Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cuối tháng ba, gió vẫn còn hơi lạnh. Gió lướt qua sân, lay động cành lá cây Nếu Mộc, ánh nắng bị cắt thành những mảng sáng vụn vỡ.
Lâm Tang nói: "Mấy ngày nay Cùng Kỳ cũng nên tỉnh rồi, có thể đã đi tìm Đào Ngột."
Minh Lộ ngồi bên lan can kính tầng hai, nhìn Nếu Mộc đang yên tĩnh ngủ say trong sân, mở miệng: "Nhưng chúng ta đâu biết Đào Ngột ở đâu, tìm thế nào?"
Lâm Văn Ngọc: "Tên đó chưa hoàn toàn hồi phục, đánh không lại Đào Ngột bị oán khí thao túng."
Oán khí chiếm lĩnh thân thể Đào Ngột, tự nhiên cũng kế thừa năng lực của hắn. Nếu lại hấp thu thêm oán khí xung quanh, thứ nó có được sẽ là thực lực toàn thịnh của Đào Ngột.
Với thực lực hiện tại của Cùng Kỳ, tuyệt đối không phải đối thủ.
Minh Lộ hoảng sợ hỏi: "Vậy cậu ta sẽ không lại chết nữa chứ? Chúng ta vừa mới cứu cậu ta về mà."
Ứng Phi Trục: "Câm miệng."
Lâm Tang là người bình tĩnh nhất. Hắn cúi đầu, nửa gương mặt chìm trong mái tóc rối hơi dài. Khi ngẩng đầu lên, hắn nói: "Vết thương trước đó của Cùng Kỳ hẳn là do Đào Ngột gây ra. Giờ cậu ta đã khôi phục ý thức, sẽ không ngu ngốc đi chịu chết đâu. Sau khi bị thương, cậu ta nhất định sẽ quay về hang động dưỡng thương."
Ứng Phi Trục lập tức hiểu ý. Y đứng dậy, dứt khoát nói: "Cậu ta được phát hiện gần núi cạnh vườn thú hoang dã thành phố C, tôi đến đó tìm."
Nói xong, y nắm lấy cổ tay trắng mịn của Bạch Nhung: "Em cũng đi."
"Được." Bạch Nhung gật đầu: "Vậy bây giờ em đặt vé máy bay nhé?"
"Không cần."
Bạch Nhung: ?
Không mua vé máy bay thì đi kiểu gì?
Khoảng cách giữa thành phố A và thành phố C gần như Bắc Nam kéo dài, chẳng lẽ còn có phương tiện nào nhanh hơn máy bay sao?
Rất nhanh sau đó, Bạch Nhung đã có câu trả lời.
Đáp án là dùng nguyên hình của Ứng Phi Trục, trực tiếp bay qua.
Còn cậu chỉ cần mặc đồ chắc chắn một chút, ngồi thẳng trên đầu của ứng long, để Ứng Phi Trục chở theo bay suốt chặng đường.
Trên tầng mây cao, Bạch Nhung cứng đờ người dựa sát vào long giác vẫn còn mở rộng phía sau lưng Ứng Phi Trục, sợ đụng phải máy bay nào đó bay ngang qua.
Lỡ như bị hành khách trên máy bay chụp được, e rằng chưa cần đến ngày hôm sau, cậu đã có thể thấy tên mình nằm chình ình trên hotsearch.
Tiêu đề cậu cũng nghĩ sẵn rồi, gọi là thanh niên thần bí cưỡi rồng bay lượn giữa trời.
Quê đến tận cùng, mà quê đến tận cùng lại thành mốt.
Cuối tháng ba, phía Nam đã vào xuân nhưng phía Bắc thỉnh thoảng vẫn còn tuyết rơi.
Lúc hoàng hôn, núi rừng yên tĩnh, ánh chiều tà chìm dần. Mặt đất phủ một lớp tuyết dày chưa tan, giẫm một bước là lún sâu, in rõ dấu chân.
