Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ta có bệnh ở tai, từ nhỏ nương đã dạy bảo ta, nghe không rõ thì cứ mỉm cười gật đầu, kẻo thất lễ.
Đến nỗi khi Trần Thanh Nguyệt nói với ta về "hưu thư", ta vẫn đang mỉm cười.
Sau đó, ta tái giá với Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, tử địch của hắn.
Nghe đồn vị tướng công mới có tính cách hung bạo độc ác, luôn che mặt bằng mặt nạ, chưa từng lộ diện chân dung.
Trần Thanh Nguyệt sau khi biết được, ánh mắt tràn đầy khinh miệt:
"Ở chỗ ta nàng còn có thể cười cười giả ngây giả dại, nay gả cho một La Sát, e rằng sẽ không dễ lừa gạt như ta nữa."
Sau này cả thành đều biết, Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ đại nhân được xưng là "Ngọc Diện La Sát" lại là một người sợ vợ, còn phu nhân Chỉ Huy Sứ là một con hổ cái không thích cười.
1.
Hôm nay Trần Thanh Nguyệt vẫn như mọi khi, trước khi lên nha môn cùng ta đến thỉnh an bà mẫu.
Tiếng canh gõ đêm qua vang lên kỳ lạ, ta giật mình tỉnh giấc vài lần, mãi đến sáng mới miễn cưỡng chợp mắt được một hai canh giờ, trong tai vốn đã không linh hoạt giờ lại toàn tiếng "dế" kêu, đầu đau như muốn nứt ra, chỉ mong mau c.h.óng kết thúc để về ngủ bù.
Ngặt nỗi hôm nay chẳng rõ là ngày lành gì, các lão bô lão và thúc bá đều đến, sau khi nghe lời huấn giới uống hết hai chén trà, tiếng "dế" trong tai ta càng lúc càng hoành hành, nuốt chửng mọi âm thanh bên ngoài.
Chẳng còn cách nào, ta đành nhìn chằm chằm vào gáy Trần Thanh Nguyệt mà thất thần, đợi đến khi hắn nhìn ta, ta liền nở nụ cười cung kính rồi gật đầu, chẳng khác gì thường ngày.
Lúc Ngân Hạnh ở phía sau lén kéo tay áo ta, ta vẫn còn đang tự hỏi không biết là không nên cười hay không nên gật đầu.
Mãi cho đến khi Trần Thanh Nguyệt đưa cho ta một tờ giấy đã được truyền tay khắp lượt, nhìn thấy hai chữ đầu là "hưu thư", ta mới biết thật chẳng đúng lúc, hóa ra ta không nên cười cũng chẳng nên gật đầu.
Nét chữ của hắn thanh thoát nhã nhặn, càng khiến bốn chữ "vợ có ác tật" trở nên dữ tợn.
Các trưởng bối trên sảnh đường miệng không ngừng lẩm bẩm, tay không ngừng chỉ trỏ, ta có chút mừng thầm vì mình không nghe thấy, dẫu sao so với những lời lẽ thốt ra từ miệng họ, tiếng "dế" trong tai ta có lẽ còn dễ chịu hơn nhiều.
Ta quỳ trên đất, trâm cài trên đầu bị giật phăng, vòng tay trên cổ tay bị tháo xuống, khoảnh khắc ngón tay dính mực ấn lên tờ hưu thư, đầu óc vốn hỗn độn bỗng nhiên minh mẫn lạ thường, ta nghe thấy tiếng thở dài nhẹ nhõm của Trần Thanh Nguyệt.
Trên đường lê bước trở về phòng, ta vẫn chưa thể hiểu nổi, ta và Trần Thanh Nguyệt đã cùng nhau diễn cảnh vợ chồng hòa thuận bấy nhiêu năm trời đều êm đềm sóng lặng, cớ sao hôm nay hắn lại đột nhiên hưu bỏ ta?
Dọn dẹp xong xuôi đồ đạc đã là buổi chiều, Ngân Hạnh đi về nhà mẹ đẻ báo tin vội vã chạy vào cửa, ghé sát tai ta hạ giọng nói:
"Lão gia bị bãi quan rồi!"
Hóa ra là vậy.
Ta và Trần Thanh Nguyệt tính ra là thanh mai trúc mã.
Lúc nhỏ, khi theo cha đến dự yến tiệc trong cung, ta bị rơi xuống nước, sau khi được cứu thì mất hết ký ức, chỉ biết người cứu ta tên là "Trần Thanh Nguyệt".
Cha ta biết được thì mừng rỡ khôn xiết, vì người cứu ta chính là thứ tử của Ung Vương, bấy giờ đường quan lộ của ông đang đình trệ, vẫn luôn muốn bám víu vào Ung Vương quyền thế, đây quả là một lý do quá đỗi thích hợp.
Thế là ông cưỡng ép ta, khi ấy vẫn còn đang sốt, vài lần đến tận cửa tạ ơn, cuối cùng còn một mạch định đoạt xong chuyện hôn sự của ta và Trần Thanh Nguyệt.