Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi kết thúc, Tô Dữu Nịnh cuộn người trong chăn, Trần Gia Tụng xuống giường giúp cô thu dọn quần áo, mỗi lần anh cầm lên một món, hễ cô thấy nhăn nhúm là lại muốn giận.
“Anh giặt, anh giặt.” Cậu chủ nghiêm túc gấp gọn, rồi ngồi lại mép giường xoa bóp chân và eo cho cô, hỏi: “Có đói không, uống chút nước nhé?”
Cô nói: “Không muốn uống…”
“Vậy anh bóc ít vải nhỏ cho em ăn nhé?”
Cô mấp máy môi, hơi thiếu khí thế mà đáp: “Dạ.”
Trần Gia Tụng vớt cô ra khỏi chăn, bế xuống lầu, hai người lâu rồi mới cùng cuộn mình trên sofa ăn vải, ăn gần hết, anh nói: “Tối mai Hứa Thính Ngôn mời, mọi người trong đội xe đều tới, em đi cùng nhé?”
Rồi lại nói: “Anh gọi cả Trương Nhiễm nữa.”
Tô Dữu Nịnh nuốt nốt quả vải cuối cùng, vị ngọt mát dễ chịu, tâm trạng tốt lên, gật đầu: “Được ạ.”
Anh bế cô ngồi lại lên đùi mình, rút một tờ khăn ướt cẩn thận dịu dàng lau miệng cho cô, tiếp tục báo lịch trình: “Thời gian sau này anh chắc sẽ không đi tập luyện nữa, sáng đưa em đi làm xong anh sẽ qua chỗ anh cả xem sao, trưa em ăn ở công ty hay ăn cùng anh?”
Điều Tô Dữu Nịnh quan tâm là: “Tối anh vẫn đến đón em chứ?”
Anh nói: “Đương nhiên có rồi.”
“Vậy tối gặp nhau là được rồi.” Cô ôm eo anh, nói, “Em không muốn anh quá vất vả.”
“Đón bạn gái đi ăn có gì vất vả.” Trần Gia Tụng cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, nói tới ăn uống, anh lại bảo: “Đợi thêm một thời gian nhé, đến lúc đó nếu trưa em không muốn ăn ở căn-tin, anh đưa em ra ngoài ăn.”
“Đi đâu?”
Anh bế cô đứng dậy lên lầu ngủ, trả lời mơ hồ: “Phòng nghỉ của Tiểu Hữu.”
…
Ngày hôm sau, buổi tụ tập vẫn ở nhà hàng hoa viên đó, Hứa Thính Ngôn vốn định đặt chỗ sang trọng xa hoa hơn, nhưng cậu chủ kiên quyết không đồng ý.
Một là quá xa, hai là vợ anh thích ăn đồ ở đây.
Hứa Thính Ngôn vừa cạn lời lại ghen ghét, nổi giận mấy giây, cuối cùng cũng bị khoản chuyển tiền của Trần Gia Tụng dỗ yên.
Vớ được bao nhiêu thì vớ bấy nhiêu, đại tiểu thư nghĩ rất thoáng.
Lần này hai người đến sớm, lúc vào phòng chỉ có Trương Nhiễm.
Trần Gia Tụng dẫn Tô Dữu Nịnh ngồi chỗ cạnh cửa sổ, gọi món xong, thấy người đối diện gõ điện thoại mà lơ đãng gọi mấy tiếng không đáp, anh hiểu ra: “Bạn gái cũ lại liên lạc à?”
Trương Nhiễm theo phản xạ đáp: “Ừm.” Nói xong lại bổ sung ngay, “Lần này tôi sẽ không nhanh chóng quay lại với cô ấy đâu, yên tâm.”
Trần Gia Tụng gật đầu: “Vẫn tính quay lại.”
“Chứ còn biết làm sao.” Trương Nhiễm cũng mệt mỏi, “Cô ấy là mối tình đầu của tôi, lại là hình mẫu lý tưởng của tôi, đâu dễ cắt đứt như vậy.”
Không trông mong anh em nói được lời hay, Trương Nhiễm chuyển ánh mắt sang Tô Dữu Nịnh, hỏi: “Đúng không?”
