Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mưa đầu xuân năm Cảnh Hoà thứ bảy rả rích không dứt. Thứ nước mưa mang theo hơi lạnh của mùa đông chưa tan hết, quyện với mùi đất ẩm và hương khói lò sưởi từ các phủ đệ, tạo thành một lớp sương mù bao phủ khắp Kinh thành. Trên những con đường lát đá thanh của Phố Tây, bánh xe ngựa nghiền qua vũng nước vang lên những tiếng bì bõm đều đặn.
Hôm nay Trân Bảo Các vắng khách. Cửa tiệm có lịch sử ba đời này nằm ở vị trí đắc địa nhất phố, bên ngoài treo bức hoành phi bằng gỗ mạ vàng thếp, bên trong thoang thoảng mùi gỗ đàn hương cũ kỹ. Chưởng quầy gầy gò ngồi sau quầy gỗ cao ngang ngực, chiếc kính gọng đồng trễ xuống mũi, tay phải lách cách gảy những hạt bàn tính bằng gỗ mun. Tiếng “lạch cạch” khô khốc ấy là âm thanh duy nhất phá vỡ tiếng mưa rơi rầm rập ngoài hiên.
“Cạch.”
Một tiếng động nhẹ nhưng trầm đục vang lên trên mặt bàn gỗ bóng loáng.
Chưởng quầy giật mình ngẩng đầu. Đập vào mắt ông là một chiếc hộp gỗ sức sơn đỏ cỡ vừa. Chiếc hộp không mới, bốn góc đã bị mài mòn đến lộ ra lớp gỗ mộc màu xám nhạt bên trong, nước sơn đỏ cũng tróc vài vệt dài như những vết sẹo thời gian. Hiển nhiên, vật này thường xuyên được chủ nhân v**t v*, nâng niu.
Nhìn ngược lên theo cánh tay thanh mảnh đang đặt trên hộp gỗ, chưởng quầy vội vàng đứng bật dậy, suýt chút nữa chiếc kính cũng theo đà rơi xuống đất. Ông ta vội vã chắp tay, khom lưng kính cẩn:
“Chu thiếu phu nhân? Hôm nay ngọn gió nào lại đưa người đến cửa tiệm giữa lúc trời mưa gió thế này?”
Người đứng trước mặt ông là Khương Nhược Vi. Ở cái đất Kinh thành ngửa mặt lên là thấy quý nhân này, trong vòng hai năm trở lại đây, nhà họ Chu giống như một ngọn lửa bùng cháy giữa đêm đen, rực rỡ đến mức khiến người ta chói mắt. Phu quân Chu Hằng của nàng xuất thân từ thư sinh nghèo khó vùng Giang Nam, năm hai mươi mốt tuổi đỗ Thám hoa, nay mới hai mươi sáu tuổi đã ngồi vững trên chiếc ghế Lang trung bộ Hộ. Ai cũng biết bộ Hộ là nơi nắm giữ mạch máu tài chính của vương triều, mà Chu Hằng lại là cánh tay mặt của Mộ Thượng thư, tương lai không chỉ dùng hai chữ “xán lạn” là có thể miêu tả hết được. Người ta đồn rằng phủ Thượng thư có ý định gả thiên kim tiểu thư cho hắn làm trắc thất, nhưng hắn vẫn giữ lễ nghĩa, chưa bao giờ để thê tử tào khang của mình chịu lép vế dù chỉ nửa phần.
Hôm nay Khương Nhược Vi mặc một bộ áo choàng màu xanh nhạt thêu họa tiết lá trúc chìm, tóc búi kiểu phụ nhân đơn giản, chỉ cài một cây trâm ngọc đơn điệu. Sắc mặt nàng có phần nhợt nhạt dưới ánh sáng mờ tối của ngày mưa, nhưng đôi mắt thì tĩnh lặng như mặt giếng cổ không một gợn sóng.
“Chưởng quầy, phiền ông xem giúp ta những thứ này đáng giá bao nhiêu?”
