Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Rắc" một tiếng, chiếc điện thoại trong tay y trực tiếp bị bóp méo.
Bạch Nhung hoảng hốt, vội vàng kéo tay Ứng Phi Trục xem có bị thương không: "Anh bình tĩnh chút đi. Dù sao chúng ta đã ở bên nhau rồi, người khác nói gì cũng không quan trọng."
Ứng Phi Trục nghiến răng" "Cái gì gọi là khả năng em với Phương Đông Thanh ở bên nhau còn cao hơn khả năng ở bên tôi ấy hả?"
"Vì bọn họ không hiểu anh." Bạch Nhung đáp.
Ứng Phi Trục tiện tay hủy luôn mảnh vỡ điện thoại trên đất, xoay người móc ra một cái mới: "Không được, tôi nhất định phải để bọn họ thừa nhận."
"..."
Khóe miệng Bạch Nhung giật giật, bất lực đứng dậy: "Anh tự xử đi, em đi quay phim."
Cậu nói đi là đi, để lại phòng nghỉ cho Ứng Phi Trục toàn quyền phát huy.
Ứng Phi Trục lắp sim vào điện thoại mới, khởi động máy, vào cửa hàng ứng dụng tải Weibo, đăng nhập tài khoản chính thức của Sơn Hải.
Thất bại.
Y nóng ruột gọi thẳng cho bộ phận truyền thông đòi mật khẩu.
Đầu dây bên kia kêu trời than đất, cầu xin cho họ con đường sống.
Cãi nhau nửa ngày vẫn không lấy được mật khẩu, Ứng Phi Trục dứt khoát tự tạo một tài khoản Weibo mới, trực tiếp lao vào chiến trường.
- Cảm giác Bạch Nhung với Phương Đông Thanh ở bên nhau có khả năng cao hơn.
- Trả lời: @Phương Đông Thanh, cậu biết chưa?
- Bạch Nhung chắc không thích kiểu như ông chủ Sơn Hải đâu.
- Trả lời: Anh ta nói bên tai cậu à?
- Nếu hai người đó ở bên nhau, tôi livestream chồng cây chuối ăn c*t.
- Trả lời: Chuẩn bị livestream đi.
...
Ứng Phi Trục trả lời từng cái một, còn chưa xuống đến đáy, thông báo hậu trường đã hiện lên không ngừng.
- Người này là ai vậy?
- Sơn Hải Entertainment - Ứng Phi Trục??? Đây thật sự là ông chủ Sơn Hải à???
- Nhìn là biết không phải rồi. Trang chủ còn hiện nhắc nhở tạo tài khoản hơn mười phút trước, trăm phần trăm acc mới.
- Có người ké nhiệt độ thôi.
- Tin acc này là ông chủ Sơn Hải còn không bằng tin tôi là Tần Thủy Hoàng.
Ứng Phi Trục không để ý, tiếp tục lướt xuống.
- Người này nhập vai phú hào hơi sâu rồi đó.
- Nếu anh thật là ông chủ Sơn Hải, vậy chụp một tấm ảnh của Bạch Nhung đăng lên làm chứng đi.
Ngón tay Ứng Phi Trục dừng lại một chút, gõ chữ.
- Muốn xem Bạch Nhung? Không có khả năng.
- Ngay cả cái chứng minh đó cũng không lấy ra được, chắc chắn là giả. @Sơn Hải Entertaiment mau báo cảnh sát đi, có người giả mạo ông chủ của mấy người này!
- Cái này có chứng minh được không? [Hình ảnh x1]
Có người tò mò mở ảnh ra, ngay sau đó chết lặng tại chỗ. Trong ảnh không phải Bạch Nhung mà là Phương Đông Thanh đang nói chuyện với Canh Đông, góc trái dưới còn có thời gian.
Đăng xong ảnh, Ứng Phi Trục lập tức đi tìm trợ lý công ty, yêu cầu trong thời gian nhanh nhất làm cho mình dấu chứng thực Weibo.
Trợ lý đang một mình xử lý toàn bộ công việc vì ông chủ không ở công ty: "..." Phiền chết đi được!
