Muốn Hôn - Diệp Kiến Tinh

Chương 60

Trước Tiếp

“Em quen cháu trai của ông cụ Trình à?”

Sau vài câu chào hỏi ngắn ngủi, Ôn Linh bị Sở Du kéo vào một góc hỏi chuyện.

Ôn Linh không muốn kể chi tiết về những chuyện xưa cũ nên đáp qua loa: “Cũng coi là quen, nhưng không thân.”

“Coi là?”

Sở Du nghi hoặc nhìn cô, rõ ràng là không tin: “Cô thấy ánh mắt cậu ta nhìn em không giống người không thân chút nào, mà giống như—”

Ôn Linh ngước mắt: “Giống cái gì ạ?”

Đối diện với ánh mắt của cô, Sở Du cười thấp giọng trêu chọc: “Cô ngửi thấy mùi gian tình đâu đây.”

Ôn Linh bất lực “chậc” một tiếng, không thèm để ý đến cô ấy.

“Nhưng mà cái tên này sao tớ thấy nghe quen tai thế nhỉ?”

Nói đoạn, Sở Du bắt đầu nghiêm túc nhớ lại, bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, mắt cô ấy sáng lên chộp lấy cánh tay Ôn Linh: “Cô nhớ ra rồi, cái tên Trình Quân này trước đây Daisy từng nhắc với cô trong điện thoại!”

Sở Du không nhịn được ngước lên liếc về phía Trình Quân một cái.

Người đàn ông dáng người cao ráo, bộ âu phục trắng tinh khôi phẳng phiu, mỗi cử chỉ đều toát lên khí chất của một quý công tử ôn nhu, phong độ ngời ngời. Anh ăn nói chững chạc, lễ phép, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía họ, nhưng vẫn trả lời trôi chảy mọi câu hỏi của các bậc tiền bối.

Sở Du không khỏi thầm tán thưởng trong lòng, nhịn không được thốt lên: “Hóa ra người ở Anh quốc bất kể mưa nắng theo đuổi cậu suốt hai năm trời lại là cháu đích tôn của ông cụ Trình à!”

Ôn Linh mím môi, không lên tiếng.

“Này cô bảo, đây chính là cháu trai duy nhất của ông cụ Trình, người kế thừa tương lai của Trình thị đấy, em phải nắm bắt lấy cơ hội.”

Ôn Linh cười cười, không để tâm: “Vừa nãy cô còn bảo anh chàng mặc đồ như con công kia tốt, bảo em đi làm quen cơ mà.”

“?”

Sở Du nhíu mày: “Cái gì mà mặc như con công?”

Khi phản ứng lại, cô ấy có chút cạn lời: “Ý em là người ta mặc bộ âu phục màu xanh khổng tước.”

“Thế à?”

Ôn Linh một tay chống cằm, gương mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay lộ vẻ thờ ơ, ánh mắt tùy ý lướt quanh: “Cũng đều như nhau cả thôi.”

“…”

Sở Du bị cô làm cho tức đến mức hoàn toàn bó tay.

Vừa dứt lời, “anh chàng xanh khổng tước” đã cầm ly champagne đi tới, bắt chuyện một cách lịch thiệp: “Chào người đẹp, tôi có thể mời cô nhảy một bản không?”

Ôn Linh khẽ nhíu mày một cách khó nhận ra.

Từ xa cô đã ngửi thấy mùi nước hoa nam nồng nặc, giờ thì cuối cùng cũng biết là từ ai rồi.

Ôn Linh hơi nín thở, giữ thái độ lịch sự để từ chối: “Xin lỗi, tôi không biết khiêu vũ cho lắm.”

Anh chàng kia lại tiến gần hơn một chút, cười nói: “Không sao, tôi có thể dạy cô.”

Ôn Linh bị mùi nước hoa xông đến đau đầu, bản năng lùi lại nửa bước: “Thật sự không cần đâu, tôi có chút việc, xin phép đi trước.”

