Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mây đen cùng cuồng phong tụ tập trên bầu trời thành phố A chưa đầy nửa ngày đã hoàn toàn tan biến.
Bạch Nhung tỉnh dậy, vừa mở mắt đã phát hiện Hồ Hà Dương - người đã lâu không xuất hiện đang ngồi bệt dưới sàn phòng khách trống trơn, gương mặt mang theo biểu cảm sống không còn gì luyến tiếc.
"Không phải chứ! Tại sao lại bắt tôi tiếp quản?!" Hồ Hà Dương hoàn toàn không màng hình tượng, đưa tay vò loạn mái tóc: "Cục quản lý dị vật đóng thì cứ đóng đi, tôi còn có công việc riêng, không rảnh mà tiếp quản cái này đâu!"
Bên cạnh là Ứng Phi Trục cùng Tương Dao và những người khác đang đứng.
Cả phòng khách trống hoác, trên tường vẫn còn lưu lại dấu vết đánh nhau nhưng những mảnh vụn đồ đạc vỡ nát trên sàn đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Bạch Nhung tựa người vào lan can tầng hai nhìn xuống, Ứng Phi Trục là người đầu tiên phát hiện ra cậu. Y lập tức bỏ lại những người khác ở phòng khách, đi tới bên cậu. Thấy cậu chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, y khẽ cau mày.
"Sao dậy sớm vậy?" Ứng Phi Trục nắm tay Bạch Nhung, kiểm tra nhiệt độ cơ thể .
Bạch Nhung liếc nhìn xuống phòng khách, quay đầu nhỏ giọng hỏi: "Các anh đang bàn chuyện gì thế?"
Ứng Phi Trục không giấu giếm, gật đầu: "Đào Ngột đã chết, cục quản lý dị vật phải đổi người quản lý."
Bạch Nhung đã nghe họ nói qua chuyện này. Ý của họ là sau khi xử lý xong Đào Ngột sẽ giao cục quản lý dị vật cho Hồ Hà Dương quản lý, nhưng nhìn phản ứng hiện tại của Hồ Hà Dương, rõ ràng là không muốn tiếp nhận chút nào.
Ứng Phi Trục nhìn ra suy nghĩ của Bạch Nhung, nói thẳng: "Không cần lo cho cậu ta. Em đói chưa? Nhục Thu sắp tới rồi."
Bạch Nhung lắc đầu: "Cũng ổn, chưa đói lắm."
Nói xong, cậu vẫn không nhịn được liếc nhìn ánh mắt cầu cứu của Hồ Hà Dương, nhỏ giọng hỏi: "Thật sự không sao chứ?"
Giọng Ứng Phi Trục trầm xuống: "Không tìm chút việc cho cậu ta, cậu ta sẽ càng ngày càng sa sút."
Nếu chỉ là người bình thường, sa sút cũng có thể sống tiếp nhưng Hồ Hà Dương là đại yêu. Trạng thái hiện tại của anh ta, thật ra là đang từng bước đi tới suy vong.
Bạch Nhung không hiểu rõ quan hệ giữa họ, cũng không tiện xen vào.
Ứng Phi Trục trực tiếp cúi người bế ngang Bạch Nhung lên, dọa cậu khẽ kêu mấy tiếng, cuối cùng phải bám vào vai với cổ y mới giữ được thăng bằng.
"Đi ăn thôi, không cần quan tâm tới bọn họ." Ứng Phi Trục ôm Bạch Nhung lên ban công nhỏ ở tầng hai. Ở đó đã sớm bày sẵn một chiếc bàn tròn nhỏ, trên ghế còn trải sẵn một tấm thảm lông.
Y nhẹ nhàng đặt Bạch Nhung ngồi xuống ghế, quấn thảm quanh người cậu. Chưa kịp để cậu nói gì, y đã vội vã quay lại xử lý chuyện của cục quản lý dị vật.
Bạch Nhung: "..."
