Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Có lẽ vì ăn no nên buồn ngủ, trên đường trở về, Bạch Nhung vừa dựa lưng vào ghế phụ đã cảm thấy mí mắt nặng trĩu, mơ màng sắp thiếp đi. Cậu cố gắng gượng, ép bản thân không được ngủ gật trên xe do chính ông chủ tự tay lái.
Chuyện này không chỉ là bất lịch sự, mà là không có não.
Bạch Nhung cố chống lại cơn buồn ngủ, ngáp một cái thật dài, hai mắt từ =_= biến thành -_-.
Ứng Phi Trục thấy buồn cười, liếc cậu vài lần. Nhìn dáng vẻ mấy lần suýt đập trán vào kính xe của cậu, cuối cùng cũng không nhịn được nữa: "Ngủ đi. Sao lại buồn ngủ đến mức này?"
Bạch Nhung rất muốn nói mình không buồn ngủ, vẫn còn chịu được nhưng cơ thể lại không nghe lời não bộ, tiếp tục ngáp thêm một cái nữa. Còn chưa kịp nói ra, khóe mắt đã treo lên giọt nước mắt sinh lý vì buồn ngủ.
Sao lại... buồn ngủ đến thế này chứ...
Ứng Phi Trục dần nhận ra có gì đó không ổn, giơ tay lên áp lòng bàn tay lên trán Bạch Nhung.
Ngũ quan của Bạch Nhung vốn mềm mại, tinh xảo nhưng không hề mang tính công kích. Khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn vào là khiến người ta không nhịn được muốn coi như em trai mà cưng chiều.
Ứng Phi Trục nghiêng người lại gần, chợt phát hiện chỉ cần một bàn tay của mình là có thể che trọn khuôn mặt nhỏ ấy.
Gầy như vậy?
Ứng Phi Trục khẽ nhíu mày, từ từ truyền một tia lực lượng của mình qua lòng bàn tay. Không bao lâu sau, y cảm nhận được cảm giác ngứa ngáy rất nhẹ dưới tay.
Bạch Nhung mở to mắt, tầm nhìn hơi mờ. Cậu chớp mắt mấy lần, chỉ cảm thấy có thứ gì đó vừa đè lên mắt mình.
Cảm nhận hàng mi cong dày khẽ run dưới lòng bàn tay, Ứng Phi Trục biết tiểu yêu quái đã tỉnh. Y thu tay về, nhìn Bạch Nhung mờ mịt dụi mắt, giọng nhạt đi: "Lúc ở Nhục Thu, cậu có nói chuyện với ông chủ không?"
"Ừm..." Bạch Nhung cảm giác như mình vừa tỉnh lại từ một giấc ngủ rất sâu, toàn thân nặng nề, mỏi mệt không tả nổi, một lúc sau mới tỉnh táo hơn đôi chút.
"Tôi không biết." Bạch Nhung nói: "Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, tôi thấy đường về hình như hơi khác. Có một người đàn ông hơi mập vỗ vai tôi, chỉ đường cho tôi quay lại."
Ứng Phi Trục hiểu ra: "Đó là ông chủ Nhục Thu."
Bạch Nhung vẫn đang dụi mắt, tuy cơn buồn ngủ đã giảm đi nhiều nhưng cảm giác mệt mỏi vẫn đè nặng lên người: "Ứng tổng, vừa rồi tôi bị làm sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là ông ta đùa nghịch chút thôi."
Bạch Nhung vô tình liếc ra ngoài cửa sổ, phát hiện xe đã dừng trước khu ký túc xá.
Sơn Hải được mệnh danh là công ty giải trí hào phóng nhất ngành không phải không có lý do. Công ty cung cấp ký túc xá miễn phí cho toàn bộ nhân viên chính thức, nằm ngay phía sau trụ sở công ty.
Phải biết vị trí của Sơn Hải không phải là ở vùng ngoại ô hẻo lánh mà là khu tam hoàn tấc đất tấc vàng. Chính vì lương cao lại bao ăn ở, rất nhiều người đều muốn nhảy việc để vào Sơn Hải. Nhưng nghe nói Sơn Hải cực kỳ khó vào, dù là nghệ sĩ hay nhân viên bình thường.
Bạch Nhung cảm thấy toàn bộ vận may cả đời mình chắc đều dùng hết cho chuyện này rồi. Lần sau về trường, nhất định phải cho thầy cô đã giới thiệu mình vào đây một phong bao lì xì thật to mới được!
Bạch Nhung tháo dây an toàn, xuống xe còn không quên cầm theo hợp đồng, đeo balo đứng ngoan ngoãn bên cửa xe nói lời cảm ơn: "Cảm ơn Ứng tổng đã đưa tôi về."
Ứng Phi Trục lại lấy ra một đống hạt khô, từng cái từng cái đặt vào lòng bàn tay cậu: "Ngày mai người đại diện của Minh Lộ sẽ tới thành phố A bàn chuyện hợp tác, đừng tùy tiện ra ngoài."
"Hả?" Bạch Nhung không hiểu hai chuyện này liên quan gì với nhau. "Vì sao ạ?"