Nói xong, Ôn Linh định quay người rời đi nhưng anh chàng này làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội khiêu vũ cùng người đẹp, nhất là kiểu không biết khiêu vũ thế này lại càng thuận tiện cho anh ta “động chạm”. Huống hồ anh ta sớm đã nhìn ra bộ lễ phục trên người Ôn Linh là mẫu cũ từ hai năm trước, từ đó phán đoán rằng Ôn Linh nhất định không thường xuyên ra vào giới thượng lưu. Vừa đủ xinh đẹp lại không có mấy tiền, là đối tượng dễ “hạ gục” nhất.

Anh ta theo bản năng định đưa tay ra nắm lấy Ôn Linh, nhưng không ngờ tay vừa đưa ra đã bị chặn lại giữa chừng.

Anh chàng xanh khổng tước vẻ mặt không vui, nhíu mày nhìn sang, thấy là Trình Quân mới miễn cưỡng thu nén vài phần, nhưng vẫn lên tiếng: “Trình thiếu gia thật có nhã hứng.”

Nói đoạn, ánh mắt anh ta có chút hạ lưu liếc nhìn Ôn Linh một cái: “Sao thế? Cậu cũng nhìn trúng rồi à?”

Trình Quân thần sắc như thường, khẽ nghiêng mình che chắn cho Ôn Linh ở phía sau, thản nhiên mở lời: “Bữa tiệc còn chưa bắt đầu mà sao Triệu thiếu đã say trước rồi.”

Anh cười như không cười nhìn “con công” trước mặt: “Vừa nãy tôi thấy bác Triệu đang tìm cậu ở phía trước đấy, Triệu thiếu không qua đó xem một chút sao?”

Triệu Kình này vốn tính háo sắc lại tham rượu, nhưng ngặt nỗi lại là con một nhà họ Triệu. Tuy bên ngoài đồn đại Triệu Kình là con út, nhưng chỉ số ít người trong giới biết rằng con trai lớn nhà họ Triệu là con nuôi, suy cho cùng người thừa kế vẫn là Triệu Kình. Vì vậy cho dù anh ta có hành xử hoang đường, gây ra rắc rối mấy lần thì gia tộc cũng dốc sức che đậy.

Sắc mặt Triệu Kình hơi biến đổi, nhìn Trình Quân với vẻ khá kiêng dè, người sau thần sắc không đổi, vẫn dùng ánh mắt nửa cười nửa không nhìn anh.

Cân nhắc một lát, Triệu Kình đành phải thôi.

Dẫu sao vì một người phụ nữ mà làm căng với người thừa kế nhà họ Trình thì không đáng, vả lại trước khi tới đây ông nội đã đặc biệt dặn dò anh ta không được gây chuyện.

Dừng một chút, Triệu Kình liếc nhìn Trình Quân rồi quay người rời đi.

Thu hồi tầm mắt, Trình Quân nhìn về phía Ôn Linh, nụ cười ôn hòa, giọng nói như gió xuân: “Không sao chứ Linh Linh?”

Ôn Linh khẽ lắc đầu, giữ khoảng cách lịch sự: “Không sao, cảm ơn anh.”

Trình Quân rủ mắt nhìn cô, giọng nói trong trẻo ấm áp: “Lần trước chia tay ở London, anh cứ ngỡ đợi em rảnh sẽ tìm em, không ngờ em lại đột ngột về nước.”

Ôn Linh rủ hàng mi dài như lông vũ, mím môi: “Về nước là quyết định nhất thời thôi ạ.”

Cô gặp Trình Quân vào tháng thứ ba sau khi đến Anh.

Năm đó khi Trình Quân rời đi, không ai biết anh đã đi đâu, Ôn Linh cũng không ngờ sẽ gặp lại anh ở nơi đất khách quê người xa xôi này.

Cô nhớ lúc đó cô vừa mới thích nghi với việc học tập và cuộc sống ở Anh, đúng vào dịp Giáng sinh, bạn cùng phòng kéo cô đi dự tiệc của bạn bè, nói là có rất nhiều người Hoa có thể giới thiệu cho cô quen biết, để tránh sau khi bạn cùng phòng tốt nghiệp vào năm tới cô sẽ đơn độc ở Anh.