Cậu thở dài, nghĩ lại, như vậy cũng tốt. Bản thân cậu không giỏi xử lý mấy chuyện này, lại không biết quá khứ của Hồ Hà Dương, có tham gia cũng không biết nên khuyên gì.
Chuyện đến đột ngột, kết thúc cũng nhanh.
Bạch Nhung lấy điện thoại ra, định nhắn cho Thi Hoài một tiếng, vừa mở WeChat đã thấy 99+ thông báo. Ngoại trừ vài tin lẻ tẻ từ Tương Dao với mấy người cùng khu hỏi thăm, còn lại toàn bộ đều do Thi Hoài gửi.
Bạch Nhung lướt qua một lượt, gần như tất cả đều là hỏi thăm tình hình hiện tại của cậu.
Cậu vội vàng trả lời vài tin, nói rằng bên mình đã xử lý xong.
[Thi Hoài: Làm anh sợ muốn chết! Sau đó Ứng tổng có chạy tới không?]
[Bạch Nhung: Có. Anh gọi cho anh ấy à?]
[Thi Hoài: đúng vậy. Lúc đó anh hoảng lắm, không gọi cho Ứng tổng, lỡ cậu xảy ra chuyện thì biết phải làm sao!]
Bạch Nhung nhớ lại tia sét hôm đó, khi ấy cậu chỉ kịp gửi cho Ứng Phi Trục mấy tin nhắn rồi vội vàng chạy lên lầu tìm Cùng Kỳ.
Cậu gửi lời cảm ơn Thi Hoài, đồng thời hẹn thời gian gặp mặt.
Thi Hoài đáp lại rất nhanh, còn lải nhải gửi thêm một đống biểu cảm mới, nói là lúc không nhận được tin nhắn của cậu đã lo lắng đến mức phải vẽ cho khuây khỏa.
Bạch Nhung tưởng vẫn là bộ biểu cảm mèo trước đó, kéo xuống xem mới phát hiện phía sau còn có rất nhiều rồng nhỏ bản chibi.
[Thi Hoài: Xà xà ngại ngùng.jpg, tôi vẽ hai phiên bản của cậu với Ứng tổng, cậu nhất định đừng nói với Ứng tổng là tôi vẽ nhé!]
Hai mắt Bạch Nhung sáng rực, nhanh tay lưu hết toàn bộ gói biểu cảm, còn không quên an ủi Thi Hoài.
[Bạch Nhung: Sẽ không đâu, hơn nữa Ứng tiên sinh cũng không giận đâu! Nếu anh để ý, em sẽ không nói.]
[Thi Hoài: Vậy đừng nói QAQ]
[Bạch Nhung: Được, em không nói!
Bạch Nhung gõ phím lách cách, hoàn toàn không chú ý tới Ứng Phi Trục đã bưng khay đồ ăn đứng phía sau.
"Không nói cái gì?" Ứng Phi Trục cau mày, nhìn không hiểu đoạn hội thoại này.
Đầu Bạch Nhung trống rỗng trong nháy mắt, cuống quýt che điện thoại: "Anh tới từ khi nào thế?!"
"Vừa mới." Ứng Phi Trục nói, nheo mắt lại: "Không cho tôi biết?"
Bạch Nhung ấp úng: "Là hẹn với người khác, không tiện lắm..."
Thấy mày Ứng Phi Trục càng lúc càng nhíu chặt, Bạch Nhung dứt khoát đứng dậy, kiễng chân hôn lên môi y, lại dán người cọ cằm y như mèo nhỏ nhẹ nhàng g*m c*n.
Cậu mang theo ý lấy lòng, muốn chuyện này trôi qua.
Cậu hôn đủ rồi, định lùi lại, lại bị Ứng Phi Trục xoay người kéo vào lòng, cúi đầu hôn trả thật sâu.
Khi kết thúc, Bạch Nhung đã th* d*c, nhỏ giọng nói: "Chuyện này nói rồi, không được hỏi nữa."
Ánh mắt Ứng Phi Trục tối đi, bất đắc dĩ nắm tay cậu, dẫn về ngồi xuống bên bàn.
