Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vừa nghĩ tới chuyện phải ngủ lại trên núi Tô Dữu Nịnh đã muốn từ chối.
Nhưng Trần Gia Tụng bảo có thể ngắm bầu trời đầy sao rất đẹp, cô thử tưởng tượng, lại do dự…
Dù sao bạn gái của Trương Nhiễm cũng đi, nghe nói còn có mấy cô gái khác, Tô Dữu Nịnh cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn đồng ý.
Sáng sớm thứ Bảy, Trần Gia Tụng đến đón cô, Tô Dữu Nịnh ngồi xổm ở ban công, vừa châm nước thêm hạt cho Mochi vừa dịu dàng dặn: “Trưa mai mẹ về rồi nhé, ở nhà phải ngoan.”
Mochi meo meo đáp.
Cô thu xếp xong lại vào bếp, phòng khách còn lại một người một mèo nhìn nhau là thấy không ưa.
Đôi mắt tròn xoe của Mochi trừng trừng, thấp giọng meo với Trần Gia Tụng như cảnh cáo.
Trần Gia Tụng dựa nghiêng vào khung cửa, dáng vẻ lười biếng, kiêu căng: “Thế nào, sợ tao bắt cóc mẹ mày à?”
Mochi: “Meo. (Anh dám!)”
Trần Gia Tụng hừ cười một tiếng: “Sợ cũng vô ích, lần này bắt cóc thật.”
Mochi nghe xong tức giận nhào tới cào ống quần anh, Trần Gia Tụng bị nhóc con này chọc cười, dứt khoát ngồi xổm xuống, bàn tay to nắm luôn hai chân nhỏ: “Một kẻ thay thế mà cũng đòi đấu với tao?”
“…”
Cãi nhau được hai câu thì Tô Dữu Nịnh xách hộp cơm từ bếp ra, thấy người với mèo lại quấn vào nhau, cô hơi đau đầu.
“Lại sao nữa thế?” Cô hỏi.
Giọng anh lười nhác: “Nó cào anh.”
Mochi: “Meo! (Vu khống!)”
Tô Dữu Nịnh đặt đồ xuống, bước tới, Trần Gia Tụng liếc nhìn cô một cái rồi buông tay.
Thoát ra, Mochi lập tức chạy tới chân cô, Tô Dữu Nịnh cúi người bế nó lên, xoa đầu an ủi: “Anh ấy đùa với con thôi mà.”
Mochi ấm ức meo khẽ.
Trần Gia Tụng cũng đứng lên, đầu ngón tay chạm một cái lên chóp mũi mèo con, cười: “Nhóc cũng vẫn rất không có lương tâm, tuần trước mấy hộp pate là anh mua đấy, trêu có hai câu đã không chịu.”
Mochi nghe không hiểu, rúc đầu vào lòng Tô Dữu Nịnh.
Chưa kịp rúc được một giây thì Trần Gia Tụng đã xách ra: “Bao giờ mới bỏ được cái tật này, cứ vùi vào ngực người ta là sao.”
Càng nói càng đi xa, Tô Dữu Nịnh đành bế Mochi thả về ổ.
Quay lại bàn thu dọn, Trần Gia Tụng đứng bên cạnh mím môi, không hài lòng nói: “Sao lần nào em cũng bênh nó.”
“Em có đâu.” Cô đưa chiếc sandwich nóng lên sát môi anh, dịu giọng dỗ: “Mỗi lần em còn tự tay làm đồ ăn cho anh cơ mà.”
Trần Gia Tụng thuận thế cắn một cái, nhướng mày: “Cũng không tệ lắm.”
Tô Dữu Nịnh: “Anh tự cầm ăn đi.”
“Không.” Tính cậu chủ nổi lên: “Anh dọn, em tiếp tục đút anh.”
“…”
…
Lề mề gần cả buổi mới tới điểm tập kết của đội. Miệng nói đi chạy đèo luyện tập, chứ trên đường anh lái chậm rì, đến điểm đi bộ trên đỉnh núi muộn hơn mọi người gần hai tiếng.
Không biết luyện tập có đạt được hiệu quả gì không, nhưng phong cảnh dọc đường Tô Dữu Nịnh đã ngắm không ít.