Lúc đó Ôn Linh vẫn chưa hoàn toàn bước ra khỏi nỗi đau tình cảm và sự mất mát người thân, cộng thêm việc cô không giỏi giao tiếp nên định từ chối. Nhưng không chịu nổi sự nài nỉ của bạn cùng phòng, cuối cùng cô vẫn đồng ý đi cùng, nghĩ rằng nếu có thể quen thêm bạn mới để chuyển dời sự chú ý cũng tốt.

Khi đó trên đường đi đã nghe nói chủ nhân bữa tiệc hôm nay là một người Mỹ gốc Hoa, và những người bạn xung quanh anh ta ai cũng đẹp trai, trong đó có một người không chỉ đẹp trai mà còn lịch thiệp đến mức chết người, là hình mẫu bạn trai mơ ước của nhiều cô gái.

Tuy nhiên, Ôn Linh đến nơi mới phát hiện người mà họ khen ngợi ôn nhu và lịch thiệp đó lại chính là Trình Quân.

Lần đầu gặp lại cả hai đều rất lúng túng. Tuy Ôn Linh không rõ năm đó Thịnh Gia Ngật đã xử lý chuyện của Trình Quân như thế nào, nhưng với những gì cô biết về hai người này, cảnh tượng tuyệt đối sẽ không dễ coi hơn lúc cô và Thịnh Gia Ngật chia tay.

Mối quan hệ giữa ba người họ cắt không đứt, lý không xong, cứ như một mớ bòng bong quấn quýt lấy nhau, chẳng thể nói rõ rốt cuộc là lỗi của ai.

Tối hôm đó ở bữa tiệc, hai người chỉ có thể giả vờ không quen biết. Ôn Linh vốn không mấy thích nghi với những buổi tiệc tùng thế này, cộng thêm ở nước ngoài người ta khá cởi mở và chơi rất “điên”, cô chỉ mới đi vệ sinh một lúc quay lại đã thấy mấy cặp nam nữ vừa quen đang hôn nhau nồng nhiệt trên sofa, khiến cô sợ hãi vội báo với bạn cùng phòng một tiếng rồi rời đi ngay.

Vốn tưởng gặp lại Trình Quân chỉ là một khúc nhạc đệm không đáng nhắc tới, nhưng không ngờ chiều hôm sau Trình Quân đã chủ động đến trường tìm cô.

Hai người đến một quán cà phê gần đó, trò chuyện dăm ba câu về chuyện cũ, cũng coi như tháo gỡ được nút thắt lòng trước kia. Sau đó Trình Quân biết được cô đã chia tay Thịnh Gia Ngật liền một lần nữa theo đuổi cô, và cuộc theo đuổi này kéo dài suốt hai năm cho đến khi cô về nước.

Suy nghĩ dần quay trở lại, Ôn Linh rủ mắt hỏi xã giao: “Anh về nước khi nào vậy?”

“Chiều thứ Tư tuần trước.” Trình Quân đáp.

Ôn Linh: “Sao đột nhiên anh lại về?”

Trình Quân nghiêng đầu nhìn cô, nụ cười dịu dàng, thản nhiên trêu chọc: “Không đột ngột bằng em đâu, nói đi là đi chẳng chào hỏi lấy một câu. Sao thế, sợ anh theo đuổi về tận trong nước à?”

Ôn Linh mím môi cười, không nói gì.

“Thôi không trêu em nữa.”

Giọng Trình Quân trong trẻo ấm áp: “Ông nội tuổi tác ngày một cao, khóa học của anh ở nước ngoài cũng đã kết thúc từ lâu, đã đến lúc phải về rồi.”

Ôn Linh khẽ gật đầu, cong môi nở nụ cười đùa: “Vậy lần sau gặp mặt có phải em nên gọi anh là Trình tổng rồi không?”

Trình Quân nghe vậy khẽ cười thành tiếng, sau đó ôn tồn nói: “Anh biết em đang tìm nguồn đầu tư cho đoàn múa, vừa hay anh mới về cũng cần tìm dự án mới…”

Ôn Linh hiểu ý của Trình Quân, nhưng cô thực sự không muốn dính dáng quá nhiều đến những người và chuyện trong quá khứ, vừa định mở lời từ chối nhưng chưa kịp lên tiếng thì ngoài cửa đã truyền đến một trận xôn xao.

