Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giờ tan học buổi trưa, các quán ăn nhanh, nhà ăn và siêu thị quanh trường Trung học Phổ thông Trực thuộc chật kín người.
Mạc Chính Hạo vừa huýt sáo vừa đi phía trước hai tên đàn em, bên cạnh còn có Tôn Linh Nhiễm và Cảnh Hy đi song hàng. Gã và Cảnh Hy vốn đã quen biết, còn cô nàng họ Tôn này là bạn của cô ta, dạo trước từng đi chơi chung đôi lần, gần đây thường xuyên tụ tập với nhau. Dù sao thì ở cạnh người đẹp, gã cũng chẳng nề hà gì.
Tuy nhiên, Mạc Chính Hạo vừa ra khỏi cổng trường đã rút bao thuốc ra ngậm một điếu trên môi, tâm trí gã hai ngày nay vốn không đặt trên người hai cô nàng này. Vừa rồi ở cửa sau lớp A19 lại nhìn thấy Lâm Độ. Cô ấy trông thực sự rất xinh đẹp. Thanh thuần, mà trên người lại mang theo một luồng khí chất riêng. Đàn em của gã nói cô ấy có thần thái.
Mạc Chính Hạo châm thuốc, hỏi hai cô gái bên cạnh: “Lát nữa ăn gì đây?”
“Ăn đại cái gì đi.” Cảnh Hy nói, “Cũng chỉ có mấy món đó thôi.”
Gã lại nhìn Tôn Linh Nhiễm, cô ta đang cau mày, vẻ mặt có vẻ không vui, bực dọc nói: “Tùy, không có hứng ăn.”
“Vậy thì vào quán mì bản nồi đất kia đi.” Mạc Chính Hạo tùy tiện chỉ vào một cửa hàng nhỏ, khách không đông lắm, còn trống hai ba bàn, bọn họ cũng không cần phải chia ra ngồi hai bàn.
Vừa gọi món xong, gã vừa ngẩng đầu lên đã thấy cô gái tên Lâm Độ cùng bạn đi ngang qua. Hôm nay cô buộc tóc đuôi ngựa thấp, khuôn mặt trắng trẻo bị gió thổi hơi ửng hồng, làn da mịn màng như thể chỉ chạm nhẹ là vỡ.
Tiết bốn là giờ Ngữ văn của lớp bọn họ, Mạc Chính Hạo vốn định đi ngủ, vừa nhìn lên bàn đã thấy phát một tờ bài văn photo, nét chữ ngay ngắn viết ở cột tên lớp bên trái: Lớp 11A19, Lâm Độ.
Cô cùng bạn đi vào một cửa tiệm bên cạnh. Mạc Chính Hạo tách đôi đũa dùng một lần, hỏi Tôn Linh Nhiễm: “Hai cậu rốt cuộc có chuyện gì mà cứ gây hấn với Lâm Độ thế? Tôi thấy con bé đó chẳng phải chỉ là một học sinh giỏi bình thường thôi sao?”
Trong từ điển của bọn họ, “học sinh giỏi” đồng nghĩa với “mọt sách”. Một con mọt sách xinh đẹp thì đắc tội gì với hai bà chị này chứ.
Cảnh Hy không lên tiếng. Tôn Linh Nhiễm đang bực bội, nghe Mạc Chính Hạo lại nhắc đến chuyện đó, cô ta vừa nghịch điện thoại vừa chẳng buồn ngẩng mặt lên: “Cứ nhìn nó không thuận mắt đấy thì sao?”
Rất nhiều khi lý do bọn họ chỉnh một người cũng rất đơn giản, chính là nhìn người đó không thuận mắt. Mạc Chính Hạo đương nhiên hiểu cách nói này. Có điều gã cảm thấy cô gái Lâm Độ này có chút thú vị.
“Tôi thấy con bé ấy rảnh ra là học, cũng chẳng làm gì, người lại còn trông rất xinh.” gã nhấp một ngụm nước trà khó uống rồi nói. Tôn Linh Nhiễm: “Câu cuối mới là trọng điểm đúng không?”
