Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 22
Bùi Hữu cảm thấy người này có định kiến về mặt tuổi tác. Trẻ tuổi thì đã sao, đâu phải người trẻ nào cũng bồng bột và không chín chắn đâu chứ.
Hơn nữa so với đối phương, Bùi Hữu tự thấy bản thân mình vẫn là người tương đối dễ gần. Vì vậy đối với lời nói của Thi Tĩnh Xuyên, cậu hoàn toàn không có cảm giác tự ti hay trói buộc gì cả.
Cũng vì lẽ đó, Bùi Hữu chỉ mỉa mai đối phương một câu rồi trực tiếp nhảy qua chủ đề này, giơ tay lấy cái áo khoác bên cạnh: "Lát nữa anh nhớ khóa trái cửa lại đó."
Cậu tùy miệng dặn dò một tiếng, sau đó mặc áo khoác, cầm theo chìa khóa xe rời khỏi nhà.
Thi Tĩnh Xuyên vốn đã thu hồi tầm mắt, nghe thấy lời này lại một lần nữa nhìn về phía đối phương. Đây đúng là một cảm giác rất kỳ diệu, bởi vì trực giác của hắn nói rằng chưa từng có ai dám "dặn dò" hắn như thế.
Sự thật chính là vậy, Thi Tĩnh Xuyên sinh ra trong Thi gia, từ nhỏ hắn đã có hàng tá người phục tùng và hầu hạ, cộng thêm thiên phú của bản thân và sự bồi dưỡng có chủ đích của gia chủ tiền nhiệm, đừng nói là người dặn dò, ngay cả người nói lớn tiếng một chút trước mặt hắn cũng không có.
Hơn nữa, do thời gian dài tiếp xúc với những con số và đủ loại máy móc lạnh lẽo, tính cách của Thi Tĩnh Xuyên cũng trở nên vô cùng lý trí và lạnh lùng.
Đặc biệt là hắn còn có cái tật chán ghét kẻ ngu ngốc, vậy nên bao nhiêu năm trôi qua, chưa từng có ai lọt được vào mắt xanh của hắn.
Lại thêm huyết mạch Thi gia trời sinh đã mang tính cố chấp, kèm theo d*c v*ng khống chế rất mạnh. Điểm này càng thể hiện rõ rệt hơn trên những người có chỉ số thông minh càng cao.
Thậm chí gia chủ tiền nhiệm và cha hắn cũng đã từng nói, việc Thi Tĩnh Xuyên không nhìn trúng ai thực ra lại là may mắn của người đó, bởi lẽ trong khái niệm của Thi Tĩnh Xuyên không hề có tồn tại hai chữ "bao dung" hay "nhượng bộ".
Thế nhưng trong hai ngày bị mất trí nhớ này, có lẽ bản thân Thi Tĩnh Xuyên không nhận ra sự khác biệt lớn nhưng nếu có người quen ở đây, chắc chắn họ sẽ cảm thấy tính tình của hắn đã trở nên ôn hoà và dễ chịu hơn nhiều.
Ví dụ như hiện tại, tuy bị một "đứa nhóc" bảo mình phải làm này làm kia nhưng ngoại trừ tâm tình có chút cổ quái, Thi Tĩnh Xuyên lại không hề cảm thấy phản cảm hay bị xúc phạm.
Tuy nhiên hắn cũng không đi khóa trái cửa ngay, bởi vì lúc đi vào khu chung cư này Thi Tĩnh Xuyên đã quan sát qua, hệ thống an ninh ở đây khá tốt, gần như không thể có người lạ lẻn vào được. Trừ phi là kẻ chuyên môn tới tìm hắn, mà nếu như thật sự gặp phải tình huống đó thì khóa trái cửa cũng không có tác dụng gì.
Thế là hắn ngồi thêm một lát, sau đó cởi áo sơ mi, tiếp tục hoàn thành bài rèn luyện hít đất chưa làm xong lúc chiều.
