Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chuyện có rất nhiều nam sinh thích Tô Dữu Nịnh, Trần Gia Tụng biết được từ miệng Trương Nhiễm.
Sau trận bóng rổ, cậu đi tắm, đang thay đồ trong phòng nghỉ thì chợt khựng lại, quay đầu, tưởng mình nghe nhầm: “Thư tình gì cơ?”
Trương Nhiễm ngồi chờ cậu trên ghế, lắc lắc mấy phong thư trong tay, nói: “Cho Dữu Tử đó, ba lá. lát nữa nhớ mang cho cậu ấy.”
Trần Gia Tụng “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại: “Dựa vào đâu.”
Trần Gia Tụng giật mình: “Không mang thì thôi, làm gì nổi nóng thế, ai chọc cậu rồi?”
“Đưa đây.”
Trương Nhiễm thầm nghĩ người này đúng là miệng thì cứng nhưng làm việc vẫn rất đáng tin, cười híp mắt đưa đồ qua, còn dặn dò: “Một lá là của lớp phó học tập lớp tôi, một lá là của đội trưởng đội bóng rổ, còn một lá… đệt, cậu làm gì đấy, từ từ đã —”
Xoẹt.
Xé rồi…
Nhìn những mảnh vụn còn sót lại của thư tình, nụ cười trên mặt Trương Nhiễm cứng đờ.
Trần Gia Tụng ném mạnh đống giấy vụn vào thùng rác, chán ghét nói: “Rảnh quá thì đi làm hai bộ đề toán đi, giúp người ta đưa thư tình, não cậu có vấn đề à?”
Trương Nhiễm: “Không phải Dữu Tử cũng đưa giúp bọn mình mà.”
“Cậu giống với cậu ấy à?”
“Không giống chỗ nào?”
Trần Gia Tụng lười giải thích: “Lần sau còn đưa thư tình cho cậu ấy, tôi với cậu tuyệt giao.”
Trương Nhiễm chịu không nổi: “Dữu Tử ngày nào cũng đưa cho cậu, sao cậu không tuyệt giao với cậu ấy?”
Cậu vẫn là câu đó: “Cậu giống với cậu ấy à?”
“…”
Trương Nhiễm đau lòng, “Đây chính là sự khác biệt trong cách cậu đối xử với anh trai và em gái đúng không?”
Trần Gia Tụng không chút lưu tình: “Đúng.”
Quá thẳng thắn, Trương Nhiễm không phản bác nổi, đành chấp nhận.
Nhưng nhìn thùng rác, lại bắt đầu đau đầu: “Cậu làm thế này tôi biết ăn nói sao.”
“Nói gì.” Trần Gia Tụng không để tâm, thay xong áo thun sạch xong, đóng mạnh cửa tủ đồ, sắc mặt không tốt, “Cậu cứ nói là tôi xé, ai không phục thì bảo nó đến tìm tôi.”
…
Về đến lớp, tâm trạng cậu chủ rõ ràng rất tệ.
Tô Dữu Nịnh lén nhìn cậu mấy lần, muốn hỏi cậu sao vậy mà lại không dám.
Đến lần thứ ba cô quay đầu, bị Trần Gia Tụng bắt gặp ánh mắt: “Gì?”
Cô nuốt nước bọt: “Cậu không vui à?”
Cậu nói: “Đúng.”
“Tại sao?”
“Bài kiểm tra lần trước của cậu quá kém.”
“…”
Chuyện cũ nói lật là lật, Trần Gia Tụng lôi hết các bài thi của cô ngoài Ngữ văn và Tiếng Anh ra xem từng tờ một.
Tô Dữu Nịnh căng thẳng cúi đầu, ngồi ngay ngắn như học sinh tiểu học.
Chờ bị mắng.
Không lâu sau, Trần Gia Tụng phân loại những câu cô làm sai theo dạng đề, giảng từng câu, lại mở sách bài tập khoanh cho cô các bài cùng loại cần làm, giải quyết xong xuôi, cậu ra lệnh: “Cuối tuần đến nhà tôi làm bài.”
Cô ngoan ngoãn đáp: “Được.”
Cậu hỏi: “Lần sau có vào được top 10 toàn khối không?”
Cô nghĩ một chút: “… Tớ sẽ cố gắng.”
“Được.” Trần Gia Tụng nói, “Sắp lên lớp 12 rồi, tâm tư phải đặt hết vào việc học, biết chưa.”
