Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong đầu vang lên giọng đại tỷ.
“Miên Miên, muội thật sự thích hắn sao?”
Ta nhắm mắt.
Không còn nữa.
Ôn Miên Miên sẽ không thích Phong Tướng nữa.
Ta nhớ di nương.
Người từng vuốt tóc ta, dặn ta phải tìm người biết thương mình.
Thì ra ta sai rồi.
“A.”
Tiếng binh khí vang lên, sát khí tràn tới.
Ta được ôm vào một vòng tay ấm áp.
“Xin lỗi, ta đến muộn.”
Ta không biết là ai, nhưng lại cảm thấy an toàn.
Ta co người lại.
“Cảm ơn, Miên Miên cảm ơn ngươi.”
Ta nắm chặt lấy hắn.
“Đừng bỏ Miên Miên…”
“Đừng sợ, không sao rồi.”
Giọng hắn trầm, mang theo thương xót.
Ta chỉ muốn về nhà.
Ta bị phong hàn, nằm trên giường.
Tỳ nữ đưa thuốc.
Nhưng bát thuốc bị giật mất.
“Để ta.”
Thuốc đắng khiến ta nhăn mặt.
Hắn nhét kẹo vào miệng ta.
“Ở trước mặt ta không cần cố gắng.”
Ta ngẩng lên.
Người trước mặt rất đẹp, khí chất như ngọc, chỉ có vết sẹo dài trên má trái.
Hắn chạm vào vết sẹo, ánh mắt hơi trầm.
“Xấu lắm sao.”
Ta lắc đầu như trống.
“Không, không xấu, ngài rất đẹp.”
Hắn cười.
“Nhưng ta không muốn chỉ làm ân nhân của ngươi.”
Ta lập tức quỳ xuống giường.
“Vậy làm nghĩa phụ của ta cũng được.”
“Nghĩa phụ xin nhận lễ.”
Hắn bật cười thành tiếng.
“Miên Miên, ngươi cũng lanh lợi đấy.”
Ngoài phụ thân và đại tỷ ra, đây là lần đầu tiên có người khen ta thông minh.
Ta nói muốn về Ôn phủ, hắn không trả lời, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên bàn.
“Ngươi ở đây tĩnh dưỡng trước, chờ thêm thời gian ta sẽ đưa người Ôn phủ tới.”
Ta cảm động muốn khóc, thấy hắn định rời đi liền vội kéo tay áo.
“Ân nhân, ta không biết phải báo đáp thế nào.”
Hắn quay đầu, khẽ cười.
“Chu Thập An, bọn họ gọi ta là Thái tử.”
Bàn tay ta khựng lại giữa không trung.
Chu Thập An.
Đại tỷ từng nói, đó là Thái tử Đại Chu, kẻ điên khát máu.
Có vấn đề.
Ta nghĩ, sau này không nên thích Phong Tướng nữa.
Ta lại thu mình như chim cút, suốt ngày trốn trong phòng, không dám ra ngoài.
Cứ đếm ngón tay chờ phụ thân và đại tỷ tới đón.
Chu Thập An nhìn ta như vậy thì cười đến mức chén trà cũng suýt rơi.
“Miên Miên, nơi này có hổ báo gì khiến ngươi sợ thế sao?”
Ta muốn nói không có, nhưng hổ báo thật sự ta từng gặp rồi.
Hiện tại ta chỉ muốn về nhà.
“Miên Miên.”
Cuối hành lang, hai bóng người quen thuộc xuất hiện.
Là phụ thân và đại tỷ.
Ta khóc òa chạy tới ôm họ, trút hết ấm ức.
“Phụ thân, đại tỷ, Miên Miên là đồ ngốc, bị lừa rồi, hu hu hu.”
“Miên Miên muốn về nhà.”
Phụ thân đỏ mắt, chắp tay với Chu Thập An.
“Đa tạ Thái tử điện hạ.”
Về đến Ôn phủ, ta ngủ liền ba ngày ba đêm.
Khi tỉnh lại, đại tỷ nói phụ thân đã vào cung.
“Phong Tướng thật quá đáng, dám vì An Ninh công chúa mà hại muội, Ôn gia không chịu nổi.”
“Miên Miên, muội khổ rồi.”
Ta ngồi trên ghế nhỏ trong sân chờ phụ thân.
Chờ mãi vẫn chưa thấy phụ thân, lại thấy người ta không muốn gặp.
“Miên Miên…”
Gương mặt Phong Tướng trắng bệch, hốc mắt thâm đen, trong mắt đầy tơ máu.
Nốt chu sa nơi đuôi mắt cũng ảm đạm.
“Miên Miên, xin lỗi.”
“Hôm đó ta tưởng dịch quán sẽ không có chuyện gì, chỉ cần một ngày, đợi đưa An Ninh đi rồi sẽ quay lại đón ngươi…”
Hắn nói An Ninh sợ việc hòa thân, Trường công chúa mới bày ra kế tráo người.
Tìm người có vóc dáng giống để đưa đi trước, rồi đưa An Ninh rời đi.
“Miên Miên, ta không ngờ bọn chúng lại dám làm vậy.”
“Rốt cuộc vẫn là lỗi của ta.”
Hắn đứng không vững, cả người như sụp xuống.
“Miên Miên, về sau…”
“Không có về sau nữa.”
Ta cắn môi, nhìn thẳng hắn.
“Phong Tướng, chúng ta không có về sau nữa.”
“Ta không muốn gả cho ngươi.”
Hắn đứng chết lặng, bóng dáng chìm trong ánh chiều.
Đôi mắt đỏ hoe, đầy tuyệt vọng.
“Không thể, Miên Miên, không thể hủy hôn.”
“Ta thích ngươi…”