Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 7

Trước Tiếp

Mãi đến khi rời đi rồi, Bạch Nhung mới chợt nhớ ra mình quên mất chưa nói với Phương Bác Thâm chuyện vô tình nghe được ở góc tường. Nhưng nghĩ kỹ lại, dù có muốn nói, cậu cũng không biết nên mở lời thế nào.

Nói ra thì cứ như đang đi mách lẻo với phụ huynh vậy.

Bạch Nhung thầm nghĩ.

Bạch Nhung ôm hợp đồng đi được mấy bước, bỗng đâm sầm vào vai một người. Cậu vội vàng kiểm tra lại hợp đồng với cây bút máy trong tay, tiện thể chủ động xin lỗi trước: "Xin lỗi."

Cậu nghiêng người đứng vững, không chú ý đến diện mạo đối phương.

"Không sao." Người kia đưa tay xoa xoa vai mình, nhíu mày một cái rồi nhanh chóng ép xuống cảm xúc không vui.

Nhưng Bạch Nhung vẫn để ý được khoảnh khắc sắc mặt đối phương trầm xuống. Giây tiếp theo, người kia lại nở nụ cười, nói với cậu: "Chào người anh em, tôi muốn hỏi thăm cậu một chút tin tức."

Giọng nói sao cứ quen quen...

Chẳng phải chính là người đại diện vừa nãy lén lút nói chuyện cùng Mạnh Thiên Gia sao?!

"Ai...?" Bạch Nhung cảnh giác lùi lại một bước: "Chúng tôi là nhân viên đoàn phim, đều đã ký thỏa thuận bảo mật, chuyện trong đoàn không thể tiết lộ."

Không ngờ đối phương chỉ gật đầu: "Tôi biết."

Gã lấy ví tiền ra: "Chỉ là nhờ cậu giúp chút việc nhỏ, chuyện này tôi sẽ không nói ra ngoài."

Nụ cười lễ phép trên mặt Bạch Nhung hoàn toàn biến mất.

Đối phương vừa nói vừa rút ra một xấp tiền, hoàn toàn không chú ý tới biểu cảm của Bạch Nhung: "Cậu biết diễn viên mới đóng vai Chử Bạch là ai không?"

Bạch Nhung không nhận tiền, chỉ hỏi ngược lại: "Các người muốn làm gì?"

Có lẽ hai chữ "các người" chọc trúng điểm nhạy cảm nào đó, đối phương đột ngột ngẩng đầu lên, lúc này mới để ý đến gương mặt trông không giống nhân viên hậu trường của Bạch Nhung.

"Cậu là nhân viên công tác?"

Bạch Nhung liếc nhìn thẻ công tác còn treo trên cổ mình: "Đúng vậy."

Người kia cau mày, ánh mắt không mấy thiện cảm đánh giá Bạch Nhung, sau đó nhìn thấy bản hợp đồng trong tay cậu.

Bạch Nhung không muốn gây thêm chuyện, xoay người định rời đi.

Con đường này không hẹp, hai người va vào nhau thì mỗi bên đều có một nửa trách nhiệm. Cậu đã xin lỗi nhưng đối phương lại mang thái độ cao cao tại thượng, hoàn toàn không có ý xin lỗi lại.

Bạch Nhung vừa xoay người, đối phương đã đuổi theo không buông, đưa tay định giật lấy hợp đồng trong ngực cậu.

"???"

Bạch Nhung lập tức đẩy gã ra: "Anh làm gì cái vậy?"

Sức lực của Bạch Nhung hoàn toàn không tương xứng với vẻ ngoài của cậu. Dù chưa đến mức "nhổ núi dời non" nhưng cũng đủ để từ nhỏ đến lớn, cậu chưa từng chịu phải bạo lực nghiêm trọng nào. Vì những kẻ từng chặn cậu trong hẻm nhỏ cộng lại cũng không đánh lại mình cậu.