Cô vốn đang ngoan ngoãn chọn đồ ăn, nghe vậy chưa kịp phản ứng, nhưng vẫn gật đầu: “Đúng thế.”
Trương Nhiễm “Vẫn là Dữu Tử hiền lành, không uổng công anh trai thương em.”
“Cần cậu thương à.” Cậu chủ hừ lạnh một tiếng, “Đi lấy lòng bạn gái cũ của cậu đi, tránh xa bạn gái tôi ra.”
Trương Nhiễm nổi giận: “Cậu nói ai lấy lòng hả?”
Trần Gia Tụng: “Ai thì trong lòng tự biết.”
“Hai người ăn khoai tây chấm kem không?” Thấy hai người sắp cãi nhau, Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng ngắt lời, “Món này ở đây ngon lắm.”
“Ăn.” Trần Gia Tụng nói, “Anh ăn chung một phần với em.” Nói xong anh lần lượt đánh dấu tích vào chọn basque mận nho xanh, taco bơ tôm lớn và khoai tây phô mai nấm truffle đen, “Mấy món này anh nhớ em thích.”
Tô Dữu Nịnh có chút vui vẻ: “Cảm ơn anh.”
“Không cần cảm ơn.”
Trương Nhiễm chịu không nổi: “Hai ngươi có thể về nhà rồi hãy thể hiện tình cảm không?”
Trần Gia Tụng sửa lại: “Về nhà thì chỉ là ân ái, không tính là khoe.”
Trương Nhiễm: “Tình bạn ba người đúng là quá chật, nhất là còn xuất hiện hai kẻ phản bội tổ chức. Tôi quyết định xem xét lại mối quan hệ của chúng ta.”
Trần Gia Tụng gật đầu đồng ý: “Không liên quan tới Dữu Tử, chỉ cần hai chúng ta sửa lại với nhau một chút là được.”
Trương Nhiễm hỏi: “Sửa thế nào.”
Trần Gia Tụng nói: “Sau này tôi coi như em rể của cậu.”
Trương Nhiễm: “?” Sao con người có thể dày mặt tới mức này? Mới yêu bao lâu chứ? Đã tới mức đó rồi à? Em rể.
Một người khác có cùng suy nghĩ vừa lúc đi tới, nghe câu này thì cạn lời: “Sao cậu thích làm em rể người khác thế.”
Ba người đồng loạt nhìn qua.
Hứa Thính Ngôn với mái tóc uốn xinh đẹp, trang điểm tinh tế, đứng bên bàn nhìn xuống hỏi: “Có gì ăn không, đói rồi.”
Trần Gia Tụng cũng cạn lời: “Sao chị đi tới đâu cũng đói thế.”
Hứa Thính Ngôn chen anh ra, ngồi cạnh Tô Dữu Nịnh, ăn mấy que khoai trước mặt cô, nhướng mày nhận xét: “Cũng được đấy.”
Hứa Thính Ngôn ăn như hổ đói không chút khách khí.
Chẳng bao lâu sau, người trong đội xe đến gần đủ, Lục Hành còn dẫn theo mấy người bạn, cả nhóm chào hỏi xong thì ngồi tản ra, người hát hò, người chơi trò chơi.
Chỉ có bốn người bọn họ vẫn ngồi quanh bàn, ồn ào vừa ăn vừa nói chuyện.
Giữa chừng Trần Gia Tụng ra ngoài nghe điện thoại, Lục Hành sang tìm anh không thấy, liền hỏi Hứa Thính Ngôn: “Chị, A Tụng đi đâu rồi?”
Hứa Thính Ngôn ăn đến quên trời đất: “Không biết, cậu quan tâm làm gì.”
Lục Hành cười gian: “Hôm nay thằng nhóc đó có phúc rồi, nay em dẫn theo người đẹp định giới thiệu cho cậu ta, đảm bảo cậu ta thích.”
Vừa dứt lời, ba người trên bàn đồng loạt ngẩng đầu nhìn anh ấy.
Lục Hành ngơ ngác: “Sao thế?”
