còn không có cơ hội tham gia ở các chặng sau. Do đó đối với mỗi tay đua, đây đều là giai đoạn cần sự tập trung tinh thần cao độ.

"Trời ơi, đau tim quá đi mất." Hôm nay Cố Tri Hạo cũng giành được một vị trí quan sát khá tốt tại hiện trường.

Thế nhưng do lượng khán giả tụ tập quá đông, cho dù cậu ta có lo lắng đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi và không ngừng lải nhải ở đây, Bùi Hữu đang chuẩn bị xuất phát ở đài xe cũng không thể nghe thấy âm thanh của cậu ta được.

Thế là Cố Tri Hạo với bản tính "hướng ngoại" đã kéo người bên cạnh lại hỏi: "Vòng đấu loại này họ phải chạy ba lần hả anh?" Cậu ta nhớ trước đây Bùi Hữu đã nói rằng hình như mỗi vòng đều sẽ loại đi mấy chiếc xe.

"Đúng vậy, thời gian của mỗi vòng đều khác nhau." Chàng trai trẻ mặc áo khoác xanh cũng sẵn lòng chia sẻ thông tin mà mình biết.

Cố Tri Hạo cầm cái giá ba chân lắp máy ảnh lên: "Vậy anh thấy những dòng xe nào sẽ không chạy mượt ạ?"

Bởi vì cuộc đua lần này đều sử dụng xe thương mại với phiên bản được sản xuất hàng loạt, chỉ được cải tiến một số bộ phận an toàn, vì vậy bản thân chiếc xe đã quyết định việc nó có chiếm ưu thế trong giải đấu lần này hay không.

"Mấy mẫu xe mới ra của hãng CA đều cùi bắp muốn chết." Trong số những chiếc xe mà chàng trai trẻ này nhắc tới, có một chiếc chính là chiếc mà Bùi Hữu đang lái.

Cố Tri Hạo nhìn chàng trai trẻ, sau đó lại nhìn đoàn xe đã xuất phát: "Không phải chứ."

Mặc dù cậu ta biết Bùi Hữu tham gia giải này không phải vì giành chức vô địch, nhưng nếu vì chất lượng xe mà không đạt được thành tích tốt thì cũng thật là uất ức cho cậu quá.

"Đợi đã..." Ánh mắt của chàng trai trẻ đang dán vào đường đua bỗng nhiên khựng lại, "Số 16, cậu nhìn số 16 kìa!!" Giọng nói của anh ta đột nhiên trở nên kích động.

Cố Tri Hạo nghe vậy theo bản năng liền đi tìm số 16, nhưng cậu ta vừa dời mắt đi đã lập tức phản ứng lại, Bùi Hữu chính là người lái chiếc số 16 mà: "Có gì đặc biệt sao anh? Cái xe đó ấy."

Cậu ta vẫn luôn quan sát chiếc số 16, đương nhiên không bỏ lỡ cảnh Bùi Hữu vừa vào cua. Chỉ là ngay cả xe motor mà Cố Tri Hạo vẫn còn chưa hiểu rõ, cậu ta không nhìn ra được quá nhiều sự khác biệt, chỉ biết Bùi Hữu đang lái rất mượt mà.

"Cậu cứ so sánh với những chiếc xe khác là biết kỹ thuật lái của số 16 đỉnh như thế nào." Ban đầu chàng trai trẻ này còn không thèm lấy điện thoại ra, nhưng vì một cú drift vào cua khi nãy của Bùi Hữu, anh ta liền vội vàng móc điện thoại ra tham gia vào hàng ngũ quay phim.

Cố Tri Hạo cảm thấy mình có hai con mắt mà còn nhìn không xuể, làm gì có tâm tư đi nhìn người khác: "Anh chắn mất máy ảnh của em rồi." Cậu ta đẩy nhẹ chàng trai trẻ ra một chút.

"Vãi thật, tốc độ của cậu ta đỉnh vicieo!!" Chàng trai trẻ chẳng thèm bận tâm mình bị đẩy ra, lúc này đang hưng phấn hét lên loạn xạ.

Trước đây Cố Tri Hạo vẫn chưa thông suốt, hiện giờ mới phát hiện những người này xem đua xe mà cũng có thể xem đến mức máu dồn lên não: "Chắc là cậu ấy sẽ về nhất nhỉ?" Dù sao cũng không còn bao nhiêu đoạn đường nữa, mà những người phía sau còn một khoảng cách xa mới đuổi kịp số 16.

"Chắc vậy... không, không đúng, cậu ta đang giảm tốc độ rồi." Chàng trai trẻ không hiểu, không thể nghĩ ra tại sao lại như vậy, anh ta lập tức hoá cuồng ngay tại chỗ.

Cố Tri Hạo đã có cơ hội được chứng kiến quá trình anh ta từ một thanh niên văn nhã dần dần trở nên thô bạo.

"A a a, tại sao lại để bị vượt mặt vậy chứ!" Tương tự như chàng trai trẻ, còn có rất nhiều người xung quanh cũng phát ra những tiếng gào thét nghi hoặc.

