Một Ngày Chồng Tôi Chết - Kim Chan Sol

Chương 65

Trước Tiếp

Buổi chiều nắng vàng rực rỡ, bước chân Ji-ho rời khỏi nhà thật nhẹ nhàng.

"Chào anh chị."

"Chào cậu."

Đó là cặp vợ chồng ở tầng một. Đúng là một chú chó Labrador Retriever và một bé Pomeranian màu kem thu nhỏ.

Đáng yêu quá.

Ji-ho mỉm cười tươi rói mà không tự biết.

"Trông cậu sắp đi đâu nhỉ?"

"Vì hôm nay công việc kết thúc sớm nên…"

"Là hẹn hò đó. Tôi vừa mới lôi được anh ấy ra khỏi cái ghế sofa định nằm lỳ đó đấy."

Nam-soo gãi gãi sau gáy. Vợ của Nam-soo liếc anh ta một cái đầy giận hờn rồi quay sang nở nụ cười rạng rỡ với Ji-ho.

"Trông cậu sắp đi biểu diễn nhỉ."

"Biểu diễn thì chưa tới mức ấy… chỉ là làm thêm thôi."

"Làm thế cũng là biểu diễn mà. Lời tôi nói trước đây không phải là lời xã giao đâu, là thật lòng đấy, nhớ dạy tôi học nhé."

"Ha ha ha."

Lần này đến lượt Ji-ho gãi sau gáy.

"Đi thôi, đi thôi. Anh đi làm đi."

"Trời ơi, sao anh lại thế? Biểu diễn tốt nhé. Thiệt tình, sao anh lại thế? Tôi ngã bây giờ. …Hô hô hô. Anh này sao cứ thế nhỉ?"

"Biết rồi, biết rồi. Đi nhanh đi nào. Thôi nào. …Ha ha ha. Vâng, vâng."

"Vâng. Chúc anh chị…"

Nam-soo cúi đầu chào liên tục ba bốn lần, nắm tay vợ lôi đi và giục bước nhanh.

"…vui vẻ nhé."

Lời chào của Ji-ho tan biến trong không trung. "Dạy học gì chứ dạy học.", "Ái, sao thế? Anh muốn trau dồi chút văn hóa mà.", "Trước khi trau dồi văn hóa thì hãy trau dồi khả năng quan sát đi." Người vợ thụi nhẹ một cái, Nam-soo giả vờ ngã chúi ra xa rồi làm điệu bộ đau đớn lắm. Nam-soo làm bộ ỉ ôi rồi ôm lấy vợ, cô ấy tuy làm mặt chán ghét nhưng cuối cùng cũng bật cười như không thể chịu nổi. Hình ảnh hai người cãi cọ nhau trông cũng thật đẹp, rồi họ cũng khuất dần.

"Thì ra… đó là tình yêu."

Giật mình vì lời tự nói với chính mình, Ji-ho vô cớ đảo mắt nhìn xung quanh không một bóng người rồi vội vã bước đi. Cậu chỉnh lại chiếc ba lô, dùng mu bàn tay ấn nhẹ lên má, sửa sang lại quần áo, rồi nhìn vào điện thoại, tất cả đều có vẻ vội vã. Rồi đột nhiên cậu chần chừ trước một ngôi nhà hai tầng nằm khoảng giữa con hẻm, sau đó bước chân dần nhanh hơn. Cuối cùng thì cậu gần như chạy, đến khi thoát khỏi con hẻm thì đã thở hổn hển. Tàu điện ngầm vào khung giờ lưng chừng buổi chiều khá vắng vẻ. Tình cờ chỗ ngồi mà Ji-ho thích nhất cũng đang trống. Ngồi xuống, cắm tai nghe vào và bật bài hát định biểu diễn hôm nay. Dòng suy nghĩ vốn đang men theo giai điệu dần dần lại đi lạc sang hướng khác. Bác sĩ nói nhờ có cơn mưa pheromone từ một alpha trội mà cậu đã vượt qua được tình trạng khẩn cấp, và cũng thật may mắn vì họ biết rõ loại thuốc Ji-ho đã uống là gì để có thể kê đơn điều trị thích hợp một cách nhanh chóng.