Người bình thường trong một phút làm được 30-40 cái là đã khá lắm rồi, nhưng Thi Tĩnh Xuyên dù đang mang thương tích trên người vẫn có thể hoàn thành hơn 100 cái với tư thế vô cùng tiêu chuẩn chỉ trong một phút.
Đây chỉ mới là món khai vị thôi, nếu trong tình trạng sức khỏe bình thường, hắn có thể làm một mạch gần 3000 cái hít đất.
Nhưng lần này hắn chỉ mới làm đến phút thứ tư, trên người hơi rịn mồ hôi thì cánh cửa vốn đang tĩnh lặng bỗng nhiên vang lên tiếng mở khóa.
Bùi Hữu đã đi được mấy phút rồi, giờ này ai lại tìm đến đây?
Ánh mắt của Thi Tĩnh Xuyên lập tức hiện lên một tia lạnh lẽo. Hắn bật dậy, đồng thời rút ra thứ vũ khí đã giấu dưới bàn trà.
Thế là Bùi Hữu vừa mới mở cửa bước vào, lại một lần nữa bị thứ kim loại lạnh lẽo kia dí sát vào mặt: "Tôi quên lấy mũ bảo hiểm."
Cậu im lặng một chút, sau đó giải thích.
"......" Sương mù trong mắt Thi Tĩnh Xuyên hơi tản ra, hắn nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt hai giây rồi mới hạ súng xuống: "Lần này sao cậu không nhấn chuông?"
Hắn nghiêng người để đối phương vào nhà.
"Tôi chỉ muốn thử xem có mở được cửa hay không thôi." Dù sao cậu cũng mới chỉ xuống lầu một lát, làm gì có chuyện vừa quay đầu đã đụng phải người hay việc gì không thuận tiện, vậy nên lần này Bùi Hữu đã lược bớt bước đó.
Thi Tĩnh Xuyên nhìn Bùi Hữu đi lướt qua trước mặt mình: "Lần sau cậu vẫn nên nhấn chuông đi thì hơn."
Hắn hơi nhấc tay đóng cửa lớn lại, sau đó cũng quay người trở về đại sảnh: "Lỡ như tôi nhất thời không khống chế được, vậy thì cậu tiêu đời rồi."
"......Trước đó anh còn bảo đó là đồ giả mà." Bùi Hữu cầm lấy mũ bảo hiểm của mình.
Cách nói của Thi Tĩnh Xuyên vẫn không thay đổi: "Ừm, là đồ giả."
Lời này của hắn nghe rất đàng hoàng và mười phần uy tín, khiến người ta không thể phân biệt được thật hay đùa.
Nhưng trong lòng Bùi Hữu thì đã hiểu rõ: "Được rồi, tôi đi đây."
Cậu xách theo mũ bảo hiểm, lại một lần nữa cúi người thay giày ở cửa.
"Chờ một chút." Thi Tĩnh Xuyên dùng thứ trong tay chỉ về phía sofa: "Cậu mang túi rác đi vứt luôn đi."
Cái lưng vừa mới cúi xuống của Bùi Hữu lại đứng thẳng lên: "Bộ anh không xuống lầu à?"
Cậu đi ngược vào trong nhà, buộc gọn túi rác ở phòng bếp và phòng khách lại rồi mang ra cửa.
Thi Tĩnh Xuyên nhìn cậu vài giây, sau đó nói chuyện tỉnh bơ: "Tôi bị thương rồi."
"......" Bùi Hữu nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn hắn một cái: "Bị thương mà còn vận động được hả?"
Lúc nãy cậu vừa về, rõ ràng nhìn thấy trên người đối phương vẫn còn mồ hôi.
"Tôi chỉ hít đất vài cái thôi." Trong lúc Thi Tĩnh Xuyên nói chuyện với Bùi Hữu, tầm mắt trước sau vẫn không rời khỏi gương mặt cậu: "Da của cậu có phải là quá trắng rồi không?"
Cảm giác còn trắng hơn phần lớn con gái nữa.
Bùi Hữu không hiểu vì sao trọng tâm chú ý của đối phương lại đột nhiên chuyển hướng, cậu thay giày xong liền đứng dậy: "Cũng bình thường mà, do gen thôi."