Cô ta lườm một cái. Xinh đẹp xinh đẹp xinh đẹp, đẹp cái con khỉ. Sao cô ta không nhìn ra nhỉ?
Nhân viên phục vụ trong quán có lẽ là sinh viên đại học bên cạnh đi làm thêm, bê nồi mì bản nóng hổi cẩn thận di chuyển từng bước tới. Mạc Chính Hạo nhường chỗ để nhân viên đặt món, không màng đến việc Tôn Linh Nhiễm có đang khó chịu hay không, tiếp tục nói việc của mình: “Đúng thế. Con bé đó thật sự càng nhìn càng thấy đẹp. Học cũng giỏi nữa đúng không? Tiết trước lớp tôi vừa giảng bài văn của con bé ấy xong.”
Hai tên đàn em kia của gã cũng thật không biết nhìn sắc mặt, đứng bên cạnh hùa theo. “Anh Hạo, anh lẩm bẩm chuyện này bao nhiêu ngày rồi, anh em thấy hay là anh cứ tiến tới đi.”
“Đúng đấy, cứ thử theo đuổi xem sao, chúng ta cũng đẹp trai mà, cứ triển đi thôi.”
Mạc Chính Hạo cười không khép được miệng, hướng về phía màn hình điện thoại đã tắt mà vuốt lại mái tóc: “Nói cũng đúng. Chẳng qua tôi cứ nghĩ người ta là học sinh giỏi, không muốn làm lỡ dở việc học của người ta thôi.”
“Lỡ như người ta không cảm thấy bị lỡ dở thì sao?”
“Phải theo đuổi mới biết được chứ.” Tên đàn em nịnh nọt: “Nhưng mà em đoán nếu anh Hạo đã muốn tán thì chắc chắn sẽ đổ, một là không theo đuổi, hai là phải tán bằng được.”
“Ha ha ha.” Mạc Chính Hạo khoái chí, “Hiểu tôi đấy.”
Mấy người bên này đang mải mê hưng phấn trong lòng, thì bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng cười lạnh. “Cậu thật sự thấy nó xinh đẹp à?”
Tôn Linh Nhiễm quẳng đôi đũa xuống bàn, khoanh tay châm chọc: “Tầm nhìn của cậu cũng chỉ đến thế thôi.”
“Ý gì đây? Cái gì gọi là tầm nhìn chỉ đến thế.” Thấy cô ta dám chặn họng mình trước mặt bao nhiêu người, Mạc Chính Hạo cũng quăng đôi đũa trong tay sang một bên, chẳng nể nang gì cô ta: “Thì đúng là xinh hơn cậu mà.”
Tôn Linh Nhiễm vốn dĩ đã đang bực mình: “So cái con mẹ cậu với tôi ấy.”
“Nó cũng xứng để so với tôi à? Cái thứ gì không biết.”
“Đờ mờ mày mắng mẹ ai đấy?” Đàn em của Mạc Chính Hạo không vui, đứng phắt dậy gầm lên một tiếng.
Tiếng hét này khiến tất cả mọi người trong quán đều nhìn sang, không gian quán vốn đã nhỏ hẹp, bầu không khí bỗng chốc trở nên giương cung bạt kiếm. Chủ quán sợ nhất là mấy thành phần bất hảo này, giờ cơm đang trông chờ bán thêm được mấy suất, bị bọn họ quấy nhiễu thì hôm nay lại coi như hỏng bét.
“Này này này, đừng có đánh nhau trong quán của tôi đấy.” Chủ quán vừa đưa túi đồ cho shipper vừa chỉ tay mắng mỏ, “Muốn đánh thì cút ra ngoài mà đánh!”
Mạc Chính Hạo kéo đàn em ngồi xuống, nói với ông chủ là chúng cháu chỉ đùa thôi. Nói xong gã mới nhìn Tôn Linh Nhiễm: “Cậu cũng thế thôi, thích ở đây thì ở, không thích ăn thì cút xéo. Thật sự coi mình là đại tiểu thư được ai nấy cũng phải chiều chuộng chắc?”