Bạch Nhung bước trên nền tuyết, tầm mắt chỉ toàn hai màu đen trắng.
"Chúng ta thật sự có thể tìm được Cùng Kỳ ở đây sao?" Bạch Nhung chỉ cảm thấy ngọn núi này tĩnh lặng đến mức không hề có sinh khí, ngay cả bản thân cậu cũng thấy lạnh sống lưng.
Ứng Phi Trục: "Cậu ta sẽ quay về, trước tiên tìm được hang ổ của cậu ta đã."
Bạch Nhung run run phủi tuyết vừa rơi xuống từ ngọn cây, quay đầu nhìn Ứng Phi Trục: "Chờ cậu ta trong hang sao?"
Ứng Phi Trục vòng tay qua eo Bạch Nhung, kéo cậu sát lại gần mình.
Ngay khoảnh khắc Bạch Nhung bổ nhào vào người y, chỗ cậu vừa đứng lại có một mảng tuyết lớn rơi xuống.
"Không phải chờ cậu ta." Ứng Phi Trục nói: "Tranh thủ lúc câu ta chưa về, đào sạch đồ bên trong trước."
Bạch Nhung vừa vỗ ngực vì may mắn không bị tuyết đập trúng, nghe xong câu này liền sững sờ tại chỗ.
"Hả?" Cậu tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại lần nữa.
Ngữ khí của Ứng Phi Trục mang theo chút hưng phấn: "Cùng Kỳ chắc chắn tích trữ không ít đồ tốt. Nhân lúc cậu ta chưa về, chúng ta đào luôn hang của cậu ta."
Bạch Nhung há miệng muốn nói gì đó, lại cảm thấy như bị mất tiếng, cuối cùng chỉ thốt ra được một chuỗi dấu ba chấm trong đầu.
Bạch Nhung: "..."
Ứng Phi Trục hứng chí bừng bừng nắm tay Bạch Nhung, men theo con đường nhỏ lên núi mò mẫm đi tiếp.
Không biết đã đi bao lâu, Bạch Nhung liên tục th* d*c, Ứng Phi Trục đi phía trước đột nhiên dừng lại.
Bạch Nhung cũng dừng theo, điều hòa lại nhịp thở, chậm rãi hỏi: "Tới rồi sao?"
Ứng Phi Trục buông tay cậu ra, quay lưng lại, nửa ngồi xổm xuống: "Lên đi, tôi cõng em."
Bạch Nhung lùi lại một bước: "Em, em tự đi được."
Ứng Phi Trục không cho cậu cơ hội từ chối. Thấy cậu không chịu leo lên, y trực tiếp xoay người bế cả người cậu lên. Cơ bắp toàn thân y siết chặt, bắp tay nổi rõ từng đường gân xanh.
Bạch Nhung chỉ thấy trời đất đảo lộn, sau đó cậu đã ngồi trên vai Ứng Phi Trục.
"Bám chắc." Ứng Phi Trục dùng một tay giữ chân cậu, xác nhận cậu ngồi vững mới tiếp tục đi về phía trước.
Bạch Nhung sợ đến mức suýt ngửa người ngã ra sau, may mà phản xạ nhanh, kịp ôm lấy đầu Ứng Phi Trục.
"Nhất định phải làm vậy sao?" Giọng cậu run run.
Góc độ này, cậu chỉ từng thấy hồi tiểu học. Khi bạn học tan trường được bố bế ngồi trên vai, vừa ra khỏi cổng trường đã bị mẹ mắng vì trẻ con ngồi không vững rất dễ bị ngã.
Bạch Nhung từng rất ngưỡng mộ, ngưỡng mộ những tình thân mà cậu chưa từng có, sau này cậu cũng dần buông bỏ.
Tuy không gặp cha mẹ ruột nhưng cậu may mắn được vào một viện phúc lợi không tệ, còn gặp được cô viện trưởng với những người thật lòng đối xử tốt với bọn trẻ.
Nhưng Bạch Nhung tuyệt đối không ngờ rằng, mười mấy năm sau, cậu lại ngồi trên vai bạn trai mình để đi đường.
