Một Ngày Chồng Tôi Chết - Kim Chan Sol

Chương 76

Trước Tiếp

Anh muốn nhìn biểu cảm của cậu vào khoảnh khắc đầu tiên.

A...

Mặc dù cây d**ng v*t đỏ sậm cứ như sắp nong rộng lỗ để chui vào, đôi mắt sưng húp của cậu chỉ đờ đẫn nhìn nó mà thôi. Seon-woo biết rõ cái ánh nhìn và biểu cảm đó lắm. Một mối quan hệ chỉ để giải tỏa, như bài tiết. Một mối quan hệ không thể tiến thêm một bước nào. Tất cả các mối quan hệ của anh cho đến nay đều như vậy. Đó là điều Seon-woo muốn. Với những kẻ khao khát tình yêu, anh cố ý làm tổn thương họ thêm. Cảm giác như đang nhận lại đúng nghiệp báo mà mình đã gieo.

Seon-woo cởi áo sơ mi ra, lau người cho Ji-ho, rồi cẩn thận bế cậu lên, đặt lên giường và nằm xuống bên cạnh.

"Đây là lần thứ hai bị gián đoạn vì có thứ gì đó xen vào rồi đấy. Chết tiệt..."

Ưừm... Ji-ho rên lên một tiếng nhỏ rồi chui vào lòng Seon-woo. Seon-woo dùng cử chỉ dịu dàng kéo cậu lại, ôm chặt trong vòng tay và vỗ về. Ji-ho nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

"...Con khốn. Rốt cuộc cũng vượt qua ranh giới rồi."

Trên khuôn mặt Seon-woo không hề có một biểu cảm nào.

Buổi lễ

"Những người đó là ai vậy? Làm hỏng không khí buổi lễ Chủ nhật thế."

"Đúng vậy."

Một chiếc sedan đen được đậu chình ình trước cổng chính nhà thờ. Người đàn ông đeo kính râm đen, mặc vest đen, cao chắc đến hai mét nhưng gầy, và người đàn ông mặc bộ vest xám bạc lấp lánh không kém, đeo kính râm gọng vàng sáng choang, thì nhỏ bé đến mức chưa chạm tới ngực người kia, nhưng lại mập mạp. Chỉ đứng yên thôi, hai người họ cũng đã rất nổi bật, vậy mà họ còn đi qua đi lại trước cổng chính. Họ kiểm tra khuôn mặt của từng người. Họ còn giảm tốc độ, dí sát mặt vào xe đang tiến vào cổng để nhìn bên trong. Đương nhiên, những người tập trung cho buổi lễ Chủ nhật đã xôn xao.

"Làm gì đó đi, trước khi mục sư biết."

"Lúc nãy bác bảo vệ có lên tiếng, bị chửi cho một trận đấy."

"Báo cảnh sát đi."

"Họ bảo cứ thử báo đi xem có chuyện gì xảy ra. Hung dữ lắm..."

"Trời ơi, nhìn là biết ngay mấy thằng đầu gấu rồi. Báo cảnh sát hay dạy cho một bài học thì cứ làm đi. Sao giáo hội chúng ta không có người tài thế nhỉ."

"Giỏi thì cô làm đi."

Ai cũng nói nhiều, nhưng không có người nào dám bước ra. Đùn đẩy nhau mãi, cuối cùng vấn đề lại quay về tay thư ký, người ít quyền lực nhất. Đúng lúc vị thư ký đang lưỡng lự không biết làm thế nào, định bước đi thì...

"Bà kia!"

Bà Kim, mặc bộ vest hai mảnh chỉn chu, giật bắn người.

"Trời ạ, sao giờ mới đến. Không ngờ bà này lại trêu người ta thế!"

