Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 14: Đồ bơi.

Trước Tiếp

Tô Dữu Nịnh ngẩn người, sau khi lấy lại tinh thần liền giơ chân đạp anh xuống.

“…”

Đèn sáng.

Trần Gia Tụng ngồi dưới đất, một tay chống ra sau, mặt đen sì nhìn cô.

Chàng trai da trắng, sạch sẽ, mặc dù hơi gầy nhưng vẫn có thể thấy được đường cong cơ bắp mơ hồ, anh chỉ mặc mỗi chiếc quần thể thao dài, giọt nước theo đuôi tóc nhỏ xuống ngực, rồi trượt xuống biến mất trên phần eo bụng săn chắc…

Tô Dữu Nịnh nhìn thẳng hai giây, chột dạ lia mắt đi chỗ khác.

Thì ra vừa tắm xong…

Xong rồi, hình như cô đạp hơi mạnh.

Trần Gia Tụng từ dưới đất đứng dậy, vừa mới tiến gần mép giường một giây, Tô Dữu Nịnh đã cúi đầu lí nhí: “Tôi sai rồi…”

“…” Cậu chủ nghẹn hai giây, hỏi: “Sai chỗ nào.”

Cô nói: “Không nên đạp cậu mạnh như vậy.”

Anh xác nhận: “Là không nên đạp mạnh, hay là không nên đạp tôi.”

“Không nên đạp mạnh.”

“… Nói lại.”

Cô nghĩ một chút, ngoan ngoãn đáp: “Không nên đạp cậu.”

“Hừ.”

Trần Gia Tụng kéo cái ghế bên cạnh lại ngồi xuống, tiện tay túm khăn lên lau tóc qua loa.

“Trông cậu cả ngày mà một câu cảm ơn cũng không có, vô lương tâm.”

Ba chữ cuối anh nhấn rất nặng, Tô Dữu Nịnh cúi đầu ngày càng thấp, áy náy: “Ai bảo cậu nói bậy…” Chỉ dám nhỏ giọng ấm ức.

“Tôi nói bậy chỗ nào.” Trần Gia Tụng lười biếng ôm cánh tay, thấy cô càng tự trách lại càng muốn trêu: “Ra biển không phải ai cũng mặc vậy à.”

Cô nói: “Sao giống nhau được.”

“Chỗ nào không giống.”

Tô Dữu Nịnh lười cãi, ngủ cả ngày choáng váng, bụng cũng đói. Cô xuống giường đi về phía nhà vệ sinh, định rửa mặt rồi ra ngoài ăn.

Trần Gia Tụng theo sau, tiếp lời lúc nãy: “Quần áo trên bồn rửa tay, của cậu hả?”

Quần áo gì?

Tô Dữu Nịnh quay đầu liếc anh, não quay chậm nửa nhịp.

Đồ bơi á?

Mặt bất chợt đỏ bừng. Trước khi gật đầu, cô nhớ ra gì đó, liền mắng anh: “Không phải cậu tắm ở phòng tôi đấy chứ.”

“Được tắm à.” Trần Gia Tụng cạn lời một giây, chút chừng mực này anh vẫn có: “Tôi tắm xong mới qua.”

Chỉ là lúc vào phòng tắm lấy khăn lau mồ hôi cho cô vô tình thấy.

Cô lại hỏi: “Sao cậu có thẻ phòng của tôi?”

Anh càng cạn lời: “Không phải cậu đưa tôi à?”

Tối qua hai người ăn xong về khách sạn, hẹn sáng năm giờ ra ngắm bình minh. Tô Dữu Nịnh sợ mình không dậy nổi làm lỡ việc, cố ý để lại cho anh một thẻ phòng, dặn nếu cô không trả lời tin nhắn thì nhất định phải qua gọi cô dậy.

“À.” Tô Dữu Nịnh ngượng ngùng cúi đầu, quay lại chuyện ban nãy: “Đúng, đồ bơi của tôi, sao vậy.”

Sắc mặt Trần Gia Tụng trầm lại một thoáng: “Khi nào cậu định mặc.”

Vốn tính mặc bên trong khi ra biển hôm nay, tiếc là lỡ mất.

Cô nghĩ nghĩ: “Ngày kia?”

“Không được.”

“Tại sao.”

“Lạnh.”

“… ” Trời nắng bốn mươi độ, lạnh chỗ nào chứ.

Tô Dữu Nịnh hơi cạn lời, bèn học giọng anh: “Ra biển không phải ai cũng mặc vậy…”

Anh cũng học cô: “Sao giống nhau được.”

“Cậu cũng mặc vậy còn gì.” Tô Dữu Nịnh liếc anh một cái, thầm nghĩ anh mới là người mặc ít.