Giọng nói của nàng không cao không thấp, mang theo âm hưởng dịu dàng đặc trưng của nữ tử vùng sông nước phía Nam, nhưng lại chứa đựng sự kiên định khiến người khác không dám lơ là. Nàng vươn ngón tay dài, gạt chiếc chốt đồng nhỏ, nhẹ nhàng mở nắp hộp gỗ ra.
Một luồng ánh sáng vàng ròng cùng sắc xanh của phỉ thúy lập tức tràn ra, làm sáng bừng cả một góc quầy tối tăm. Bên trong hòm xếp đầy nữ trang: từ những chiếc vòng tay chạm trổ hoa mẫu đơn dày dặn, chuỗi hạt ngọc trai bọc vàng, cho đến những đôi hoa tai, kiềng cổ tinh xảo. Những món đồ này nhìn qua là biết không phải do thợ kim hoàn Hoàng gia ở kinh thành chế tác, đường nét của chúng mang đậm phong cách phóng khoáng, dùng vàng ròng nguyên chất đặc quánh của các tiệm vàng lớn vùng Giang Nam.
Chưởng quầy nhìn đống trang sức, mồ hôi hột trên trán lập tức rịn ra. Ông ta run rẩy không dám thò tay vào kiểm tra.
“Phu nhân… chuyện này… những thứ này đều là đồ cưới của người. Hiện giờ Chu đại nhân đang được Hoàng thượng trọng dụng, trong phủ vàng bạc chất đống, người làm vậy… cửa tiệm thật sự không gánh nổi.”
Khương Nhược Vi không giải thích, cũng không lộ ra vẻ bối rối của một phụ nhân lâm vào đường cùng phải cầm cố tài sản. Nàng chậm rãi đưa tay lên đầu, tháo cây trâm phượng bằng vàng ròng cuối cùng đang giữ búi tóc xuống. Vừa tháo trâm xong, một lọn tóc đen nhánh xõa xuống bên tai, càng làm nổi bật bờ vai mảnh khảnh của nàng. Nàng đặt cây trâm phượng lên trên cùng của đống nữ trang. Cây trâm này mắt phượng khảm hồng ngọc nhỏ như hạt đỗ, đuôi phượng uốn lượn chín nếp sống động, là món đồ đáng giá nhất trong của hồi môn.
“Vật này… hiện giờ đáng giá bao nhiêu?” Nàng hỏi lại, ánh mắt nhìn thẳng vào chưởng quầy.
“Phu nhân, người đừng làm khó tiểu nhân…”
Chưởng quầy lau mồ hôi, ánh mắt không ngừng liếc ra ngoài cửa sổ, dường như đang cầu nguyện có ai đó đến giải vây. Như thể trời xanh nghe thấy lời cầu khẩn của ông ta, từ đầu phố Tây, tiếng bánh xe ngựa dồn dập lăn trên đường đá ướt vọng lại. Một chiếc xe ngựa sơn đen thẫm, rèm che bằng lụa dày thêu huy hiệu của bộ Hộ dừng khựng lại ngay trước cửa Trân Bảo Các. Gã sai vặt nhanh nhẹn mở một chiếc ô giấy dầu màu xanh lớn, che chắn cho người đàn ông vừa bước xuống xe.
Rèm cửa tiệm bị vén lên một cách dứt khoát, mang theo một luồng gió lạnh ẩm ướt tràn vào phòng, làm ngọn nến trên quầy khẽ lay động. Chu Hằng bước vào.
Hắn vẫn chưa kịp thay quan phục, chiếc áo bào màu xanh sẫm thêu chim hạc chỉ bạc càng làm tôn lên vóc dáng cao ráo như cây tùng nghênh ngang trước gió của hắn. Gương mặt hắn tuấn tú, đường nét góc cạnh rõ ràng, đôi lông mày kiếm hơi nhíu lại vì mệt mỏi sau buổi chầu dài đằng đẵng, nhưng khi ánh mắt hắn chạm vào bóng dáng gầy nhỏ của Khương Nhược Vi, sự sắc bén trong mắt hắn lập tức tan chảy thành một dòng nước xuân mềm mại.
