Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 20
Tiếng động cơ gầm rú, bánh xe ma sát khét lẹt với mặt đường. Do quán tính khi xe lao vọt đi, người ngồi ở ghế phụ bị hất mạnh về phía sau, đầu đập vào gối dựa, một phen xây xẩm mặt mày.
"ĐM cậu chạy chậm lại một chút đi!" Người đàn ông trung niên mặc đồng phục gần như theo bản năng siết chặt tay vịn bên cạnh.
Tốc độ này đối với Bùi Hữu mà nói thực chất vẫn còn nhàn lắm: "Chậm quá thì sẽ không kịp giờ đâu ạ."
Lời nói thì không sai, nhưng cái tốc độ lái xe như muốn đi đầu thai này vẫn khiến người đàn ông trung niên cảm thấy trái tim mình như sắp vọt lên đến cuống họng. Đã vậy, đối phương còn liên tục tăng tốc, vượt mặt, lạng lách đánh võng...
Chỉ vỏn vẹn mấy phút sau, người đàn ông mặc đồng phục không chỉ sau lưng đổ mồ hôi ròng ròng mà ngay cả đôi chân khi bước xuống xe cũng run lẩy bẩy.
"300 tệ, cảm ơn ạ." Lúc giao trả chìa khóa xe, Bùi Hữu không quên nhắc đối phương một câu.
Người đàn ông trung niên phải mất một lúc lâu để gọi hồn về, sau đó móc từ trong túi ra 3 tờ tiền đưa cho Bùi Hữu: "Nhờ phúc của cậu, lần này tôi bị trừ điểm rồi đấy." Tuy hắn ta có thể đẩy trách nhiệm cho tài xế thuê, nhưng đối phương cũng bởi vì yêu cầu của mình nên mới chạy quá tốc độ, vì vậy hắn ta không có ý định trốn tránh việc bị trừ mất 6 điểm này.
"Tuần sau điểm sẽ về thôi ạ." Bùi Hữu nhận tiền, vẫy tay với đối phương: "Chú đi làm việc đi." Cậu định sau khi ăn tối xong cũng phải thu dọn đồ đạc để về trường.
"Ừm, được, lần sau có nhu cầu tôi sẽ lại tìm cậu." Tuy sợ đến thót cả tim nhưng hắn ta phải thừa nhận hiệu suất của cậu thanh niên này thực sự rất cao.
Bùi Hữu gật đầu: "Vâng." Cậu đợi đối phương đi vào tòa nhà văn phòng liền đặt một chuyến xe công nghệ, trực tiếp quay về đường cũ để lấy chiếc motor của mình ở cổng đồn cảnh sát.
"Sao nhanh vậy?" Chú Lưu cảm thấy mình chỉ mới đi qua đi lại hai vòng mà đối phương đã quay về rồi.
Lần này Bùi Hữu không đi vào bên trong nữa, cậu đứng kế chiếc xe lấy chìa khóa ra: "Cũng không xa lắm ạ." Nếu điều kiện cho phép, cậu còn có thể chạy nhanh hơn nữa.
"Nhưng cũng phải mấy chục cây số ấy chứ." Chú Lưu vừa nói vừa sực nhớ ra một chuyện mà ông đã bỏ sót: "Ủa mà nhóc có bằng lái xe ô tô không vậy?" Lúc trước hình như ông chỉ nghe Bùi Hữu nói là đã lấy được chứng chỉ đi thi đấu motor thôi.
"..." Bùi Hữu hiếm khi không trả lời được chữ nào.
Chú Lưu thấy cậu im lặng liền hiểu ra tất cả: "Dạo này gan của nhóc to ra rồi nhỉ!" Ông bước xuống bậc thềm, lần đầu tiên nói chuyện nghiêm khắc với Bùi Hữu như thế: "Tạm thời không bàn đến việc nhóc sẽ bị phạt bao nhiêu tiền, chỉ riêng hành động hiện tại của nhóc đã là không có trách nhiệm với chính bản thân mình rồi."