Ôn Linh nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy những người vốn đang trò chuyện, chào hỏi vui vẻ trong sảnh tiệc đều lần lượt kéo ra phía cửa, như thể đang nghênh đón nhân vật quan trọng nào đó.

Rất nhanh sau đó, giữa đám đông vây quanh, một người đàn ông vóc dáng cao ráo bước vào. Anh diện bộ âu phục cao cấp sẫm màu, đôi chân dài thẳng tắp trong ống quần đen, đường nét góc mặt rõ ràng sắc sảo, khí chất lạnh lùng mang theo vài phần áp bức của người bề trên.

Tầm mắt Ôn Linh khựng lại.

Sau đó, giữa đám người đang vây quanh anh, cô bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông đó nhìn thẳng vào mình không sai một li.

Trái tim Ôn Linh vô cớ hẫng mất một nhịp, đột nhiên nảy sinh một cảm giác tội lỗi như thể bị bắt quả tang.

Sớm biết hôm nay sẽ gặp cả Thịnh Gia Ngật và Trình Quân cùng lúc, cô đã chẳng đến đây.

Tuy nhiên, ánh mắt của Thịnh Gia Ngật chỉ dừng lại trên mặt cô thoáng chốc, sau đó nhàn nhạt quét qua Trình Quân đang đứng bên cạnh cô, rồi vô cảm thu hồi tầm mắt, sải bước dài ung dung đi vào trong.

Ôn Linh mím môi thu hồi tầm mắt, thứ cảm xúc vừa nảy sinh bỗng chốc tan biến.

Cũng phải, ai mà thèm bận tâm người yêu cũ đang ở cùng với ai chứ.

Trình Quân nhạy bén nhận ra cảm xúc của cô. Tuy biết Ôn Linh đã chia tay Thịnh Gia Ngật nhiều năm, nhưng anh phải thừa nhận rằng khi gặp lại Thịnh Gia Ngật, anh vẫn nảy sinh cảm giác khủng hoảng chưa từng có.

Nếu được chọn lại một lần nữa, anh nhất định sẽ không bao giờ giới thiệu Ôn Linh cho Thịnh Gia Ngật quen biết hồi đại học.

Im lặng một lát, anh cố gắng kéo sự chú ý của Ôn Linh trở lại phía mình: “Em khoan hãy vội từ chối anh, anh đầu tư cho đoàn múa ngoài việc chúng ta là người quen cũ, anh còn coi trọng năng lực của em cũng như triển vọng phát triển của đoàn múa trong tương lai. Anh là một doanh nhân, không bao giờ làm ăn thua lỗ đâu.”

Nói đoạn, Trình Quân rút một tấm danh thiếp từ trong túi ra đưa cho Ôn Linh: “Em có thể về suy nghĩ kỹ, chúng ta là hợp tác, không liên quan đến việc anh theo đuổi em.”

Lời đã nói đến nước này, Ôn Linh nếu còn từ chối thì hóa ra là không biết điều, cũng làm mất mặt Trình Quân, nên cô chỉ đành đưa tay nhận lấy tấm danh thiếp: “Em sẽ cân nhắc kỹ, cảm ơn anh, Trình Quân.”

Trình Quân cười dịu dàng: “Linh Linh, anh đã nói rồi, em không cần phải khách khí với anh như vậy.”

Phía bên kia, Thịnh Gia Ngật được mọi người vây quanh tiến vào sảnh tiệc. Với tư cách là hậu bối, anh đương nhiên phải đến chào hỏi chủ nhân bữa tiệc là Ông cụ Trình trước. Sau khi hai người chào hỏi xã giao đơn giản, Thịnh Gia Ngật giả vờ vô tình hỏi: “Dịp trọng đại thế này sao không thấy Trình Quân đâu ạ?”

Ông cụ Trình cười nhìn quanh một lượt: “Vừa nãy còn ở đây, giờ chẳng biết chạy đâu mất rồi. Các cháu cũng nhiều năm không gặp rồi nhỉ, sẵn cơ hội này mà hàn huyên chút chuyện cũ.”

Thịnh Gia Ngật dùng dư quang liếc nhìn về một phía, hơi gật đầu, giọng nói trầm thấp, dáng vẻ khiêm tốn: “Cháu cũng có ý đó ạ.”