Tô Dữu Nịnh không hiểu sao cậu lại nói những lời này, nhưng vẫn nghe lời: “Biết rồi.”
“Còn nữa.” Cậu rất nghiêm túc, “Sau này không được giúp người khác đưa thư tình cho tôi.”
Nói xong, tay cậu thò vào hộc bàn lấy hộp sữa dừa cho cô, không ngờ còn chưa chạm tới sữa, thư tình đã tranh nhau rơi ra đầy đất.
Trần Gia Tụng: “…”
Tô Dữu Nịnh hoảng hốt: “Những cái này là…”
“Lần này thôi, không có lần sau.”
“Được…”
Trần Gia Tụng cúi xuống nhặt từng lá lên, không tiện xé, cũng không biết xử lý thế nào, cuối cùng như chấm bài tập, cầm bút viết mấy chữ, rồi nhét tất cả lại vào tay Tô Dữu Nịnh: “Trả lại đi.”
Cô cúi đầu nhìn, trên mỗi phong bì đều viết: [Đã xem, cảm ơn, không yêu đương.]
Tô Dữu Nịnh: “…”
Cô nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cậu còn chưa mở ra…”
“Không được à?”
Trần Gia Tụng lấy một hộp sữa dừa, cắm sẵn ống hút đặt lên bàn cô rồi cúi đầu làm đề Vật lý.
Mới làm được mấy giây, cậu nhớ tới gì đó, lại nghiêng đầu nói: “Dạo này nếu Trương Nhiễm đưa đồ cho cậu thì đừng nhận.”
Cô vô thức hỏi: “Đưa tớ gì cơ.” Lại thắc mắc, “Sao lại không được nhận?”
Trần Gia Tụng nói rất trơn tru: “Cậu ta định dọa cậu, bỏ sâu lông vào sách giáo khoa hoặc bì thư, cậu không sợ thì cứ nhận đi, dù sao tôi cũng nhắc rồi.”
Tô Dữu Nịnh mở to mắt không dám tin: “Sao Trần Gia Tụng lại có thể…”
“Sao lại không.” Trần Gia Tụng nói, “Con trai ở tuổi này đều rất trẻ con, cậu không biết à?”
Cô lắc đầu.
Cậu chủ còn nói: “Ngoài tôi.”
Cậu nói rất chắc chắn: “Chỉ có tôi mới bảo vệ cậu, nên nghe lời tôi là đúng, hiểu chưa?”
Tô Dữu Nịnh mơ mơ hồ hồ: “Hiểu rồi…”
…
Hai tuần sau, kết quả bài kiểm tra nhỏ cuối cùng trước kỳ thi học kỳ lớp 11 được công bố, Tô Dữu Nịnh làm khá tốt, nhưng vẫn không vào được top 10.
Cô nhìn câu lớn cuối cùng của môn Toán, đó là trọng điểm Trần Gia Tụng đã gạch cho cô trước khi thi, thậm chí dạng bài tương tự cô cũng đã làm rất nhiều lần.
Nhưng cô lại đọc nhầm đề, ngay công thức đầu tiên đã sai.
Mất trắng mười mấy điểm, nếu không thì lần này cô thật sự có thể vào top 10 toàn khối.
Sau khi tan học cô cứ buồn bã suốt, không nói một lời, Trần Gia Tụng đưa cô xuống dưới lầu, lúc cô chuẩn bị lên nhà, đến cả tạm biệt cũng quên nói với cậu.
Cậu chủ kéo quai cặp sách, lôi người lại đứng trước mặt mình, hỏi: “Sao thế, ai bắt nạt cậu à?”
Giọng cô nhỏ xíu: “Không có…”
“Thế vẻ mặt này là sao.” Trần Gia Tụng véo má cô, “Muốn khóc à?”
Cậu không nói thì thôi, nói xong cô càng không kìm được, môi mím lại.
“Khoan đã…” Cậu lập tức hoảng lên, “Khóc cái gì, tôi bắt nạt cậu à?”
Cô cúi đầu lau nước mắt, từ góc nhìn của Trần Gia Tụng, hành động này chẳng khác nào đang gật đầu.
Cậu sợ thật sự, ngẩng đầu liếc nhìn lên trên, xác nhận bà ngoại không đứng ở cửa sổ, rồi mới nắm cổ tay cô kéo đi xa hơn: “Nói rõ ràng rồi hẵng khóc.”
Tô Dữu Nịnh nức nở khe khẽ: “Không nói cho cậu.”