Xem ra anh ấy còn chưa biết chuyện Trần Gia Tụng yêu đương, Hứa Thính Ngôn nổi ý xấu: “Người đẹp à?”
“Đúng vậy.” Lục Hành nói, “Đúng hình mẫu lý tưởng của A Tụng.”
Lần trước lên núi chơi Hứa Thính Ngôn không có mặt, cô ấy tò mò hỏi: “Hình mẫu lý tưởng?”
Lục Hành nhớ rất rõ: “Cao, tóc ngắn, mặt thon, ngực nhỏ.” Nói xong còn liếc về phía sofa dài cách đó không xa, đắc ý bảo, “Bạn em, người mẫu, hoàn toàn phù hợp.”
Hứa Thính Ngôn kinh ngạc, rõ ràng là bịa đặt như vậy mà Lục Hành cũng tin, cô ấy thầm cảm thấy đội xe này mà không có thằng em họ chắc sớm muộn cũng toang.
Đại tiểu thư im lặng hai giây, mệt mỏi nói: “Được rồi, cậu về đi.”
Lục Hành thất vọng: “Không giới thiệu cho A Tụng nữa à?”
Hứa Thính Ngôn lời ít ý nhiều: “Đừng tìm đường bị mắng.”
Lục Hành tiu nghỉu bỏ đi.
“Vệ sĩ tình yêu” Hứa Thính Ngôn liếc sang bên cạnh, hiếm hoi nói giúp em họ một câu: “Cái gu lý tưởng đó rõ ràng là tên nhóc Trần Gia Tụng bịa ra thôi, Tiểu Dữu nghe ra chứ?”
Động tác ăn khoai tây của Tô Dữu Nịnh khựng lại, cô gật đầu: “Em biết ạ.”
“Gã ngốc tình yêu” Trương Nhiễm hỏi: “Sao cậu biết, nó giải thích với cậu rồi à?”
Tô Dữu Nịnh lắc đầu nói: “Không có.” Phần còn lại cô không biết giải thích thế nào, Trần Gia Tụng chỉ thích mỗi mình cô, câu này cô hơi ngại nói với họ.
Trương Nhiễm hóng hớt không được còn có chút thất vọng: “Tin nó vậy sao?”
Tô Dữu Nịnh nghĩ một lát, ngoan ngoãn nói: “A Tụng nói, trong tình yêu quan trọng nhất là tin tưởng.”
Một câu nói thành công làm hai người chua xót.
Hứa Thính Ngôn ngồi không yên: “Nhớ chồng tôi rồi.”
Trương Nhiễm bắt đầu buồn: “Nếu bạn gái cũ của tôi ở đây thì tốt rồi.”
Hai người nhìn nhau, cùng thở dài.
Tô Dữu Nịnh: “…” Cô cũng không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trương Nhiễm lặng lẽ uống mấy ly rượu, hơi say, gan cũng lớn lên, bắt đầu làm quân sư tình yêu: “Dữu Tử này, thật ra yêu đương đôi khi cũng cần chút sóng gió k*ch th*ch.”
Tô Dữu Nịnh nghe không hiểu: “Là sao ạ?”
Trương Nhiễm nói: “Mặc dù hình mẫu lý tưởng của A Tụng rất giả, nhưng phản ứng bình thản của cậu sẽ khiến nó tưởng cậu không để tâm. Cậu phải giả vờ ghen, đàn ông đều thích cái đó.”
Hứa Thính Ngôn nghe thấy liền hứng thú: “Thật không?”
Trương Nhiễm vỗ ngực: “Chị, bảo đảm xịn.”
Hứa Thính Ngôn bắt đầu tập trung suy nghĩ.
Tô Dữu Nịnh vẫn ngơ ngác, không biết phải ghen thế nào, mà… ghen với ai?
Trương Nhiễm liếc cô một cái là hiểu ngay, cực kỳ tự tin nói: “Đến đây, anh dạy em từng chữ từng chữ.”
…
Hai phút sau cậu chủ trở về.
Vừa ngồi xuống, còn chưa kịp rót nước uống, Trương Nhiễm đã lên tiếng: “Dữu Tử có lời muốn nói với cậu.”
