Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
” “Là một tên ác nhân?” “Hả?
… Vâng.
Giờ thì tôi biết anh đã chiếu cố cho hoàn cảnh của tôi rất nhiều rồi.” Ji-ho né tránh ánh nhìn.
Seon-woo muốn hỏi sao cậu lại nghĩ vậy, nhưng với cái đầu đã thuận miệng trả lời ‘vâng’ khi bị hỏi có phải ác nhân không, thì nghĩ gì cũng dễ đoán, chẳng có gì tò mò lắm.
Tuy vậy, anh vẫn quyết định đặt một câu hỏi hợp lý.
“Sao không làm đơn phá sản?” Ji-ho có vẻ bối rối.
Seon-woo ngả người vào ghế, ngồi thoải mái với vẻ mặt như thể câu hỏi chẳng có ý gì đặc biệt.
“Nếu là tôi thì có lẽ tôi đã làm thế.
Đó cũng không phải món nợ tôi vay.
Dù sao thì số tiền đó cũng đã giúp anh Yoon Ji-ho sống thoải mái… Nhưng dường như anh ta cũng chẳng yêu cầu anh làm vậy.
Không thấy oan ức sao?” Câu hỏi của Seon-woo khiến Ji-ho khó chịu, nhưng cậu nghĩ lời đã nói ra thì không có lý do gì để tránh né.
“Tôi không phải chưa từng nghĩ đến, nhưng việc đó cũng không dễ dàng gì.
Hơn nữa, trong đó có rất nhiều tiền của những người quen biết lâu năm.
Nhưng ngay cả khi không phải vậy thì…” Ji-ho ngập ngừng, liếc nhìn thái độ của Seon-woo.
Seon-woo ra hiệu cho cậu tiếp tục.
“Tôi nghĩ với Giám đốc thì cũng vô dụng thôi.” “Vô dụng?” “… Vì tôi nghĩ anh sẽ truy đòi đến cùng mà.
Bằng những cách còn đáng sợ hơn.” “Ha ha ha.” Seon-woo bật cười lớn đến nỗi cả người rung lên.
Không phải cố ý phóng đại, cũng chẳng phải chế nhạo.
Đơn giản là anh cười phá lên.
Ji-ho thấy lạ lùng khi nhìn anh ta cười đến nỗi mắt cũng nheo lại, không biết nên gọi là trẻ con hay là phóng khoáng.
Bị đối xử như thế mà vẫn không biết sao?
A… thằng khốn này, khiến người ta muốn chửi thậm tệ cũng không được.
Những khoảnh khắc Ji-ho - lẽ ra đã bị thiêu rụi tan biến nếu không có Lee Ha-joon - hồi sinh sống động như thế này thật là thú vị.
Thôi thì.
Cần phải trấn an Ji-ho, người đang chớp mắt với đôi mắt tròn xoe như thỏ bất ngờ, giữa sự tò mò và cảnh giác, phân vân không biết nên tiến lại gần hay bỏ chạy.
Phải cho cậu biết là bây giờ anh ta chưa định ăn thịt đâu.
Seon-woo trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
Dù vậy, đối với Ji-ho, anh ta vẫn là một người đáng gờm theo nhiều cách.
Đang định nói xin phép về thì Seon-woo đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“Nếu thấy biết ơn, vậy thì ăn một bữa tối cùng tôi đi.”