Hộp đồ ăn lần lượt được mở ra, mùi hương mê người lan tỏa.
Không biết đã được yểm pháp thuật gì, vừa mở ra đã bốc hơi nóng nghi ngút như vừa mới được lấy ra từ bếp.
Bạch Nhung không ăn trước mà gắp một miếng đút cho Ứng Phi Trục, hỏi: "Mấy người chị Tương Dao đâu rồi?"
"Họ về rồi, nhà mình cũng đâu có bàn ăn." Ứng Phi Trục đáp.
Câu nói nhắc nhở Bạch Nhung nhớ tới cảnh hỗn loạn ở bên dưới, không khỏi đau đầu: "Tầng một chắc phải sửa lại nhỉ?"
"Đã bảo trợ lý tìm thợ rồi."
"Vậy trong thời gian này mình có phải đổi chỗ ở không?"
"Được, em muốn ở đâu?"
Bạch Nhung suy nghĩ một lát, đứng dậy ghé sát tai Ứng Phi Trục nói nhỏ một câu.
"Em muốn đi?" Ứng Phi Trục nhướng mày.
"Ừm." Bạch Nhung chậm rãi ngồi xuống: "Từ khi ở bên nhau, chúng ta chưa đi đâu chơi cả."
Lông mày Ứng Phi Trục không giấu được vẻ vui mừng: "Được, tôi lập tức sắp xếp ngay!"
----
Ánh nắng ấm áp đổ xuống từ chân trời, cơn gió giao mùa mang theo hơi ấm, xen lẫn mùi hoa nhàn nhạt.
Chuyện Đào Ngột kết thúc như vậy, nhưng công việc cần làm vẫn không thiếu, oán khí còn sót lại cũng không thể vì Đào Ngột biến mất mà tan hết.
Trước khi [Vương Triều Hai Mặt] lên sóng, đạo diễn với nhà sản xuất đã bắt đầu công tác tuyên truyền. Với tư cách là một trong hai nam chính, đương nhiên Bạch Nhung phải tham gia.
Cậu đứng trên sân khấu cùng Phương Đông Thanh, dưới sân khấu là fans nghe được tin tức nội bộ tìm tới cùng các phóng viên giải trí phụ trách viết bài.
Sau phần phát biểu dài dòng, buổi họp báo bước vào giai đoạn tự do hơn.
Fans vốn ngồi yên cổ vũ lập tức vây lên, mong được chụp ảnh chung với xin chữ ký.
Bạch Nhung mặc một bộ vest, đứng trên sân khấu nhẹ nhàng chậm rãi trò chuyện ký tên cho fans, thỉnh thoảng còn giơ tay phối hợp chụp ảnh.
Cậu không rành cách tạo dáng chụp hình, mỗi lần chụp chỉ ngơ ngác giơ tay, còn mờ mịt tìm ống kính.
Họp báo kết thúc, Bạch Nhung trở về nơi ở tạm thời mới của mình, là một căn hộ lớn trên tầng cao gần khu thương mại thành phố A.
Căn hộ hướng ra biển, lưng tựa núi Hồng Lâm, là ngọn núi cao nhất trong nội thành, quan trọng nhất là rất gần công ty.
Bạch Nhung với Phương Đông Thanh ngồi chung xe về, cùng đi thang máy lên tầng cao nhất.
Vừa mở cửa, Bạch Nhung còn chưa kịp bước vào đã nghe thấy giọng Hồ Hà Dương vang lên đầy oán trách: "Tôi thật sự không xoay xở nổi nhiều việc như vậy đâu!"
Hồ Hà Dương chiếm chiếc ghế sopha sau bàn làm việc, hai mắt đỏ ngầu, quầng thâm đen sì, tóc tai rối bời, không biết đã bao lâu chưa ngủ.
Bên cạnh anh, Tương Dao với Minh Lộ đang giúp xử lý công việc.
Cảnh tượng như vậy gần như ngày nào cũng diễn ra.