Người đại diện của Mạnh Thiên Gia vẫn chăm chăm nhìn hợp đồng trong tay Bạch Nhung: "Cậu là diễn viên mới đóng Chử Bạch?"

Bạch Nhung sững người, cúi đầu nhìn hợp đồng trong tay mình, lúc này mới phát hiện mình đang cầm hai bản hợp đồng.

Ngoài bản hợp đồng nghệ sĩ ban đầu đang thảo luận, còn có một bản khác là hợp đồng do Phương Bác Thâm ký, xác nhận cậu tham diễn vai Chử Bạch. Lúc rời phòng nghỉ quá hoảng loạn, cậu hoàn toàn không để ý hợp đồng nhiều thêm một bản, cứ thế ôm đi.

Bạch Nhung theo bản năng không thích người đại diện của Mạnh Thiên Gia, nhưng cậu quy sự khó chịu này cho vai Chử Bạch.

Dù vai diễn này là Phương Bác Thâm chỉ định cho mình nhưng đứng từ góc độ của Mạnh Thiên Gia, có lẽ trông chẳng khác gì cậu cướp mất nhân vật của đối phương.

Bạch Nhung nói: "Có vài chuyện, anh có thể tìm đạo diễn Phương để nói."

Tìm cậu nói cũng vô dụng thôi.

Ngay từ đầu cậu đã từng nói không muốn diễn Chử Bạch, kết quả lại bị Phương Bác Thâm nói liên tục đến mức không phản bác nổi.

Thấy người đại diện của Mạnh Thiên Gia không có phản ứng, Bạch Nhung xoay người bỏ chạy.

Đến khi chạy tới một chỗ tương đối an toàn, Thi Hoài không biết từ đâu xuất hiện hỏi: "Cậu chạy cái gì thế? Không nóng à?"

Nói xong, hắn kéo Bạch Nhung tới tàng cây bên cạnh, còn đưa cho cậu một chai nước.

Bạch Nhung tu ừng ực hơn nửa chai, sau đó mới kể lại cho Thi Hoài: "Em vừa gặp người đại diện của Mạnh Thiên Gia. Anh ta hỏi ai là diễn viên mới thay Mạnh Thiên Gia đóng Chử Bạch, em không nói, anh ta còn định nhét tiền cho em."

"Đây chẳng phải là hối lộ sao?"

"Đúng vậy, sao anh ta lại xấu xa như thế chứ?! Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, em coi như mất việc rồi!"

"Báo cảnh sát!"

Đại não Bạch Nhung lập tức đứng hình: "Có thể báo cảnh sát sao?"

Thi Hoài tỏ vẻ hiển nhiên: "Tất nhiên rồi. Đoàn phim chúng ta chỗ nào cũng có camera giám sát, toàn bộ đều là thiết bị công nghệ cao có ghi âm. Báo cảnh sát ngay, quyền chủ động sẽ nằm trong tay chúng ta."

Bạch Nhung ngồi xổm xuống: "Nhưng vì sao bọn họ lại muốn tìm diễn viên mới của Chử Bạch? Hợp đồng đã ký, bọn họ lên mạng làm ầm ĩ cũng đâu có tác dụng."

"Cậu còn trẻ quá. Dù không lấy lại được vai diễn này, cậu ta vẫn có thể lợi dụng để xào một đợt nhiệt độ."

"Hả?"

"Không phải trước đó bọn họ đã mua hot search rồi sao? Bây giờ fan nhà cậu ta đều cho rằng vai Chử Bạch là của "anh nhà mình". Nếu lúc này Mạnh Thiên Gia lên Weibo nói gì đó, người đại diện lại phối hợp với fan cùng mấy tài khoản marketing thao tác dẫn đường, hoàn toàn có thể nói thành cậu cướp tài nguyên của cậu ta đó."

Bạch Nhung không hiểu ra sao: "Ghê thật... Vậy chẳng phải em thành kẻ hại người sao?"

Thi Hoài nhìn cậu với ánh mắt đầy thương cảm: "Đúng đấy."