Giọng nói như xé vải của người đàn ông cao lớn vang vọng khắp trong ngoài nhà thờ. Mọi người lo lắng buổi lễ Chủ nhật vốn cần sự trang nghiêm sẽ bị hỏng. Đồng thời, họ cũng tò mò về lý do. Gì vậy? Có phải bà Kim không? Trời ơi, có chuyện gì thế? Họ thì thầm với vẻ mặt ngạc nhiên, không tin rằng nguyên nhân gây rối lại là bà Kim.

"Con trai bà đâu?"

"...Cậu ta, sao lại đến đây tìm cậu ta?"

"Nợ tiền không trả rồi chuồn mất thì tìm chứ sao."

Vay tiền ư? Mấy người đó là ai? Nhìn một cái là biết ngay còn gì? Cho vay nặng lãi mà. Sao cậu ta lại đi vay tiền lãi nặng thế? Tiếng bàn tán xì xào dần trở nên bộc trực hơn. Dù có vẻ lúng túng, nhưng trên mặt bà Kim hiện rõ sự bực bội.

"Ơ, không phải. Trả hết rồi mà. Chuyện đã qua rồi sao còn đến đây gây sự..."

"Thì bảo là lại vay nữa rồi còn gì."

Như thể thực sự không biết gì, miệng bà Kim há hốc.

"Thấy chưa. Tôi đã bảo cờ bạc đâu dễ bỏ mà. Cắt tay thì dùng chân, cắt chân thì dùng miệng. Trước khi chết thì không xong đâu."

Cờ bạc ư? Đứa con đó từng nhận học bổng rồi học đại học gì đó ở Mỹ mà? Lần này còn bảo là được nhận vào một công ty chứng khoán lớn nào đó ở Mỹ nữa. Trời ạ, hóa ra toàn là nói dối sao. Bà Kim nhắm chặt mắt rồi mở ra, cố gắng tỏ ra bình thản.

"Đừng có làm loạn ở đây..."

"Tôi bị bà lừa một hai lần rồi. Nói tại đây đi."

"Dù có bán nhà bán xe tôi cũng sẽ lo... Chúng ta hãy ra chỗ khác nói chuyện. Cần gì phải ở đây..."

"Cái nhà đó, cái xe đó, đều qua tay hết rồi. Vậy mà còn vay thêm đấy. Mẹ hứa sẽ giải quyết hết, viết giấy cam kết rồi giấy vay nợ. Con trai cưng quý hóa của bà, đứa bảo tuyệt đối không như thế, nó đã không nói với bà sao? Hả? Không phải là đứa con ngoan không có bí mật gì với mẹ, chỉ làm theo lời mẹ dạy hay sao?"

Khinh. Ngoan cái con khỉ. Đúng là thằng đần không đâu có. Mắt bà Kim đảo nhanh một vòng trước lời châm chọc của gã đàn ông, rồi bà giơ tay chỉ thẳng vào mặt hắn.

"Mày tưởng tao không biết chiêu trò của bọn mày à? Dụ dỗ mấy đứa trẻ ngây thơ hiền lành, bắt chúng vay tiền rồi đòi lại gấp mấy lần, đồ sâu bọ. Tao cũng nhịn đến mức có thể nhịn rồi. Giờ thì liều mạng đây."

"Bà già này mất trí rồi à. Tự nó đến, tự tay nó vay, sao giờ mày lại sủa bậy với tao? A, thôi được rồi. Đưa tiền đây. Đưa tiền ra!"

Giờ đây mọi người đã công khai bàn tán huyên thuyên. Trong số đó, vài người trông mặt xanh mét, khác hẳn với những người khác. Sắc mặt bà Kim thay đổi hoàn toàn.

"Chuyện này rõ ràng là phạm pháp. Tao định nhẹ nhàng cho qua nhưng xem ra không được rồi. Lần này phải cho bọn mày một bài học nhớ đời."

Bà Kim lẩm bẩm: Mày biết tao là ai không mà dám trêu vào, bọn mày không biết sợ à.

Trước Tiếp