Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 11
Suốt ba năm sau đó, ngoài việc học tập theo đúng lộ trình, Bùi Hữu còn thường xuyên thông qua nhiều con đường khác nhau để tham gia các cuộc thi trí tuệ và thử thách kiến thức có giải thưởng.
Vì vậy sau khi học hết ba năm trung học phổ thông, cậu không chỉ lấy hết các loại tiền thưởng có thể lấy mà còn tiện tay giành luôn một suất được tuyển thẳng vào Đại học F.
Cố Tri Hạo nghe tin này thì ghen tị đến đỏ cả mắt, ngày nào cũng la hét như bị thần kinh: "Tớ phải thi đại học, cậu thì không cần thi nữa, tớ cũng không muốn thi đâu..."
Bây giờ cậu ta vô cùng hối hận vì lúc trước không theo chân Bùi Hữu đi tham gia các cuộc thi giành lấy giải thưởng.
"Thì cậu cứ thi thôi, chuyện nhỏ ấy mà." Mấy ngày nay Bùi Hữu đang bận lướt xem các thông tin nhà đất trên điện thoại, bởi vì chỉ còn 4-5 tháng nữa là cậu vừa tròn 18 tuổi. Đến lúc đó rời khỏi Viện phúc lợi, cậu cần phải có một nơi để ở.
Nhưng nhà ở thành phố F đối với Bùi Hữu hiện tại mà nói quả thực có hơi đắt đỏ. Thế nên xem đi xem lại, cậu vẫn chưa tìm được căn nhà nào ưng ý.
Cố Tri Hạo thấy Bùi Hữu vừa trả lời hời hợt vừa luôn dán mắt vào điện thoại, cậu ta dứt khoát ghé đầu qua xem ké: "Cậu muốn mua nhà à?"
Cậu ta lập tức quên bẵng việc mình còn đang trăn trở vì chuyện thi đại học.
"Ừm, nhưng vẫn chưa thấy có căn nào phù hợp." Tổng số tiền mà Bùi Hữu có hiện giờ là hơn 4 triệu tệ, trong đó cậu chắc chắn phải giữ lại một phần để trang trí nhà cửa, mua xe, vậy nên số tiền thực sự có thể dùng để mua nhà chỉ tầm 2 triệu tệ mà thôi.
Cố Tri Hạo nghe vậy liền nhớ tới chuyện cha mẹ mình đã kể vào tuần trước: "Cậu muốn mua nhà ở vị trí nào?"
Nhà cậu ta dạo trước có một người họ hàng đang gặp khó khăn về tài chính nên muốn bán nhà, nhưng không ngờ họ đã hạ giá căn hộ thô đó mấy lần rồi mà vẫn chẳng có ai ngó ngàng tới, gần như sắp bị dồn vào đường cùng rồi.
"Giao thông thuận tiện một chút là được." Thật ra Bùi Hữu cũng đã hạ thấp yêu cầu của bản thân rồi, ban đầu cậu muốn mua nhà mới hoàn toàn, vị trí cách khu trung tâm không quá xa, nhưng sau đó nhận thấy điều đó là không thể nên bây giờ chỉ cần giao thông thuận lợi một chút, còn có gần trung tâm hay không thì không quan trọng, dù sao sau này cậu cũng sẽ mua xe.
Cố Tri Hạo cảm thấy điều kiện này hoàn toàn có thể đáp ứng, người họ hàng kia trước đây khá giàu có, theo lý mà nói thì vị trí địa lý sẽ không quá tệ: "Để tớ hỏi giúp cậu."
Nếu thành công thì xem như cậu ta cũng giúp được gia đình mình một tay, nếu người họ hàng kia mãi vẫn không gom được tiền, không chừng một ngày nào đó sẽ chạy tới nhà cậu ta vay mượn.
"Được." Hiện tại Bùi Hữu thực sự rất cần tin tức từ nhiều phía.
Cố Tri Hạo thấy cậu đồng ý liền lấy điện thoại ra gọi cho cha Cố.