Bạch Nhung rối rắm nhìn hai bản hợp đồng trong tay, động tác này cũng khiến Thi Hoài chú ý tới.

"Đạo diễn Phương muốn ký hợp đồng với cậu à?"

"Vâng." Bạch Nhung nhỏ giọng đáp: "Ứng tổng bảo em về suy nghĩ kỹ."

"Hả???" Thi Hoài lộ ra vẻ mặt như vừa gặp quỷ: "Ứng tổng cũng có mặt sao?"

"Có."

Thi Hoài nghiêm mặt nói: "Nhóc Nhung à, nghe anh nói này. Nếu là lời này do Ứng tổng nói ra, vậy nhất định là đang uy h**p cậu phải ký đó."

Bạch Nhung đang đau đầu vì hợp đồng: !?

"Không thể nào... Em thấy Ứng tổng là người khá tốt mà."

Thi Hoài đứng hình.

Thi Hoài chấn động.

"Bảo à! Cậu tuyệt đối đừng tin loại đại yêu quái... đại tư bản chủ nghĩa đó! Bọn họ tuyệt đối không phải người tốt đâu!"

Bạch Nhung cố gắng hồi tưởng nhưng thế nào cũng không thể liên hệ hai chữ "uy h**p" với Ứng Phi Trục.

"Em thấy không giống lắm." Cậu thành thật nói.

Thi Hoài gấp đến mức muốn vò đầu bứt tai: "Anh nói thật đấy! Trước đây có nhân viên nhỏ châm trà cho Ứng tổng, hình như rót trà không đúng, Ứng tổng trực tiếp nhốt người ta lại luôn!"

Bạch Nhung sợ đến mức "ực" một tiếng, nuốt trọn viên kẹo sữa còn đang ăn dở.

"Không, không thể nào?" Cậu hoảng hốt nói: "Như vậy là phạm pháp mà."

Thi Hoài rụt cổ lại: "Có thể chỉ là tin đồn thôi. Tóm lại, Nhung bảo, cậu cứ cẩn thận với Ứng tổng là được."

Sắc mặt Bạch Nhung dần nghiêm túc: "Vâng! Em biết rồi!"

Sau khi Thi Hoài rời đi, Bạch Nhung nhìn hai bản hợp đồng kia, càng thấy đau đầu hơn. Nếu từ chối cả hai bản hợp đồng này, vậy công việc ở Sơn Hải e là cũng không giữ được.

Haizzz...

Bạch Nhung đặt hợp đồng sang bên, thở dài mệt mỏi.

Muốn về phòng ôm đuôi ngủ quá.

Làm người lớn thật khó.

Buổi tối bảy giờ, Bạch Nhung tan làm đúng giờ, trở về khu chung cư. Trên đường về, cậu lại thấy một chiếc siêu xe đậu trước cổng đoàn phim.

Bạch Nhung vốn định tránh xa một chút đi vòng qua để khỏi vô tình quẹt trầy sơn xe. Cậu đẩy chiếc xe điện nhỏ chạy chầm chậm, vừa đi ngang qua siêu xe thì cửa kính ghế lái đột nhiên hạ xuống.

Sau đó, Bạch Nhung nhìn thấy Ứng Phi Trục: "Ứng tổng!"

Cậu chợt nhớ tới những lời Thi Hoài nói, lại nhìn Ứng Phi Trụ, thế nào cũng không thể gán chữ "uy h**p" cho người này. Tất nhiên ở một vài thời điểm nào đó, Ứng tổng đúng là có chút giống dân xã hội đen.

Bạch Nhung lặng lẽ phun tào trong lòng.

Ứng Phi Trục nhìn tiểu yêu quái đứng chờ nửa ngày, nhíu mày: "Lại đây."

"Hả... Tôi sao?" Bạch Nhung chỉ vào mình.

Ứng Phi Trục gõ gõ cửa kính: "Đúng, lại đây."