Ứng Phi Trục vỗ nhẹ vào chân cậu: "Muốn tìm được hang của cậu ta trước khi cậu ta quay về vẫn phải đi khá xa, cách này tiện hơn."
Bạch Nhung dần ổn định hơi thở, tìm được thăng bằng, dùng lực ở eo, không cần bám cũng có thể ngồi vững.
Phải thừa nhận, ngồi trên vai bạn trai, tầm nhìn quả thật rất tốt, phong cảnh xa xa đều thu vào mắt.
Cậu thấy một con thỏ rừng xám trắng ló đầu khỏi tuyết, tò mò nhìn hai người. Ngoài thỏ, còn có cả hươu bào nhảy nhót chạy tới, vì mải nhìn cậu mà suýt nữa đâm sầm vào cây.
Không biết đi bao lâu, cuối cùng Bạch Nhung cũng nghe được một câu: "Tới rồi."
Ngay khi lời vừa dứt, cậu cảm giác như xuyên qua một tầng màng trong suốt, lực cản mờ nhạt, rất giống lần trước ở chân núi Bắc Trạch.
Bước qua tầng chắn, cảnh vật xung quanh lập tức thay đổi.
Không còn tuyết trắng xóa, bốn phía tràn ngập sắc xanh đầy sức sống như mùa xuân. Những cây cổ thụ ở đây ít nhất cũng vài trăm năm tuổi, thân cây phải hai người ôm mới xuể.
"Là nơi này sao?" Bạch Nhung hơi ngạc nhiên.
"Ừ." Ứng Phi Trục tiếp tục đưa cậu đi vào trong.
Nhìn những cây cổ thụ cao lớn um tùm, Bạch Nhung tò mò hỏi: "Mấy cây này đều từ rất lâu rồi à?"
Ứng Phi Trục: "Khoảng bốn năm trăm năm trước. Khi đó Cùng Kỳ tìm một hang núi ở đây để tu dưỡng. Vốn nơi này cũng là một phần của ngọn núi, sau đó bị cậu ta dùng pháp thuật biến thành một tiểu thế giới."
Ứng Phi Trục dừng lại trước một hang động.
Hang này nằm ở vị trí khá cao, yêu quái bình thường chưa chắc đã lên được.
Ứng Phi Trục dứt khoát hóa về nguyên hình, cắn cổ áo Bạch Nhung nhẹ nhàng hất lên, ném cậu l*n đ*nh đầu mình, khiến cậu choáng váng một hồi.
Đến khi hoàn hồn, Bạch Nhung đã ngồi trong hang. Bốn phía chất đầy châu báu, kim khí, có những thạch khí xám xịt, phù chú các loại, trông còn cổ hơn cả đám cổ thụ ngoài kia.
Ứng Phi Trục vẫn giữ hình rồng, dùng móng vuốt bới bới mấy thứ đó, tìm kiếm rất kỹ, trông còn khá kén chọn. Y nhặt lên một chuỗi vòng tay ngọc thạch, chỉ nhìn màu sắc cũng biết giá trị không nhỏ.
Ứng Phi Trục xoay người, kéo tay Bạch Nhung, đeo vòng vào cổ tay cậu.
Bạch Nhung lập tức cảm thấy cổ tay nặng trĩu.
Không phải vòng có vấn đề, mà là cậu cảm thấy lấy đồ của Cùng Kỳ không ổn lắm.
Bạch Nhung lặng lẽ tháo vòng ra, ngẩng đầu nhìn lên đầu rồng.
Nhìn... không thấy gì cả.
Trong hang quá tối, mà Ứng Phi Trục lại toàn thân đen nhánh. Dù lớp vảy bóng loáng sắc bén dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ vô cùng nhưng trong hang tối om, Bạch Nhung đến cả mắt y ở đâu cũng không tìm ra.
Cậu im lặng một lúc, dứt khoát cúi xuống nhìn đống đồ rải rác dưới đất: "Cùng Kỳ quay về sẽ không tức giận chứ?"
