Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Seon-woo vội điều chỉnh pheromone, ôm chặt lấy cậu.
“Khó chịu… quá.” Với khuôn mặt như sắp khóc, Ji-ho cọ mặt vào ngực Seon-woo, r*n r*.
“Ái chà, phát điên mất thôi.” Seon-woo lại ngước nhìn trần nhà một lần nữa.
Cứ thế này thì sắp xử lý ‘chuyện’ ngay trong ngõ hẻm rồi.
“Trước hết về nhà đã.
Em bây giờ… kinh khủng lắm.” Dù nhà Seon-woo ở gần, nhưng nghĩ tới lúc Ji-ho tỉnh dậy vào buổi sáng, tốt hơn nên đến trung tâm dạy học của Ji-ho.
Ôm Ji-ho trên tay, anh băng qua ngõ hẻm, leo lên cầu thang, mở cửa và bước vào trong.
Không chút do dự như thể sống chung với nhau, anh đi thẳng đến giường đặt Ji-ho nằm xuống.
Cởi áo vest ném đi, tay tháo cà vạt một cách thô bạo.
Phần trước quần Seon-woo phồng lên.
Ji-ho với hai má đỏ ửng cũng vậy.
Seon-woo nằm đè lên Ji-ho, thì thầm bên tai cậu.
“Muốn anh làm thế nào đây?” Tay anh nhẹ nhàng lướt qua phần trước quần Ji-ho.
“Ư… Đừng…” “Sao?
Trông có vẻ khó chịu lắm mà… Giữ tay làm gì.” Giọng Seon-woo nhẹ nhàng, chậm rãi, trái ngược với vẻ mặt căng thẳng.
Bàn tay chậm rãi ấy k** kh** q**n xuống.
Bàn tay Ji-ho đưa ra như định chặn lại, chẳng với tới được, chỉ loay hoay trong không trung.
Seon-woo nắm lấy bàn tay yếu ớt không một chút sức lực của cậu.
Đồng thời, tay kia luồn vào trong q**n l*t Ji-ho, nắm lấy d**ng v*t cậu.
“A…” Một tiếng thở nóng bỏng thoát ra từ giữa đôi môi Ji-ho.
Dưới k*ch th*ch khát khao đến tuyệt vọng, eo cậu tự động cử động.
Ánh mắt lạnh lùng của Seon-woo đổ dồn xuống đó.
“Hưmm…” Anh thở dài như tiếng gầm gừ, áp mặt vào má và cổ Ji-ho mà cọ xát.
“Lạ thật.
Sao anh lại tức giận nhỉ?” Tay nắm chặt lấy cột trụ, ngón cái chà xát lỗ nhỏ như đang khoét sâu.
“A… Đau.” Ji-ho vặn vẹo người.
Đôi chân dài và chắc khỏe của Seon-woo khóa chặt cậu lại.
“Cũng chẳng phải cố tình quyến rũ, chỉ tại mấy tên khốn đó gây chuyện, vậy mà sao anh lại tức giận với em?
…Đúng là đồ ngốc.” Ji-ho quay đầu, nhìn Seon-woo một cách ngây dại.
Seon-woo khẽ nhếch mép, cười mỉm.
Trong lúc đó, tay anh vẫn lười biếng n*n b*p c** nh* vốn đã xìu một nửa.
“A, không…” Môi Ji-ho khẽ động đậy.
“Được rồi.
g**t ch*t lũ ruồi nhặng đó đi là xong.
…Ái chà, teo hết rồi.” Seon-woo liếc nhìn gương mặt Ji-ho.
Anh kéo quần và cả q**n l*t của Ji-ho xuống tận mông.
Ji-ho không kịp nghĩ đến việc che lại phần th*n d*** đã bị lộ ra.
Seon-wou dùng tay xoa xoa nhẹ dưới mắt Ji-ho – nơi trông như sắp khóc.
“Sao?” “Em… Em…” Giọng nói của Ji-ho run rẩy vì oan ức và sợ hãi.
“Ừ, ừ.
Là tại bọn khốn đó, và tại anh.” “Không phải…” Ji-ho lí nhí, tránh ánh mắt anh, đầu mũi đỏ ửng.