Cố Tri Hạo: "......"

Thật điên rồ.

Cũng may tình trạng này không duy trì bao lâu, bởi vì rất nhanh sau đó Bùi Hữu đã lấy lại tốc độ. Người khác có lẽ không hiểu nhưng quản lý đội đua xe thì biết, Bùi Hữu đang chủ động kiểm soát điểm số cho thứ tự xuất phát sau này. Nhìn tình hình hiện tại, việc anh ta tốn bao công sức để đưa Bùi Hữu đến đây là hoàn toàn xứng đáng.

Ngay lúc thứ hạng của vòng đấu loại đầu tiên được định đoạt, một người đàn ông trông có vẻ tâm trạng không tốt lắm đột nhiên nghiêng đầu nhìn sang người mặc vest chỉnh tề bên cạnh: "Số 16 thật sự chỉ là người quen của chú thôi sao?"

Giọng nói lạnh lùng và đè thấp của hắn ta mang theo một tia dò xét.

"Không phải cháu đã phái người theo dõi cậu ta suốt cả tuần nay rồi à?" Giọng nói của Thần Nghiên An không dao động.

Thần Lãng có chút phiền muộn day day ấn đường: "Cháu không phải đang nghi ngờ chú."

Có điều những ngày qua đã xảy ra quá nhiều chuyện và nhiều sự trùng hợp đáng ngờ khiến đầu hắn ta như muốn nổ tung. Thần Lãng chỉ lo Thần Nghiên An sẽ phạm phải căn bệnh chung của nhà họ Thần, vì yêu mà phản bội gia tộc.

Thần Nghiên An đương nhiên cũng hiểu: "Xu hướng tính dục của chú là bình thường." Đây là lần đầu tiên ông nói rõ với Thần Lãng.

"...... Sao chú không nói sớm?" Vì chuyện này mà Thần Lãng suýt chút nữa đã điều Thần Nghiên An đi chỗ khác.

Thần Nghiên An nhìn về phía những chiếc xe đang chuẩn bị tại đài xuất phát: "Chú đã nói sớm rồi, tại cháu không chịu tin đó thôi."

Ông quả thật đã giải thích qua, nhưng điều mà Thần Nghiên An nói chỉ là khen Bùi Hữu là một người khá tốt. Đánh giá này nhìn thì có vẻ bình thường nhưng toát ra từ miệng của Thần Nghiên An thì đã rất đặc biệt rồi, vậy nên Thần Lãng khó tránh khỏi trở nên cảnh giác: "Thực ra chú có thích cậu ta cũng không sao."

Mất đi khả năng bị phản bội, hắn ta bỗng chốc trở nên rộng lượng hơn: "Chỉ cần không thật sự động tâm là được." Người nhà họ Thần không được động tâm, vì một khi động tâm thì xem như xong đời.

"Xu hướng tính dục của chú là bình thường." Thần Nghiên An nhìn hắn ta, nhấn mạnh lại lần nữa.

Thần Lãng nghe vậy, biểu cảm trên mặt giãn ra một chút: "Được, cháu sẽ cho rút người về." Thực ra suốt một tuần nay, hắn ta theo dõi không có kết quả gì cả. Đối phương không ở trường học thì cũng ở trường dạy lái xe hoặc đi chạy bộ, tóm lại là đời sống cá nhân của Bùi Hữu vô cùng bận rộn, chẳng thấy có một chút dính dáng nào với Thi Tĩnh Xuyên. Nếu không phải lo lắng cậu có dây mơ rễ má với Thần Nghiên An, Thần Lãng đã cho rút người về từ lâu rồi.

"Được." Thần Nghiên An đến lúc này mới nhận ra, có lẽ Thần Lãng cũng không tín nhiệm mình như ông tưởng tượng.

Nhưng ông cũng có thể hiểu được, đám người của Thần gia quả thực không một ai khiến người ta yên tâm, nếu không phải Thần Lãng vẫn còn có chút bản lĩnh, có lẽ nhà họ Thần đã sớm loạn thành một mớ bòng bong rồi.

Suy cho cùng Thần Nghiên An vẫn có một sự nể phục nhất định đối với Thần Lãng, vì vậy ông tinh ý mà chuyển chủ đề: "Cháu thấy ở vòng đấu loại thứ hai, cậu ta sẽ kiểm soát ở vị trí thứ mấy?"

"Top 5." Thần Lãng vốn dĩ trong lòng có phiền muộn, định đến đây thư giãn một chút, không ngờ xem đua xe một hồi thì cũng cảm thấy thú vị.

Thần Nghiên An đứng nhích sang một bên: "Cậu ta ưu tú hơn chú tưởng." Tuy bấy lâu nay cảm nhận của ông về Bùi Hữu vẫn dừng lại ở mức độ khá tốt, nhưng đó đều dựa trên vẻ bề ngoài và một số việc lặt vặt. Ngoài cái lần đánh nhau ở con hẻm ấy ra, đây là lần thứ hai ông nhìn thấy sự khí khái và sức mạnh tự do tự tại đó trên người Bùi Hữu.

Trước Tiếp