Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 67: Cùng nhau yêu đương

Trước Tiếp

Trần Gia Tụng chỉ đánh nửa hiệp rồi nghỉ.

Lúc rời sân, Trương Nhiễm thở hổn hển chạy tới khoác vai anh, chỉ vào bảng điểm đang thua xa mà chất vấn: “Không phải nói vận động cho thư giãn thôi à, sao hôm nay cậu đánh nghiêm túc thế?”

“Tôi có nghiêm túc đâu.” Trần Gia Tụng hất tay cậu ấy ra, “Tôi chỉ tùy tiện đánh thôi.”

“Cậu bớt giả đi.” Trương Nhiễm theo sau cậu, liếc nhìn khán đài bên ngoài đang hò reo ầm ĩ một cái là hiểu ngay, “Hôm nay nhiều nữ sinh đến xem cậu quá nên muốn phô trương chút chứ gì, tôi còn lạ gì cậu.”

Cậu chủ khinh thường hừ một tiếng: “Cậu tưởng tôi là cậu à.”

Nói xong cũng chẳng buồn nhìn về hướng Trương Nhiễm nói, sải bước tới băng ghế nghỉ, cúi đầu hỏi người đang ngơ ngác ngước lên nhìn mình: “Từ vựng học tới đâu rồi?”

Tô Dữu Nịnh hoàn hồn, mặt đỏ lên: “Chỉ thuộc hai từ…”

Trần Gia Tụng ngồi xuống cạnh cô, vừa tháo băng cổ tay vừa hỏi: “Sao không học, ngồi đây nãy giờ làm gì?”

Trương Nhiễm ngồi xuống phía bên kia Tô Dữu Nịnh, bất bình thay cô: “Cậu có thể bớt kiểm soát người khác không, Dữu Tử muốn học thì học, không muốn thì thôi, cậu quản nhiều thế làm gì.”

Trần Gia Tụng không nể nang: “Người tiếng Anh dưới 140 điểm không có tư cách xen vào chuyện của tôi với cô ấy.”

Trương Nhiễm: “…”

Tô Dữu Nịnh nhìn Trần Gia Tụng một cái rồi ngượng ngùng trả lời: “Vì đang xem cậu chơi bóng.”

Vốn chỉ định nhìn một chút, ai ngờ nhìn rồi lại không dời mắt ra được…

Trần Gia Tụng rất đẹp trai, lại cao, mặc đồ bóng rổ càng khác hẳn ngày thường, dáng người thẳng tắp, khỏe khoắn, quan trọng nhất là không biết từ khi nào, hình như cậu đã có thêm chút cơ bắp…

Cô ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt cậu, tai lại đỏ lên rồi vội quay đi.

“Ồ.” Cậu chủ rất sướng, “Tôi chơi thế nào?”

Cô thành thật: “Xem không hiểu…”

Cậu lại hỏi: “Vậy tôi có đẹp trai không.”

Cô ấy há hốc mồm, trầm mặc.

Trần Gia Tụng cong cong ngón tay về phía cô. Cô phản ứng chậm hai giây, vội đưa chai nước cho cậu.

Trương Nhiễm liền hỏi: “Thế còn của tôi?”

Cô sững ra, áy náy nói: “A Tụng không nói cậu cũng đến, tớ không biết nên chỉ mang một chai cho cậu ấy…”

Trương Nhiễm: “Tôi đau lòng quá.”

Tô Dữu Nịnh cúi gằm đầu: “Xin lỗi…”

Trần Gia Tụng nhướng mày, một tay chống ra sau lưng ghế uống nước, vẻ mặt giãn ra đầy thỏa mãn.

Xung quanh lại vang lên vài tiếng hét rời rạc.

Tô Dữu Nịnh dè dặt nhìn về phía khán đài không xa, người đông quá khiến cô hơi căng thẳng: “Mấy cậu còn đánh nữa không, tôi muốn về lớp trước.”

Trần Gia Tụng nói: “Không đánh nữa.”

Cô lập tức ôm đồ đạc lặt vặt đứng dậy.

Trương Nhiễm nghĩ ngợi rồi nói: “Vậy tôi cũng không đánh nữa, lâu rồi không cùng hai người tan học về nhà, hôm nay đi chung đi.”

Tô Dữu Nịnh rất vui vẻ: “Được nha.”

Trương Nhiễm mặt mày hiền hòa, đứng dậy định xoa đầu cô, tay vừa đưa ra đã bị Trần Gia Tụng vỗ một cái: “Vừa đánh bóng xong bẩn, đừng có chùi lên người cậu ấy.”