Nếu là người khác, Ứng Phi Trục đã sớm mặt lạnh bỏ đi. Nhưng nhìn dáng vẻ đơn thuần, ngơ ngác không hiểu gì của tiểu yêu quái, y chỉ có thể thầm mắng trong lòng cha mẹ nhà này sao lại không dạy con cái chút nào, ngoài mặt vẫn kiên nhẫn giải thích: "Sẽ có mưa to, không an toàn."
——
Ký túc xá nhân viên của Sơn Hải cơ bản đều là căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, kèm bếp nhỏ và nhà vệ sinh riêng. Nếu chưa kết hôn, ở một mình rất thoải mái.
Căn ký túc xá của Bạch Nhung vẫn mới tinh, vì vừa vào làm ngày hôm sau đã bị phân tới đoàn phim Phương Bác Thâm nên cậu hoàn toàn không có thời gian thu dọn.
Về đến nhà, cậu đặt balo với hợp đồng lên bàn trà, xoay người vào phòng tắm tắm rửa, để dòng nước ấm cuốn trôi hết mỏi mệt trên người.
Tắm xong, Bạch Nhung quay lại phòng khách, ngồi xếp bằng trên thảm giữa sofa với bàn trà.
Hai bản hợp đồng được mở song song trước mặt.
Bạch Nhung ngẩn người nhìn một lúc, ánh mắt vô thức dừng lại ở bản hợp đồng ký nghệ sĩ bên trái, chính xác hơn là dừng lại ở chữ ký phía cuối.
Đó là chữ ký của Ứng Phi Trục, nét bút sắc bén, chữ viết rất đẹp, rất hợp với khí chất của y.
Thật ra Bạch Nhung rất thích Ứng Phi Trục.
Dù trong miệng người khác, Ứng Phi Trục là người đáng sợ nhưng Bạch Nhung vẫn tin vào trực giác của mình hơn. Cậu không ngốc, có thể cảm nhận được sự quan tâm mà Ứng Phi Trục dành cho mình.
Bạch Nhung cầm bút máy, rất trịnh trọng ký tên mình xuống bên dưới.
Đêm đã khuya. Bạch Nhung mang theo cơn buồn ngủ lên giường.
Hợp đồng vẫn nằm trên bàn trà, không khác gì lúc mới về,
chỉ là phía dưới đã có thêm cái tên Bạch Nhung.
Một đêm không mộng.
Sáng hôm sau, Bạch Nhung bị một tiếng sấm ầm ầm đánh thức. Cậu bật dậy khỏi giường, nhìn tia chớp xé ngang bầu trời ngoài cửa sổ và mưa lớn đập vào kính, lúc này mới chậm nửa nhịp nhận ra trời thật sự mưa to.
Bạch Nhung mò được điện thoại bên gối.
Mười giờ sáng.
Không ngờ một giấc này lại ngủ liền mười hai tiếng!
Cảm giác mỏi mệt trước đó hoàn toàn biến mất, thay vào đó là cảm giác mềm nhũn vô lực vừa tỉnh ngủ, Bạch Nhung tựa vào đầu giường, mở WeChat, phát hiện Thi Hoài đã gửi cho cậu rất nhiều tin nhắn.
[Thi Hoài: Thật sự mưa to rồi, xem ra người đại diện của Minh Lộ tới thành phố A.]
[Thi Hoài: Hello ~ nhóc Nhung, cậu còn sống không thế?]
[Thi Hoài: Trời ơi trời ơi, không phải bị Ứng tổng nuốt chửng rồi chứ?! Huhuhu! Làm sao bây giờ nhóc Nhung! Anh đánh không lại Ứng tổng đâu, không thể báo thù cho cậu rồi!]
Bạch Nhung gửi lại một dấu ba chấm.
Có lẽ vì tính chất công việc, cậu luôn cảm thấy Thi Hoài đôi lúc diễn quá nhập tâm. Nhưng lúc này, cậu lại tò mò một chuyện khác.
[Bạch Nhung: Mưa to này có liên quan gì tới người đại diện của Minh Lộ chứ?]
[Thi Hoài: Người đại diện của Minh Lộ là Ngưu Đại Minh, hễ đi tới đâu là nơi đó sét đánh mưa to, đa số thời gian ông ta đều ở trong sa mạc ]
Bạch Nhung: ?
Tà môn vậy sao?
[Thi Hoài: Hôm nay ăn tạm cơm hộp nhé, gần ký túc xá có quán mì trộn thịt băm ngon lắm. Ngưu Đại Minh không ở thành phố A lâu đâu, ông ta đi rồi là mưa sẽ tạnh thôi!]
Bạch Nhung hơi tò mò, hỏi tiếp: [Vậy Ngưu Đại Minh đi sa mạc, chẳng phải sa mạc cũng mưa à?]
[Thi Hoài: Đương nhiên là không rồi, sa mạc là hang ổ của "người đó" mà.]