Ứng Phi Trục không hề dừng tay lấy một giây: "Cậu ta đánh không lại tôi."
Đúng là trong thế giới yêu quái, mạnh được yếu thua. Nhưng Bạch Nhung từ nhỏ đã học đạo đức loài người, kiểu như "không hỏi mà lấy là ăn trộm" nên cậu thật sự không thể yên tâm cầm chiếc vòng này.
Ứng Phi Trục nhìn ra tâm tư của cậu, dứt khoát cầm lại vòng, tiện tay ném vào đống đồ dưới đất: "Thôi, cái này xấu. Lần sau về hang của tôi, chọn cái đẹp hơn."
Bạch Nhung đứng một lúc thấy hơi mệt, lại vừa bị quăng một phen choáng đầu, liền tìm tảng đá gần đó ngồi xuống. Cậu chống cằm, nhìn Ứng Phi Trục vui vẻ lắc lư cái đuôi rồng, khóe môi không tự chủ cong lên: "Hang của Ứng tiên sinh cũng có nhiều đồ lắm sao?"
"Ừ." Ứng Phi Trục nói xong, dừng một chút, bổ sung: "Vốn có nhiều hơn nhưng lần trước bị Long Phú Tu đào mất một ít."
Bạch Nhung chấn động: "Hở?"
Cậu cứ tưởng theo tính cách của Ứng Phi Trục, chỉ có y đi đào hang người khác, chứ làm gì có ai đào được hang của y.
Ứng Phi Trục không tình nguyện nói: "Cậu ta nhân lúc tôi ra ngoài làm việc, lén mò vào hang tôi. Đến khi tôi về, đồ đã mất một nửa."
Bạch Nhung hỏi: "Anh đi làm chuyện gì?"
"..." Ứng Phi Trục im lặng.
Bạch Nhung nheo mắt, thử hỏi: "Không phải anh đi đào hang của Tì Hưu đấy chứ?"
Ứng Phi Trục vẫn im lặng, cả người toát ra vẻ chột dạ.
Đoán trúng rồi.
Lần này đến lượt Bạch Nhung câm nín.
Cậu đã nói mà! Sao Ứng Phi Trục có thể chịu thiệt được, hóa ra là bị ăn miếng trả miếng!
Y đi đào hang Tì Hưu, Tì Hưu nhân cơ hội quay lại đào hang y!
Ứng Phi Trục không cam lòng lẩm bẩm: "Nhưng đồ của tôi vẫn nhiều hơn!"
Sớm biết vậy y đã không đi, hang Tì Hưu toàn mấy thứ phát sáng vàng chóe, th* t*c đến không chịu nổi.
Bạch Nhung khẽ ho vài tiếng, bóp chặt lòng bàn tay, sợ mình không nhịn được mà cười thành tiếng. Bảo sao Ứng Phi Trục với Long Phú Tu cứ gặp nhau là đánh.
Một trận cuồng phong cuốn theo đá vụn trên mặt đất, bên ngoài hang vang lên tiếng gầm giận dữ.
Ứng Phi Trục nhanh chóng đá hết mấy món đồ đã chọn vào không gian tùy thân, sau đó như không có chuyện gì xảy ra, biến về hình người.
"Đi thôi, Cùng Kỳ về rồi."
Nghe tiếng gầm kia, Bạch Nhung cảm thấy Cùng Kỳ đã bị tức đến không nhẹ. Cậu theo Ứng Phi Trục bước ra khỏi hang, vừa ra ngoài đã đối diện với một cái đầu hổ khổng lồ.
Cùng Kỳ giống một con mèo lớn bực bội cào đất, tung lên từng đợt bụi cùng thảm cỏ.
Thấy Ứng Phi Trục xuất hiện, Cùng Kỳ vỗ cánh. Cuồng phong càng mạnh, giọng hắn vang vọng khắp hang: "Ứng Phi Trục, tên trộm nhà cậu lại tới trộm đồ của tôi!!!"