“Tại sao?”
Cô rất tủi thân: “Sao cậu lại thông minh như vậy, còn tớ thì rất ngốc.”
“…” Trần Gia Tụng đưa cô đến ngồi xuống ghế đá trong vườn hoa nhỏ, dở khóc dở cười, “Cậu ngốc chỗ nào.”
Cô sụt sịt nói: “Tôi không vào được top 10…”
Cậu ngồi xổm trước mặt cô, đưa tay lau nước mắt cho cô, dỗ dành: “Lần này chẳng phải tiến lên được hai hạng rồi sao? Lần sau lại tiến thêm hai hạng nữa là vào top 10 rồi, có gì mà khóc chứ.”
“Tiến bộ rất khó…”
“Không khó.” Trần Gia Tụng nói, “Cậu rất thông minh.”
Cô ngẩng hàng mi ướt sũng lên nhìn cậu, đôi mắt long lanh nước: “Thật sao?”
“Thật.” Cậu bày chứng cứ cho cô xem, “Cậu nhìn đi, mỗi tối tôi phải làm bài đến hai giờ sáng mới thi được hạng nhất, còn cậu chưa tới mười hai giờ đã ngủ rồi, như heo con vậy, thế mà vẫn thi được hạng mười một, không thông minh thì là gì.”
Tô Dữu Nịnh nghe mơ mơ hồ hồ, không phân biệt được cậu có thật sự khen mình không, nhưng ít nhiều cũng được an ủi: “Từ hôm nay tớ sẽ ngủ muộn hơn một chút…”
“Không cần.” Cậu nói, “Cậu chỉ cần làm tốt những câu trọng điểm tôi đánh dấu là được, mấy cái khác đều không có vấn đề.”
Nhắc tới chuyện này, nước mắt Tô Dữu Nịnh lại bắt đầu rơi, nghẹn ngào: “Câu lớn cuối cùng môn Toán cậu cũng từng đánh dấu cho tớ rồi nhưng tớ vẫn làm sai…”
Cậu véo má cô, chặn nước mắt cô lại, nói: “Vậy tối nay phạt cậu làm thêm hai đề nữa, thế nào.”
Tô Dữu Nịnh lau nước mắt: “Được.”
“Được rồi, đừng khóc nữa.” Trần Gia Tụng đứng thẳng dậy, xoa đầu cô, “Về nhà ăn cơm.”
Cô lẩm bẩm: “Chưa muốn về nhà…”
“Tại sao.”
“Bà ngoại sẽ phát hiện tớ khóc.” Cô cố gắng bình ổn cảm xúc, hiểu chuyện nói, “Không thể để bà ngoại lo lắng.”
“Vậy có thể để tôi lo lắng à?” Trần Gia Tụng lại véo má cô, “Lớn từng này rồi còn khóc nhè, chưa từng thi sao? Tiến bộ hay thụt lùi chẳng phải đều là chuyện rất bình thường à, sau này không được khóc nữa, nghe chưa.”
Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng phản bác cậu: “Cậu chưa từng thụt lùi…”
Trần Gia Tụng rất đắc ý: “Ai bảo tôi là Trần Gia Tụng.”
Khi nói câu này, cậu theo thói quen nhướng mày, rõ ràng vẫn là dáng vẻ thiếu niên, nhưng ngũ quan đã đẹp trai đến mức chói mắt.
Không hiểu sao Tô Dữu Nịnh lại nhớ tới mấy hôm trước, cô bạn cùng lớp nhờ cô đưa thư tình cho Trần Gia Tụng, ôm lấy tay cô, mê mẩn nhìn bóng lưng cậu mà nói: “Cậu hiểu không, cái đẹp trai của Trần Gia Tụng là kiểu đẹp trai rất thoải mái.”
Cô ngây ngốc hỏi: “Thế nào là đẹp trai rất thoải mái?”
Đối phương đáp: “Chính là mặt vô địch.”
Khi đó cô chưa hiểu, bây giờ nhìn lại…
Hình như hiểu được một chút rồi.
Tô Dữu Nịnh ngượng ngùng cúi mắt, đẩy tay cậu ra, nói: “Biết rồi…”
Cậu hỏi: “Biết gì.”
Đầu óc cô quay cuồng đáp: “Cậu rất đẹp trai.”
Lời vừa dứt, Trần Gia Tụng sững người.
Cô cũng sững người.
