Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Triệu Ni Ca thề.
Ngay khoảnh khắc này, trong mắt Lục Yến Lĩnh biểu cảm của cô chắc chắn là rất đờ đẫn.
Trông có vẻ không được thông minh cho lắm.
Cô khựng lại một chút, kịp phản ứng rồi chậm rãi nâng mí mắt lên nhìn vào đôi mắt đen láy dưới hàng lông mày sâu hoắm của anh.
Nhìn kiểu gì cũng thấy trong ánh mắt anh có một tia trêu chọc giấu cực sâu.
Triệu Ni Ca: "..."
Cô khẽ hít một hơi, nhìn anh rồi mỉm cười.
Cười một cách đầy "cam tâm tình nguyện".
"Được, nấu mì chứ gì? Đơn giản thôi, cứ giao cho tôi."
Cô xắn tay áo sơ mi lên, quay người đi về phía phòng bếp bên tay trái.
Lục Yến Lĩnh nhìn dáng vẻ như muốn xông vào đại chiến một trận của cô, khẽ nhếch lông mày. Anh đưa cổ tay lên xem đồng hồ, từ mười hai giờ đến hai giờ, chắc là đủ để cô xoay xở rồi.
Thực tế là ngay khi bước vào bếp, Triệu Ni Ca đã thấy khó khăn.
Trong hơn hai mươi năm cuộc đời, số lần cô vào bếp không quá một bàn tay. Khi còn nhỏ tập múa, cô chủ yếu ăn cơm phần theo chế độ; sau này nổi tiếng, có chuyên gia dinh dưỡng riêng, cô càng không cần bận tâm đến chuyện ăn uống.
Thứ duy nhất cô biết làm là pha mì ăn liền. Chỉ cần xé gói gia vị ra, đổ nước sôi vào là xong. Nghĩ bụng nấu mì sợi chắc cũng tương tự thế.
Triệu Ni Ca đứng trước bàn bếp nghiên cứu một lát rồi bắt đầu tự tin thao tác. Cô mở tủ lạnh, lấy mì sợi và trứng ra, thấy có thêm một lọ sa tế Lão Can Ma nên tiện tay lấy luôn.
Đầu tiên cô ném mì vào nồi, phát hiện mì quá dài, cứ dựng đứng lên trong nồi rất vướng tay. Thế là cô lấy một chiếc xẻng nấu ăn từ trên móc xuống, ấn những đoạn mì thừa ra ngoài xuống nước. Nhưng không cẩn thận làm mì gãy làm đôi.
Triệu Ni Ca nghĩ đó là tại cái nồi.
Cô liếc nhìn chiếc chảo xào bên cạnh, cái đó to hơn, đường kính rộng hơn cái nồi này, chắc là để vừa. Cô lại lấy mì từ trong nồi ra ném vào chảo bên cạnh. Lúc thao tác vô tình vướng vào vạt áo, chiếc nồi kêu "xoảng" một tiếng rơi xuống đất, nắp nồi cũng lăn như bánh xe sang tận góc kia.
Lục Yến Lĩnh ở phòng khách nghe thấy trong bếp liên tục phát ra những tiếng "keng keng xoảng xoảng". Anh nhíu mày, định vào bếp xem tình hình.
Triệu Ni Ca tay cầm chiếc xẻng hớt hải lao ra chặn ở cửa bếp, nói lớn với anh: "Đừng vào đây!"
Lục Yến Lĩnh dừng bước, đánh giá cô từ trên xuống dưới. Ánh mắt đi từ vạt áo sơ mi buộc ngang hông đi lên mái tóc dài rối bời được vén bừa sau tai, cuối cùng chạm vào đôi mắt đang mở to cảnh giác của cô.
Lục Yến Lĩnh thong thả nhướn mày, hỏi đầy nghi hoặc: "Cô chắc chứ?"
Lúc mới vào trông cô vẫn còn rất thanh tao nhàn nhã, vậy mà mới vào chưa đầy năm phút đã xoay xở thành ra thế này. Cũng coi như là có bản lĩnh.
"Chắc chắn." Triệu Ni Ca mỉm cười, thậm chí còn vén lại tóc: "Tôi cực kỳ chắc chắn."
"Được, vậy cô cứ thong thả làm đi." Lục Yến Lĩnh nhìn cô với ánh mắt đầy thâm ý rồi thực sự không vào nữa mà quay người bỏ đi.
Phù... May quá.
Suýt chút nữa là bị anh nhìn thấy cảnh tượng nắp nồi lăn lóc dưới đất, lòng đỏ trứng văng tung tóe ngoài bát rồi.
Triệu Ni Ca vội vàng quay lại, vớ lấy khăn lau dọn một trận. Cô đổ một nồi nước lớn vào chảo, bắt đầu nổi lửa nấu. Sau đó cô chống cằm suy nghĩ: Tiếp theo phải làm gì nữa nhỉ?
A! Không có gói gia vị, cô phải tự pha nước dùng. Nhưng gia vị ở đâu?