Từ khi Hồ Hà Dương bị ép tiếp quản cục quản lý dị vật, mọi chuyện tồn đọng từ thời Đào Ngột đều dồn hết lên người anh.
Chính phủ nhân cơ hội này muốn cải tổ lại cục quản lý dị vật khiến công việc chồng chất, Hồ Hà Dương bận đến mức quay cuồng.
May mà Ứng Phi Trục với những người khác không phải đẩy Hồ Hà Dương lên rồi mặc kệ, đều giúp anh chia sẻ phần lớn công việc, hễ rảnh là tụ tập ở phòng khách.
Phía sau phòng khách trống trải đặt một chiếc bàn làm việc lớn, đủ cho tám người ngồi quanh.
Mỗi ngày Bạch Nhung về nhà đều thấy họ vây quanh đó, sắc mặt không quá tốt xử lý công việc.
Nghe tiếng mở cửa, Ứng Phi Trục đặt đồ trên tay xuống, đứng dậy ra đón.
Tương Dao không ngẩng đầu, chào một tiếng: "Bạch Tiểu Nhung về rồi à."
Bạch Nhung đáp một tiếng, đưa nguyên liệu nấu ăn đã mua trên đường cho Ứng Phi Trục, nhờ y phân loại bỏ vào tủ lạnh.
Hồ Hà Dương ngẩng đầu với vẻ mặt đau khổ: "Bạch Tiểu Nhung, tối nay ăn gì thế?"
Bạch Nhung báo vài món anh thích: "Gà cay tê, sườn xào chua ngọt..."
Tương Dao sững người: "Toàn món lão Hồ thích ăn."
Bạch Nhung ngại ngùng cúi đầu, lại nói thêm hai món Tương Dao thích.
Minh Lộ ngẩng đầu lên từ màn hình chữ chi chít, đỡ trán đầy mệt mỏi: "Bạch Tiểu Nhung nhớ hết chúng ta thích ăn gì, đúng là đáng yêu."
Nói ra là lời khen nhưng ngữ khí nghe như đã bị công việc vắt kiệt sức.
Bạch Nhung lo lắng hỏi: "Mọi người còn ổn không? Hay là đi nghỉ một lát đi, có phòng dành cho khách."
"Không cần." Hồ Hà Dương hiếm khi than thở trước mặt Bạch Nhung. Anh dụi quầng thâm, ngáp một cái, lẩm bẩm: "Dù sao cũng chưa chết được."
Hồ Hà Dương đã nói không sao, Bạch Nhung cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Phương Đông Thanh tìm một chỗ trống bên bàn làm việc ngồi xuống, không nói một lời bắt đầu hỗ trợ.
Bạch Nhung cũng không lãng phí thời gian, kéo Ứng Phi Trục vào bếp xử lý nguyên liệu, chuẩn bị nấu cơm.
Chờ tiễn mấy người Hồ Hà Dương rời đi xong đã là qua tám giờ tối.
Bạch Nhung tắm xong, nằm dài trên sopha, cách đó không xa là tivi đang phát [Vương Triều Hai Mặt].
Hôm nay chính là ngày [Vương Triều Hai Mặt] chính thức lên sóng. Canh Đôn rất tự tin vào bộ phim này, trực tiếp phát liền bốn tập cho khán giả xem đã đời một lần.
Bạch Nhung mới xem được hai tập đã bắt đầu ngáp.
Ngay sau đó, Ứng Phi Trục liền từ thư phòng đi xuống.
Trước kia ở biệt thự công ty cũng có thư phòng nhưng gần như chỉ để trưng bày, Bạch Nhung rất ít khi thấy Ứng Phi Trục vào đó xử lý công việc. Bây giờ vì giúp Hồ Hà Dương giải quyết chuyện của cục quản lý dị vật, tất cả mọi người đều phải tăng ca.
Bọn họ đã nghĩ đến việc cục quản lý dị vật là một mớ bòng bong nhưng không ngờ lại rối nát đến mức này. Cả bộ phận từ cơ cấu đến bố trí đều giống như đồ trang trí, thậm chí còn không được quản lý gọn gàng bằng Sơn Hải - nơi có một ông chủ phủi tay.