“Ồ ồ.” Trương Nhiễm rụt tay về, cách Tô Dữu Nịnh xa một chút giống Trần Gia Tụng, còn khen: “Bảo sao cậu được con gái thích, đúng là chu đáo thật.”

Trần Gia Tụng hạ mí mắt, lười nhác sửa lại: “Tôi đâu có tốt với người khác như vậy.”

Trương Nhiễm không hiểu: “Ý gì?”

Trần Gia Tụng lười giải thích: “Cậu độc thân, cậu không hiểu.”

“Cái gì mà tôi độc thân không hiểu.” Trương Nhiễm càng ngơ, “Cậu không độc thân à?”

Cậu ấy vừa nói xong, Tô Dữu Nịnh đang đi trước bỗng khựng lại.

Hai giây sau cô quay người, đi tới trước mặt Trần Gia Tụng, trả lại toàn bộ áo khoác, điện thoại, đồng hồ vốn ôm trong lòng cho cậu, nghiêm túc nói: “Sau này tớ không thể giúp cậu cầm đồ nữa.”

Cậu chủ ngẩn ra: “Tại sao?”

Cô đáp: “Cậu có thể để bạn gái cậu cầm.”

“Bạn gái gì…” Chưa kịp nói hết, Tô Dữu Nịnh đã quay người đi, cậu vội bước theo, cuống cuồng giải thích: “Trương Nhiễm nói lung tung sao cậu cũng tin thế.”

Trần Gia Tụng đứng bên trái, Tô Dữu Nịnh đành né sang phải: “Đừng lại gần tớ quá.”

“Tại sao?”

“Bạn gái cậu nhìn thấy sẽ không vui.”

“…”

Ba câu nhắc tới bạn gái hai lần, Trần Gia Tụng sốt ruột muốn kéo cô lại, nhưng người đầy mồ hôi đất cát không dám chạm, chỉ có thể vừa giữ khoảng cách vừa giải thích: “Tôi thật sự không có bạn gái, tôi lấy đâu ra bạn gái chứ, không tin thì cậu hỏi Trương Nhiễm.”

Anh Nhiễm đi phía sau ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt anh vẫn còn mơ hồ: “Tôi làm sao biết cậu có bạn gái hay không.”

“…”

Tô Dữu Nịnh nói thầm: “Cậu đừng nói nữa, thật ra tớ đều biết rồi.”

Trần Gia Tụng sụp đổ: “Cậu biết cái gì rồi?”

Cô nói: “Lúc nãy tôi nghe mấy người đánh bóng cùng cậu bàn tán về bạn gái cậu, nói hai người rất xứng đôi, còn nói…”

Cô ngừng lại, Trần Gia Tụng vội hỏi: “Còn nói gì nữa?”

Tô Dữu Nịnh có chút khó chịu: “Họ nói bạn gái cậu rất dễ thương.”

Trần Gia Tụng khựng lại một chút, cúi đầu nhìn khuôn mặt trắng mịn hơi ửng hồng của cô đang nhíu lại, hiếm khi phản ứng chậm đi: “Nói vậy thì cũng không sai…”

Trước đó nghe người khác bàn tán về bạn gái cậu cô còn không tin, nhưng lúc này nghe chính cậu nói vậy, Tô Dữu Nịnh cảm thấy trong lòng chua chua.

Có lẽ vì nghĩ tới sau này Trần Gia Tụng sẽ không thể cùng cô đi học, tan học và làm bài tập nữa nên có chút tiếc nuối, cô buồn bã nhìn cậu một cái, cúi đầu đi thẳng về phía trước: “Tạm biệt.”

“…”

Cậu chủ dở khóc dở cười, còn chưa kịp đuổi theo giải thích thêm, Trương Nhiễm đã bước tới túm lấy vai cậu, bất mãn nói: “Có còn là bạn thân nhất không vậy, chuyện lớn như yêu đương mà cậu không nói với tôi và Dữu Tử?”

Trần Gia Tụng trăm miệng khó cãi: “Thật sự không yêu đương.”

Trương Nhiễm cũng giống Tô Dữu Nịnh, chẳng nghe lọt tai bất kỳ lời giải thích nào, chỉ một mực hỏi: “Bạn gái cậu xinh không, dễ thương không, giờ đang ở đâu?”