Gây ra một trận như thế, thể diện có chút khó coi. Cảnh Hy nãy giờ không lên tiếng liền đứng ra can ngăn: “Lão Mạc cậu đừng giận, Nhiễm Nhiễm không có ý đó đâu. Chỉ là dạo này cậu ấy đang bực, đặc biệt là ghét Lâm Độ, cậu lại cứ nhắc đến, cậu ấy chắc chắn là không vui rồi.”
“Nhiễm Nhiễm, cậu cũng đừng quậy nữa, chúng mình xích mích chẳng phải để người khác xem trò cười sao?” Cảnh Hy lấy một đôi đũa dùng một lần mới từ ống đũa trên bàn đưa cho Tôn Linh Nhiễm, “Nào, ăn cơm trước đi.”
“Được rồi. Mình nể mặt cậuđấy.” Mạc Chính Hạo nói với Cảnh Hy. Nói xong, gã nhận lấy phần mì mới bưng lên, tự mình gắp một quả ớt ăn trước.
Vừa mới cúi đầu xuống lại nghe thấy người bên cạnh lên tiếng. Tôn Linh Nhiễm cũng miễn cưỡng thu lại thái độ cáu kỉnh khi nãy: “Cậu thật sự muốn theo đuổi nó à?”
Mạc Chính Hạo ngẩng đầu lên từ làn khói nóng của nồi đất. “Thật mà.”
“Thật ra cũng không phải là không được.” Tôn Linh Nhiễm cười lạnh một tiếng, “Nó chắc là cũng dễ dãi thôi.”
Mạc Chính Hạo: “Thế à?”
“Để tôi cho cậu xem cái này.” Cô ta lướt điện thoại tìm kiếm một hồi lâu.
Cô ta mở một đoạn video trong album ảnh. Video vẫn ở trạng thái chưa phát. Trên bóng người đen ngòm là một hình tam giác trắng lớn. Cảnh Hy đã xem qua video này, cô ta ngay lập tức nhận ra đó là video gì. Tôn Linh Nhiễm tìm được video, chẳng thèm suy nghĩ mà định đưa điện thoại ra trước mặt Mạc Chính Hạo.
Cảnh Hy nắm chặt lấy cổ tay cô ta, vẻ mặt nghiêm trọng: “Quá đáng rồi đấy?”
Chuyện lần trước thì thôi đi. Đoạn video này Tôn Linh Nhiễm đã từng cho cô ta xem, mặt mũi quay rõ mồn một, nâng tầm lên mức này thì quá đáng lắm rồi. Loại video này mà phát tán ra ngoài thì ảnh hưởng lớn thế nào, chẳng ai nói trước được. Những oán hận ở trường học, không cần thiết phải hủy hoại cả đời người ta.
“Có gì đâu chứ?” Tôn Linh Nhiễm nở nụ cười vô tội với cô ta, “Nếu nó không cho phép thì mình có quay được video này không? Xem một chút cũng có sao đâu?”
Cô ta rút tay mình ra khỏi tay Cảnh Hy, sau đó nhấn nút phát. Mạc Chính Hạo cùng hai tên đàn em vây lại xem.
“Đệt.”
“Vãi thật.”
“Trắng thế này cơ á, vãi thật.” Tên đàn em vỗ vai Mạc Chính Hạo, miệng lưỡi bẩn thỉu: “Anh Hạo, vợ anh ‘ngon’ thật đấy, anh có phúc rồi ha ha ha ha.”
Tiếng ồn ào bên này lại thu hút sự chú ý của người khác. Tôn Linh Nhiễm rướn người qua vặn nhỏ âm lượng. “Xem khẽ thôi.” Cô ta hài lòng liếc nhìn tác phẩm của mình một cái, “Để người khác thấy được thì không hay.”
Mạc Chính Hạo nhìn vào video, một cô gái mặc đồng phục trường Dục Anh đứng ở chính giữa khung hình. Có vẻ vì đoạn video này là do có người cố tình quay nhắm vào cô, lúc thì quay xa lấy toàn thân, lúc lại gần như dí sát vào mặt để quay. Nhưng bất kể xa hay gần, nhân vật chính vẫn luôn là cô.