Lúc lên núi đã gần chạng vạng tối, thời tiết tốt, mây chiều cũng xinh đẹp.
Tô Dữu Nịnh đi theo sau Trần Gia Tụng, mắt cứ dính ở chân trời phía xa, bước chân bất giác chậm lại.
Trần Gia Tụng dừng lại đợi cô, rồi khi cô lại gần thì đưa tay ra.
Tô Dữu Nịnh: “Sao thế?”
“Nếu mệt, cho phép em nắm tay anh.”
“…”
Tô Dữu Nịnh bước nhanh mấy bước vượt lên trước: “Em không mệt.”
Trần Gia Tụng đuổi kịp, móc ngón tay cô: “Thế anh mệt.”
“Anh chú ý một chút đi.” Tô Dữu Nịnh lắc lắc mấy ngón tay đang quấn lấy mình, ánh mắt vội vàng nhìn xung quanh: “Bị người ta thấy thì không hay.”
Trần Gia Tụng không chịu buông tay, “Toàn người qua đường, ai biết chúng ta là ai.”
“Thế cũng không được.”
Cô giằng hai cái, Trần Gia Tụng vừa buông ra, xong lại hối hận, chìa cánh tay: “Vậy em vịn anh được không, lát nữa đường sẽ khó đi.”
Tô Dữu Nịnh nhìn con dốc nhỏ phía trước, gật đầu.
“Ừm.” Cô cẩn thận vịn lấy anh.
Mặc dù Trần Gia Tụng nhìn có vẻ gầy nhưng cơ bắp cánh tay lại săn chắc, một tay cô chỉ ôm được non nửa, trong lúc được anh dắt, cô không nhịn được nhéo nhéo thử.
Trần Gia Tụng: “Làm gì đấy, nhân cơ hội chiếm tiện nghi hả.”
“Không có.” Cô cúi đầu, tò mò hỏi: “Ngày nào anh cũng vận động hả?”
Cảm giác cơ thể anh rất tốt, khác hẳn cô, ngồi văn phòng lâu, thỉnh thoảng đi dạo cũng thấy mệt.
“Sáng tối đều tập.” Trần Gia Tụng một tay đút túi, một tay để cô vịn từ phía sau, chân dài mặc dù bước chậm nhưng sải chân lớn, dắt cô leo dốc như đi dạo.
Nói rồi anh hừ nhẹ: “Tưởng anh lười thật à?”
Tô Dữu Nịnh nghĩ thầm, người lười có vẻ là cô mới đúng, thế là chột dạ không đáp nữa.
…
Khó khăn lắm mới tới bãi cắm trại, Tô Dữu Nịnh còn chưa kịp thở thì xa xa đã vang lên tiếng reo hò.
Nhìn sang, đám người của đội xe Trần Gia Tụng đang quay vòng chơi đùa, đại khái là ai thua phải nói thật, cả nhóm hóng hớt cười khà khà.
Tô Dữu Nịnh khẽ kéo cổ tay anh, Trần Gia Tụng phối hợp thấp vai xuống.
“Sao thế?” Tai anh ghé sát trước mặt cô.
Cô nhỏ giọng: “Mình cũng qua chơi hả, có thể đừng—”
Chưa nói xong, Trương Nhiễm không hổ là người hiểu họ nhất, nhìn lướt qua thấy hai người, vẫy tay gọi: “A Tụng, Dữu Tử, bên này!”
Trần Gia Tụng liếc qua một giây, lại quay đầu hỏi Tô Dữu Nịnh: “Em nói gì?”
Trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một gương mặt tuấn tú, lạnh nhạt mà sắc nét, dù đã quá quen, Tô Dữu Nịnh vẫn sững một nhịp vì sự đẹp trai của anh.
“Không…” Cô lùi nửa bước, nghiêng đầu tránh anh một chút: “Mình qua đó đi.”
…
“Đếm 7, ai cũng biết chơi chứ!”
Lục Hành giọng to, lại mê chơi, mỗi lần tới phần trò chơi gần như đều do anh ấy khởi xướng: “Bất cứ ai bắt đầu, rồi đi thuận chiều kim, gặp số có 7 hoặc bội số của 7 thì vỗ tay thay cho đọc số, sai thì chịu phạt. Không có vấn đề gì chứ?”