Bạch Nhung đẩy xe điện nhỏ vào lề đường cho chắc chắn, đội mũ bảo hiểm màu vàng, chạy chậm sang. Đến gần xe, cậu dừng lại, đưa tay chỉnh lại mũ: "Ứng tổng có việc gì dặn dò sao?"

"Lên xe." Ứng Phi Trục nói: "Tôi đưa cậu đi ăn."

"...Hả? Tôi sao?"

Ứng Phi Trục kiên nhẫn lặp lại: "Đúng."

Bạch Nhung hoàn toàn không hiểu nổi tình huống đang phát triển theo hướng nào, liếc nhìn khu chung cư không xa: "Tôi ở ngay gần đây."

"Lên xe." Lần này ngữ khí của y rõ ràng nặng hơn.

Bạch Nhung không dám viện cớ nữa, chỉ có thể lề mề cầm hợp đồng đặt trên xe điện, mở cửa hàng ghế sau định lên xe.

"Ngồi phía trước." Ứng Phi Trục nhướng mày: "Tôi là tài xế à?"

Bạch Nhung đỏ mặt nghẹn lời, vội vàng đổi hướng, ngồi vào ghế phụ.

Xe từ từ khởi động chạy về hướng ngoài phim trường.

Bạch Nhung nhìn cảnh vật bên ngoài lùi dần, mờ mịt hỏi: "Chúng ta không ăn ở phim trường sao?"

"Vào thành phố A ăn." Ứng Phi Trục đáp.

Phim trường cách thành phố A tận năm mươi cây số, lại không có tàu cao tốc. Nếu đi tàu điện ngầm rồi chuyển xe buýt ngoại ô, vậy càng mất nhiều thời gian.

Bạch Nhung cảm thấy ăn xong bữa này, chắc mình khỏi cần ngủ, phải chạy suốt đêm về lại phim trường.

Ứng Phi Trục đạp phanh, xe chậm rãi dừng trước đèn đỏ.

Bạch Nhung đang ngẩn người, không để ý động tác của y.

"Đỡ lấy."

Bạch Nhung giơ tay bắt lấy theo phản xạ, nhìn kỹ mới phát hiện là mấy gói hạt khô. Giống như kẹo sữa Thi Hoài cho trước đó, trên bao bì không có nhãn hiệu, chỉ in một hình chiếc lá màu vàng kỳ lạ.

Đây là... Ứng Phi Trục cho cậu?

Ứng Phi Trục thu hết mọi cử động nhỏ của Bạch Nhung vào mắt, khóe môi khẽ cong lên. Đèn xanh sáng, y mới thong thả đạp ga.

"Yên tâm." Y nói: "Ngày mai không quay phim."

Bạch Nhung ôm gói hạt trong tay, bất ngờ trước kỳ nghỉ đột ngột: "Thật sự được nghỉ sao?"

Thấy Bạch Nhung vui như vậy, nụ cười trên mặt Ứng Phi Trục cũng rõ ràng hơn: "Trong nhóm công việc chắc cũng sắp có thông báo rồi, tự xem đi."

Vừa dứt lời, điện thoại của Bạch Nhung rung lên báo tin nhắn. Cậu mở nhóm WeChat công việc, đúng là thông báo nghỉ ngày mai do Thi Hoài gửi, cơ mà lý do ghi bên trên lại là ngày mai mưa to.

Kỳ lạ thật.

Bạch Nhung có thói quen xem dự báo thời tiết. Cuối tháng sáu đầu tháng bảy vốn liên tục nắng ráo hơn nửa tháng, thỉnh thoảng có mưa cũng chỉ nửa tiếng là tạnh, rất hiếm khi mưa lớn đến mức ảnh hưởng quay phim.

Huống chi...

Bạch Nhung ngẩng đầu nhìn trời.

Đêm đã phủ xuống, trăng sáng treo cao giữa mây, không giống sắp mưa chút nào.

Trước Tiếp