Mỹ Nhân Kiều Diễm Tán Nhầm Đại Lão Truyện Niên Đại

Chương 57: Triệu Ni Ca, đây là quân doanh

Trước Tiếp

Mỗi năm khi tiếng chuông không giờ đêm ngày 31 tháng 12 vang lên cũng là lúc tuyên cáo một năm mới đã đến.

Vô số cặp tình nhân sẽ hẹn ước cùng nhau vượt qua thời khắc giao thừa này. Họ trao nhau lời thề nguyện, hy vọng vào một tương lai tươi sáng.

Tiếng chuông năm mới ấy cũng vang vọng trên sân thượng của căn cứ quân đội.

“Boong”

Nghe tiếng chuông bên ngoài, lý trí của Lục Yến Lĩnh mới thức tỉnh được đôi chút.

Anh ngước mắt nhìn người phụ nữ trên người mình, đưa tay giữ chặt mặt cô, giọng nói khàn đặc đến mức không ra hơi: “Triệu Ni Ca, đây là quân doanh.”

Triệu Ni Ca nằm sấp trên người anh, vẻ mặt bất cần liếc anh một cái: “Quân doanh thì sao chứ?”

Dù sao ngày mai là Tết Dương lịch, toàn bộ quân nhân đều được nghỉ, họ không cần tập luyện. Rất nhiều người sau buổi tối nay sẽ trở về nhà, căn bản không ở lại quân doanh.

Sắc mặt Lục Yến Lĩnh căng cứng, dường như đang dốc sức kìm nén điều gì đó. Giọng điệu của anh cũng trở nên nghiêm túc hơn, mang theo chút ý vị ra lệnh: “Đừng quậy nữa, ngồi dậy.”

“Em không đấy!”

Triệu Ni Ca chẳng hề sợ anh. Anh càng không cho cô lại càng muốn làm tới. Cô ghét nhất là dáng vẻ quanh năm suốt tháng cứ căng ra một khuôn mặt lạnh lùng trầm mặc của anh. Lạnh nhạt, thờ ơ, tưởng chừng như chẳng điều gì có thể lọt vào tim anh được.

Cô nhất định phải kéo anh từ trên đài cao thần thánh xuống, để anh vì cô mà nhuốm bụi trần tục.

Triệu Ni Ca cúi đầu hôn anh. Hôn lên môi, hôn lên yết hầu rồi lại cắn nhẹ vào vành tai anh.

Lục Yến Lĩnh đột nhiên giơ tay siết chặt eo cô, lòng bàn tay dùng lực ấn cô xuống. Lồng ngực rắn rỏi phập phồng dồn dập, trong đôi mắt đen thẳm cuồn cuộn sóng ngầm: “Triệu Ni Ca, anh không phải Liễu Hạ Huệ đâu.”

Anh nói câu này với vẻ nghiến răng nghiến lợi, âm thanh gần như rít ra từ cổ họng.

“Ai bắt anh làm Liễu Hạ Huệ chứ?”

Cô vặn nắp thỏi son môi kia ra, vén mái tóc dài xõa xuống sang một bên, tô vài đường lên môi rồi bặm môi lại, cúi đầu hỏi anh: “Em đẹp không?”

Đẹp. Đẹp như một yêu tinh mê hoặc lòng người.

Nhưng Lục Yến Lĩnh chỉ nhìn chằm chằm cô mà không nói lời nào.

Triệu Ni Ca quan sát anh một lúc, đưa tay tháo cà vạt của anh ra, gỡ từng hạt cúc áo sơ mi một, cười quyến rũ: “Có giỏi thì anh cứ giữ nguyên tư thế đừng động đậy.”

Tiếng chuông năm mới bên ngoài đã dứt. Đêm dài tĩnh mịch bỗng chốc trở nên sôi sục.

Buổi biểu diễn văn nghệ tại đại lễ đường đã kết thúc, quân nhân xem chương trình và các diễn viên lần lượt giải tán. Khu quân doanh vốn tĩnh lặng trang nghiêm lại có những phút giây xôn xao ngắn ngủi, từng tốp người đi dưới chân tòa nhà, tiếng nói cười râm ran.

