Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 2

Trước Tiếp

Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...

CHƯƠNG 2

Bùi Hữu cũng không chắc có phải là trùng tên hay không, nhưng bất kể là cậu xuyên sách hay vì nguyên nhân nào khác mà tới đây thì tình cảnh hiện tại của cậu cũng đã không thể thay đổi được nữa.

Hơn nữa cho dù là xuyên sách, có lẽ cậu và nhóm nhân vật chính cũng cách xa nhau thăm thẳm chiều trôi, vì vậy Bùi Hữu cũng không quá xem trọng chuyện này, cậu đợi đến khi đèn xanh vừa bật lên thì liền băng qua đường.

10 phút sau, tại đồn cảnh sát khu Nam thành.

"Ồ, chưa đủ 15 tuổi, không có cha mẹ người thân, không có hộ khẩu, không thể đi học đúng không?" Nhân viên công tác nghe xong yêu cầu của Bùi Hữu, nhìn qua cách ăn mặc và khí chất trên người cậu: "Trường hợp này của cháu cần phải báo án theo đúng quy trình."

Nếu không thì không có cách nào xác minh và cấp giấy chứng nhận.

"Vâng ạ." Bùi Hữu phối hợp với nhân viên điền đầy đủ các loại giấy tờ, sau đó cũng để lại mẫu máu của mình: "Quy trình này mất khoảng bao lâu ạ?"

Cậu không có điện thoại, cũng không có địa chỉ cư trú, chỉ có thể canh thời gian để đến hỏi tin tức.

"Tầm một tháng." Nhân viên cầm hồ sơ của cậu lên xem: "Chữ viết đẹp đấy."

Hoàn toàn không giống một người chưa từng đi học.

Bùi Hữu trả lời đúng sự thật: "Cháu chỉ không được đi học chính quy thôi ạ."

Mặc dù tình hình hiện cậu là một kẻ lang thang, nhưng một kẻ lang thang có chí tiến thủ và một kẻ lang thang không có chí tiến thủ vẫn là khác nhau.

"Nếu những gì cháu nói là sự thật, chính quyền sẽ giải quyết vấn đề hộ khẩu và việc học cho cháu." Nhân viên hỏi xong những gì cần hỏi rồi dặn Bùi Hữu: "30 ngày sau cháu hãy quay lại đây nhé."

Ý muốn nói cậu có thể đi được rồi.

"Vâng, cháu cảm ơn ạ."

Bùi Hữu rời khỏi đồn cảnh sát, đầu tiên cậu cân nhắc xem nên giải quyết vấn đề ăn ở của bản thân như thế nào. Hiện tại cậu không một xu dính túi, cũng chưa từng đi làm thuê, điều đáng mừng duy nhất là cậu đã từng học qua rất nhiều lớp kỹ năng mềm, ví dụ như đua xe, đàn piano, đánh golf, lặn, cưỡi ngựa, võ thuật các loại.

Nhưng mà những thứ này đều không dễ kiếm ra tiền ngay được.

Bùi Hữu đi đi dừng dừng trên đường phố, đã hỏi qua không dưới mười cửa hàng, người ta đều nói không nhận làm việc bán thời gian, cũng không có cách nào trả lương theo ngày.

Trời sắp về chiều, Bùi Hữu vẫn chưa tìm được một việc làm nào tử tế.

Để không phải chịu cảnh nhịn đói và ngủ ngoài lề đường, Bùi Hữu quyết tâm đánh liều một phen, bất kể là quán ăn, cửa hàng kim khí, gara xe hay là cửa hàng thương hiệu cao cấp, chỉ cần thấy bảng tuyển dụng là cậu đều vào hỏi một lượt. Cho đến khi đặt chân vào khu vực trung tâm thành phố sầm uất nhất, cuối cùng mới có một shop thời trang nam cao cấp, người quản lý ở đó không lập tức từ chối cậu.

"Cậu có thể làm được gì?" Quản lý shop thời trang là một người phụ nữ vô cùng có khí chất, tầm 30-40 tuổi, ăn mặc rất có gu.