Huống hồ, cô rõ ràng chọn kiểu rất kín mà, trên dưới che kỹ lắm rồi, chỉ lộ một chút xíu eo.

Chỉ một chút xíu.

Trần Gia Tụng không nói nữa. Tô Dữu Nịnh đành lặng lẽ bước vào nhà vệ sinh, vừa định quay lại đóng cửa, đã bị anh chống tay lên mép cửa đẩy ra, hai người đối diện qua khe cửa hẹp còn lại.

Anh nói: “Đừng mặc được không.”

Cô hé môi, còn chưa kịp nói gì, anh đã bồi thêm: “Sau này tôi chỉ cho mình cậu xem.”

Bàn chải điện dừng lại.

Tô Dữu Nịnh hoàn hồn.

Nhổ bọt trong miệng, súc sạch bằng nước, lau khô tay rồi ngẩng đầu, vừa hay chạm mắt với chính mình trong gương.

Tô Dữu Nịnh nghĩ đến bộ đồ bơi năm đó không có cơ hội mặc, không nhịn được cúi đầu véo véo lớp mỡ nhỏ ở bụng.

Phiền thật, sao cô lại dễ tăng cân như vậy.

Còn Trần Gia Tụng… dáng người trông không biết đã đẹp hơn khi xưa mấy lần.

Phiền quá, phiền quá, phiền quá.

Ra khỏi nhà vệ sinh, ngoài cửa sấm chớp mưa dông. Tô Dữu Nịnh nghĩ một lát, định bế Mochi vào phòng ngủ nằm cùng.

Vừa mở cửa đã thấy một người nào đó dựa tường đối diện, tư thế lười nhác.

Cô giật mình: “Anh đứng đây làm gì vậy.”

Trần Gia Tụng thẳng người, tiến lại gần: “Mượn nhà vệ sinh chút.”

Căn hộ Tô Dữu Nịnh ở tuy hai phòng ngủ, nhưng đây là khu chung cư cũ, nhà vệ sinh nằm trong phòng ngủ chính, tắm rửa hay rửa mặt đều phải đi vào phòng cô.

“Ồ.” Cô né sang một bên, nói: “Anh dùng đi.”

Vừa lách qua bên anh, đã bị Trần Gia Tụng vòng tay ôm cổ kéo lại. Cô không đứng vững lao vào lòng anh, ngửa đầu lườm: “Anh lại định làm gì.”

“Đưa anh bàn chải đánh răng.” Anh nói.

Tô Dữu Nịnh lục mấy bàn chải mới chuẩn bị cho những chuyến công tác, đủ màu sặc sỡ, hỏi anh muốn cái nào.

Trần Gia Tụng liếc chiếc cốc và bàn chải màu hồng của cô trên bồn rửa mặt, nói: “Xanh dương.”

Tô Dữu Nịnh rút ra đưa anh.

Anh bóp kem, lại chú ý tới chiếc bờm tai mèo cô mua lần trước đặt cạnh đó, anh chọc chọc một tai đang rủ xuống, hỏi: “Còn cái kia đâu.”

Tô Dữu Nịnh vừa định ra khỏi nhà vệ sinh, nghe vậy lại dừng: “Bờm tai cún á?”

“Ừm.”

“Ở trong ngăn kéo.” Cô ngập ngừng, “Anh muốn hả?”

“Muốn.”

“Được, đợi mai anh về nhà thì em đưa.”

“Anh muốn bây giờ.” Trần Gia Tụng lười biếng chống tay xuống mép bàn đánh răng, nói không rõ: “Ai nói mai anh đã đi.”

Nửa câu sau cô không nghe rõ, cũng không hỏi thêm, tuy chẳng hiểu sao anh đòi bờm tóc ngay bây giờ, nhưng cô vẫn vào phòng lấy ra đưa cho anh.

Trần Gia Tụng đặt nó cạnh bờm tai mèo, hài lòng khẽ nhướng mày, rồi tiếp tục đánh răng.

Tô Dữu Nịnh ra phòng khách bế Mochi vào phòng ngủ, để nó nằm cạnh gối mình.

Cô thả lỏng toàn thân nằm trên giường, nghỉ một lát rồi với điện thoại bắt đầu trả lời tin nhắn.

Trần Gia Tụng rửa mặt đánh răng xong, mở cửa nhà vệ sinh, thấy Tô Dữu Nịnh đang đung đưa chân, dán mắt vào màn hình điện thoại, không biết đang xem gì.

Anh khẽ ho một tiếng.

Cô không nghe.

Anh ngừng lại, cố tình gây chút động tĩnh khi bước ra ngoài.

Vậy mà cô vẫn không nghe.