Mà trong căn phòng ánh đèn mờ ảo này dường như lại bị ngăn cách với thế giới bên ngoài. Không gian chật chội kín mít, khoảng cách giữa hai người dường như bằng không.

Triệu Ni Ca dùng son môi viết một chữ lên lồng ngực Lục Yến Lĩnh, hỏi anh: “Em viết chữ gì đây?”

Lục Yến Lĩnh nhắm mắt, giọng khàn đặc: “Triệu.”

Cô tháo thêm một hạt cúc bên dưới, tiếp tục viết: “Còn chữ này?”

Lục Yến Lĩnh siết chặt eo cô: “Chữ Ni.”

Triệu Ni Ca rút vạt áo sơ mi của anh ra khỏi thắt lưng, viết chữ cuối cùng lên cơ bụng: “Thế còn chữ này thì sao?”

Lục Yến Lĩnh cúi đầu th* d*c: “… Chữ Ca.”

Triệu Ni Ca nhìn biểu cảm đầy khổ sở chịu đựng của anh, trong lòng trào dâng cảm giác chinh phục vi diệu, cô ra lệnh cho anh: “Đọc liền lại xem nào.”

Lục Yến Lĩnh ngước mắt nhìn cô, nhấn mạnh từng chữ: “Triệu - Ni - Ca.”

Triệu Ni Ca duỗi ngón trỏ đâm nhẹ vào trái tim anh: “Lục Yến Lĩnh, nhớ kỹ cho em, sau này cái tên này phải khắc sâu vào tim anh. Mãi mãi không được quên.”

“Đoàng”

Ngoài cửa sổ đột nhiên bắn pháo hoa đón năm mới. Màn đêm đặc quánh bỗng chốc bị ánh pháo hoa rực rỡ thắp sáng, ngàn vạn đóa hoa lửa nở rộ trên tầng không cao vút.

Ánh sáng lấp lánh của pháo hoa hắt vào cửa sổ chiếu rọi lên gương mặt của hai người. Ngay khoảnh khắc này, Lục Yến Lĩnh bất chợt giơ tay giữ chặt gáy cô và mãnh liệt hôn xuống.

Trăng đã lười biếng trốn sau mây, đêm nay ngay cả gió cũng thật dịu dàng. Mười hai giờ đêm.

Ánh sáng pháo hoa chập chờn trên cửa kính in bóng người trong phòng mập mờ không rõ. Cửa phòng khép hờ.

Chiếc áo sơ mi quân phục nhăn nhúm rơi rụng trong cuộc triền miên vứt bừa bãi dưới sàn.

Mái tóc đen nhánh của Triệu Ni Ca xõa vài lọn bên mép giường, một tay ôm lấy vai sau của Lục Yến Lĩnh, cổ hơi ngửa ra đầy vẻ nhọc nhằn. Đôi mắt cô mơ màng hé mở, ánh đèn vàng ấm áp trên đỉnh đầu đung đưa, những đường cơ bắp săn chắc trên vai anh lúc gần lúc xa trước mắt cô.

Lông mi Triệu Ni Ca ướt đẫm hỗn loạn, trên gò má ửng hồng rơi xuống hai hàng lệ vì không chịu đựng nổi, dáng vẻ vô cùng đáng thương lay động lòng người.

Động tác của Lục Yến Lĩnh khựng lại một chút. Anh cúi đầu hôn lên tóc cô để trấn an, vô cùng dịu dàng.

Lát sau, Triệu Ni Ca đưa tay về phía Lục Yến Lĩnh đòi ôm. Lục Yến Lĩnh liền ôm người vào lòng, vừa yêu thương hôn lên cổ cô vừa cảm nhận được sự run rẩy từng đợt của cô. Thế nhưng anh lại không hề dừng lại, càng lúc càng dồn dập hơn.

“A…”

Triệu Ni Ca khẽ thốt lên một tiếng, đột nhiên vùi đầu vào cổ vai anh cắn một cái thật mạnh. Cô nhíu chặt đôi mày vì khó chịu, dùng sức để lại một vòng răng hằn đỏ trên vai anh.