Động tác rót nước của Trần Gia Tụng khựng lại, anh quay sang bên cạnh, trầm giọng hỏi: “Sao thế, có ai bắt nạt em à?”
Tô Dữu Nịnh chậm rãi lắc đầu: “Không có.”
“Hứa Thính Ngôn đâu.”
Cô nghĩ một chút: “Chị Bảo Ngôn đi tìm thầy Giang rồi.”
Trả lời thì vẫn rất ngoan, nhưng Trần Gia Tụng luôn cảm thấy có gì đó không đúng, anh theo phản xạ liếc qua mặt bàn, đau đầu: “Uống rượu rồi?”
Cô sững người, chột dạ đáp: “Chỉ uống một chút xíu thôi…”
“Sao lại uống.”
Lấy can đảm.
Nhưng cô không dám nói, chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Trần Gia Tụng lại hỏi: “Uống bao nhiêu, nửa ly?”
Cô thành thật: “Mấy ngụm nhỏ thôi.”
Cậu chủ đen mặt, muốn hỏi sao cô không đợi anh về rồi hãy uống, nhưng lại thấy như vậy hơi chuyện bé xé ra to, mở miệng rồi lại thôi, dù sao cũng chỉ uống chút ít.
Đột nhiên Tô Dữu Nịnh mềm giọng gọi anh: “A Tụng…”
Tim anh giật một cái, tai hơi đỏ: “Sao thế.”
Chẳng lẽ muốn hôn anh ngay ở đây?
Cũng không phải không được, chỉ là…
Đang nghĩ thì Tô Dữu Nịnh lại tiến gần thêm chút, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, đôi mắt cũng sáng lên.
Trần Gia Tụng nuốt khan, chuẩn bị phối hợp cúi xuống thì liếc thấy cái tên không biết điều Trương Nhiễm vẫn chưa lăn đi. Anh đang định đuổi người, cô lại nhỏ giọng nói: “Anh nhìn cô gái kia kìa…”
Động tác cúi đầu của cậu chủ khựng lại, không hiểu: “Ai cơ?”
Cô khẽ đưa tay ra hiệu.
Anh nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ, càng không hiểu: “Ý gì vậy?”
Tô Dữu Nịnh không mấy thuần thục lặp lại mấy lời Trương Nhiễm dạy, nói: “Cô ấy rất xinh.”
Anh gần như không hiểu tiếng Trung nữa: “Liên quan gì đến anh?”
Cô bất chấp: “Cô ấy là hình mẫu lý tưởng của anh mà.”
“Hình mẫu gì…” Chưa nói hết đã dừng lại, chết tiệt, cái thứ anh bịa bừa hồi trước.
Trần Gia Tụng thậm chí còn chưa nhìn rõ cô gái kia trông thế nào. Lúc này trong đầu anh chỉ toàn là ý muốn kéo mình chỉ biết nói lung tung của hai tháng trước ra mắng một trận, hỏi xem bây giờ phải giải thích kiểu gì.
Càng nghĩ càng căng thẳng: “Dữu Tử…”
Im lặng một lúc, Tô Dữu Nịnh liếc nhìn Trương Nhiễm. Đối phương mấp máy môi không tiếng: Cứ mạnh dạn nói đi em gái, nó đang mừng thầm đó.
Thật… thật sao?
Nhưng biểu cảm của anh trông không giống mà.
Uống chút rượu, miệng cũng không còn nghe lời, trong đầu Tô Dữu Nịnh không ngừng lặp lại những lời Trương Nhiễm dạy mấy phút trước, vô thức thì thầm: “Anh thích cô ấy sao?”
Cậu chủ sợ đến mức lập tức ngồi thẳng người: “Người anh thích là em mà.”
Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí lặng đi.
Thấy tình hình không ổn, Trương Nhiễm lén lút chuồn mất.
Tô Dữu Nịnh hoàn hồn đôi chút, đầu óc vẫn rối tung, liền chủ động nói: “Em muốn về nhà…”
Xong rồi.
Cô nói là “em muốn về nhà”, chứ không phải “chúng ta về nhà”.