Bởi vì cha mẹ cậu đều có nước da rất trắng, nên cậu cũng được di truyền điểm này từ họ.
Nhưng đã nói đến chủ đề này, Bùi Hữu cũng tò mò hỏi một chút: "Vậy màu da của anh là do gen hay là cố ý làm ngăm đi vậy?"
Chủ yếu là vì ngũ quan của đối phương quá lập thể và sắc bén, nhìn qua có chút cảm giác của con lai.
"Chắc là do gen chiếm phần lớn." Thi Tĩnh Xuyên đưa ra phân tích dựa trên màu da trên cơ thể mình.
Bùi Hữu nghe vậy thì gật đầu một cái: "Nhìn rất đàn ông."
Cậu đứng ở góc độ thưởng thức, khen một cách chân thành.
Nhưng câu nói này rơi vào tai Thi Tĩnh Xuyên lại mang đến một cảm giác rất khó tả, thế là hắn mang theo tâm lý thăm dò nhìn thẳng vào mắt Bùi Hữu: "Cậu thích loại màu da khỏe mạnh này à?"
Tuy là câu hỏi nhưng ngữ khí của hắn khá là chắc chắn.
"Bởi vì tôi chưa bao giờ đen đi được." Lần này Bùi Hữu không phải đang "khoe mẽ" đâu, cậu thực sự là kiểu người có phơi nắng thì da cũng không đen được.
Thi Tĩnh Xuyên nghe thấy lời này, hiếm khi cà khịa một câu: "Cậu cũng biết cách tự rước anti cho mình lắm đấy."
"Tôi chỉ nói thật thôi." Bùi Hữu không tiếp tục chủ đề này nữa, cậu xách túi rác dưới đất lên: "Thôi tôi đi học nhé."
Lần này cậu đi thật.
"Chú ý an toàn." Thi Tĩnh Xuyên chủ động đưa tay mở cửa giúp cậu.
Bùi Hữu đáp lại một tiếng: "Cảm ơn."
Sau khi cậu rời đi, căn nhà lại một lần nữa khôi phục sự tĩnh lặng.
Thi Tĩnh Xuyên ngồi một mình một lát, sau đó chẳng biết tại sao lại đột nhiên thay đổi ý định, hắn cầm điện thoại lên gọi cho một người.
"Gia chủ." Đầu dây bên kia là một giọng nói lễ phép và nghiêm cẩn.
Thi Tĩnh Xuyên không nói vòng vo, trực tiếp hạ lệnh: "Đi qua đây trị não cho tôi."
"......" Tống Minh Dật nghe thấy câu này, gần như theo bản năng bật dậy: "Ngài ngài ngài... Hiện giờ ngài đang ở đâu?"
Anh ta vừa luống cuống thu dọn đồ đạc vừa cẩn thận hỏi.
"Số 1801, Thanh Sơn Hoa Đình." Thi Tĩnh Xuyên nói xong lại nhắc nhở đối phương: "Đừng để bị bám đuôi."
Món quà hắn đã tặng cho đối thủ, chắc là giờ này vẫn chưa nhận được đâu.
"Vâng." Tống Minh Dật đến cả trợ lý cũng không mang theo, trực tiếp lái chiếc xe có ngoại hình vô cùng bình thường nhưng bên trong trang bị đầy đủ các thiết bị kiểm tra đi tới Thanh Sơn Hoa Đình.
Cùng lúc đó ở một bên khác, Bùi Hữu cũng đã chạy xe tới cổng trường.
"Này, đợi đã ——"
Bỗng đâu có một giọng nữ từ bên kia đường, đột nhiên hướng về phía Bùi Hữu hét lên vài tiếng.
Bên phải và bên trái của Bùi Hữu đều có người, không chắc có phải là đang gọi mình hay không, nên cậu không thèm để ý.
"Này, cậu kia, cái cậu mặc áo khoác đen ấy." Lần này đối phương gần như đã chỉ đích danh.
Bùi Hữu: ?