Độ phân giải của video rất cao. Ngay cả những người không quá thân thuộc như bọn gã cũng có thể nhận ra ngay đó là khuôn mặt của Lâm Độ. Cô trông còn gầy hơn cả bây giờ, gò má vẫn còn nét phúng phính trẻ thơ. Cô bị ép vào chân tường gạch đỏ trong một con ngõ nhỏ.
Trong âm thanh nền là tiếng chửi bới không ngớt của cả nam lẫn nữ, Mạc Chính Hạo quá hiểu cảnh tượng này, gã nhìn cô gái bị chặn ở chính giữa với khuôn mặt tái nhợt. Không phải cái trắng bình thường của da thịt, mà là cái trắng bệch do máu không lưu thông vì kinh hãi, sợ hãi và bất lực. Chỉ là dường như dù có sợ hãi đến đâu, đôi mắt ấy vẫn kiên cường mở to.
Có người bước lên phía trước, giáng một bạt tai cực mạnh. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lập tức in hằn dấu ngón tay đỏ ửng. Một gã đàn ông khác lập tức ghé sát vào hỏi cô: “Thế nào? Có sướng không hả?”
“Mày còn hỏi nó có sướng không à?” Có kẻ gào lên, “Tao thấy là mày đang muốn ‘sướng’ một tí thì có?”
“Ha ha ha ha ha ha ha!”
“Đệt ha ha ha ha ha ha ha!”
Một tràng cười nhạo kịch liệt vang lên. Khuôn mặt cô gái càng thêm tái nhợt. Hình ảnh video rung lắc vài giây. Lại một nữ sinh khác bước tới, góc nghiêng khuôn mặt bị quay lại rất rõ ràng.
Mạc Chính Hạo nhận ra ngay đó chính là người bên cạnh gã, Tôn Linh Nhiễm. Đây có lẽ là video từ thời cấp hai của bọn họ.
Tôn Linh Nhiễm đẩy những người bên cạnh ra, trên mặt rạng rỡ một nụ cười vô tội: “Các cậu thật là, ra tay nặng thế. Đánh hỏng người ta thì làm sao bây giờ. Đây là bạn tốt của mình đấy. Sau này có gặp trên đường thì không ai được bắt nạt người ta đâu nhé!”
Ống kính hướng thẳng vào cô gái, mắt cô đã đỏ hoe. Dường như cô đã bị những lời nói đó làm cho lầm tưởng, cho rằng đối phương đến để cứu mình. Mạc Chính Hạo đã nghe chán mấy lời kịch bản này rồi. Đám con gái này cứ thích bày ra mấy trò diễn kịch hư vinh này.
Người quay video dường như cũng nhận ra Lâm Độ sắp khóc, nên cố tình dí sát ống kính vào mặt cô. Cô muốn né tránh nhưng lại bị người ta bóp cổ, ép khuôn mặt phải hướng về phía ống kính. Đám người xung quanh cười nhạo càng dữ dội hơn. “Chị Nhiễm nhìn kìa, chị nói vài câu mà đã làm cô bạn thân của chị sắp khóc nhè rồi.”
“Ha ha ha ha ha ha đúng thế thật.”
“Này, mày khóc cái gì?” Có kẻ thừa dịp hỗn loạn đá một cái, trên bộ đồng phục màu xanh tím in hằn một vết giày lớn.
Lâm Độ cắn chặt môi dưới, theo bản năng đưa tay đánh trả, ngón tay cào một đường máu dài trên mặt đối phương. Trong kẽ móng tay vẫn còn dính những mảng da thịt vừa cấu được. Kẻ đó lập tức phát điên, lao tới tát liên tiếp vào mặt cô, bên má bị đánh ngay lập tức sưng vù lên, trông như đang ngậm thứ gì đó trong miệng, sưng to một cục.
“Đờ mờ con đ**m rẻ tiền này. Mày mà cũng dám đánh trả à? Đờ mờ mày!” Nữ sinh đó dường như vẫn chưa hả giận, quệt vệt máu trên mặt rồi định lao tới tiếp. Cô ta bị những người khác cản lại.
“Ấy bình tĩnh.”
“Cậu đi lấy cồn sát trùng trước đi.”