Cậu chủ đắng lòng nghĩ, lần này thật sự xong rồi.
Nhất định cô đang giận, nghĩ anh lăng nhăng ba phải, giờ chắc cũng không cần anh nữa.
Đang suy nghĩ thì Tô Dữu Nịnh đã đứng dậy. Anh vội theo sau, đến nắm tay cô cũng cẩn thận từng chút một.
May là không bị hất ra, anh thở phào, nhưng ngay giây sau lại bị cô nhẹ nhàng đẩy ra.
Cô lẩm bẩm: “Nóng.”
“…”
Đi về phía bãi đỗ xe phải qua một đoạn đường nhỏ, ánh đèn mờ, Trần Gia Tụng sợ cô uống rượu đi không vững, tay luôn che hờ bên cạnh.
Đến chỗ rẽ, Tô Dữu Nịnh để ý bàn tay thon dài của anh, dừng lại nhìn một cái rồi chậm rãi xoay người.
Ngẩng đầu: “A Tụng…”
Anh lập tức đáp: “Anh đây.”
“Hình mẫu lý tưởng của anh như thế nào vậy?” Cô biết lần trước anh nói bừa, chỉ muốn nghe anh nói lại một lần nữa.
Trần Gia Tụng đáp rất nhanh: “Giống Tô Dữu Nịnh.”
Cô chớp mắt: “Là kiểu người thế nào?”
“Hay khóc nhè, đáng yêu, xinh, đơn thuần, hình như còn hơi ngốc? Nhưng sao cũng được, thế nào anh cũng thích.”
Cô nghĩ một lát: “À…”
Anh tổng kết luôn: “Trần Gia Tụng chỉ thích Tô Dữu Nịnh.”
Lần này cô phản ứng rất nhanh: “Em cũng vậy…”
“Em cũng cái gì?” Anh cười, bước lên nửa bước, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, cố tình hiểu sai: “Em cũng thích Tô Dữu Nịnh?”
Cô cười theo: “Đúng vậy.”
“Còn gì nữa.”
Cô vòng tay ôm lấy eo anh, nói: “Em thích anh.”
“Ồ.” Lần này cậu chủ thật sự thở phào, “Nãy làm anh sợ muốn chết, sao lại chọc anh, thấy dạo này anh sống quá yên ổn à?”
Cô ngại ngùng nói: “Xin lỗi, sau này em sẽ không làm vậy nữa.”
Trần Gia Tụng bóp bóp má cô, rồi chợt muộn màng nhận ra gì đó, mặt lập tức đen lại: “Trương Nhiễm dạy em đúng không.”
Cô khựng lại, chột dạ ấp úng.
Trần Gia Tụng buông cô ra, xoay người định quay lại.
Cô vội chạy lên ôm eo anh, khuyên nhủ: “Đừng giận mà, đừng giận…”
“Hôm nay anh chưa xong với nó đâu.”
Cô vội nói: “Cậu ấy còn dạy em mấy cái khác nữa…”
Cậu chủ đang nổi giận khựng lại, khó chịu hỏi: “Cậu ta có bệnh à? Còn dạy em cái gì nữa?”
Tô Dữu Nịnh đỏ mặt nói: “Dạy em… cách dỗ anh.”
“Dỗ thế nào?”
Cô cong cong ngón tay, Trần Gia Tụng phối hợp cúi xuống.
Tô Dữu Nịnh ôm mặt anh bằng hai tay, chậm rãi tiến lại gần, thật ra chẳng ai dạy cả, cô chỉ đơn giản muốn dỗ dành anh: “A Tụng…”
“Gì thế.”
Mặt anh vẫn cau có, lúc này tính khí cũng không tốt, gương mặt đẹp trai đầy vẻ không vui, nhưng đối diện với cô lại vô cùng kiên nhẫn dịu dàng.
Cô kiễng chân, nhẹ nhàng h*n l*n ch*p m** anh.
Trần Gia Tụng sững sờ, hàng mi khẽ run.
Tai cô đỏ ửng, nhỏ giọng nói: “Anh dễ thương quá.”