Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 78

Trước Tiếp

Hoàng hôn buông xuống nhuộm vàng mặt đất.

Trong căn phòng ở góc Đông Nam tầng hai, trên sàn gỗ nhạt màu vương vãi đầy quần áo. Gió lùa qua khe cửa sổ chưa khép kín, mang theo ánh chiều cam vàng, thổi tung tấm rèm mỏng.

Trên chiếc giường đặt giữa phòng, mơ hồ thấy hai thân ảnh đang quấn lấy nhau.

Ứng Phi Trục nhẹ nhàng v**t v* đôi xương bướm nhô lên xinh đẹp trên lưng Bạch Nhung. Chỉ là, t*m l*ng tr*ng n*n ấy giờ đã in đầy những vệt đỏ loang lổ.

Hơi thở nóng rực phả xuống.

Ứng Phi Trục cúi người hôn lên đôi mày nhíu chặt của tiểu yêu quái dường như không chịu nổi.

Bạch Nhung khẽ nheo mắt, đôi mắt đen phủ một tầng hơi nước.

Những nụ hôn dịu dàng không hề làm giảm lực đạo dữ dội phía sau. Cậu chớp mắt, kh*** c*m vượt quá sức chịu đựng khiến nước mắt không kiềm được trào ra.

Ngoài cửa sổ, hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn.

Cả phòng tối sầm, một giường kiều diễm.

----

Khi Bạch Nhung mở mắt lần nữa, đã là sáng hôm sau.

Cậu cố gắng kéo cơ thể đau nhức nặng nề ngồi dậy, vừa động đã cảm thấy cả người như bị thứ gì đó nặng nề nghiền qua.

Cậu khó khăn giơ tay che trước mắt, đầu óc ong ong.

Bộ chăn ga trên giường đã được thay mới, cơ thể cũng rất sạch sẽ nhưng cậu hoàn toàn không có ký ức gì về việc đó. Hình như đến chạng vạng hôm qua, cậu đã ngất đi, mệt đến mức không còn sức nói chuyện.

Đúng lúc này, điện thoại rơi dưới sàn bỗng sáng màn hình, là cuộc gọi của Cốc Ly Sơn.

Bạch Nhung chịu đựng cảm giác khó chịu, nhặt điện thoại lên nghe.

"Alô alô!" Ngữ khí của Cốc Ly Sơn hơi gấp, nói liền một tràng: "Hôm qua tôi nhắn tin cho cậu sao không thấy trả lời? Ứng tổng lúc ra ngoài còn dặn tôi chú ý an toàn của cậu. Cậu sao rồi? Không sao chứ?"

Bạch Nhung mở miệng nhưng không phát ra tiếng. Cổ họng cậu đang đau rát dữ dội, làm cậu phải vô thức che yết hầu.

Không nghe được câu trả lời, Cốc Ly Sơn càng sốt ruột: "Bạch Nhung? Cậu đang ở đâu? Thôi, tôi qua tìm cậu ngay đây!"

"Khụ khụ, không sao..." Bạch Nhung miễn cưỡng nặn ra mấy chữ, giọng khàn khàn.

Bên kia điện thoại im lặng hồi lâu.

Cốc Ly Sơn xoa mặt, nhỏ giọng hỏi: "Ứng tổng về rồi à?"

"..." Bạch Nhung gật đầu, nhớ ra đối phương không nhìn thấy, bèn đáp khẽ: "Vâng."

Cốc Ly Sơn hít sâu một hơi, ngữ khí lại chuyển sang đồng cảm: "Được, tôi hiểu rồi. Cậu... nhớ nghỉ ngơi nhiều. Mấy ngày tới tôi sẽ cố gắng không nhận việc cho cậu."

Bạch Nhung: "...Vâng."

Cuộc gọi kết thúc, Ứng Phi Trục cũng đẩy cửa bước vào. Trong tay y cầm một cốc nước ấm, đặt sát bên môi cậu.

"Nước nấu từ quả dâu tằm, rất tốt cho việc hồi phục tổn thương bên ngoài." Giọng y mềm đi rõ rệt, như đang dỗ người.

Đương nhiên, quả thật Bạch Nhung đang có chút tức giận.

Tính tình cậu vốn mềm mỏng, dù có giận cũng chỉ im lặng không nói, ôm cốc uống nước, dùng cách không nói cảm ơn để biểu đạt sự bất mãn của mình.

Ứng Phi Trục đặt chiếc cốc đã uống xong lên bàn, xoay người lại lật Bạch Nhung đang kêu khẽ một tiếng, đè cậu xuống giường.

Bạch Nhung tưởng y lại muốn tiếp tục, tay chân cùng lúc dùng sức, vùng vẫy định ngồi dậy.

Ứng Phi Trục chỉ dùng một tay đã dễ dàng đè người xuống, tự biết đêm qua mình quá xúc động, chỉ có thể kiên nhẫn dỗ dành: "Tôi chỉ giúp em xoa cơ bắp thôi, không làm gì khác."

Nghe vậy, Bạch Nhung vùi đầu vào gối, rầu rĩ nói: "Em không tin."

Những chuyện cụ thể trong lần song tu tối qua, Bạch Nhung không còn nhớ rõ lắm. Khi chuyện thật sự xảy ra, những gì cậu từng học trong "tài liệu giảng dạy", "song tu đại pháp" đều không dùng được chút nào. Lúc đó cậu bị k*ch th*ch đến mức đầu óc trống rỗng, còn phải để Ứng Phi Trục vừa thăm dò sâu bên trong, vừa hỏi cậu rốt cuộc đã học được những gì.