Người đó bị vừa kéo vừa dỗ dành đưa ra phía sau. Ống kính đang tập trung quay vào chỗ sưng trên mặt Lâm Độ, kẻ cầm điện thoại cười hì hì hai tiếng, tự lẩm bẩm: “Mấy cái tát này xem sướng vãi.”
Lúc này người đứng trước mặt cô lại đổi thành Tôn Linh Nhiễm, Lâm Độ dường như đã bị đánh đến choáng váng, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn người khác một cách đờ đẫn. Tôn Linh Nhiễm trong video đã hoàn toàn thay đổi bộ mặt: “Lâm Độ, không ngờ mày cũng ghê gớm đấy.”
Bàn tay để móng dài của cô ta cố tình vỗ vỗ vào bên mặt đang sưng của cô, rồi nhân lúc Lâm Độ còn đang ngẩn người lại giáng thêm một bạt tai cực mạnh. Lần này Lâm Độ trợn tròn mắt, sự ngỡ ngàng trong đó gần như tràn ra ngoài. Ngay khoảnh khắc ấy, những giọt nước mắt vốn đang chực trào cuối cùng cũng rơi xuống.
Mạc Chính Hạo, kẻ bình thường cũng chẳng ít lần làm mấy chuyện này, đột nhiên cảm thấy hơi không nhìn nổi nữa. Gã ngước mắt liếc nhìn Tôn Linh Nhiễm, không nhịn được nói: “Đờ mờ cậu ra tay tàn nhẫn thật đấy.”
“Sao thế, cậu lại thấy xót rồi à?” Tôn Linh Nhiễm chẳng thèm để tâm, “Xót thì về mà dỗ dành đi. Biết đâu con tiện nhân đó lại thực sự sẵn lòng chơi đùa với cậu đấy.”
Cô ta cười lạnh trong lòng, loại người như Lâm Độ, được ở bên Lý Chu Viễn đã là trèo cao rồi. Chỉ xứng với hạng người như Mạc Chính Hạo thôi.
“Cậu ăn nói nghe khó lọt tai thật đấy.” Mạc Chính Hạo cũng không nuốt trôi cơm nữa, “Đừng có mở mồm ra là tiện nhân này tiện nhân nọ. Tôi đến chịu cậu luôn rồi.”
Tôn Linh Nhiễm định giật lại điện thoại: “Tôi cho cậu xem cái này là để cậu thấy xót à? Đừng xem nữa.”
“Mẹ nó, không được.” Gã giật lại, “Thanh tiến trình vẫn còn dài thế này, các người rốt cuộc đã làm gì con bé ấy rồi?”
“Thì cậu cứ xem tiếp đi.” Bây giờ Tôn Linh Nhiễm mới cầm đũa lên ăn cơm. Bát mì bóng mỡ này bình thường cô ta chẳng thèm ăn, sao hôm nay lại thấy ngon thế nhỉ? Ăn thật đậm đà làm sao. Sớm biết xem lại sướng thế này, cô ta đã đem video này ra cho người khác xem từ lâu rồi. Nếu đưa cho người khác xem sớm, cô ta đã không bị con tiện nhân Lâm Độ kia bắt nạt thành ra thế này.
Chưa ăn được mấy miếng, Cảnh Hy ngồi bên tay phải cô ta đột nhiên đặt đũa xuống rồi đứng dậy. Phần mì của cô ta vẫn còn nguyên chưa hề động đến. Cảnh Hy liếc nhìn đám người này một lượt: “Mọi người cứ ăn đi, mình no rồi, mình về lớp trước đây.”
Những âm thanh trong video khiến cô ta cảm thấy không thoải mái chút nào. Đặc biệt là khi thấy Tôn Linh Nhiễm vừa nghe tiếng video vừa ăn ngon lành hơn, cô ta bỗng thấy hơi buồn nôn. Cô ta muộn màng nhận ra liệu mình có nên nhìn nhận lại người bạn vốn chơi rất thân bấy lâu nay hay không. Để xem trước đây cô ta rốt cuộc là đang hết mình vì bạn bè, hay thực chất là đang tiếp tay cho giặc.