Chú Lưu chỉ mới bắt đầu thôi, sau đó ông còn giảng giải rất nhiều thứ, gần như từ việc gây mất trật tự giao thông cho đến rủi ro về an toàn tính mạng, ông đều lôi ra nói một lượt: "Tính ra 300 tệ mà nhóc kiếm được còn không đủ nộp tiền phạt nữa đấy." Tất nhiên, bị bắt nộp phạt là vẫn còn may chán, nếu như bị tạm giam thì thê thảm hơn nhiều.
Bùi Hữu thật sự biết lỗi: "Ngày mai cháu sẽ đi thi bằng lái ngay ạ." Trước đây tại vì chưa mua nổi xe ô tô nên cậu định bụng cứ đợi thêm xem sao.
Chú Lưu nghe vậy cũng không trách mắng cậu nữa, chỉ cảnh cáo Bùi Hữu một câu: "Không có lần sau đâu đấy." Nếu không, cho dù có là tình huống đặc biệt đến mấy, ông cũng sẽ đích thân tố cáo để cho Bùi Hữu rút kinh nghiệm.
"Vâng." Bùi Hữu đội mũ bảo hiểm: "Cháu đi trước đây ạ."
"Ừm." Giọng điệu của chú Lưu lúc này đã khôi phục lại bình thường: "Đi đường cẩn thận."
Bùi Hữu nổ máy xe: "Vâng, cảm ơn chú."
Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, cậu thật sự đã ghé qua trường dạy lái xe một chuyến. Lái xe bình thường thì chỉ cần thi bằng C1 là đủ, vậy nên Bùi Hữu đã chọn loại này. Thế là đi đi về về một hồi, thẻ ngân hàng của Bùi Hữu lại bốc hơi thêm hơn 5 nghìn tệ.
"Một tuần sau em có thể thi lý thuyết được không?" Bùi Hữu không muốn tốn quá nhiều thời gian cho cái bằng này.
Nhân viên trường học trả lời: "Cậu cần phải đặt lịch trước."
"Em hiểu rồi."
Ra khỏi trường dạy lái xe, Bùi Hữu tiện đường ghé qua siêu thị một chuyến. Dựa theo kinh nghiệm mua nguyên liệu nấu ăn bằng không của cậu, việc đi siêu thị mua rau củ quả sẽ giảm bớt tỉ lệ chọn sai. Hơn nữa lần này cậu còn cố ý đối chiếu với thực đơn để phối hợp nguyên liệu, mua sẵn cả gia vị lẫn cốc định lượng và tất tần tật dụng cụ hỗ trợ khác.
Thế nên khi về đến nhà, cậu vô cùng tự tin.
Thi Tĩnh Xuyên thấy cậu vừa về nhà đã đi thẳng vào bếp, hắn lại cảm thấy hơi đau đầu: "Cậu đúng là kiên trì thật."
Thông thường khi gặp phải việc mà mình không thành thạo, người ta thường sẽ bỏ cuộc hoặc là ít khi động tay vào, tóm lại hiếm có ai giống như Bùi Hữu vậy, càng thất bại thì càng hăng máu.
"Tôi tin mình sẽ làm được thôi." Dù sao nấu ăn cũng chỉ có dăm ba cái công đoạn, không có lý do nào mà cậu không làm tốt khi đã có sẵn công thức trong tay.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy liền nâng mắt nhìn thiếu niên trong bếp một cái. Đối phương trông rất ngoan, ước chừng cao khoảng 1 mét 9, tỷ lệ vai và eo cực kỳ đẹp, khí chất thanh tao và thuần khiết, là kiểu người vừa nhìn thì đã khiến người ta dễ nảy sinh thiện cảm và buông lỏng cảnh giác. Đáng quý nhất là ở chỗ đối phương trước sau vẫn như một, không hề có bất kỳ tâm tư giả dối nào.
Thi Tĩnh Xuyên không biết trước khi mất trí nhớ bên cạnh mình có người nào như vậy hay không, nhưng hắn có thể chắc chắn một chuyện rằng bản thân hắn rất ghét kẻ nào dám tính kế mình. Vậy nên khi thấy được sự thẳng thắn của Bùi Hữu trên mọi phương diện, hắn cũng sẵn lòng đáp lại bằng sự chân thành.
"Đừng làm hết nguyên liệu trong một lần, giữ lại một nửa để dự phòng đi." Hắn đặt chiếc điện thoại hỏng đã có thể sử dụng bình thường xuống, đứng dậy đi tới cửa bếp.