Mọi người nói không có vấn đề, rồi ríu rít bàn hình phạt.
Tô Dữu Nịnh chưa từng chơi, căng thẳng bứt bứt ngón tay.
Ngồi cạnh, Trần Gia Tụng thấy động tác nhỏ của cô: “Sợ thua?”
Tô Dữu Nịnh lắc đầu, nhân lúc hỗn loạn, ghé tai anh nói nhỏ: “Nếu không làm nổi hình phạt thì sao?”
“Thì ăn gian.”
“…”
Trần Gia Tụng rất ít khi nhập hội chơi cùng, đôi lúc bị lôi kéo quá mới chơi vài ván, thắng thì bắt người khác uống rượu hoặc hát, thua thì tùy tâm, hình phạt quá lố là anh quay lưng bỏ đi.
Mọi người quen cái tính cậu chủ ấy rồi, biết không phải anh không chơi nổi, đơn giản là do thấy nhàm chán, có khi thấy anh tức bỏ đi, cả đám còn cười ầm lên.
Vốn chính là đi xả hơi, nói chung chẳng ai so đo.
Nhưng nhìn cô lo lắng mím môi, má phồng lên, Trần Gia Tụng không nhịn được bật cười.
Anh nhéo má hồng hồng của cô: “Nhát gan.”
Tô Dữu Nịnh lật đật hất tay anh ra.
May mà trời đã tối, chẳng ai nhìn sang, ánh mắt Trần Gia Tụng dừng trên môi cô đang cắn nhẹ hồi lâu mới nói: “Thua thì để anh chịu phạt thay là được, sợ gì.”
Tô Dữu Nịnh ngẩng đầu nhìn anh: “Được không?”
“Được.” Trần Gia Tụng dửng dưng, vẫn câu đó: “Ăn gian là xong.”
“…”
Tám chuyện một hồi, trò chơi chính thức bắt đầu, dù hồi hộp nhưng Tô Dữu Nịnh rất nghiêm túc, tập trung chơi mấy vòng chưa thua lần nào.
Trần Gia Tụng thì khỏi nói, nhìn anh có vẻ cà lơ phất phơ, nhưng đầu óc rất tốt, mỗi lần đến lượt anh là cái mặt cứ vênh vênh, vậy mà lần nào cũng qua nhẹ nhàng.
Trương Nhiễm không may mắn như hai người, vòng nào cũng thua, bị phạt tới nổi nói muốn hết bí mật rồi.
“Ván cuối nha.” Có bạn gái ngồi đây, Trương Nhiễm thấy mất mặt, “Đổi trò khác đi chứ?”
“Không vấn đề.” Lục Hành nói rồi khởi động vòng mới ngay: “Tí nữa đổi trò khó hơn cho cậu.”
“…”
Nghe tới “ván cuối”, Tô Dữu Nịnh cuối cùng cũng thả lỏng, nhân lúc tới lượt người khác, cô mở nắp chai nước suối uống một ngụm, ai dè mấy người phía trước bất ngờ tăng tốc, tới lượt cô thì đúng bội số của 7.
Cô sững sờ, lỡ miệng đọc số, quên vỗ tay.
“Ha ha ha, Dữu Tử thua rồi.” Trương Nhiễm như được cứu, “Nhanh thử thách cậu ấy đi.”
Là người làm hình phạt ở vòng trước, Trương Nhiễm có quyền chọn hình phạt cho Tô Dữu Nịnh.
Anh ấy rút vài thẻ “thử thách”, nghiêm túc lựa.
Tấm 1: [Làm một động tác gợi cảm, quyến rũ.]
Không được, không phù hợp với tính cách của Tô Dữu Nịnh, Trương Nhiễm vứt đi.
Tấm 2: [Giúp một người khác giới mặc quần áo.]
Không được, đám đàn ông này xứng để em gái cưng của anh mặc đồ cho à? Trương Nhiễm hừ một tiếng, lại vứt.
Tấm 3: [Ôm người khác giới gần mình nhất trong 30 giây.]
Trương Nhiễm ngẩng đầu nhìn thử, xác nhận người khác giới gần Tô Dữu Nịnh nhất là Trần Gia Tụng, anh ấy suy nghĩ rồi cũng vứt.