Bạch Nhung dụi mắt. Vừa thấy Ứng Phi Trục ngồi xuống, cậu liền nhích người, nằm dựa lên người y.
"Mệt không?"
Bạch Nhung gật đầu. Hôm nay cậu dậy rất sớm, bị Cốc Ly Sơn lôi đi làm tạo hình, sau đó lại tất bật chạy họp báo với các khâu tuyên truyền.
Dù yêu quái có tinh lực dồi dào nhưng Bạch Nhung đã quen với nhịp sinh hoạt của con người. Bận rộn lâu như vậy, đến giờ là cơ thể cậu tự động mệt rã rời.
Ứng Phi Trục vuốt vuốt đuôi tóc cậu: "Đi ngủ đi."
Nói xong, y trực tiếp bế Bạch Nhung vào lòng, bước chân vững vàng bước về phía phòng ngủ chính.
Ứng Phi Trục đặt cậu ngồi ở mép giường, cậu thuận thế ngả xuống, đồng thời thúc giục y đi tắm.
"Anh mau đi tắm rồi ngủ đi." Bạch Nhung đẩy đẩy y về phía phòng tắm.
Trên người Ứng Phi Trục hầu như không có cảm giác mệt mỏi, chỉ là lúc vừa rời thư phòng còn mang theo chút âm trầm.
Nhưng y rất hưởng thụ sự quan tâm của Bạch Nhung, trước khi đi còn không quên kéo tiểu yêu quái lại, ôm eo mềm mại của cậu, nâng mặt cậu lên hôn một cái.
Bạch Nhung buồn ngủ đến mức không còn sức đẩy ra, mặc cho y hôn nửa ngày, đến khi thật sự không chịu nổi mới lẩm bẩm thúc giục: "Mau đi đi, tắm xong rồi ngủ."
Sau khi đẩy người vào phòng tắm, Bạch Nhung nằm trên giường, cơn buồn ngủ càng lúc càng nặng.
Ý thức cậu dần trở nên mơ hồ, ngay lúc sắp ngủ thì cửa phòng tắm mở ra.
Bạch Nhung hé mắt nhìn. Trong mơ mơ màng màng, cậu thấy Ứng Phi Trục quấn khăn tắm đi ra, nửa thân trên tr*n tr**, cơ bắp săn chắc, đường nét rõ ràng. Nước từ tóc y nhỏ xuống, trượt dọc theo cổ và bả vai.
Đến khi đi tới bên giường, tóc y đã gần khô hẳn.
Ứng Phi Trục nhẹ nhàng bóp chóp mũi Bạch Nhung: "Ngủ rồi à?"
Bạch Nhung trở mình, giọng mũi nặng nề: "Ừm..."
Khóe miệng Ứng Phi Trục cong lên. Y kéo chăn bị lăn sang một bên, đắp lên người Bạch Nhung: "Ngủ đi."
Y tắt đèn chính trong phòng, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ mờ nơi đầu giường. Sau khi đứng thẳng dậy, y lại cúi người hôn nhẹ lên trán Bạch Nhung: "Ngủ ngon."
Bạch Nhung cố chống lại cơn buồn ngủ. Khi Ứng Phi Trục nằm xuống, cậu thuận thế lăn sang phía y. Cho đến khi được ôm trọn vào lòng, cậu mới vùi đầu vào vai y cọ cọ đầy thân mật.
"Ngủ ngon." Giọng cậu rất khẽ.
Rèm mỏng khẽ lay, mang theo một làn gió đêm.
Ngoài cửa sổ, bóng cây hòe mờ nhạt trong bóng tối, theo gió đung đưa phát ra tiếng xào xạc.
Chiếc đèn ngủ duy trì ánh sáng dịu dàng.
Trong bóng đêm, hai tay Ứng Phi Trục siết chặt Bạch Nhung, sống mũi cao khẽ cọ mái tóc đen mềm mại.
Họ ôm nhau mà ngủ.