Trần Gia Tụng sầm mặt quay người, đi tới cuối giường, nhìn đôi chân cô đang đong đưa: “Anh đi ngủ đây.”

Tô Dữu Nịnh không quay đầu: “Ừm ừm, ngủ ngon.”

“…”

Tâm trạng tụt dốc, Trần Gia Tụng bước mấy bước đến cạnh cô, thản nhiên ngồi phịch xuống giường.

Tô Dữu Nịnh theo phản xạ nhích vào trong, mắt vẫn dán vào điện thoại: “Không phải anh bảo đi ngủ sao.” Chẳng buồn liếc anh.

Trần Gia Tụng chống một tay lên giường, cúi xuống nhìn màn hình sáng lóa của cô.

Tô Dữu Nịnh hoàn toàn không hay biết, vẫn mải gõ.

Cho tới khi trên đỉnh đầu rơi xuống một giọng cố ý hạ thấp, đuôi câu nhếch lên rất êm tai: “Em định đi Anh à?”

Tay cô khựng lại, vành tai hơi ngứa.

Cô giơ tay gãi qua loa, vừa xoay người vừa đáp: “Đúng vậy —”

Lời còn chưa dứt đã đối diện với đôi mắt hẹp sâu của anh ở cự ly gần.

Một trên một dưới, cô nằm trên giường, anh chống một tay bên người cô…

Tư thế thật tệ.

Mặt Tô Dữu Nịnh nóng bừng, vô thức muốn lăn sang bên, Trần Gia Tụng thuận thế chống tay còn lại cạnh cổ cô, chặn kín cô dưới người mình.

“Tại sao đi.” Anh hỏi.

Ánh mắt Tô Dữu Nịnh luống cuống: “Đi công tác với tổng biên tập…”

“Khi nào.”

“Thứ bảy tuần sau…”

“Bao lâu.”

“Nửa tháng.”

“…” Sắc mặt cậu chủ rất khó coi, “Thế anh phải làm sao.”

Tô Dữu Nịnh ngơ ngác: “Anh làm sao cơ?”

Anh đổi giọng: “Chè trôi nước phải làm sao.”

Cô nhỏ giọng sửa: “Là Mochi.”

“Mochi phải làm sao.”

Cô len lén liếc anh: “Thời gian này anh trông Mochi giúp em được không?”

Anh nói: “Không được.”

“Thế em nhờ Trương…”

“Được.”

“…”

Nhận lời xong anh vẫn không vui: “Đi công tác cần lâu vậy à?”

“Hội sách bên đó chia làm hai tuần.” Cô yếu ớt giải thích, “Tổng biên tập nói đúng dịp giữa năm, xem như nghỉ phép, đặc biệt cho em có thể ở lại chơi mấy ngày sau khi xong việc…”

Thấy sắc mặt cậu chủ càng lúc càng tệ, Tô Dữu Nịnh biết điều ngậm miệng.

“Thế sao em không nói với anh trước.” Trần Gia Tụng nhìn điện thoại cô, giọng không hài lòng, “Nói với Hứa Thính Ngôn thì có gì hay ho.”

“Chị ấy từng học ở Anh mà…” Giọng cô càng nhỏ, không dám nhìn anh, chỉ lí nhí nói, “Cái đó…”

“Cái gì.”

“Anh có thể đứng dậy trước được không.”

Gần quá, cô thật sự không thở được.

Trần Gia Tụng nhìn cô một cái, mặt cô sắp đỏ chín rồi.

Ngừng một nhịp, hiếm khi anh dễ nói chuyện đứng dậy, nhưng đưa lưng về phía cô ngồi bên mép giường, bóng lưng viết rõ hai chữ “đang giận”.

Tô Dữu Nịnh ngồi dậy, chọt chọt cánh tay anh: “Cuối tuần em hẹn chị Bảo Ngôn đi Disney chơi, tiện thể dạo phố, anh có đi cùng không?”

Anh nói: “Không đi.”

Nhưng giọng điệu không quá hung dữ.

Tô Dữu Nịnh hiểu ngay, đây là muốn cô phải mời thêm mấy lần.

Cô rướn người tới gần, ló đầu từ bên hông anh: “Đi chung nha.”

“Không.”

Lại chọc chọc mu bàn tay anh: “Đi đi, em mua bờm mới cho anh.”

“…” Cậu chủ hừ một tiếng làm bộ kiêu: “Nể mặt em tha thiết thế, miễn cưỡng đồng ý.”

Tô Dữu Nịnh thở phào trong im lặng.

Bầu không khí khá hơn, Trần Gia Tụng còn định nói thêm gì đó, ai ngờ vừa quay đầu đã chạm mắt Mochi vừa thức.

Anh hỏi: “Sao nó ở đây.”

