Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
”
Nếp nhăn trên trán Seon-woo run lên liên hồi rồi dần dãn ra. Ji-ho thấy thật vô lý. Chẳng nhớ gì cả mà lại bắt gọi là ‘anh’. Hồi đó hắn cứ khăng khăng ‘gọi một lần là anh thì mãi mãi là anh’, bắt anh phải gọi bằng anh, Ji-ho còn tưởng hắn đang làm khó dễ, nhưng giờ xem ra hóa ra là thật lòng.
“…A-anh.”
Hàng mi dài cụp xuống run run, đôi môi mím chặt có vẻ cũng dịu đi chút ít. Nhưng nhìn vẻ mặt vẫn còn căng cứng kia, có lẽ hắn đã hiểu lầm nặng rồi. Nếu không giải thích nhanh, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện không thể cứu vãn.
“Em…”
Seon-woo căng thẳng hơn bất cứ lúc nào. Giờ lại còn nói gì đến chuyện tình nhân? Cứ quan hệ khi cần thiết là được rồi, nếu nói ra những lời như thế có lẽ hắn sẽ thật sự điên mất. Chỉ riêng những cách lướt qua trong đầu để khống chế Ji-ho cũng đã có đến mấy chục. Lúc này đây, hắn đang dốc toàn lực kìm nén, kìm nén mãi để không ném Ji-ho xuống nước biển hay bóp cổ anh ta.
“Em… hơi cổ hủ… nên thích mọi thứ phải rõ ràng ngay từ đầu. Nếu có thể, em càng thích nếu đối phương thổ lộ trước.”
Ji-ho đập trán mình vào ngực Seon-woo một cái “cộp” nghe thật rõ.
Nói đến mức này rồi, anh phải hiểu chứ. Giám đốc. À không, anh.
Không thấy có phản ứng gì, anh lén liếc nhìn lên. Đôi mắt Seon-woo đồng tử giãn nở tối đa đang nhìn chằm chằm vào Ji-ho như muốn xuyên thấu.
Không hiểu sao? Thật sao? Không thể nào, một người giỏi giang như thế trong chuyện tình cảm lại… À… Đây cũng là lần đầu tiên em chủ động muốn bắt đầu một mối quan hệ, phải nói thế nào đây…
“Ha, haha. Hahaha.”
Seon-woo đột nhiên cười lớn khiến Ji-ho giật nảy mình. Seon-woo ôm chặt lấy Ji-ho đang trong vòng tay mình và cười vang. Tiếng cười lớn bên tai khiến Ji-ho ù cả tai. Đúng lúc anh định hỏi ‘sao thế’ thì Seon-woo ngả người ra, hai tay nắm lấy vai Ji-ho và nhìn thẳng vào anh. Trong chốc lát, làn gió biển lạnh lẽo và hung dữ cuốn lấy Ji-ho. Mái tóc rối bời cùng vẻ mặt Seon-woo cười toe toét với khuôn mặt căng cứng trông thật kỳ quái.
Hôm nay chắc không phải ngày may mắn của mình rồi.
“A… Thật không thể tin nổi, Yoon Ji-ho. Hahaha.”
Seon-woo bám vào vai Ji-ho như một điểm tựa, cúi người xuống và cười khúc khích.
“Yoon Ji-ho, Yoon Ji-ho. Cậu nắm lấy dây cổ tôi, bóp chặt rồi lại thả ra, đúng là…”
Muốn làm tôi phát điên lên mới thôi.
Đột nhiên hắn ngẩng người lên, phát ra một tiếng không biết là thở dài hay là tiếng rên, liên tục dùng tay hất mái tóc dài trên trán rồi đưa bàn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. Ji-ho im lặng nhìn xuống bàn tay ấy. Đầu ngón tay Seon-woo đã đỏ ửng lên vì làn gió biển đêm lạnh giá. Cứ như thể nếu Ji-ho không nắm lấy thì hắn sẽ giơ tay như thế suốt đêm. Ji-ho đặt tay mình lên tay Seon-woo. Seon-woo lần lượt nắn từng ngón tay của Ji-ho rồi dừng lại ở ngón áp út.
“Chẳng nhịn được nữa nên mới nói mấy lời thổ lộ này kia.”
Cho đến lúc đó, bàn tay Seon-woo vẫn ở trong túi quần chợt thò ra, các ngón tay khum tròn lướt từ đầu ngón áp út của Ji-ho lên trên. Khi bàn tay Seon-woo rời đi, thứ còn sót lại là…
Một chiếc nhẫn.
“Anh Nam Seon-woo, anh đang định làm gì với em vậy?”
“Chúng ta kết hôn đi.”
A… Người đàn ông này thật sự…
Ji-ho giơ tay lên giữa bầu trời đêm đen, xòe các ngón tay ra. Cảm giác khác lạ ấy không hề khiến anh khó chịu.