Hôm nay Bùi Hữu mua khá nhiều nguyên liệu nấu ăn, cũng có đồ dự phòng: "Được."
Lần này cậu không làm món gì dễ nát hay mềm xèo nữa, đổi hết thành những nguyên liệu khó bị xào hỏng.
Nấm bạch ngọc cắt gốc, rửa sạch rồi chần qua nước sôi. Tiếp theo là trứng gà và thịt dăm bông, quá trình này Bùi Hữu cũng không mắc lỗi, sơ chế nguyên liệu đều đâu ra đó. Cho đến khi bắc chảo lên bếp rồi đổ dầu, cậu lần lượt cho ba loại nguyên liệu vào đảo đều rồi trút ra đĩa, món ăn này liền bắt đầu trở nên kỳ quái vô cùng.
"...Thôi, để tôi làm cho." Thi Tĩnh Xuyên xoay người cởi áo khoác ngoài ném lên sofa: "Cậu ra ngoài đi, để điện thoại lại đó." Hắn phân công một cách ngắn gọn.
Bùi Hữu đặt điện thoại xuống nhưng không ra ngoài ngay: "...Anh có nhìn ra vấn đề nằm ở đâu không?" Rõ ràng là cậu không làm sai một bước nào mà.
"Không biết, có lẽ là do Thần bếp không độ cậu thôi." Thi Tĩnh Xuyên cầm điện thoại của Bùi Hữu, xem qua thực đơn một chút rồi xắn tay áo tự mình bắt tay vào việc.
Bùi Hữu thấy hắn rẹt rẹt vài cái đã rửa xong rau rồi ném luôn vào nồi: "Anh không cắt rau ra à?" Rau vẫn còn nguyên cả cây kia kìa.
"Không cần thiết, bộ không có răng sao?" Mặc dù là trước đây hay hiện tại, ngôn từ và hành động của Thi Tĩnh Xuyên đều không liên quan gì đến hai chữ "dịu dàng".
"..." Bùi Hữu nghe vậy liền dứt khoát mắt không thấy tâm không phiền, đi ra phòng khách xem TV.
Nào ngờ cậu vừa mở TV lên, chiếc điện thoại mà Thi Tĩnh Xuyên đặt trên bàn trà đột nhiên có người gọi đến.
"Anh có điện thoại kìa." Bùi Hữu gọi với vào trong bếp.
Thi Tĩnh Xuyên biết là ai: "Cậu nghe máy hộ tôi đi." Trong bếp truyền ra giọng nói vô cùng bình thản của hắn.
"...Anh chắc chứ?" Bùi Hữu vặn nhỏ âm lượng TV lại.
Thi Tĩnh Xuyên ngữ khí bình tĩnh, không nghe ra một tia dao động nào: "Cậu nghe đi." Ý tứ không cho phép cãi lại.
Thế là Bùi Hữu trượt màn hình nghe cuộc gọi này.
"Alo, là ai đấy ạ?" Để đảm bảo chính chủ có thể nghe thấy, Bùi Hữu còn cố ý chỉnh âm lượng lên mức lớn nhất, cũng nhấn cả loa ngoài.
Chú Kỷ ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng nói này thì hơi khựng lại: "Sao lại là cậu?"
"Gia chủ nhà tôi... à không đúng, ông chủ nhà tôi đâu?" Ông lập tức sốt sắng hỏi.
Cùng lúc đó, Thi Tĩnh Xuyên nghe thấy lời này, một tia nghi hoặc cuối cùng đối với Bùi Hữu cũng tan biến. Chú Kỷ không phải ai khác, chính là "đường lui" mà hắn đã để lại để đề phòng vạn nhất. Nếu đối phương quen biết Bùi Hữu, vậy thì bản thân hắn chắc chắn cũng quen biết cậu, hắn có thể yên tâm ở lại đây thêm vài ngày nữa.
Ở bên này, Bùi Hữu thấy Thi Tĩnh Xuyên không lên tiếng ngăn cản, cậu yên tâm nói ra sự thật: "Anh ấy đang nấu cơm."
Bùi Hữu hoàn toàn không nhận thức được sức nặng của câu nói này.
Chú Kỷ kinh hãi: "...Cái gì, nấu cơm?"