"Ý bác sĩ là… biết rõ loại thuốc đó sao? Có phải… là người đó không?"

"…Vâng. Là Park Yong-joon. Chúng tôi có mối quan hệ không tốt. Và giọt lửa ấy đã bắn vào Ji-ho. Tôi xin lỗi."

Seon-woo cúi đầu. Thành thật mà nói, nếu bảo là không tức giận thì là nói dối. Nhưng khi nhìn thấy hắn cúi đầu như vậy, không hiểu sao trong lòng lại thấy bứt rứt. Suy cho cùng, đó cũng không phải lỗi của hắn. Ngược lại…

"Không sao đâu."

"Hả? Cái gì… không sao ạ…"

"Tôi không phải người nhiều tuổi, cũng không phải người nhiều kinh nghiệm… Nhưng trải qua đủ thứ chuyện, tôi nghĩ rằng chuyện gì phải xảy ra thì rồi cũng sẽ xảy ra, người mà phải gặp thì sớm muộn cũng sẽ gặp thôi. Có lẽ, việc gặp phải người đó khi có giám đốc ở bên lại là một điều may mắn chăng."

Seon-woo đã nói cảm ơn vì cậu nói thế, và vẻ mặt của hắn trông vô cùng nhẹ nhõm.

Nhân tiện…

Mặt Ji-ho ửng đỏ. Càng lúc, ký ức về ngày hôm đó càng lần lượt hiện về. Vấn đề là cảm giác lúc ấy cũng theo đó mà trở nên sống động hơn.

A… lại nhớ đến rồi.

Cuối cùng, tai cậu cũng đỏ ửng. Tim đập thình thịch đến tận ngực.

Giờ phải nhìn mặt giám đốc thế nào đây. Thật sự phải bỏ trốn thôi mất.

Ji-ho lắc đầu lia lịa.

…Mình cũng thật là. Vừa trải qua chuyện nguy hiểm thế mà lại nghĩ gì thế này. Giám đốc biết là mình say thuốc nên không có ký ức chính xác mà… Cứ giả vờ không biết vậy. Có lẽ đó mới là đúng. Mình chỉ nhận pheromone thôi mà.

Sau khi rút ra kết luận như vậy với vẻ mặt quyết tâm, Ji-ho thu dây tai nghe và đứng dậy. Bước chân cậu vẫn còn rắn rỏi cho đến khi ra khỏi ga tàu điện ngầm, nhưng càng đến gần cửa hàng lại càng trở nên rụt rè. Bước vào lối đi dẫn vào cửa hàng, tiếng máy cắt cỏ ồn ào vang lên. Khu vườn lẫn bãi đậu xe đều đang được dọn dẹp. Hyun-seok đang đẩy một cái máy không tên tuổi có vẻ như để lau sàn. Dù thấy vui nhưng sợ làm phiền, cậu định lướt qua thì ánh mắt họ chạm nhau. Anh ta giơ một tay lên vẫy rồi ngay lập tức lại tập trung vào việc dọn dẹp. Lỡ mất thời điểm để chào, Ji-ho lén lút hạ bàn tay đang giơ lên một cách vụng về. Quản lý Yoon, trông như một cặp với chiếc bàn hướng dẫn ở cửa, đang xem tài liệu với vẻ mặt nhăn nhó. Ji-ho cúi đầu chào rồi nhanh chóng bước vào trong. Cậu cảm thấy ánh mắt dõi theo sau lưng, nhưng thời điểm quay lại thì thật là khó xử. Bên trong cửa hàng cũng bận rộn. May mắn là cậu có thể trao đổi ánh mắt với Seo In đang sắp xếp bàn và Min-woo đang chuyển đồ ở một khoảng cách xa hơn.

Trước Tiếp