Gửi xong câu này, Thi Hoài ném thêm một sticker vừa khóc vừa làm việc, không trả lời nữa. Chỉ để lại Bạch Nhung nhìn chằm chằm dòng tin nhắn cuối cùng, trầm ngâm suy nghĩ.
Buổi trưa, Bạch Nhung nghe theo lời khuyên của Thi Hoài gọi cơm hộp.
Cơm chỉ được giao tới dưới lầu, đoạn từ sảnh lên phòng là do nhân viên quản lý tòa nhà mang lên. Đây cũng là chuyện từng được bàn tán rất nhiều trên mạng, nhiều khu dân cư lấy cớ đảm bảo an toàn, không cho shipper vào nhưng ban quản lý cũng không chịu giao nốt quãng đường còn lại, bắt cư dân tự xuống cổng lấy.
Đây là lần đầu tiên Bạch Nhung gặp nhân viên quản lý tòa nhà ở đây.
Khác với mấy bảo vệ trung niên thường thấy, người này... thật sự có chút kỳ quái.
Mũ kéo thấp kín mít, cuối tháng sáu mà đồng phục bảo vệ vẫn cài kín tới cổ, tay còn đeo găng trắng. Có thể nói, toàn thân chỉ lộ ra mặt với cổ.
Bạch Nhung vốn có tâm tư tinh tế. Lúc đối phương đưa cơm, cậu để ý thấy ở chỗ tiếp giáp giữa găng tay với tay áo lộ ra một nhúm lông màu vàng.
Chỉ trong chớp mắt, người kia đã rời đi.
Chẳng lẽ vừa rồi cậu nhìn nhầm? Hay chỉ là lông áo dính vào?
Bạch Nhung gãi đầu quay lại phòng khách, rất nhanh đã bị bát mì trộn thịt băm hấp dẫn mất sự chú ý.
Ăn trưa xong, Bạch Nhung túm lấy mái tóc có phần hơi dài của mình, thầm tính trong lòng.
Đã hai tháng rồi cậu chưa cắt tóc.
Bận làm luận văn tốt nghiệp, tốt nghiệp xong lại vội tìm việc; vừa vào Sơn Hải đã bị điều thẳng tới đoàn phim Phương Bác Thâm.
Sau khi đi làm thì càng bận hơn, ngày nào cũng đi sớm về muộn, ăn xong là lăn lên giường ngủ, chẳng còn thời gian làm gì khác chứ đừng nói đến cắt tóc.
Ở đoàn phim, phần lớn thời gian cậu đều đội mũ. Tóc dài che khuất dung mạo. Với cả cậu cũng ít nói nên hơn một tuần trôi qua vẫn chưa ai để ý đến gương mặt này.
Trong lòng Bạch Nhung nảy ra một ý định: Đợi mưa tạnh sẽ ra ngoài.
Lúc này rảnh rỗi không có việc gì làm, cậu dựa trên sopha, theo thói quen mở Weibo, chuẩn bị lướt tin tức giải trí.
Weibo của Bạch Nhung là tài khoản mở cho vui, ngoài mấy fan zombie do hệ thống tặng, không có một người sống nào theo dõi.
Tài khoản được mở cùng ngày cậu nhập chức ở Sơn Hải, thỉnh thoảng cậu cũng dùng để ghi lại cuộc sống. Nếu cuộc sống thuận lợi, cậu đã tự định nghĩa tuổi về hưu của mình là bốn mươi.
Đến lúc đó, cậu sẽ mang tiền tiết kiệm tìm một thị trấn hẻo lánh ít người, xây một căn nhà nhỏ có thể trồng hoa trồng rau, ôm cái đuôi một mình sống tới già.
Tất nhiên, Bạch Nhung cũng không chắc mình có già hay không. Theo mấy thiết lập linh dị thần quái, yêu quái thường không già. Nhưng cậu cũng là lần đầu làm yêu quái, không hiểu gì, cũng không biết tu luyện ra sao.
Mang theo giấc mơ đẹp về cuộc sống dưỡng lão, Bạch Nhung mở hot search, sau đó nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.
#Chử Bạch nghi ngờ đã bị đổi người#
# Mạnh Thiên Gia lên tiếng đáp lại#
Đáp lại? Hôm qua người vừa mới tới đoàn phim mà, nhanh vậy đã kịp "đáp lại" rồi sao?
Bạch Nhung khiếp sợ, bấm vào hotsearch. Trước mắt hiện ra là một đoạn video mờ mờ, nhìn qua là biết quay bằng điện thoại.
Trong video, Mạnh Thiên Gia gượng cười, xung quanh là fans vây kín. Người quay hỏi khi nào gã khi nào vào đoàn quay phim, gã liền đối diện ống kính lộ vẻ thất vọng, tuyên bố do lịch trình xung đột nên có lẽ không có duyên với vai Chử Bạch.
Nghe thì như không nói gì nhưng kết hợp với biểu cảm của gã, lại như đã nói hết mọi thứ.
Bạch Nhung siết chặt điện thoại, trong đầu chật vật tìm ra một từ thích hợp.
Đây chẳng phải đúng kiểu bạch liên bông mà Thi Hoài nói sao!