Tuy dọc đường Bùi Hữu đã trải qua không ít trắc trở nhưng cậu cũng không lộ vẻ nôn nóng, ít nhất là ngoài mặt trông vẫn như vậy: "Em có thể bốc vác hàng, cũng có thể làm nhân viên bán hàng."

Cậu nói chuyện nghiêm túc, thái độ cũng rất đúng mực.

"Thế thì tiếc quá." Quản lý làm trong ngành thời trang cao cấp đã mười mấy năm nên vẫn có con mắt nhìn người, cô đánh giá dáng người của Bùi Hữu một lúc, nói: "Ở đây tôi đang thiếu một người mẫu."

Cô ra hiệu cho Bùi Hữu nhìn về phía khu vực tủ kính trưng bày: "Mỗi giờ 200 tệ, có muốn làm không?"

Mức giá này trong ngành thực ra là đã khá cao rồi.

Trước kia Bùi Hữu không có nhiều khái niệm về tiền bạc, nhưng lúc này cậu biết rõ công việc này có thể giải quyết được nỗi lo chỗ ăn chỗ ở cho mình, vì vậy Bùi Hữu chỉ im lặng đúng một giây liền nói: "Bây giờ bắt đầu luôn ạ?"

"Đúng." Cô quản lý đích thân phối một bộ đồ cho Bùi Hữu, sau đó dạy cho cậu một số yêu cầu rồi mới để cậu đi thay quần áo.

Vóc dáng của Bùi Hữu thuộc loại rất cân đối, cho dù đã bị "thu nhỏ" hơn 10cm thì lúc này cậu cũng cao xấp xỉ 1m8 rồi. Cộng thêm khí chất của bản thân cực kỳ phù hợp với thương hiệu này, nên khi Bùi Hữu thay đồ xong bước ra, ánh mắt của quản lý và các nhân viên nữ trong tiệm đều dừng lại trên người cậu một lúc lâu: "Đẹp xuất sắc."

Cảm giác còn có hồn hơn cả những người mẫu nổi tiếng mặc bộ đồ này nữa.

"Giữa chừng có cần thay quần áo không ạ?" Bùi Hữu đứng trước tủ kính theo yêu cầu của quản lý.

Quản lý cũng không hiểu tại sao, trên người thiếu niên này toát ra một cảm giác vừa tay mơ nhưng cũng vừa chuyên nghiệp: "Hôm nay cậu không cần thay."

Bởi vì cũng chỉ còn vài tiếng nữa là tan làm rồi.

"Vâng ạ." Bùi Hữu cảm thấy công việc này cũng không có gì khó khăn, chỉ tạo tư thế rồi đứng đây một chút, nhưng không ngờ rằng cậu chỉ mới vừa đứng được vài phút, bên ngoài tủ kính đã dần tụ tập khá nhiều người.

Mà trong số đó đa số lại là học sinh tiểu học và trung học, các bạn nhỏ mặc đủ loại đồng phục khác màu, kế đến là một số em nhỏ vừa được ông bà đón từ nhà trẻ ra.

"Oaaa, anh ấy còn đẹp hơn cả mô hình trong nhà mình nữa." Đám học sinh đứng xếp hàng bên ngoài gần như dán sát mặt vào tủ kính.

Đây là lần đầu tiên Bùi Hữu bị nhiều người nhìn chằm chằm ở khoảng cách gần như vậy, mặc dù trước mặt chỉ là một nhóm trẻ con chưa lớn, cậu vẫn có hơi mất tự nhiên.

"Lông mi của anh ấy có phải dài hơn của tớ luôn không?" Một cô bé trông rất đáng yêu quay qua hỏi bạn học.

Bạn học của cô bé nghe vậy liền làm tư thế như đang cầm kính lúp, nhìn vào mắt Bùi Hữu vài giây: "Đúng thế, lông mi của anh ấy dài ghê, hơn nữa đôi mắt cũng đẹp nữa đó."

"Làm sao bây giờ, tớ muốn vào trong xem quá đi." Có lớp kính ngăn cách nên tầm nhìn hơi bị phản quang, không thấy được rõ lắm.

Những người khác thực ra cũng muốn: "Nhưng mà tớ nhớ là hình như cửa hàng này phải có thẻ đen mới vào được."

Đứa nhỏ này chắc là đã từng tới đây cùng với người nhà.