Trần Gia Tụng giật tay cậu ấy ra, vừa đuổi theo người phía trước vừa trả lời: “Xinh, dễ thương, bây giờ đang giận.”

Trương Nhiễm rơi vào trầm tư.

Sau giờ học, Tô Dữu Nịnh cùng Trương Nhiễm về nhà, Trần Gia Tụng đi phía sau, mấy lần cậu giả vờ như vô tình lại gần, đều bị cô lặng lẽ né tránh.

Cho tới khi Trương Nhiễm bị hai người kẹp ở giữa, bên trái bên phải ngăn cách hai đứa em đang chiến tranh lạnh, tình hình mới tạm yên một chút.

Với tư cách anh cả, Trương Nhiễm rất rộng lượng và bao dung, nhìn hai người quan hệ căng thẳng, cậu ấy quyết định chủ động hòa giải.

Cậu ấy quay sang nói với Tô Dữu Nịnh: “A Tụng mấy tháng nữa là đủ mười tám rồi, giờ muốn yêu đương cũng dễ hiểu thôi. Hơn nữa người vừa đẹp trai vừa học giỏi như cậu ấy, có cô gái xinh xắn dễ thương lại hay giận thích là chuyện rất bình thường. Chúng ta là bạn thân nhất của cậu ấy, đã biết rồi thì nên chúc phúc, nếu không A Tụng cũng sẽ buồn. Ngoan, đừng giận nữa.”

Nói rồi lại đưa tay định xoa đầu Tô Dữu Nịnh, còn chưa chạm tới đã bị cậu chủ vỗ ra: “Đừng chạm vào cậu ấy.”

Trương Nhiễm giơ bàn tay sạch sẽ cho cậu xem: “Tôi tắm rồi mà, chẳng phải tắm cùng cậu sao.”

“Vậy cũng đừng chạm.” Trần Gia Tụng rất bực, “Đã nói là chưa yêu rồi, cậu đừng dẫn dắt cậu ấy nữa được không, vốn dĩ đã không tin tôi.”

“Tôi dẫn dắt chỗ nào?” Trương Nhiễm không hiểu, “Chẳng phải cậu nói bạn gái cậu rất xinh, rất dễ thương, lại rất hay giận sao?”

Câu này vừa dứt, Tô Dữu Nịnh lại đi nhanh hơn mấy bước.

“Tôi nói với cậu không rõ.” Trần Gia Tụng đẩy Trương Nhiễm ra, sải bước lên phía trước, may mà chân dài, dù cô cố ý tăng tốc cậu vẫn theo kịp, “Cậu đừng nghe Trương Nhiễm nói linh tinh. Trước khi đủ mười tám tôi sẽ không yêu đương, giống cậu thôi.”

Tô Dữu Nịnh không để ý tới cậu.

Cậu lại lấy lòng, đưa cho cô một hộp sữa dừa, hạ giọng nói: “Tối nay sang nhà tôi làm bài tập nhé?”

Cô không nhận sữa dừa, cũng không nhìn cậu, nhưng ít ra đã chịu trả lời: “Không đi.”

“Vậy ngày mai thì sao? Tối nay tôi khoanh giúp cậu mấy dạng trọng điểm toán với lý, ngày mai cậu qua nhà tôi làm bài được không?”

“Không.” Cô kiên quyết, “Sau này tôi cũng sẽ không tới nhà cậu làm bài nữa.”

“Tại sao?”

Cô vẫn là câu đó: “Bạn gái cậu sẽ không vui.”

Trần Gia Tụng nghiêm túc giải thích: “Tôi thật sự không có bạn gái.” Nói xong lại thấy chưa đủ chặt chẽ, bèn bổ sung, “Bây giờ không có, sau này…”

Cậu ngừng lại, tai hơi đỏ lên: “Sau này phải xem cô ấy.”

Quả nhiên vẫn có một người như thế.

Tô Dữu Nịnh bước nhanh hơn nữa.

Bất giác đã tới cổng khu nhà của Trương Nhiễm. Trần Gia Tụng quay đầu phẩy tay qua loa chào tạm biệt rồi cuối cùng cũng dám nắm lấy cổ tay cô, kéo người lại trước mặt mình, chậm rãi giải thích từng chữ: “Tôi không yêu đương, cũng không có bạn gái. Ở sân bóng bọn họ nói bừa, Trương Nhiễm cũng nói bừa.”

Tô Dữu Nịnh bẻ từng ngón tay cậu ra: “Nhưng cậu cũng nói…”

Trần Gia Tụng siết tay chặt hơn: “Tôi cũng nói bừa thôi.”