“Hy Hy?” Tôn Linh Nhiễm gọi hai tiếng, nhưng Cảnh Hy không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng. Cô ta có chút câm nín. Chẳng phải chỉ là một cái video rách thôi sao? Cũng đâu phải chưa từng xem qua, có cần phản ứng thái quá thế không?
Thôi kệ, đi thì đi. Bây giờ thiếu gì khán giả. Cô ta quay đầu nhìn đám người Mạc Chính Hạo, tiện mắt liếc qua màn hình điện thoại. Những thứ vừa rồi chỉ là món khai vị, bây giờ mới thực sự đến đoạn cao trào.
Trong video, Tôn Linh Nhiễm châm một điếu thuốc lá dành cho phụ nữ loại mảnh. Cô ta túm tóc cô gái tát liên tiếp mấy cái, dường như vẫn chưa thấy hả dạ nên lùi lại hai bước. Cô gái kia bị đánh đến mức đờ người, dường như vừa mới sực tỉnh. Đột nhiên không biết lấy sức mạnh từ đâu ra, thừa lúc cô ta tiến lại gần, cô cũng túm chặt lấy tóc Tôn Linh Nhiễm. Cô dùng gần như toàn bộ sức lực kéo đầu cô ta đâm sầm vào tường.
Trong video, hơi thở của những người khác dường như ngưng đọng trong thoáng chốc, chỉ còn lại từng tiếng va chạm giữa xương sọ và mặt tường kèm theo những tiếng thét chói tai. Mắt và mặt của Lâm Độ đều đỏ bừng, như sắp rỉ máu đến nơi. Trong mắt cô chất chứa một sự kìm nén cuồng loạn đến mức muốn cùng chết chung.
Hai tên đàn em của Mạc Chính Hạo ở phía sau thốt lên “Vãi thật”
“Con nhỏ này cũng ác thật đấy.”
“Chó cùng dứt giậu, người hiền bị bắt nạt quá cũng phải nổi giận chứ.”
Tôn Linh Nhiễm “ầy” một tiếng không vui, “Ai bắt nạt nó chứ, thật là. Nhìn xem nó đánh tôi thành cái dạng gì này? Suýt nữa thì tôi bị hủy dung rồi, độc ác thật đấy, chuyên nhằm vào mặt tôi mà đánh.”
Hai tên đàn em cũng im bặt. Cái kiểu đổi trắng thay đen này thực sự là quá mức rồi. Rõ ràng là đánh mặt người ta ra nông nỗi đó, người ta phản kháng một chút mà còn ở đây ngậm máu phun người.
Vốn dĩ vì chuyện chiếc vòng tay trước đó, bọn họ đều cảm thấy Lâm Độ uổng công có gương mặt đẹp, toàn làm mấy chuyện khuất tất. Phen này nhìn lại, người ta đúng là có chút oan uổng. Hai người này đặt cạnh nhau, ai bắt nạt được ai, chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?
Tôn Linh Nhiễm hớn hở uống vài ngụm nước, nhướng mày: “Chờ mà xem, đoạn kịch tính nhất sắp tới rồi đây.” Cô ta bịt miệng cười khẽ: “Phê lắm luôn.”
Ánh mắt Mạc Chính Hạo từ mặt Tôn Linh Nhiễm dời lại về phía video. Quả nhiên giây tiếp theo, sau khi những người khác đấm đá một trận, Tôn Linh Nhiễm bước lên phía trước, hung hăng túm lấy cổ áo Lâm Độ. Miệng chửi bới: “Đờ mờ, cho mặt mà không biết nhận đúng không?”
Trong lúc mọi người chưa kịp phản ứng, cô ta đã một nháy mắt giật phắt cả áo khoác đồng phục lẫn áo thun bên trong xuống. Trong video trời tối mịt. Mấy kẻ thích hóng hớt liền bật đèn pin điện thoại lên, soi thẳng vào thân hình mảnh mai của cô gái.
Trong đêm tối có độ tương phản cực cao. Bởi cú giật của Tôn Linh Nhiễm, làn da trắng ngần của thiếu nữ ngay lập tức bị phơi bày. Trên vai vì cú giật đó mà bị xước một vệt máu. Một sợi dây áo lót mỏng manh trơ trọi cũng bị kéo theo, đứt phựt một tiếng giòn giã. Khuôn ngực hơi nhô lên lộ ra phân nửa, ngoại trừ điểm nhạy cảm nhất, phần phía trên hầu như bị tất cả mọi người nhìn thấy hết.