Vài giây sau mới phản ứng được mình vừa nói gì, Tô Dữu Nịnh đỏ bừng mặt đứng bật dậy, cùng tay cùng chân đi về phía trước: “Tớ, tớ phải về nhà rồi, bà ngoại còn đang đợi…”
“Đứng lại.”
Trần Gia Tụng túm cổ áo cô, dễ dàng kéo người về, giả vờ không nghe rõ: “Cậu nói gì ấy nhỉ, tôi không nghe rõ, nói lại lần nữa.”
Cô xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất: “Tớ nói cậu rất thông minh…”
“Đúng không.” Trần Gia Tụng cố ý, “Sao tôi nghe được hình như không phải câu này.”
Tim cô đập loạn: “Cậu nghe rồi còn bắt tôi nói…”
“Muốn nghe lại lần nữa không được à?”
“Không được.”
“Tại sao.”
Tô Dữu Nịnh không trả lời được, khuôn mặt nhỏ đỏ hồng, nắm lấy cổ tay cậu, giãy giụa: “Mau buông tớ ra, tớ phải về nhà rồi.”
Trần Gia Tụng hỏi: “Cậu không sợ bà ngoại phát hiện cậu khóc nữa à?”
Cô do dự một chút, so với chuyện đó, cô càng sợ cậu tiếp tục hỏi, bèn nói: “Không sợ nữa…”
Thế mà Trần Gia Tụng vẫn không chịu buông tha: “Được, cậu lặp lại câu vừa rồi một lần nữa, tôi sẽ đưa cậu về.”
Tô Dữu Nịnh lại muốn khóc: “Tớ không…”
“Không nói thì không cho đi.”
Vừa nói cậu vừa tiến lại gần, cô theo phản xạ lùi về sau, lùi chưa được mấy bước thì lưng đã chạm vào cột hành lang của khu vườn nhỏ, bị ép phải dừng lại.
Trần Gia Tụng cao lớn chân dài, vai cũng rộng, khi cậu áp sát lại, bóng người lập tức bao trùm lấy cô.
Tim Tô Dữu Nịnh đập thình thịch, trong tầm mắt là bộ đồng phục mùa hè sạch sẽ, gọn gàng của cậu, rõ ràng là thời khắc hoảng loạn, vậy mà cô còn phân tâm nghĩ tới việc cúc áo đầu tiên ở cổ áo cậu chưa cài, để lộ xương quai xanh rất đẹp.
Rồi cậu lại tiến thêm một bước.
Cô sợ đến mức lập tức nói: “Cậu, cậu rất đẹp trai…”
Bước chân Trần Gia Tụng khựng lại.
Cô vội vàng đẩy cậu ra.
Vừa đi về hướng nhà vừa tức giận nói: “Cậu đáng ghét thật, tớ không để ý tới cậu nữa.”
Trần Gia Tụng đút tay vào túi, thong thả đi theo phía sau, chân cậu dài, dù cô cố ý chạy nhanh mấy bước, cậu vẫn không vội vàng mà đuổi kịp: “Tại sao, bởi vì tôi rất đẹp trai à?”
Cô tức giận quay người đi sang hướng khác.
Cậu dễ dàng theo kịp, nhướng mày nói: “Được rồi, tôi biết rồi.”
Cô không thèm để ý cậu.
Cậu lười biếng nói tiếp: “Thế cậu định lúc nào thì nhét đồ vào ngăn bàn của tôi, nhớ báo trước cho tôi một tiếng, kẻo tôi không để ý lại vứt đi.”
Cô không hiểu: “Nhét cho cậu cái gì?”
“Thư tình đó.” Cậu cười, “Không thì còn có thể là gì.”
Tai Tô Dữu Nịnh đỏ rực như bị luộc chín, quay đầu trừng mắt nhìn cậu, muốn nổi giận, kết quả nhìn thấy mặt cậu lại không biết phải nói gì.
Cô im lặng, cậu lại nói: “Nếu cậu thật sự ngại, thì để tôi viết cũng…”
Chưa nói xong, Tô Dữu Nịnh đã bịt tai chạy thẳng vào tòa nhà, giọng nói chẳng có chút uy h**p nào vang lại phía sau: “Mai tớ không muốn đi học với cậu nữa!”
Trần Gia Tụng cười nhìn theo bóng lưng cô biến mất trong tòa nhà, tâm trạng cực kỳ tốt, lúc quay người rời đi, trong đầu nghĩ là…
Yêu sớm? Hình như cũng không phải không được.