“Không phải… lỗi của em.” Seon-woo nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Ji-ho.
Khác với lúc nãy, anh cười một cách dịu dàng.
“Cũng không phải lỗi của giám đốc…” Không ngờ tới câu trả lời đó, Seon-woo im lặng nhìn khuôn mặt Ji-ho một lúc, rồi hôn lên chiếc mũi đỏ ửng của cậu.
Chụt.
Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên.
“Ừ.
Nếu em đã nói thế thì cứ cho là vậy đi.” Giọng nói trầm thấp chứa đựng một chút cười cợt.
Ji-ho ngước nhìn Seon-woo yên lặng.
Đôi mắt của Seon-woo, giờ đây đã trở nên vô cảm, chợt gợn sóng.
Trái tim Ji-ho đập thình thịch.
Trái ngược với đôi mắt dường như đang nói “hãy ôm em ngay đi”, cơ thể cậu lại cứng đờ ra.
“Mở đầu đã chán chết rồi, nếu quá trình cũng thế này thì oan ức lắm…” Seon-woo không rời mắt khỏi hai con ngươi của Ji-ho, tay anh vuốt từ bụng dưới, xương chậu rồi đi xuống nắm chặt lấy mông cậu.
“…Anh sẽ phát điên mất.” “Á!” Anh dùng tay đỡ lấy phần dưới mông Ji-ho rồi nhấc bổng lên, lắc lắc.
Đặt Ji-ho ngồi lên giường, anh từ từ hạ người xuống.
Trong khi Ji-ho cố gắng giữ thăng bằng cho cơ thể đang loạng choạng, đôi chân cậu đã vô thức hé mở.
Ngay cả trong tầm nhìn quay cuồng, cậu vẫn cảm nhận được ánh mắt của Seon-woo đang nhìn vào khoảng g*** h** ch*n mình.
Chỉ riêng ánh nhìn ấy cũng đủ khiến cậu kích động.
“Đúng là phong cách của Yoon Ji-ho.” Seon-woo nắm lấy phía trong đùi Ji-ho tách ra, rồi ngước ánh mắt lên nhìn.
Gặp ánh mắt của Ji-ho không hề né tránh, anh từ từ l**m từ gốc cột trụ lên trên.
Bàn tay Ji-ho đặt lên trên bàn tay Seon-woo đang tách đùi cậu ra.
“Hự…” Bắp đùi Ji-ho run lên.
Seon-woo ngậm lấy đầu d**ng v*t, lưỡi cuộn tròn, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Ha.” Hơi thở Ji-ho nhanh chóng trở nên gấp gáp.
Mỗi lần miệng Seon-woo ngậm sâu vào c** nh* rồi rút ra, bắp đùi cậu lại giật giật.
Lưỡi anh đâm sâu vào phía dưới đầu d**ng v*t rồi l**m lên.
“Ực.” Ji-ho đỏ mắt, nắm chặt vai Seon-woo.
Seon-woo liếc nhìn cậu rồi lại cúi đầu xuống.
Ji-ho nhìn khuôn mặt Seon-woo đang di chuyển g*** h** ch*n mình một lúc, rồi nhắm nghiền mắt lại.
Cậu cắn chặt răng nhưng tiếng rên vẫn bật ra khỏi miệng.
“Hư… Em sắp ra rồi.” “Ừ.” Seon-woo trả lời trong khi vẫn ngậm chặt c** nh*.
Ji-ho đẩy vai anh ra nhưng Seon-woo không nhúc nhích.
Ngược lại, anh còn nuốt sâu hơn và dùng lưỡi l**m từ dưới t*nh h**n lên.
Ji-ho ngửa cổ ra sau.
Những cái đẩy lên vai Seon-woo trở nên vội vã.
Bỏ qua Ji-ho đang giãy dụa, Seon-woo dùng lực mạnh mẽ hút c** nh* vào.
“A…!
Ha, ha.” Cuối cùng, Ji-ho đã xuất tinh vào trong miệng Seon-woo.
Phịch.
Ji-ho ngã ngửa ra sau.