Chỉ là chút lực đạo nhỏ như mèo cào này đối với một người đàn ông cao lớn mạnh mẽ như anh chẳng khác nào gãi ngứa và trêu chọc. Nó khiến đôi mắt thâm trầm như mực của anh càng thêm tối sầm lại.

Triệu Ni Ca quay mặt đi cắn lấy đầu ngón tay, cảm nhận ý thức của mình tan rã trôi dạt theo từng nhịp khai phá của anh. Cô thấy đáy mắt đỏ hoe của Lục Yến Lĩnh, thấy gân xanh nổi lên trên cổ anh vì dùng sức, cảm thấy bản thân như một chiếc lá rụng giữa dòng nước chảy xiết trôi nổi bấp bênh.

Dẫu là vậy, cô vẫn không quên hỏi anh một câu: “Lục Yến Lĩnh, anh có yêu em không?”

Trả lời cô là những cú va chạm dồn dập mãnh liệt của Lục Yến Lĩnh và giọng nói khàn đặc trầm thấp bên tai. Nhận được câu trả lời mong muốn, Triệu Ni Ca mới rốt cuộc để mặc bản thân chìm đắm hoàn toàn.

Lục Yến Lĩnh, em muốn toàn bộ trái tim anh. Em không chỉ muốn tim anh, em còn muốn cả con người anh nữa. Muốn đời này anh mãi mãi không thoát khỏi lòng bàn tay của Triệu Ni Ca em.

Triệu Ni Ca vì kiệt sức mà lịm đi. Trong lúc mơ màng dường như có ai đó chạm vào mặt mình, cô bực bội xua tay xoay người ngủ tiếp.

Sau đó cô cảm thấy mình được một đôi tay mạnh mẽ bế ngang lên, làn nước ấm nóng rưới lên người làm dịu đi những cơn đau nhức khắp thân thể. Triệu Ni Ca thật sự quá mệt mỏi, ngay cả một ngón tay cũng chẳng muốn nhấc lên, chỉ nhắm mắt hừ hừ vài tiếng mặc anh xoay xở.

Sau đó cô lại cảm thấy mình được người đàn ông bế về đặt vào trong chăn ấm, lồng ngực rắn rỏi rộng lớn dựa vào cứ thế ôm cô vào lòng. Triệu Ni Ca mỉm cười, chìm sâu vào giấc ngủ say.

Khi cô tỉnh dậy, trời đã sáng rõ. Cô đưa tay sờ sang bên cạnh nhưng Lục Yến Lĩnh không có ở đó.

Triệu Ni Ca chậm rãi mở mắt, người vẫn còn trong cơn mơ màng chưa tỉnh hẳn, vừa cử động nhẹ một cái, toàn thân liền truyền đến cảm giác nhức mỏi, đặc biệt là “nơi đó”. Cô nằm sấp trên gối trong chăn, cất giọng nũng nịu: “Lục Yến Lĩnh…”

Rất nhanh, tiếng bước chân từ phòng khách bên ngoài truyền đến.

Lục Yến Lĩnh bước vào phòng ngủ, ngồi xuống v**t v* mặt cô, lại cúi đầu hôn cô, giọng trầm thấp đầy vẻ sủng ái: “Tỉnh rồi à.”

“Vâng.” Triệu Ni Ca rên nhẹ hai tiếng, giọng hơi khàn, “Em khát, muốn uống nước.”

“Để anh đi rót cho em.”

Lục Yến Lĩnh đứng dậy đi rót nước rồi quay vào. Triệu Ni Ca trong chăn đưa tay về phía anh, ý đồ làm nũng vô cùng rõ ràng.

Vừa nhấc tay lên, đừng nói là cổ hay những chỗ khác, ngay cả trên cánh tay cũng đầy những vết đỏ đậm nhạt khác nhau. Ánh mắt Lục Yến Lĩnh tối lại, đặt ly nước đầu giường, cầm áo sơ mi của mình khoác lên người cô - đêm qua anh còn hỏi cô mặc thế kia làm gì, hôm nay lại chủ động khoác quân phục của mình cho cô.

Ánh mắt hai người giao nhau, hơi thở quấn quýt, bầu không khí lại mập mờ có dấu hiệu tăng nhiệt.

