Mưa Axit - Vị Bặc 880

Chương 22: 😊

Trước Tiếp

Trước khi Cam Trường Phong trở về, Cam Kỳ Viễn đưa Cam Tinh đi gặp bác sĩ tâm lý một lần.

Cam Tinh kiên quyết cho rằng bản thân không có bệnh, bác sĩ nói cậu không nói được rất có khả năng là một loại rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD).

Cam Tinh từ lúc có ký ức đã không nói được, cậu hoàn toàn không có khái niệm về tổn thương mà bác sĩ nói, nhưng Cam Kỳ Viễn đại khái đoán được.

Có lúc Cam Linh phát bệnh, sẽ đập phá đồ đạc trong nhà tan tành, trong khoảng thời gian bà vừa về nhà, luôn khóc lóc nói mình rất hối hận, nói với Cam Trường Phong ba tha thứ cho con, thỉnh thoảng cũng sẽ điên điên khùng khùng, nói mày đừng trách tao, mày đáng đời, tao cũng đáng đời.

Mày đại khái chính là Cam Tinh.

Bà đối xử với Cam Tinh cũng không tốt, bao gồm cả người cha đã mất của Cam Tinh.

Bác sĩ cho anh xem một số trường hợp, những đứa trẻ đó vì khóc lóc ầm ĩ bị cha mẹ tàn bạo đánh đập ngược đãi, cho đến khi thế giới của bọn họ biến thành phim câm.

Mà phim câm không nên xuyên suốt cuộc đời về sau của Cam Tinh.

【Anh ơi, ngày mai có đi học không ạ?】

Cam Kỳ Viễn bảo cậu lên xe, thuận tiện nhét điện thoại của cậu vào trong túi, không nhẹ không nặng ấn đầu cậu.

"Bây giờ đi cũng được."

Cam Tinh bĩu môi, dáng vẻ không tình nguyện, Cam Kỳ Viễn gác tay phải lên cửa xe, có hơi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Không thích đi học đến thế à?"

Cam Tinh đỏ mặt giải thích với anh, dùng thủ ngữ:

【Mới không phải, chỉ là muốn ở cùng anh trai thêm một lúc mà thôi.】

Cậu luôn lợi dụng điểm yếu Cam Kỳ Viễn không hiểu thủ ngữ nói với anh mấy lời thì thầm tự cho là bí mật.

【Em thích đi học, cũng thích anh trai.】

Lại như vậy.

Bây giờ không chỉ dính người, còn thích làm nũng.

Cam Kỳ Viễn đóng cửa xe không nhìn cậu, về đến nhà, Cam Tinh lại muốn ôm, Cam Kỳ Viễn liền nói: "Tôi không đi, hôm nay xem cậu làm bài tập, chỗ sai tôi sẽ dạy cậu."

Cam t*nh h**n toàn ngẩn người, sau khi phản ứng lại nắm lấy tay Cam Kỳ Viễn không buông.

Cậu có mấy bài kiểm tra chưa sửa cũng đều đưa cho Cam Kỳ Viễn.

Đồ ngốc chính là đồ ngốc.

"Đây chính là cái cậu nói chỉ còn kém mấy điểm là đạt yêu cầu?"

Rõ ràng còn kém 15 điểm.

Cam Tinh bắt đầu giảo biện: 【Đã tiến bộ 15 điểm mà.】

Cam Kỳ Viễn nhướng mày nói: "Cũng không sai, cậu có thể đảm bảo lần sau lại cộng thêm 15 điểm không?"

Cậu trịnh trọng gật đầu.

Cam Kỳ Viễn lại đang cười, Cam Tinh đột nhiên nhớ tới phần thưởng lần trước muốn vẫn chưa nói, cậu chọc chọc mu bàn tay Cam Kỳ Viễn, đưa điện thoại qua.

【Lần sau em thi đạt, anh trai có thể cho em phần thưởng không?】

Lại tới.

"Thưởng cái gì?"

Đầu ngón tay trên màn hình điện thoại đỏ ửng, Cam Kỳ Viễn nhìn thấy phần thưởng cậu muốn.

【Em muốn một cái hôn hôn.】

Cam Kỳ Viễn không hỏi cậu tại sao điều kiện từ biết nói chuyện biến thành thi đạt yêu cầu, anh nhìn chằm chằm lỗ tai nhìn qua rất mềm mại của Cam Tinh hỏi: "Cậu thi được không?"

【Đương nhiên!】

Cam Tinh sợ anh không đồng ý, muốn đánh chữ nói cho anh biết mình còn sẽ đưa bao lì xì, nhưng Cam Kỳ Viễn lại nói: "Được."

Cứ cảm thấy tai tê dại, Cam Tinh run rẩy mí mắt rất lâu mới nhìn về phía Cam Kỳ Viễn bên cạnh.

Anh trai cậu cầm bút đang sửa bài thi cho cậu, tay kia chống cằm, bóng râm ánh đèn rơi trên một nửa bả vai anh, cũng không nhìn cậu, Cam Tinh cứ tưởng mình nghe nhầm.

【Anh trai nói lại lần nữa đi ạ.】

Cam Kỳ Viễn nghiêng mặt, bóp cằm cậu, "Cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu."

Cam Tinh dựa qua, dính dính nhớp nháp, tiếng đánh chữ điện thoại thật ồn ào.

【Cầu xin anh đấy ><】

Trước Tiếp