Miếng Mồi - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 94

Trước Tiếp

Đúng bốn giờ, Tô Niệm nhận được điện thoại của Từ Thanh Dục, chuẩn bị ra ngoài, tay đã nắm lấy nắm cửa nhưng cô lại quay vào nhà, đứng trước gương soi lại mình, không hiểu sao, cứ nghĩ đến lát nữa xuống lầu gặp anh là tim cô lại đập nhanh một cách lạ thường.

Từ Thanh Dục tựa người vào cửa ghế phụ, nhìn thấy người bước ra từ tòa nhà, đôi mắt đen thâm trầm sáng lên, khóe miệng cũng khẽ nhếch, anh bước tới đón cô, đầu tiên là giúp cô quấn lại khăn choàng cho chặt, sau đó định nắm lấy tay cô.

Tô Niệm không đưa tay cho anh, ngược lại còn giấu tay ra sau lưng: “Anh nhắm mắt lại đi.”

Từ Thanh Dục nhướng mày: “Để làm gì?”

Tô Niệm giục: “Bảo anh nhắm thì anh cứ nhắm đi.”

Nụ cười trong mắt Từ Thanh Dục càng sâu hơn, anh nhắm mắt lại.

Tô Niệm nói tiếp: “Đưa tay ra.”

Từ Thanh Dục đưa tay ra.

Có thứ gì đó mát lạnh chạm vào lòng bàn tay anh.

“Xong rồi, anh mở mắt ra đi.”

Từ Thanh Dục mở mắt, cụp mi nhìn xuống, trong lòng bàn tay anh là một người tuyết tí hon, chưa bằng bàn tay anh, đôi mắt đen láy và khóe môi cong cong.

Tô Niệm vịn vào cánh tay anh, ngước nhìn ánh mắt đang hạ xuống của anh, đồng tử lấp lánh ánh sáng, có vẻ rất mong chờ phản ứng của anh: “Cậu ấy tên là A Dục.”

Từ Thanh Dục biết rõ còn hỏi: “Chữ Dục nào?”

“Chữ Dục trong Từ Thanh Dục ấy.”

“Ừ.”

Tô Niệm không hài lòng: “Chỉ một tiếng ‘ừ’ thôi sao?”

“Nếu không thì sao?”

“Anh không thấy cậu ấy rất đáng yêu à?”

“Anh chỉ thấy cậu ấy chắc là cô đơn lắm.”

“Hả?”

Từ Thanh Dục nhìn cô: “Đã có A Dục thì chẳng phải nên có cả A Niệm sao?”

Tô Niệm nhìn vào mắt anh, muốn rời mắt đi nhưng không tài nào làm được, cô lẩm bẩm: “Vậy lát nữa anh tự nặn một A Niệm là được rồi.”

Từ Thanh Dục véo cái mũi thanh tú của cô: “Ý hay đấy.”

Ánh mắt hai người giao nhau, Từ Thanh Dục đột nhiên cảm thấy việc tách ra ở riêng thế này dường như tốt hơn anh tưởng, cô ngược lại còn có chút ỷ lại vào anh hơn.

Tiếng còi xe đanh gọn từ phía không xa cắt đứt những ánh nhìn đang quấn lấy nhau, xe của Tô Diệp dừng lại bên cạnh, anh ấy hạ kính cửa sổ xuống, chỉ nhìn Tô Niệm: “Muộn nhất là mười giờ tối phải có mặt ở nhà.”

Tô Niệm hờn dỗi: “Anh có bị quản giờ giấc đâu, sao lại đặt giờ giới nghiêm cho em.”

Tô Diệp liếc nhìn Từ Thanh Dục một cái, thong thả đáp: “Vậy thì muộn nhất chín giờ, em mà còn cãi nữa là đổi thành tám giờ đấy.”

Từ Thanh Dục hoàn toàn không thèm để ý đến sự khiêu khích của anh ấy, người đã đi theo anh, mấy giờ đưa về, hay có đưa về hay không, Tô Diệp không quản nổi đâu.

Tô Niệm sợ hai người lại đối đầu nhau, bèn nói lệch đi với Tô Diệp là đã biết rồi, đoạn quay sang nói với Từ Thanh Dục: “Em hơi lạnh.”

Tô Diệp thấy đủ thì dừng, nhấn ga vọt đi, dù sao lời anh ấy cũng đã nói ra rồi, nghe hay không thì anh ấy cũng phải bày tỏ thái độ của một người làm anh trai.

Từ Thanh Dục mở cửa ghế phụ, đỡ cô lên xe, đặt người tuyết A Dục lên bảng điều khiển trung tâm, anh chỉnh nhiệt độ sưởi cao lên trước, sau đó nhận lấy áo khoác cô vừa cởi ra, gấp lại đặt ở ghế sau, kéo dây an toàn thắt cho cô, rồi lại lấy chăn từ ghế sau đắp lên chân cô.

Tô Niệm nhìn thấy bó hoa đặt ở ghế sau: “Tặng em à?”

“Ừ.”

Từ Thanh Dục nhoài người lấy bó hoa ở ghế sau đưa đến trước mặt cô.

Tô Niệm cười híp mắt nhận lấy, cúi đầu ngửi một cái: “Đẹp quá.”