“Em muốn anh đút cho em cơ.”

Giọng Triệu Ni Ca quyến rũ, dựa dẫm vào người anh làm nũng, ngay cả uống nước cũng bắt anh đút. Lục Yến Lĩnh liền bưng ly nước nhấp một ngụm, cúi người truyền qua môi cô.



Đến khi cả hai dọn dẹp xong xuôi ra khỏi tòa nhà ký túc xá quân doanh đã hơn chín giờ sáng. May mà hôm nay là nghỉ lễ Tết Dương lịch, các quân nhân trong đơn vị đều được nghỉ. Người lưu lại căn cứ không nhiều, đa số ai về nhà nấy hoặc đi nghỉ phép.

Lục lữ trưởng vốn luôn kỷ luật nghiêm minh chưa bao giờ làm chuyện phóng túng thế này, lúc đi xuống dưới lầu căn cứ, anh không nhịn được mà bất đắc dĩ nghĩ: Thôi bỏ đi, sớm đã biết đời này sẽ ngã nhào trên người cô ấy, dù có làm ra chuyện gì quá trớn vì cô thực ra đều nằm trong dự liệu của anh. Chỉ là chưa từng nghĩ nó lại xảy ra ngay tại ký túc xá quân doanh…

Trước khi ra khỏi cửa, Lục Yến Lĩnh dọn dẹp giường chiếu, nhìn thấy hai vết đỏ rực rỡ trên tấm ga giường màu quân đội, trái tim anh trào dâng một luồng nhu tình chưa từng có. Mọi sự hoang đường đều biến thành mật ngọt khiến anh cam tâm tình nguyện.

Trong căn cứ ngày lễ, trên sân tập bên cạnh vẫn còn một vài chiến sĩ không về đang chơi bóng rổ, tập thể thao thư giãn. Thỉnh thoảng có vài tiếng còi trọng tài vang lên qua tán cây.

Triệu Ni Ca thân mật khoác tay Lục Yến Lĩnh, đang định nói chuyện thì một quả bóng rổ đột nhiên văng tới phía này. Lục Yến Lĩnh dừng bước, mũi giày dẫm nhẹ, cúi người nhặt quả bóng ném trả về phía sân tập.

Hai người lính đang chạy tới nhặt bóng nhìn thấy Lục Yến Lĩnh, lại nhìn thấy người phụ nữ kiều diễm đang khoác tay anh, cả khuôn mặt đều hiện lên vẻ chấn động đầy tò mò. Tuy nhiên các chiến sĩ không dám đứng trước mặt Lữ trưởng mà hóng hớt, sau khi nhận bóng liền vội vàng chào kiểu quân đội: “Cảm ơn Lữ trưởng!”, rồi chạy biến về phía đồng đội để chia sẻ thông tin gây sốc này.

Triệu Ni Ca chợt sững người. Cô có chút nghi hoặc nhìn Lục Yến Lĩnh: “Họ gọi anh là gì cơ?”

Cô không nghe nhầm đấy chứ… Triệu Ni Ca ngẩn ngơ, hai chiến sĩ kia hẳn là gọi “Lữ trưởng” phải không?

Lục Yến Lĩnh cũng quay đầu nhìn cô, nhướng mày. Thấy vẻ mặt nghi hoặc ngơ ngác của cô, anh nhếch môi cười, chẳng lẽ cô không biết anh làm gì trong quân đội sao, sao giờ lại ngạc nhiên như vậy.

Lục Yến Lĩnh xoa đầu cô, vừa định mở miệng thì phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Ồ! Lục lữ trưởng, hôm nay có nhã hứng thật đấy, đưa bạn gái đi tham quan quân doanh à?”

Triệu Ni Ca: “…”

Cô quay người lại, thấy Tham mưu Dương tay xách hai chiếc cặp lồng giữ nhiệt đựng canh từ con đường rợp bóng cây đi tới, mỉm cười đánh giá cô và Lục Yến Lĩnh.

Đầu óc Triệu Ni Ca trong nháy mắt vang lên tiếng ong ong.

Lục lữ trưởng? Lục Yến Lĩnh là Lữ trưởng???

Trước Tiếp