Nhận thấy ánh mắt của Thịnh Gia Ngật, ông cụ Trình quay đầu nhìn sang, quả nhiên thấy Trình Quân đang trò chuyện cùng Ôn Linh ở cách đó không xa, liền sai người gọi Trình Quân lại.

Nhưng không ngờ Trình Quân lại dẫn theo Ôn Linh cùng đi tới. Anh liếc nhìn Thịnh Gia Ngật đang đứng bên cạnh một cái, chỉ khẽ gật đầu không lên tiếng, nhưng cả hai đều hiểu ý mà phối hợp diễn kịch trước mặt ông cụ Trình.

Sau đó, anh ôn tồn giới thiệu với Ông cụ Trình: “Ông nội, ông còn nhớ Ôn Linh không ạ?”

Ông cụ Trình hơi nhíu mày, nhìn gương mặt Ôn Linh hồi lâu để nhớ lại mới kinh ngạc thốt lên: “Là con bé từng ở nhờ nhà mình hồi năm lớp mười hai đó sao?”

Ôn Linh lịch sự mỉm cười: “Ông Trình thật tinh tường, chỉ gặp qua một lần mà không ngờ ông vẫn còn nhớ đến cháu.”

Ông cụ Trình cười vuốt chòm râu bạc trắng: “Con bé này nét mặt thanh tú, khiến người ta nhìn qua là không quên được.”

Ôn Linh khẽ cúi đầu: “Ông quá khen ạ.”

Ông cụ Trình không biết mối duyên nợ giữa họ, liền cười hì hì nói: “Cô bé, giới thiệu với cháu một chút, đây là Thịnh tổng của Thịnh Hoa, cũng là bạn nối khố của A Doãn, hai đứa lớn lên cùng nhau, các cháu tuổi tác tương đương, sau này có thể đi lại với nhau nhiều hơn.”

Lời vừa dứt, ba người có mặt tại đó mỗi người một sắc thái, bề ngoài bình tĩnh nhưng thực chất là sóng ngầm cuộn trào.

Ôn Linh ngước mắt nhìn Thịnh Gia Ngật một cái, thấy khóe môi anh nhếch lên một nụ cười giễu cợt nhàn nhạt, hoàn toàn không có ý định đáp lại, cô liền thu hồi tầm mắt, lịch sự gật đầu một cái.

Trình Quân không đáp, chỉ ôn tồn nói: “Hôm nay đông người, hôm khác cháu sẽ đưa Ôn Linh về nhà chơi, mẹ cháu hai hôm trước cũng vừa nhắc đến.”

Vừa dứt lời, Ôn Linh nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng cười khẩy cực thấp, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có hai người họ nghe thấy.

Cô nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy Thịnh Gia Ngật tiện tay lấy hai ly champagne từ khay của người phục vụ đi ngang qua, đưa một ly cho cô, nhìn cô với nụ cười không chạm đến đáy mắt, nói: “Rất vui được biết em, cô Ôn, không biết tôi có đủ vinh hạnh mời em một ly không?”

Ánh mắt đen láy của người đàn ông dừng lại trên mặt cô, bề ngoài có vẻ điềm tĩnh nhưng Ôn Linh luôn cảm thấy ánh mắt đó khiến cô như bị gai đâm sau lưng, như thể muốn nhìn thấu tâm can cô vậy.

Ánh mắt Ôn Linh khựng lại, tuy không biết Thịnh Gia Ngật muốn làm gì nhưng giữa bàn dân thiên hạ thế này không thể không nể mặt anh, cô đành nhận lấy ly rượu, khẽ nâng lên ra hiệu: “Đó là vinh hạnh của tôi.”

Nói đoạn, Ôn Linh cố trấn tĩnh cụng ly với Thịnh Gia Ngật. Ngay khi cô định rụt tay về, ly rượu của Thịnh Gia Ngật bỗng nhiên nghiêng đi, chất lỏng màu đỏ thẫm đổ ra phân nửa, vương đầy trên cổ tay trắng ngần thon thả của Ôn Linh, thậm chí còn bắn vài giọt lên bộ lễ phục.