Bạch Nhung không nhớ mình đã trả lời thế nào. Cậu nằm trên giường, đôi mắt ướt át, nước mắt không khống chế được mà chảy xuống, cả người đỏ bừng.

Khi xem truyện tranh, Bạch Nhung từng cảm thấy những hình vẽ trên đó có hơi quá đà, đặc biệt là kích cỡ. Nhưng đến khi chính mình trải nghiệm, Ứng Phi Trục đã dùng thực tế để chứng minh thực lực hùng hậu của y.

Hơn nữa...

Bạch Nhung hoàn toàn quên mất một chuyện, rồng với rắn vốn có nguồn gốc sâu xa, cho nên rồng cũng có hai...

Nói ra đúng là có thể viết thành một cuốn bi kịch.

Uống xong nước, Bạch Nhung không chịu để Ứng Phi Trục xoa bóp, cuộn người chui vào chăn, dùng cách vật lý để cách ly toàn bộ ánh mắt của y.

Ứng Phi Trục tắt đèn, cũng lên giường, nằm nghiêng bên cạnh Bạch Nhung, thấp giọng xin lỗi: "Tôi sai rồi."

Sau khi uống nước nấu từ quả dâu rừng, cơn đau nhức trên người đã giảm đi rất nhiều, ngay cả giọng nói của Bạch Nhung cũng đã trở lại bình thường. Cậu đẩy y một cái: "Em không tin."

Rõ ràng cậu vẫn luôn bảo y dừng lại, đối phương miệng thì đồng ý, hành động lại hoàn toàn trái ngược.

Quả nhiên, những lời y từng mắng Long Phú Tu hoàn toàn có thể áp lên người chính t.

Bạch Nhung đưa tay đẩy Ứng Phi Trục nhưng không có bao nhiêu sức lực. Không những không làm y nhúc nhích, ngược lại còn bị y kéo trọn vào lòng.

Ứng Phi Trục hôn nhẹ khóe môi cậu, xoay người cậu, để cậu đối mặt với mình, hận không thể giơ tay thề thốt: "Lần sau sẽ không như vậy nữa."

Bạch Nhung thử nói: "Vậy anh thề với Thiên Đạo đi?"

Sắc mặt Ứng Phi Trục hơi đổi: "Không ổn đâu. Bây giờ Thiên Đạo cũng không còn được mấy ngày, đừng quấy rầy ông ta."

"..." Lần này Bạch Nhung thật sự dùng sức đẩy y: "Đồ lừa đảo."

Cậu mắng rất nhỏ, rõ ràng là lời mắng người nhưng rơi vào tai Ứng Phi Trục lại chẳng đau chẳng ngứa.

Ứng Phi Trục khẽ cười, tiếng cười lăn qua cổ họng, mang theo hơi thở trầm thấp, nhẹ nhàng nổ tung bên tai Bạch Nhung.

Y nắm tay Bạch Nhung, mười ngón đan vào nhau, đưa lên môi hôn lấy hôn để: "Cảm nhận thử xem, linh khí trong cơ thể em có phải đã tăng lên không."

Bạch Nhung lập tức quên mất chuyện lên án, nhắm mắt lại nghiêm túc cảm nhận. Thật ra không cần cảm nhận kỹ, linh khí trong người cậu đã tăng lên quá rõ ràng.

Chỉ là trước đó Bạch Nhung không để ý, vừa tỉnh dậy đã nhận điện thoại của Cốc Ly Sơn, không có tinh thần phân tâm kiểm tra.

Không trách trong thần thoại quái dị cổ đại, nhiều yêu quái lại theo đuổi song tu đến vậy. Cách nằm yên cũng có thể tăng linh lực này đúng là đơn giản nhất, không cần xem thiên phú.

Bạch Nhung xoay người, nằm thẳng trên giường.

Tất cả cửa sổ đều được Ứng Phi Trục mở hé, ánh nắng ấm buổi sáng xuyên qua kính, bị khung cửa chia cắt, nghiêng nghiêng chiếu xuống sàn nhà.

Bạch Nhung ngáp một cái, mềm mại hỏi: "Ứng tiên sinh tìm được Đào Ngột chưa?"

Cậu chưa biết chuyện này đã giải quyết xong hay chưa.

Dù sao Ứng Phi Trục vừa về đã bắt gặp cậu đang xem loại truyện tranh đó, sau đó không hiểu sao bầu không khí đến, hai người cứ thế lăn lên giường.

Đến khi tỉnh lại lần nữa, đã là mười giờ sáng ngày hôm sau.

"Chưa, có lẽ cần em cùng đi." Ứng Phi Trục đáp.

Đương nhiên Bạch Nhung không từ chối: "Được, khi nào đi?"

Ứng Phi Trục đè cậu lại, không cho tiểu yêu quái hận không thể lập tức xuống giường đi giải quyết công việc, bật cười: "Không phải bây giờ, nghỉ ngơi trước đã."

"Được thôi." Bạch Nhung sờ sờ bụng.

"Đói à?"

"Ừm."

"Nhục Thu vừa gửi đồ ăn tới, tôi mang lên phòng nhé?"

Bạch Nhung nghĩ một lúc, lắc đầu: "Thôi, xuống dưới ăn đi."

Ánh xuân màu vàng nhạt xuyên qua cành hòe chiếu vào, làm sáng bức tranh trang trí trên tường.

Bạch Nhung bị Ứng Phi Trục bế ngang đưa vào phòng tắm, lúc đi ra, trên cổ đã có thêm dấu hôn mới, đỏ mặt bước ra ngoài.

Trước Tiếp