Tô Dữu Nịnh nói: “Nó tối nay ngủ với em.”

“Tại sao.”

“Nó sợ sấm.”

Trần Gia Tụng im lặng hai giây, nói: “Thế anh có thể ngủ ở đây không.”

“Hả?”

“Anh cũng sợ.”

“…” Tô Dữu Nịnh cạn lời mấy giây, tốt bụng đề nghị, “Vậy hai người ngủ chung nhé ^^?”

Cuối cùng Trần Gia Tụng vẫn miễn cưỡng đi ngủ ở phòng phụ.

Sáng hôm sau anh dậy rất sớm, mở mắt ra liền cầm điện thoại kiểm tra, thấy mưa lớn còn kéo dài thêm một ngày nữa, lúc này mới yên tâm.

Rời giường, anh lười nhác đi tới cửa phòng ngủ của Tô Dữu Nịnh, quả nhiên không khóa, cửa khép hờ, chắc cô đã dậy, cố ý để cửa cho anh.

Trần Gia Tụng đẩy cửa bước vào.

Một lát sau anh rửa mặt xong đi ra, đưa tay vuốt mớ tóc mái ướt nước trước trán, lúc anh đi ngang giường, Tô Dữu Nịnh vẫn giữ nguyên tư thế co trong chăn như mấy phút trước, không nhúc nhích.

Không ổn lắm.

Anh vòng qua cuối giường đi tới.

Đến cạnh cô, cúi người xuống, vừa hay đối diện một đôi mắt to lộ vẻ chột dạ bất an.

Trán và chóp mũi cô lấm tấm mồ hôi, đầu mày cũng hơi nhíu lại.

Trần Gia Tụng khựng lại, nghĩ đến gì đó, sắc mặt trầm xuống.

Cô vội nhỏ giọng: “Em uống thuốc rồi…”

Anh còn chưa mở miệng, cô đã chui cả khuôn mặt vào trong chăn, giọng mơ hồ truyền ra: “Nếu anh mắng em là em khóc cho anh xem đấy.”

“…”

Trần Gia Tụng bị cô chọc tức đến bật cười nhưng vẫn nhịn, anh lôi cái mặt nhỏ của cô ra khỏi chăn, khẽ gõ đầu mũi cô một cái: “Anh mắng em làm gì.”

Anh ngồi xuống mép giường, lau mồ hôi trên trán cô, dịu giọng hỏi: “Đau không.”

“Lúc này đỡ nhiều rồi…”

“Ừ.” Tuy anh quả thật muốn nói cô hai câu, nhưng cũng không chọn lúc này: “Anh đi lấy túi chườm nóng nhé?”

Cô nói: “Em đang ôm rồi.”

Anh gật đầu, lại hỏi: “Muốn ăn gì không, cháo nóng nhé?”

Tô Dữu Nịnh hơi lo tay nghề của anh: “Không bị khê nhỉ…”

Mặt cậu chủ sầm lại.

Cô vội nói: “Cháo hạt kê là được.”

“Ừm.” Trần Gia Tụng kéo chăn đắp kín cho cô: “Đợi anh.”

Vào bếp, cậu chủ đứng ngẩn ra trước cái nồi.

Giằng co nội tâm một hồi, anh rút điện thoại ra tìm: [Cháo kê nấu bao lâu?]

Gõ xong, lại nghĩ tới điều gì, xóa đi rồi gõ câu mới: [Đau bụng kinh quá thì làm sao?]

Công cụ tìm kiếm nhanh chóng trả một danh sách dài.

Trần Gia Tụng lần lượt xem xuống dưới.

Mục có tỷ lệ được chấp nhận cao nhất: [Uống thuốc giảm đau.]

Cái này cô đã uống.

Mục thứ hai: [Chườm nóng.]

Cái này cũng đang làm.

Mục thứ ba: [Chú ý điều chỉnh chế độ ăn uống hằng ngày.]

Nghe khá đáng tin, còn đưa cả thực đơn cụ thể, Trần Gia Tụng vừa chụp màn hình, vừa gửi vào WeChat cho cô giúp việc ở nhà.

Tiếp tục kéo xuống, chẳng mấy chốc đã tới cuối trang.

Vốn dĩ anh nghĩ bấy nhiêu là đủ, định tắt điện thoại đi nấu cháo, nào ngờ liếc vội thấy mấy chữ, bàn tay khựng lại, cúi mắt xác nhận thêm lần nữa.

Trên đó viết: [Sinh hoạt vợ chồng khỏe mạnh, đều đặn có thể giảm đau bụng kinh hiệu quả.]

Ngón tay cậu chủ đang chụp màn hình chợt khựng lại, hơi nóng từ vành tai lan dần ra.

Trước Tiếp