Ôn Linh theo bản năng lùi lại nửa bước, cúi đầu dùng khăn tay lau đi rượu trên tay. Tuy nhiên, kẻ chủ mưu lại đứng yên tại chỗ nhìn cô đầy thản nhiên, chậm rãi thốt ra một câu: “Xin lỗi, tôi cầm không chắc tay.”

Miệng nói xin lỗi nhưng Ôn Linh chẳng thấy một chút vẻ hối lỗi nào trên khuôn mặt anh cả.

Cô thu hồi tầm mắt: “Thưa Ông Trình, cháu xin phép vắng mặt một lát để xử lý vết bẩn này ạ.”

Nói xong, cô xoay người xách váy rảo bước rời khỏi sảnh tiệc đi về phía nhà vệ sinh.

Lúc này bữa tiệc vừa mới bắt đầu, mọi người đều ở sảnh tiệc nên nhà vệ sinh vắng vẻ không có ai.

Ôn Linh cẩn thận rửa sạch vết rượu trên tay, chỉ có vài giọt bắn trên váy lễ phục là hơi khó xử lý, không biết có giặt sạch được không.

Cô dùng giấy thấm nước lau một hồi, vết bẩn chẳng những không sạch mà còn loang rộng ra thêm.

Thấy vậy, Ôn Linh nhíu mày, trong đầu đột nhiên xẹt qua biểu cảm của Thịnh Gia Ngật lúc nãy.

Càng thêm khẳng định anh chính là cố ý.

Bên ngoài còn khách khứa, cô không thể mặc bộ đồ bẩn thế này ra ngoài được, đành gọi điện nhờ người mang một bộ lễ phục dự phòng tới để vào phòng thay đồ thay ra.

Tuy nhiên, cô vừa cầm quần áo bước vào phòng thay đồ, phía sau bỗng có người đột ngột xông vào.

Ôn Linh giật mình thốt lên tiếng kêu kinh hãi, nhưng vừa mới phát ra một âm tiết đã bị người đàn ông cao lớn tiến tới bịt miệng lại, sau đó anh xoay tay khóa trái cửa phòng thay đồ.

Ôn Linh trợn tròn mắt nhìn Thịnh Gia Ngật, đáy mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Mà căn phòng thay đồ vốn đã chật hẹp vì sự xâm nhập đột ngột của Thịnh Gia Ngật mà càng trở nên bức bối, ngay cả không khí cũng dường như loãng đi.

Ôn Linh vùng vẫy đẩy anh ra, sợ hãi tái mặt, hạ thấp giọng nói: “Thịnh Gia Ngật, anh làm cái gì thế? Đây là phòng thay đồ nữ!”

Ánh mắt đen láy của người đàn ông toát lên vẻ lạnh lẽo, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Trò chuyện với Trình Quân sướng lắm sao? Hửm?”

Ôn Linh nghe vậy nhíu mày: “Việc đó không liên quan đến anh.”

“Không liên quan đến tôi?”

Thịnh Gia Ngật cười lạnh một tiếng, bỗng nhiên cúi thấp người, dùng lực siết chặt eo cô kéo vào lòng: “Sao thế? Tưởng Trình Quân về là em có chỗ dựa rồi à?”

Anh cúi người sát vào mặt cô, hơi thở ấm nóng phả đầy trên khuôn mặt cô, đồng thời lòng bàn tay nóng rực cách một lớp vải mỏng manh của bộ lễ phục khẽ m*n tr*n trên eo cô, khơi dậy từng đợt run rẩy. Một cảm giác quen thuộc còn sót lại trong ký ức dường như đang dần thức tỉnh.

“Tôi không biết anh đang nói cái gì.”

Ôn Linh nhíu mày vùng vẫy, quay mặt đi không thèm nhìn anh, giọng điệu lạnh lùng: “Ra ngoài đi, nếu anh còn không ra tôi sẽ gọi người đấy.”

“Được thôi.”

Người đàn ông phớt lờ lời đe dọa, bàn tay to lớn rõ khớp xương siết chặt eo cô thêm một chút, giọng nói trầm thấp thanh lãnh nhưng lời nói ra lại khiến người ta rợn tóc gáy: “Cứ để Trình Quân nhìn xem anh hôn em như thế nào.”

Trước Tiếp