Cô khựng lại một chút, anh thừa thắng xông lên bịa tiếp: “Bọn họ thấy tôi đẹp trai quá nên ai cũng muốn giới thiệu bạn gái cho tôi, tôi thấy phiền nên mới lừa họ là tôi có bạn gái rồi.”

Tô Dữu Nịnh ngẩng đầu nhìn cậu, trong ánh mắt cuối cùng cũng có thêm vài phần tin tưởng, nhưng không nhiều.

“Thật mà.” Trần Gia Tụng nghiêm túc phân tích cho cô, “Ngày nào tôi cũng cùng cậu đi học về nhà, cuối tuần cũng ở bên cậu, thời gian đâu mà yêu đương, đúng không.”

Cô nghĩ nghĩ, thấy cũng có lý.

Thấy cô không còn giãy giụa muốn hất tay mình ra nữa, cậu chủ liền to gan hơn, hạ giọng nói: “Có yêu thì cũng phải là yêu cậu chứ.”

Tô Dữu Nịnh không nghe rõ: “Cậu nói gì?”

“Không có.” Cậu nào dám lặp lại, “Ý tôi là, có yêu thì cũng phải đợi đến lúc trưởng thành rồi mới yêu, chẳng phải bà ngoại nói vậy sao.”

Tô Dữu Nịnh rất hiểu chuyện, an ủi cậu: “Bà ngoại sẽ không quản cậu đâu.”

Trần Gia Tụng đáp ngay: “Tôi lại thích bị bà ngoại quản.”

“…” Cô nói, “Vậy thì được.”

Nói xong, cô chậm rãi gỡ tay cậu ra, đeo lại cặp rồi tiếp tục đi về phía trước.

Trần Gia Tụng theo lên, kéo lấy một quai cặp của cô, nói: “Đưa tôi.”

Cô định nói không cần, còn chưa kịp mở miệng, cậu đã nhét vào tay cô một hộp sữa dừa, mất mát nói: “Hôm nay cậu không uống sữa dừa tôi đưa, là ghét tôi rồi, không muốn làm bạn với tôi nữa sao?”

Tô Dữu Nịnh vội nói: “Không phải đâu.”

Trần Gia Tụng quay mặt đi, cố tình bắt chước cô: “Tôi đều biết rồi.”

Cô cuống lên hỏi: “Cậu biết cái gì cơ?”

“Cậu bây giờ học giỏi, vừa thông minh vừa xinh đẹp lại đáng yêu, người thích cậu nhiều như vậy, không muốn làm bạn với tôi cũng là chuyện bình thường, tôi hiểu.”

Tô Dữu Nịnh bị cậu khen đến đỏ mặt, nhưng vẫn lập tức đáp: “Tôi không có không muốn làm bạn với cậu, cậu vẫn luôn là người bạn tốt nhất của tôi.”

Trần Gia Tụng hỏi: “Sau này cũng vậy chứ?”

Cô cam đoan: “Mãi mãi.”

Cậu giả vờ như được dỗ dành hơn một chút, tiếp tục đi về phía trước, dừng đèn đỏ trước ngã tư, nhìn ánh hoàng hôn, nhớ tới lời lúc hồi nhỏ rằng sẽ cùng nhau lớn lên, cậu cúi đầu hỏi cô: “Sau này có thể cùng nhau yêu đương không?”

Không biết từ lúc nào cặp sách đã chuyển sang vai cậu, Tô Dữu Nịnh chậm chạp phản ứng một chút, hỏi: “Chuyện này sao có thể cùng nhau được?”

Cậu nói: “Cậu đừng lo, dù sao tôi cũng có cách.”

Nói xong thật sự không nhịn được, Trần Gia Tụng véo nhẹ má cô một cái, lại hỏi: “Được không?”

Tô Dữu Nịnh nghĩ nghĩ, vẫn chưa hiểu rõ, nhưng đối diện với gương mặt đẹp trai của cậu, cuối cùng vẫn mơ mơ hồ hồ gật đầu: “Được.”

Trần Gia Tụng cong môi cười, xoa đầu cô, vô cùng mãn nguyện: “Vậy nói xong rồi nhé, nhất định không được nuốt lời.”

Tác giả có lời muốn nói:

Cậu chủ: Cùng nhau yêu đương chẳng phải là yêu với tôi sao, biết ngay là cô ấy thích tôi mà 😎

Trước Tiếp