Triệu Ni Ca mở tủ lạnh lục tìm. Tủ lạnh của Lục Yến Lĩnh cũng lạnh lùng như chủ nhân của nó vậy, ngoài một hàng nước tăng lực và nước khoáng thì chỉ có một nắm mì, một hộp trứng, ngoài ra không có gì khác.
Cô thò đầu ra hỏi Lục Yến Lĩnh: "Muối ở đâu thế?"
Giọng Lục Yến Lĩnh truyền đến từ thư phòng nhỏ: "Lọ gia vị bằng kim loại bên tay trái."
Triệu Ni Ca quay lại tìm, quả nhiên thấy ở góc có một lọ gia vị màu bạc. Cô lấy muối ra, cảm thấy vẫn thiếu gì đó lại chạy ra cửa bếp hỏi: "Thế nước tương ở đâu?"
"Góc trên bên trái, tủ treo."
"Ồ." Triệu Ni Ca quay lại, mở tủ treo bên trái và tìm thấy nước tương.
Nửa phút sau cô lại ló người ra hỏi: "Bát đâu? Bát để đâu rồi?"
Lục Yến Lĩnh đặt bút xuống, day day sống mũi, đứng dậy đi về phía nhà bếp.
Anh bước vào bếp dưới ánh mắt có chút chột dạ của Triệu Ni Ca. Thấy vậy cô vội vàng bước nhanh tới dùng thân mình chắn trước bàn bếp không cho anh nhìn: "Anh chỉ cần nói cho tôi biết bát ở đâu là được rồi."
Lục Yến Lĩnh đứng trước mặt cô, cứ thế lạnh mặt nhìn cô.
Triệu Ni Ca bị anh nhìn đến mức ngày càng chột dạ, cúi gằm mặt, ánh mắt đảo liên hồi, lúng túng đến mức vành tai ửng đỏ.
Lục Yến Lĩnh đút hai tay vào túi quần, hơi cúi người xuống, nghiêm nghị hỏi: "Không lẽ... cô hoàn toàn không biết nấu mì?"
"Ai bảo thế!" Triệu Ni Ca lập tức phản bác. Cô càng chột dạ thì giọng càng lớn: "Anh mau nói bát để đâu đi, rồi anh ra ngoài được rồi đấy, đừng ở đây vướng chân vướng tay nữa!"
Lục Yến Lĩnh chằm chằm nhìn đôi mắt đang né tránh của cô, tiến gần thêm vài phân. Khi cô theo bản năng lùi lại phía sau, anh vẫn dán mắt vào cô và áp sát thêm chút nữa.
"Anh... anh làm gì đấy?"
Cả người Triệu Ni Ca ngả ra sau, gần như cả vòng eo và cánh tay đang chống đỡ cơ thể đều đã dán chặt vào mép bàn bếp.
Khi mũi Lục Yến Lĩnh chỉ còn cách mũi cô ba bốn centimet, anh rũ mắt liếc nhìn gương mặt và vành tai đang đỏ ửng của cô rồi nâng mí mắt lên, đưa tay qua đỉnh đầu cô mở cánh tủ treo ngay phía trên bàn bếp.
Anh thản nhiên lấy hai chiếc bát tô kích cỡ khác nhau từ trong tủ ra đặt bên tay cô, rồi liếc cô một cái: "Bát đĩa thường thì lúc nào cũng ở trong tủ bát."
Triệu Ni Ca: "..."
Làm sao đây, bây giờ cô rất muốn mắng người. Cái tên này rõ ràng là cố tình trêu chọc cô từ đầu đến cuối!
Ngay khi cô đang dùng ánh mắt như dao găm "cứa" anh thì phía sau đột nhiên phát ra tiếng "xèo xèo" của nước sôi trào. Đồng thời Triệu Ni Ca cảm thấy sau lưng có một luồng hơi nóng hừng hực ập tới.
Cô ngơ ngác quay lại, thấy mì trong chảo sôi bùng lên, một lớp bọt trắng xóa dâng cao, hết lớp này đến lớp khác tràn qua mép chảo đang trào ra ngoài dữ dội.
Cô đâu có biết nấu mì sôi lại thành ra thế này, vội vàng cuống cuồng đưa tay ra định nhấc quai chảo đi nhưng lại bị bọt nước mì tràn ra làm bỏng ngón tay.
"Á!!"
Triệu Ni Ca gần như phản xạ có điều kiện mà hất tay ra nhưng quai chảo đang ngay dưới tay cô, cú hất này khiến cả chảo mì đang sôi lật nghiêng sang một bên bếp.
Thấy nồi nước mì nóng bỏng sắp đổ ập ra ngoài.
Trong chớp mắt, Lục Yến Lĩnh nhanh chóng vòng tay qua eo kéo cô về phía mình, bước vọt lên đỡ lấy chiếc chảo đang lật và tắt bếp.
Dù đỡ được chảo nhưng phần lớn nước mì nóng vẫn sánh ra ngoài không ít, tất cả đều bị Lục Yến Lĩnh quay người dùng một bên cơ thể chắn lại hoàn toàn.