Hắn lướt mắt qua chiếc hộp gỗ mở toang trên bàn, con ngươi hơi co rút lại trong một phần mười cái chớp mắt, nhưng rất nhanh, khóe môi mỏng của hắn cong lên thành một nụ cười quen thuộc.
“Phu nhân lại ầm ĩ gì vậy?”
Giọng nói của hắn trầm ấm, từ tính, mang theo sự cưng chiều vô hạn mà bất kỳ phụ nhân nào ở Kinh thành cũng phải ghen tị. Hắn sải bước dài tiến lại gần, tự nhiên vươn tay phủi đi vài hạt mưa bụi vương trên vai áo nàng, động tác thuần thục giống như họ đã làm việc này hàng vạn lần trong suốt mấy năm qua.
Người ngoài nhìn vào, chỉ thấy đây đúng là một đôi tiên đồng ngọc nữ, tình cảm phu thê thắm thiết. Ngay cả chưởng quầy cũng thở phào một tiếng, thầm nghĩ chắc là thiếu phu nhân hờn dỗi đại nhân chuyện gì đó nên mới đem đồ cưới ra dọa dẫm.
Nhưng Khương Nhược Vi không cười. Nàng hơi nghiêng bả vai, một động tác vô cùng nhỏ nhưng đủ để bàn tay của Chu Hằng khựng lại giữa khoảng không. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, trong vắt nhưng lạnh lẽo.
“Hôm qua chàng nói dự tiệc ở phủ Thượng thư?”
Chu Hằng thu tay về một cách tự nhiên, giấu vào trong ống tay áo rộng thêu chỉ bạc, sắc mặt không một chút thay đổi, đáp lời rất trôi chảy:
“Ừ, Thượng thư đại nhân mở tiệc thưởng trà mai muộn, sẵn tiện thảo luận về phương án cứu trợ thiên tai lũ lụt ở phía Nam. Các đồng liêu ở bộ Hộ đều có mặt, ta bị chuốc mấy chén, sợ làm phiền nàng ngủ nên ngủ lại sảnh ngoài của bộ. Sao thế? Có chuyện gì không ổn à?”
Lời giải thích hoàn hảo, không một kẽ hở. Từ giọng điệu đến thần thái của hắn đều tự nhiên đến mức nếu là một nữ tử khác, chắc chắn sẽ cảm thấy mình đang nghi ngờ vô căn cứ.
“Vậy tại sao ta lại nhìn thấy chàng ở hiệu thuốc phía nam thành?” Khương Nhược Vi nhẹ nhàng hỏi thêm một câu.
Trong cửa tiệm lập tức rơi vào một trạng thái tĩnh mịch đến đáng sợ. Dường như tiếng mưa bụi ngoài mái hiên bị phóng đại lên gấp nhiều lần. Nha hoàn Tiểu Hạnh đứng sau lưng Khương Nhược Vi mím chặt môi, hai tay đan vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, cúi gục đầu xuống ngực không dám thở mạnh. Chưởng quầy Trân Bảo Các lập tức cúi đầu thật thấp, tay giả vờ lật lật quyển sổ cái cũ kỹ, tai thì dựng đứng lên nhưng người thì hận không thể biến thành một bức vách vô hình.
Chu Hằng nhìn nàng. Nụ cười trên môi hắn nhạt dần, biến mất hoàn toàn. Đôi mắt đen sâu thẳm như mực loang của hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt thê tử, không gian như ngưng đọng lại trong vài giây dài dằng dặc. Cuối cùng, hắn khẽ thở dài, thanh âm hạ thấp xuống, mang theo một chút bất đắc dĩ.
“Ta bị cảm lạnh thôi. Đêm qua gió lạnh, ta thấy trong người không khỏe, sáng ra tiện đường ghé hiệu thuốc bốc vài thang thuốc cảm. Vi Vi, nàng đừng nghĩ ngợi lung tung.”
Khương Nhược Vi gật đầu. Ánh mắt nàng rời khỏi mặt hắn, từ từ hạ xuống, dừng lại trên cây trâm phượng nằm trơ trọi trên đống vàng gấm.