"Vậy là chúng mình không vào được sao?" Các em còn nhỏ tuổi, cho dù gia đình có tiền thì cha mẹ cũng sẽ không giao thẻ đen cho các em.

Mấy em học sinh đang thảo luận xì xầm bỗng nhiên im thin thít, hơn 10 giây sau, một "dũng sĩ nhí" nọ chợt nảy ra ý kiến: "Hay là chúng mình gọi điện thoại cho ba mẹ đi?"

"Hả? Ba mẹ có mắng mình không?"

Dũng sĩ nhí đưa ra ý kiến lập tức tìm bảo mẫu lấy điện thoại: "Không đâu, tớ sẽ nói ở đây đang giảm giá, giảm nhiều lắm."

"...Hình như nghe cũng ổn ha."

Quản lý nhìn thấy cảnh này, cô tự nhận xét đúng là con mắt nhìn người của mình vẫn còn nhạy bén lắm.

Nhưng theo thời gian trôi qua cộng thêm sự bùng nổ của hiệu ứng đám đông, bên trong và bên ngoài cửa hàng không tránh khỏi xuất hiện tình trạng ùn tắc nhất định.

Mà dũng sĩ nhí gây ra tất cả những chuyện này bấy giờ cũng đã được như ý nguyện ngồi xổm trong cửa hàng.

"Hình như anh đẹp trai xấu hổ rồi kìa." Các em thì thầm trao đổi với nhau, cố gắng hết sức để không làm phiền người khác.

"Thật nha, mặt đỏ lên rồi."

Bùi Hữu: "..."

Thật ra cậu chỉ hơi không quen thôi chứ không có xấu hổ, một phần là bởi vì cậu có nước da trắng, mỗi lần dao động cảm xúc là sẽ rất dễ thể hiện lên mặt.

Cùng lúc đó, bên trong một chiếc xe công vụ màu đen đang vô tình chạy qua con đường này.

"Phía trước có chuyện gì vậy?" Người đàn ông mở miệng nói chuyện để tóc ngắn, nước da khỏe mạnh, dáng người cao ráo săn chắc, mặc một bộ vest được cắt may vừa người, cổ áo hơi mở, mang theo khí chất cường thế và một loại cao ngạo lạnh lùng bẩm sinh.

Người tóc xanh ngồi bên cạnh nhảy số cực nhanh: "Để em đi xem thử."

"Anh không nói chuyện với em." Thi Tĩnh Xuyên không thèm vứt cho cậu ta dù chỉ một ánh mắt, trực tiếp ra hiệu cho người đàn ông trung niên ngồi phía trước: "Chú Kỷ, chú đi xử lý một chút đi."

Người đàn ông trung niên kính cẩn nói: "Vâng."

"..." Cậu chàng tóc xanh không được đi hóng hớt, vẻ mặt bí xị như cái bánh bao chiều: "Anh, anh trai ruột của em ơi..."

Giọng nói tủi thân trái ngược 180 độ.

"Em uống nhầm hormone nữ rồi à?" Thi Tĩnh Xuyên mỉa mai một cách trầm ổn.

Tóc xanh: "..."

Cậu ta cảm thấy thà mình ở nhà còn hơn, ít nhất ở nhà sẽ không có ai hung dữ với mình!

Đang lúc cậu ta nghĩ xem về nhà sẽ mách lẻo như thế nào, những chiếc xe bị ùn tắc phía trước bắt đầu chậm rãi di chuyển. Ngay sau đó, cùng với tầm nhìn được mở rộng, mặc dù Thi Thần Vũ không xuống xe nhưng vẫn nhìn thấy được tình hình bên ngoài.

"Oa!!! Tuyệt thế!!!" Cậu ta vừa nhìn rõ người bên trong tủ kính, lập tức hạ cửa sổ xe xuống: "Anh, anh thấy em mặc bộ đồ đó thì thế nào?"

Đây là thấy người khác mặc đẹp nên bản thân mình cũng muốn có.

Thi Tĩnh Xuyên không rảnh nói nhảm với cậu ta, hắn trực tiếp ném một tấm thẻ cho Thi Thần Vũ rồi nói: "Cút."

Trước Tiếp