"Con nói Bùi Hữu muốn mua nhà hả?" Cha Cố tạm thời dừng việc đang làm dở, từ dưới đất đứng dậy.
Cố Tri Hạo "vâng" một tiếng rồi đi thẳng vào vấn đề: "Ba, căn nhà của người họ hàng nhà mình ở đâu thế ạ?"
"..." Cha Cố nghe giọng điệu hấp tấp của con trai mà cảm thấy đau tim: "Căn nhà đó phải thanh toán toàn bộ trong một lần đấy." Người bình thường lấy đâu ra nhiều tiền mặt như vậy, nên rất khó bán.
"Hết bao nhiêu tiền ạ?" Khi Cố Tri Hạo hỏi câu này đã liếc qua Bùi Hữu một cái.
Bùi Hữu cũng đang nghe họ nói chuyện qua loa ngoài điện thoại của cậu ta.
"Cũng phải hơn 3 triệu tệ." Cha Cố nói, đây đã là cái giá sau khi hạ xuống mấy lần rồi.
Cố Tri Hạo vẫn thấy quá đắt: "Có thể rẻ hơn một chút nữa được không ba?" Cậu ta theo bản năng mở miệng hỏi.
"Còn rẻ thế nào được nữa, căn đó ở quận Sa Thành, vị trí đắc địa, lại còn mới tinh." Cha Cố mà gom đủ tiền thì ông cũng đã ôm luôn căn đó rồi.
Cố Tri Hạo nghe vậy liền nhìn Bùi Hữu với vẻ không chắc chắn lắm: "Cậu thấy thế nào?" Cậu ta không tắt loa ngoài nên cha Cố cũng nghe thấy âm thanh bên này.
"Chú Cố ơi, diện tích của căn nhà đó là bao nhiêu ạ?" Bùi Hữu không thông qua Cố Tri Hạo truyền đạt nữa mà trực tiếp nói chuyện với cha Cố.
Cha Cố đáp: "Hơn 100 mét vuông."
Vậy nên cũng không quá rộng.
"Giá cụ thể là ba triệu mấy ạ?" Bùi Hữu đang cân nhắc xem có nên cắn răng để mua hay không, bởi vì cái giá này ở quận Sa Thành thực sự là rất rẻ.
Dù sao cha Cố cũng là người từng trải, nghe đến đây liền biết Bùi Hữu có tiền, nhưng có lẽ cũng hơi lưng chừng, thế là ông suy nghĩ một chút rồi nói: "Để chú hỏi giúp cháu nhé, xem có thể chốt ở mức tròn 3 triệu được không."
"Cháu cảm ơn chú." Sau đó Bùi Hữu lại hỏi thêm mấy câu đơn giản, biết được căn nhà mới bàn giao được 2 năm, lại nằm ở khu trung tâm Sa Thành, vậy là cậu không còn thắc mắc gì nữa.
Cố Tri Hạo đợi cậu cúp máy một lúc lâu mới kinh ngạc thốt lên: "Cậu thực sự có nhiều tiền như vậy sao?" 3 triệu tệ, con số này cậu ta nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
"Dành dụm mãi mới được đó." Bùi Hữu không muốn nhắc lại chuyện trước đây, nhưng khi đến thế giới này, cậu thực sự thấu hiểu sự vất vả của tầng lớp làm công ăn lương trong xã hội.
Mặc dù đã gặp được khá nhiều cơ duyên tốt trong công việc nhưng đến bây giờ cậu vẫn không thể vẹn cả đôi đường, chỉ có thể chọn một trong hai là giữa căn nhà phù hợp và chiếc xe yêu thích. Thế nên nói đi cũng phải nói lại, cậu vẫn phải nỗ lực kiếm tiền, phấn đấu để thích gì mua nấy, không cần phải đắn đo lựa chọn như bây giờ nữa.
Nghe những lời nói nhẹ tênh của cậu, Cố Tri Hạo chỉ cảm thấy mình đang sống một cuộc đời thật lãng phí: "Sau cậu làm gì cũng giỏi quá vậy?" Học tập hay xây dựng cuộc sống đều chẳng bỏ lỡ một cái nào.
