Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
”
Ji-ho không thể tin nổi. Trông Seon-woo thực sự như đang tò mò muốn biết.
“Vô lý.”
“Vậy thì, tại sao lại giấu?”
Seon-woo đang làm một vẻ mặt mà Ji-ho chưa từng thấy bao giờ. Không thể biết hắn đang nghĩ gì. Đầu óc và trái tim anh rối bời, quấn chặt vào nhau. Seon-woo cúi người xuống. Khoảng cách gần đến mức mũi của Ji-ho và Seon-woo gần như chạm nhau.
“Ji-ho à.”
Seon-woo đưa tay ra, lòng bàn tay áp vào má Ji-ho. Ji-ho vô thức nhắm chặt mắt lại. Cái chạm thì dịu dàng, nhưng đầu ngón cái xoa xoa trên môi anh thì không phải vậy. Vết chai cứng ấn vào da thịt mềm, đau.
“Cậu đang nghĩ gì thế?”
Đáng lẽ chính Ji-ho mới là người muốn hỏi câu đó.
“Không liên quan.”
Seon-woo nở một nụ cười thật đẹp.
“Được rồi. Chắc là phải bơm đầy vào cái lỗ của cậu mới được.”
Giọng nói dịu dàng, ân cần đến mức tối đa. Đến mức nội dung trái ngược kia suýt nữa không lọt vào tai. Chậm một nhịp, đôi mắt Ji-ho mới mở to ra. Đang cố xem xét liệu mình có nghe đúng không thì khóe miệng Seon-woo run lên thật khẽ. Trông có vẻ khổ sở.
“Nếu không muốn thì cứ nói không muốn.”
Seon-woo chậm rãi ngồi thẳng dậy, đứng lên. Vẻ mặt vô cùng khó chịu.
À…
Ji-ho lúc này mới nghĩ đến pheromone của Lee Ha-joon.
Vẫn còn sót lại sao?
Nhưng Ji-ho chẳng cảm nhận được gì cả.
“Nhưng cậu nên biết điều này. Đây là lựa chọn của cậu, và nếu lại xảy ra vấn đề nữa, sẽ không dừng ở mức độ chỉ bơm đầy vào cái lỗ đâu.”
Tại sao lại nói thế. Tại sao lại làm vẻ mặt như thế.
Chỉ cần trách anh vì đã không nói việc Lee Ha-joon xuất hiện, và tỏ ra khó chịu vì pheromone của Ha-joon thôi là đủ rồi. Seon-woo không phải người nói những lời thừa thãi. Ji-ho hoàn toàn không thể hiểu nổi tại sao Seon-woo lại dùng những lời lẽ tục tĩu để đe dọa như vậy.
Mình lại làm hỏng việc nữa sao? Vì mình mà nhiều người khổ sở à? Chỉ là vì sợ hãi quá đỗi khi Ha-joon – người đã chết – sống lại xuất hiện, xấu hổ vì trong lòng muốn nói hãy giết hắn ta đi, và lo lắng… Chỉ vì thế thôi mà, sao không chịu nghe mình nói chút nào. Đừng vội nổi giận thế.
Như thể chút sức lực ít ỏi còn lại ở đầu ngón chân cũng trôi tuột đi hết.
“Thế thì sao cậu lại…”
Seon-woo dùng mu bàn tay vuốt má Ji-ho.
“… không nói là không phải như thế…”
Ji-ho lẩm bẩm bằng giọng chẳng chút sức lực.
“Ừ, cứ cho là như vậy đi.”
Seon-woo – người đang nghe Ji-ho nói – cũng lẩm bẩm như đang nói một mình.
“Ji-ho à.”