“Đại phu kê thuốc an thai, cũng trị được cảm lạnh sao?”
Không một ai dám thở mạnh. Một hạt bụi rơi vào lúc này có lẽ cũng phát ra tiếng động. Rốt cuộc sắc mặt Chu Hằng cũng có sự rạn nứt rõ ràng. Đôi môi mỏng của hắn mím chặt thành một đường thẳng, ánh mắt từ dịu dàng chuyển sang lạnh lùng, rồi cuối cùng là một sự tức giận bị kìm nén tối đa. Hắn bước lên một bước, dùng vóc dáng cao lớn của mình chắn hoàn toàn tầm mắt của chưởng quầy, thanh âm trầm đến mức chỉ có hai người nghe thấy.
“Nàng theo dõi ta?”
Trong câu hỏi của hắn có sự kinh ngạc, có sự thất vọng, và cả một sự sỉ nhục ngầm hiểu. Hắn là quan viên triều đình, là thanh niên tài tuấn được Thiên tử để mắt, thể diện đối với hắn còn cao hơn trời. Vậy mà thê tử kết tóc của hắn lại dùng thủ đoạn thô bỉ của phường chợ búa để âm thầm phái người theo dõi hành tung của hắn, thậm chí còn mang chuyện này ra chất vấn ở một cửa tiệm phố Tây.
Khương Nhược Vi ngước nhìn hắn.
Rất kỳ lạ. Ánh mắt ấy của nàng hoàn toàn không có sự phẫn nộ của một thê tử phát hiện phu quân phụ bạc, không có nước mắt, không có sự sắc bén của việc bắt quả tang. Đôi mắt ấy chỉ ngập tràn sự mệt mỏi khôn cùng và một khoảng trống mênh mông, giống như một người đã thức trắng rất nhiều đêm trong bóng tối, lặng lẽ nhìn ngọn nến lụi tàn dần, và cuối cùng cũng đợi được một câu trả lời mà mình đã biết trước từ lâu.
Nàng khẽ nói, giọng nói mỏng manh như sương khói tan vào làn mưa xuân ngoài kia.
“Ta chỉ muốn biết… Năm đó người cõng ta đi hơn mười dặm giữa mùa đông để tìm đại phu… Và người hiện giờ… Rốt cuộc có còn là một người không?”
Chu Hằng đứng khựng lại, lồng ngực phập phồng kịch liệt, lời nói nghẹn ứ nơi cổ họng không thể thốt ra.
Hồi ức của sáu năm trước giống như một lưỡi dao sắc bén đột ngột đâm xuyên qua lớp quan phục lộng lẫy thêu chim hạc của hắn. Năm ấy hắn chỉ là một thư sinh nghèo kiết xác, mùa đông Kinh thành tuyết rơi ngập đến đầu gối, Khương Nhược Vi bị cả, sốt cao đến mức mê man. Hắn không có một đồng tiền trong túi để thuê xe ngựa, đã cõng nàng trên lưng, đôi giày vải rách bươm giẫm lên lớp băng lạnh giá, đi bộ suốt mười dặm đường đêm để tìm đến y quán duy nhất mở cửa. Khi ấy, đôi bàn tay hắn lạnh ngắt bám chặt lấy chân nàng, hắn vừa chạy vừa khóc, thề với trời đất rằng nếu sau này đỗ đạt công danh, tuyệt đối không để nàng phải chịu một chút ấm ức nào.
Mà bây giờ, hắn đứng đây, phong thái thế gia, quyền cao chức trọng, nhưng lại đứng đối diện nàng để che giấu một lời nói dối vụn vặt.
“Vi Vi, về nhà rồi nói.”
Chu Hằng hít một hơi sâu, kìm nén cảm xúc, một tay hắn đóng nắp hòm gỗ lại, tay kia nắm lấy cổ tay nàng. Sức lực của hắn không nặng nhưng không cho phép cự tuyệt. Hắn ra hiệu cho gã sai vặt mang hộp đồ cưới ra xe, rồi tự mình cầm chiếc ô giấy dầu lớn, che chở nàng đi ra ngoài màn mưa.