"Cậu cũng tốt mà." Lần này Bùi Hữu chủ động thanh toán hóa đơn, không để Cố Tri Hạo mời nữa.
Cố Tri Hạo cũng thản nhiên chấp nhận, cậu ta đứng dậy thu dọn đồ đạc: "Tớ nghe nói nửa cuối năm nay có giải đua xe motor, cậu có tham gia không?" Hơn nữa tiền thưởng lần này còn cao hơn 3 năm trước một nửa, lên tới 1 triệu tệ.
"Có." Bùi Hữu đã đợi ngày này từ lâu lắm rồi, thế nên vừa đủ tuổi một cái là cậu sẽ đi thi các loại giấy phép lái xe ngay.
Kỹ thuật lái motor của Cố Tri Hạo hiện giờ cũng đã không đến nỗi nào: "Đến lúc đó nếu cậu thua thì sao?"
Cậu ta nói ra câu này mang theo mấy phần tự tin khó hiểu.
"...Cậu cứ lo cho mình trước đi." Bùi Hữu đi cùng cậu ta một đoạn đường rồi quay về ký túc xá.
Việc học năm cuối cấp 3 vô cùng căng thẳng, đặc biệt là lúc chạy nước rút để thi Đại Học, thức trắng đêm luyện đề thì gần như là chuyện bình thường. Mỗi ngày mở mắt ra các học sinh đều cảm thấy như đang bị một tảng đá lớn đè lên người, tinh thần đầy mệt mỏi và u ám. Chỉ có Bùi Hữu là hằng ngày vẫn thong dong tự tại, việc cần làm thì vẫn cứ làm.
Rất nhanh sau đó đã đến ngày 7 tháng 6.
"Bùi Hữu, cho tớ bái cậu một cái lấy hên nha." Cố Tri Hạo không phải mê tín, có điều thấy nhiều người đều đang lén bái Bùi Hữu nên cậu ta cũng muốn thử xem sao.
Bùi Hữu: "..."
"Đừng quậy nữa, con mau vào thi đi." So với ngày thường, hôm nay cha Cố nói chuyện ôn hòa hơn rất nhiều.
Nhưng Cố Tri Hạo đối với cha mình vẫn có một nỗi sợ hãi vô hình, vậy nên khi nghe cha Cố nói, cậu ta đành vừa bước đi vừa ngoái đầu lại, sau đó mới chịu đi hẳn vào trường thi.
"Cháu thấy nó có thể thi đậu vào Đại học F được không?" Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng của Cố Tri Hạo nữa, cha Cố mới dựa vào cửa xe tán gẫu với Bùi Hữu.
Bùi Hữu cảm thấy không có vấn đề gì: "Chắc là đậu ạ." Thành tích của Cố Tri Hạo trước sau vẫn luôn rất tốt.
"Vậy thì tốt." Là người làm cha, cha Cố thực sự hy vọng Cố Tri Hạo có thể chơi cùng với những người ưu tú, nhưng tiền đề là chính bản thân cậu ta cũng phải theo kịp, nếu không cho dù có là người vô tư đến đâu, e rằng cũng sẽ cảm thấy áp lực.
Nghĩ đến đây, cha Cố sực nhớ ra một chuyện: "Căn nhà lần trước mà cháu hỏi ấy, đối phương không chịu giảm thêm, nhất định phải là 3,6 triệu."
Cái giá này Bùi Hữu không kham nổi: "Vậy thì cứ đợi thêm một thời gian nữa đi ạ." Dù sao thì vài tháng nữa cậu mới tròn 18 tuổi, đến lúc đó mới có thể ký hợp đồng.
"Nếu cháu không vội thì đúng là có thể đợi thêm." Câu nói này của cha Cố thực chất là đang bảo với Bùi Hữu rằng, người họ hàng kia sớm muộn gì cũng sẽ không trụ nổi trước.
Bùi Hữu hiển nhiên cũng hiểu ý: "Vâng, cháu không vội."