Nước mì trắng xóa nóng hổi tưới hết lên người anh, bộ quân phục dã chiến ướt đẫm một mảng lớn, nước thấm nhanh vào trong, thậm chí thớ vải còn bắt đầu bốc hơi nóng.
Còn Triệu Ni Ca thì hoảng hốt được anh bảo vệ trong lòng, thậm chí còn chưa kịp hoàn hồn xem chuyện gì vừa xảy ra. Khi nhận thức lại được, cô nhìn vào thắt lưng anh: "Anh không sao chứ..."
Giây tiếp theo, cô bị người đàn ông đang đanh mặt lại nắm lấy tay kéo đến bên bồn rửa bát. Anh mở vòi nước, đặt ngón tay bị bỏng của cô xuống dưới dòng nước lạnh.
Triệu Ni Ca ngơ ngẩn nhìn anh, ánh mắt dời xuống thắt lưng anh. Thực ra cô không cảm thấy ngón tay đau đến thế, cô còn đang nghĩ nửa chảo nước sôi dội lên người anh như vậy, không biết anh có bị bỏng nặng không?
"Để tôi xem lưng anh thế nào." Triệu Ni Ca dùng bàn tay còn lại không bị thương định vén vạt áo anh lên. Ngón tay vừa chạm vào áo định luồn vào trong.
"Làm gì đấy." Vòng eo săn chắc của anh rụt lại phía sau, tránh né sự chạm vào của cô. Anh lạnh mặt lườm cô một cái, giọng điệu gần như là quát mắng: "Đừng có động đậy lung tung."
Triệu Ni Ca không động đậy nữa. Cô cứ thế nhìn chằm chằm vào gương mặt lạnh lùng với đôi môi mím chặt của người đàn ông.
Hôm nay cô mặc không nhiều, chỉ khoác thêm một chiếc áo sơ mi lụa bên ngoài chiếc váy dây mỏng tối qua. Bộ đồ mỏng manh thế này, cô không dám tưởng tượng nếu cả chảo nước sôi đó dội lên người mình thì hậu quả sẽ ra sao.
Lục Yến Lĩnh cau chặt mày giữ tay cô xối nước lạnh một lúc rồi lật đi lật lại kiểm tra kỹ càng, xác nhận ngoài đầu ngón tay giữa bị bỏng đỏ ra thì những chỗ khác không bị thương. Anh nhíu mày ngước mắt lên lại bất ngờ chạm phải ánh nhìn dịu dàng của cô.
Sau vài giây nhìn nhau đầy bất ngờ ấy.
Anh dời mắt đi, giọng không chút thiện cảm: "Tự cầm lấy mà xối nước tiếp đi." Rồi anh liếc nhìn đống hỗn độn trên bàn bếp, nói: "Mấy thứ này đừng động vào nữa, lát nữa tôi xử lý." Nói xong anh bước ra khỏi bếp.
Triệu Ni Ca dõi mắt theo bóng lưng anh cho đến khi anh đi hẳn rồi quay đầu nhìn căn bếp bị mình làm cho rối tung rối mù, vẻ mặt hiện lên sự hối lỗi. Cô gõ nhẹ vào đầu mình, thầm mắng bản thân vụng về.
Thu ngón tay từ vòi nước về, đợi một lát cô mới cảm nhận được nỗi đau rát như lửa đốt dưới lớp da bị bỏng. Cô mới chỉ bị bỏng một ngón tay thôi, còn cả bên hông anh đều bị dội trúng, không biết có nặng lắm không...
Chẳng bao lâu sau, Lục Yến Lĩnh quay lại. Anh đã cởi bộ quân phục dã chiến ra, trên người chỉ mặc một chiếc áo phông ngắn tay màu xanh lục quân đội. Ánh mắt Triệu Ni Ca không ngừng đảo quanh thắt lưng anh: "Hông của anh... không sao chứ?"
Lục Yến Lĩnh nhìn cô, ánh mắt thâm trầm: "Cô rất muốn tôi có chuyện à?"
"Đâu có, tôi quan tâm anh một chút mà." Triệu Ni Ca chớp mắt vô tội.
Bố cục ký túc xá bộ đội vốn không rộng rãi, phòng bếp lại hẹp dài, cô đứng nép sát vào tường mân mê ngón tay, vẻ mặt thấp thỏm không yên như một học sinh tiểu học phạm lỗi đang đợi bị phạt.
Lục Yến Lĩnh cảm thấy thái dương mình giật giật vì đau. Anh quay người, động tác dứt khoát dọn dẹp đống lộn xộn trên bàn bếp, nói: "Ở đây không còn việc của cô nữa, ra ngoài đi."
Triệu Ni Ca chưa kịp phản ứng: "Anh đang đuổi tôi đi đấy à?"
Lục Yến Lĩnh quay người lại, gần như nghiến răng mà nói: "Tôi bảo cô ra phòng khách mà đứng, đừng có ở đây vướng chân vướng tay nữa."
Triệu Ni Ca: "... Ồ." Đuổi thì đuổi, làm gì mà hung dữ thế.