Chiếc ô rất lớn, Chu Hằng theo thói quen của nhiều năm nay, vẫn nghiêng hẳn ô về phía Khương Nhược Vi, để mặc cho bờ vai bên trái của mình bị nước mưa xuân thấm đẫm thành một mảng màu sẫm lạnh ngắt.
Nếu là trước kia, Khương Nhược Vi sẽ xót xa mà đẩy ô về phía hắn, hoặc sẽ lấy khăn tay dịu dàng lau đi những giọt nước trên vai áo hắn. Nhưng hôm nay, nàng chỉ lặng lẽ nhìn con đường đá ướt nhẹp dưới chân, để mặc cho hắn dắt đi. Nàng đứng rất gần hắn, ngửi thấy mùi trầm hương thanh khiết quen thuộc trên người hắn, nhưng lại cảm thấy người đàn ông này xa xôi như mây trên trời cao, chạm không tới, nhìn không thấu nổi.
Về đến Chu phủ, không khí trong phòng chính im ắng đến đáng sợ. Chu Hằng bảo tất cả hạ nhân lui ra ngoài, tự tay rót một ly trà ấm đặt vào lòng bàn tay lạnh ngắt của nàng.
“Vi Vi, chuyện hiệu thuốc phía nam thành, không phải như nàng nghĩ. Mộ cô nương kia…”
“Ta biết.”
Khương Nhược Vi ngắt lời hắn, nàng nâng chén trà nhưng không uống, hơi ấm từ lớp sứ mỏng thấm vào da thịt.
“Nàng ấy là thiên kim của Mộ Thượng thư đại nhân, Mộ Dao.”
Chu Hằng khựng lại, ánh mắt hiện lên một tia kinh ngạc rõ rệt: “Nàng đã biết từ lúc nào?”
“Từ nửa năm trước, khi chàng bắt đầu thích đổi loại trầm hương này.”
Khương Nhược Vi nhàn nhạt nói, mắt nhìn vào làn khói mỏng manh bay lên từ chiếc lư hương bằng đồng ở góc phòng, “Loại trầm này có lẫn một chút hương cốt khí, là thứ thuốc chuyên dùng cho người bị chứng đau đầu kinh niên. Mà trong Kinh thành này, nữ quyến nổi tiếng bị chứng bệnh ấy chỉ có một mình Mộ tiểu thư.”
Chu Hằng mím môi, sắc mặt trở nên vô cùng phức tạp. Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện nàng, thanh minh.
“Ta và nàng ấy trong sạch. Nàng ấy… đứa trẻ trong bụng nàng ấy không phải của ta. Mộ Thượng thư gửi gắm nàng ấy cho ta chăm sóc ở phía nam thành một thời gian. Hôm qua nàng ấy đột nhiên động thai khí, ta không thể bỏ mặc. Vi Vi, ta làm vậy là vì bất đắc dĩ.”
Hắn nói rất chân thành, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, không hề có sự né tránh của một kẻ gian dối. Khương Nhược Vi nhìn hắn, biết hắn không nói dối về việc này. Với tính cách kiêu ngạo và đầy hoài bão của Chu Hằng, hắn sẽ không dại gì làm ra chuyện nuôi ngoại thất thô bỉ khi bản thân đang ở trên đà thăng tiến. Nhưng nàng cũng nhìn ra một sự thật khác, tàn nhẫn hơn nhiều.
“Chàng không yêu nàng ấy, nhưng chàng bằng lòng vì phủ Thượng thư mà gánh vác danh tiếng nuôi dưỡng phụ nữ có thai bên ngoài.”
Khương Nhược Vi đặt chén trà xuống bàn, tiếng gõ nhẹ nhàng nhưng như một cái tát vào sự tự tôn của hắn.
“Chu Hằng, chàng cứu nàng ấy, là vì cái gọi là đại cục, hay là vì tiền đồ của chính mình?”