Với cái tính của Trần Gia Tụng, người khác tới gần chút là mặt mũi sầm sì, lỡ cậu ta trở mặt vì mấy cái hình phạt thì mệt.
Trương Nhiễm cân nhắc một hồi, cuối cùng nói: “Thôi vẫn là chọn nói thật đi.”
Lục Hành nghe xong liền hăng hái xung phong: “Tôi nghĩ ra rồi.”
Trương Nhiễm: “Gì đấy, quá đáng là không được nha.”
Lục Hành nói: “Để em Nịnh nói mẫu người lý tưởng đi, thế không quá đáng chứ.”
Trương Nhiễm nghĩ thấy ổn: “Vậy chốt cái này.”
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Tô Dữu Nịnh, cô ngẩn ra, mở miệng mà hồi hộp đến lắp bắp: “M… mẫu người lý tưởng à…”
Cô đầu óc rối bời tự hỏi, “Hình như không có mẫu người cụ thể, chắc là thích là được?”
“Thích kiểu nào, phải có kiểu nào đó chứ.” Có người thuận đà chọc ghẹo.
Trong đầu Tô Dữu Nịnh có gì đó nhanh chóng lướt qua, cô khựng lại, mặt đỏ, càng ấp a ấp úng: “Thích kiểu…”
“Để tôi nói thay.” Trần Gia Tụng vẫn luôn ngồi im đột nhiên lên tiếng, không có cảm xúc gì, giọng điệu cũng lạnh nhạt.
Lục Hành ngạc nhiên: “Cậu biết à?”
Trần Gia Tụng nhướng mày, nói: “Cô ấy thích người cao, dáng đẹp, đẹp trai.”
“Cao là hiển nhiên, ít nhất 1m88, dáng đẹp là phải có cơ bụng, hiểu không, đẹp trai thì tôi không nói thêm nhỉ, tham khảo ——”
“Khoan khoan khoan.” Lục Hành nghe hết nổi, rõ ràng là tự bịa lung tung rồi, “Cậu đang mô tả chính mình đấy à.”
Cả đám cười ầm.
Nhờ màn pha trò đó, mọi người không bám cô gái nhỏ hỏi mẫu người nữa, mà chuyển mũi dùi sang Trần Gia Tụng: “Cậu đã thay người ta chịu phạt thì cũng nên nói mẫu người lý tưởng của cậu đi chứ.”
Vừa dứt câu, mấy cô gái Lục Hành rủ tới cũng hứng thú, nhìn Trần Gia Tụng đầy mong đợi.
“Tôi à?” Mí mắt anh hạ thấp, giọng vẫn lạnh: “Cũng chẳng có gì không nói được.”
Hiện trường lập tức yên tĩnh lại.
Trần Gia Tụng chống tay bên người Tô Dữu Nịnh, dưới bóng đèn mờ, dường như anh khẽ chạm vào ngón út của cô.
Cả người cô lập tức căng cứng.
Có lẽ do anh quá gần, hơi ấm tràn sang, Tô Dữu Nịnh cảm thấy mặt có chút nóng.
Tim cũng đập nhanh.
Dưới ánh trăng, trong làn gió nhẹ.
Giọng nói trầm thấp dễ nghe của Trần Gia Tụng vang lên: “Cao, tóc ngắn, mặt thon, ngực phẳng.”
Dứt lời, xung quanh im phăng phắc.
Lục Hành hình dung theo mô tả của anh: “Cậu thích người mẫu à?”
Nhìn quanh, không ai ở đây trúng gu cậu chủ.
Trần Gia Tụng không quan tâm nói: “Có thể.”
Đám đông lại bắt đầu trêu ghẹo, thậm chí còn phân tích, nói kiểu người đó đúng là xứng với cậu chủ.
Giữa tiếng ồn, Tô Dữu Nịnh dần thả lỏng, tâm trí trôi xa.
Lúc thất thần thì nghe tiếng cười khẽ.
Cô giật mình, vô thức nghiêng đầu: “Cười gì?”
“Tin thật à?”
Mí mắt Trần Gia Tụng khép hờ, ánh mắt sâu, đuôi mắt như có móc câu nhỏ: “Lừa em đấy, đồ mít ướt.”