Đám người trong đó phun ra đủ loại lời lẽ dơ bẩn khó nghe. “Trắng thật đấy.”
“Đệt, thật sự còn trắng hơn cả mặt nữa.”
“Tao sờ thử một cái được không đờ mờ ha ha ha ha!”
“Đờ mờ mày có biết liêm sỉ là gì không! Đừng có dùng nửa th*n d*** để suy nghĩ được không?”
“Không phải chứ, cái này đâu trách tao được? Ai mà nhịn cho nổi?”
Cũng có người sợ hãi, nhỏ giọng nói ở phía sau.
“Bọn mình có phải chơi hơi quá tay rồi không? Tao thấy không ổn đâu, đánh vài cái được rồi, đừng để chuyện xé ra to.”
“Đúng đấy, hơi quá rồi. Nhỡ đâu nó quay lại báo cảnh sát thì bọn mình xong đời.”
Rất nhanh đã bị những người khác mắng ngược lại.
“Lũ hèn. Đờ mờ chúng mày không thích xem thì cút xéo đi cho khuất mắt.”
“Ai gọi mấy đứa này tới thế? Lần sau đừng gọi tụi nó nữa có được không?”
“Lần sau chỉnh luôn mấy đứa đó đi.”
“Đệt ha ha ha ha ha ha đúng là chỉ có mày thôi đấy.”
“Xem cái đờ mờ gì mà xem, không biến đi cho rảnh nợ?”
“Các người quá đáng lắm rồi đấy? Hay là tắt video đi đi, các người làm thế này sẽ bị báo ứng đấy.”
“Ầy, tao đến chịu luôn. Đờ mờ tao mà sợ báo ứng à?”
Một đám người nhìn qua tuổi đời còn rất nhỏ. Miệng thì nói những lời bẩn thỉu nhất, trong mắt thì sự ngây thơ và tàn nhẫn cùng tồn tại, tạo thành một loại quái dị không thốt nên lời.
Trong tiếng bàn tán xôn xao, có mấy người đã ấn chặt cô gái đang la hét khóc lóc thảm thiết xuống. Mấy người đứng ngoài video nhìn Tôn Linh Nhiễm châm lại điếu thuốc đang hút dở, cười đùa với những kẻ đang giữ người bên cạnh: “Giữ cho chặt vào nhé, đừng để lát nữa làm tôi bị bỏng.”
“Chị yên tâm đi, cứ triển thôi.”
“Hơi đau một chút đấy Độ Độ à.” Tôn Linh Nhiễm lại ghé sát vào nói với Lâm Độ, “Mày nhịn một chút. Tao làm cái này cho mày đẹp lắm.”
Lời còn chưa dứt, điếu thuốc trên tay đã rơi trên da thịt. Tiếng thét thảm thiết của thiếu nữ trong video dường như cũng không che lấp nổi âm thanh đầu thuốc lá in lên da thịt, tiếng xèo xèo bốc khói y hệt như nồi mì đất đang sôi kia.
Tác giả có lời muốn nói:
Về nội dung đoạn video đó, khi còn rất nhỏ mình từng chứng kiến bạn học bị bắt nạt như vậy, và sau đó mình đã làm một việc dũng cảm nhất trong đời mình: chạy đến văn phòng để báo với giáo viên giúp bạn.
Các nhân vật nam phụ và nữ phụ đều có nguyên mẫu ngoài đời thực, tất cả những cảnh bạo lực không phải là sự sắp đặt cố ý, mà đều là những chuyện mình đã nhìn thấy, nghe thấy hoặc tự mình trải qua từ nhỏ đến lớn. Mình muốn ghi chép lại tất cả những bất công này, muốn dùng sức lực mỏng manh của mình để khiến bọn họ phải gánh chịu hậu quả ngay trong chính cuốn sách này.
Editor có lời muốn nói:
Con mẹ nó…