Chu Hằng im lặng, nắm tay giấu trong tay áo siết chặt đến mức run rẩy.
“Trước đây khi chúng ta còn ở căn nhà tranh dột nát, chàng nói chàng ghét nhất là những kẻ luồn cúi, ghét nhất là những quan viên dùng tình riêng để mưu cầu lợi ích.”
Khương Nhược Vi nhìn hắn, ánh mắt như muốn nhìn thấu vào tận linh hồn hắn, “Bây giờ chàng lại có thể vì một lời hứa với Thượng thư mà lừa dối thê tử của mình. Chàng thấy việc đó rất bình thường, đúng không?”
“Vi Vi! Ta làm vậy cũng là vì gia đình này!”
Chu Hằng có chút kích động, giọng nói nâng cao lên một tông, “Nàng có biết quan trường hiểm ác thế nào không? Ta không có gia tộc chống lưng, nếu không bám lấy nhà họ Mộ, ngày mai ta có thể bị người ta hãm hại ngã xuống từ vị trí này! Ta giữ vững vị trí này, nàng mới có thể làm thiếu phu nhân tôn quý, ra ngoài không ai dám khinh nhờn!”
Hắn nói xong thì thở hổn hển, ánh mắt đầy vẻ mong cầu sự thấu hiểu từ nàng. Hắn nghĩ nàng phải hiểu cho hắn, nàng là người thông minh, là người đã cùng hắn đi qua những ngày tháng tăm tối nhất kia mà. Nhưng Khương Nhược Vi chỉ khẽ lắc đầu, trong mắt nàng không có sự đồng cảm, chỉ có một nỗi buồn mênh mang.
Bữa cơm tối hôm đó được dọn lên trong sự im lặng kéo dài giữa hai người. Chu Hằng vừa ăn vừa lật xem một xấp công văn từ bộ Hộ gửi tới, lông mày hắn thỉnh thoảng lại nhíu chặt. Khương Nhược Vi ngồi đối diện, lặng lẽ gắp thức ăn. Nàng nói vài chuyện vặt vãnh trong phủ, chuyện cửa tiệm vải của cha nàng năm nay làm ăn khó khăn vì thiên tai, chuyện dạo này xương khớp của Tào ma ma bị đau mỗi khi trời trở lạnh.
Chu Hằng “ừ”, “à” rất nhiều lần, nhưng mắt hắn chưa từng rời khỏi trang giấy công văn. Hắn không thực sự nghe thấy nàng nói gì. Đầu óc hắn đã bị lấp đầy bởi những con số thuế khóa, những phe phái trong triều.
Đêm muộn, nến đã tắt được một nửa, căn phòng chìm vào ánh sáng mờ ảo. Khương Nhược Vi nằm trên giường, quay mặt vào vách tường, hơi thở đều đặn như đã ngủ say. Chu Hằng xử lý xong công vụ bước vào giường, hắn nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, theo thói quen từ nhiều năm nay, hắn vươn tay kéo chiếc chăn gấm lên, đắp kín bả vai cho nàng, rồi khẽ đặt một nụ hôn lên tóc nàng.
Hành động của hắn vẫn dịu dàng và đầy tính bảo bọc như thế. Trong bóng tối, đôi mắt Khương Nhược Vi mở to, nhìn chằm chằm vào những hoa văn mơ hồ trên vách tường. Nàng không động đậy, cũng không lên tiếng. Nàng hiểu rõ, hắn vẫn là người lo lắng chu toàn, hắn vẫn giữ những thói quen chăm sóc nàng, nhưng sự dịu dàng ấy giờ đây đã trở thành một thứ trách nhiệm được thực hiện một cách máy móc, một thói quen được rèn luyện qua năm tháng.
Hắn vẫn dịu dàng, nhưng sự dịu dàng này đã không còn chứa đựng linh hồn của tình yêu. Nó chỉ là một lớp vỏ bọc lịch sự để che đậy đi việc trái tim hắn đã đặt ở một nơi khác, nơi có danh lợi, quyền lực và những tính toán vĩ đại của hắn.