Từ Thanh Dục vuốt tóc cô, đặt một nụ hôn lên má cô: “Em đợi anh trong xe một chút.”

Tô Niệm gật đầu bảo vâng, cũng không hỏi anh định đi làm gì.

Từ Thanh Dục cẩn thận cầm lấy người tuyết đang nằm trên bảng điều khiển, rảo bước đi vào quán cà phê ven đường, một loáng sau đã quay lại.

Tô Niệm biết anh đi làm gì rồi, chắc chắn anh sợ người tuyết tan mất nên đã gửi người ta giữ hộ trong tủ đá của quán cà phê.

Cô hỏi: “Người ta cho anh gửi hả?”

Anh đáp: “Anh bảo đây là món quà vợ tặng, họ rất sẵn lòng giúp anh.”

Tô Niệm chẳng qua chỉ là trước lúc ra cửa nảy ra ý định nhất thời nặn một cái người tuyết như thế, không ngờ anh lại quý trọng đến vậy, cô rướn người tới, hôn lên khóe môi anh, nói ra lời thật lòng: “Anh cũng dễ dỗ dành thật đấy.”

Từ Thanh Dục siết lấy eo cô, ánh mắt không rõ ý tứ, lời nói cũng ẩn chứa vài phần nguy hiểm: “Đây là lời khen à?”

Tô Niệm đáp: “Tất nhiên là lời khen rồi, anh như vậy sẽ khiến em cảm thấy rất có thành tựu, rồi cứ muốn dỗ dành anh mãi thôi.”

Từ Thanh Dục ngậm lấy môi cô, lầm bầm: “Vậy thì dỗ anh nhiều vào.”

Nếu không phải Tân Nhu gọi điện hỏi họ đã đến đâu, thì nụ hôn này vẫn chưa kết thúc được.

Tô Niệm thành thật trả lời Tân Nhu: “Bọn tớ mới bắt đầu xuất phát thôi.”

Tân Nhu thở phào: “Chắc bọn mình cũng đến muộn một chút, hai người đừng vội nhé, đi đường chậm một chút cũng được.”

Từ Thanh Dục thực sự lái xe rất chậm, Tô Niệm ngồi ở ghế phụ, miệng không lúc nào ngừng nghỉ, anh mang cho cô bao nhiêu là đồ ăn vặt và một hộp trái cây đầy ắp, lúc không thấy thì không sao, nhìn thấy là cô lại thấy hơi đói.

Cô ăn đến mức hai má phúng phính như một chú chuột hamster, Từ Thanh Dục thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô một cái: “Đêm qua ngủ ngon không?”

Tô Niệm nuốt miếng dâu tây trong miệng: “Cực kỳ ngon.”

Bây giờ cô cứ chạm vào gối là ngủ ngay, trong đầu như có con sâu ngủ vậy.

Từ Thanh Dục mong cô ngủ ngon, nhưng lại có chút không hài lòng với câu trả lời này, vì anh ngủ chẳng ngon tí nào: “Anh dọn ra ngoài em vui lắm nhỉ?”

Tô Niệm không chút do dự gật đầu.

Từ Thanh Dục nheo mắt lại.

Tô Niệm nói: “Anh không thấy chúng ta thế này giống như đang hẹn hò sao?”

Ban ngày mỗi người bận việc của mình, nhớ đến đối phương thì gọi điện hoặc video, thỉnh thoảng ra ngoài hẹn hò, tối trước khi ngủ thì chúc nhau một câu ngủ ngon qua điện thoại.

Họ đều chưa từng yêu đương mà đã nhảy thẳng đến kết hôn.

Từ Thanh Dục đưa tay vén một lọn tóc xõa bên má cô ra sau tai: “Em thích thế à?”

“Vâng,” Tô Niệm nhìn anh: “Anh không thích hả?”

Đèn đỏ bật sáng, Từ Thanh Dục như nghĩ đến điều gì, chậm rãi đạp phanh: “Trước em anh chưa từng yêu ai, cho nên, không biết cảm giác yêu đương là như thế nào.”

Tô Niệm nhìn anh, sao cô lại nghe ra chút vị chua giấm trong lời nói của anh nhỉ, Từ Thanh Dục cũng nhìn cô, cô nghe không sai.

Tô Niệm xiên một quả dâu tây cho vào miệng, sau đó giữ lấy cằm anh, nhoài người tới, ngậm lấy môi anh cho đến khi quả dâu tây kia tan biến giữa làn môi lưỡi quấn quýt của hai người.

Cô tựa sát môi anh, khẽ th* d*c: “Chính là cảm giác này.”

Từ Thanh Dục khàn giọng hỏi: “Cảm giác gì?”

Tô Niệm buông anh ra, tựa lại vào lưng ghế, tiếp tục ăn dâu tây: “Anh không nếm ra sao, chua chua ngọt ngọt, đây chính là cảm giác khi yêu.”

Đèn xanh sáng lên, Từ Thanh Dục thản nhiên đạp ga, sau đó đánh lái tấp xe vào chỗ đậu bên lề đường.

Anh cởi dây an toàn, xoay mặt cô lại, cúi đầu m*t lấy đôi môi đỏ mọng của cô: “Để anh nếm lại lần nữa.”

 
Trước Tiếp