Chưa tới nửa tiếng, ngày càng nhiều cư dân mạng kéo tới Weibo mới của Ứng Phi Trục ăn dưa, phân tích tính chân thật của tấm ảnh.
Ý kiến mỗi người mỗi khác.
Có người nói ảnh là thật, y có thể thật sự là ông chủ Sơn Hải.
Có người nói ảnh nhìn là biết mua ảnh gốc về tự P, thời gian mở app chỉnh ảnh là sửa được.
Cũng có người nói ảnh có thể là thật nhưng không chứng minh được chủ acc là ông chủ, vì nhân viên đoàn phim nào cũng chụp được.
Đúng lúc tranh cãi kịch liệt, có người đột nhiên phát hiện ra điều gì đó.
- Hình như tôi thấy thứ gì rồi! Có phải cái acc này vừa có thêm dấu chứng thực V không?!
- Click vào xem, không dám tin. Đóng lại, click lại, hét lên, đúng là ông chủ Sơn Hải thật!
- Trời ơi, chứng thực này nhanh vậy sao?! Sao hồi tôi xin phải đợi lâu thế?
- Có thể người ta không chung một luồng xét duyệt với chúng ta...
- Vậy là làm sáng tỏ rồi đúng không? Bạch Nhung với Phương Đông Thanh không hẹn hò, xin lỗi vì đã mắng!
- Là fan Phương Đông Thanh, tôi mừng muốn khóc. Tốt quá!
- Là fan cp Thanh Dao, tôi cũng mừng muốn khóc!
- Mấy người đều cười, chỉ có fan Bạch Nhung là im lặng. Hahaha!
- Nhân lúc ít người hỏi một câu, vậy anh với Bạch Nhung thật sự ở bên nhau sao?
- Tôi cũng hỏi ké, cp Thanh Dao tôi đẩy có phải thật không?
- Hồ Hà Dương thật sự xấu tính, nhân phẩm có vấn đề sao?
- Tôi hỏi thêm nữa, lần trước *** làm trò lớn là thật hay bị cố ý bôi đen vì đắc tội đại lão?
...
Những câu hỏi phía sau, Ứng Phi Trục đều không trả lời.
Thấy cuối cùng mọi người cũng tin mình với Bạch Nhung đang ở bên nhau, cả người Ứng Phi Trục thoải mái hẳn ra, tâm trạng tốt đẹp cất điện thoại, cầm bình giữ nhiệt đựng cà phê đi tìm Bạch Nhung.
Lúc này, Bạch Nhung đang ở trong lều chắn gió, ngồi trên chiếc ghế gấp thấp chưa tới bắp chân, cùng Phương Đông Thanh đối diễn.
Trợ lý bên cạnh vừa xem Weibo vừa thỉnh thoảng báo cáo tình hình "cuộc chiến" cho hai người.
Phương Đông Thanh nhấc mí mắt, khóe môi vẫn giữ độ cong nhàn nhạt: "Cậu không quản hả?"
Bạch Nhung bị mấy bình luận đó nói đến hơi đỏ mặt nhưng vẫn bình tĩnh lật kịch bản: "Quản làm gì, dù sao sớm muộn gì cũng sẽ bị biết."
Phương Đông Thanh lắc đầu: "Hai người thật là. Thôi, đợi về rồi, cậu cứ qua nhà tôi chọn một món quà coi như chúc mừng."
"Cảm ơn."
Ứng Phi Trục sải bước tới, đặt cái bình xuống trước mặt Bạch Nhung, không khách sáo nhìn Phương Đông Thanh: "Sao cậu còn chưa đi quay phim?"
"..." Phương Đông Thanh thật sự muốn trợn trắng mắt: "Cảnh tiếp theo là cảnh đàn, đạo diễn đang phối hợp với diễn viên quần chúng."
Ứng Phi Trục cực kỳ khó chịu việc Phương Đông Thanh lại gần quá mức nhưng cũng không tiện nói gì: "Cảnh này diễn đúng tám trăm lần rồi, còn có gì mà nghiên cứu nữa."
Bạch Nhung cầm bút, thêm một câu vào phần tiểu truyện của nhân vật, không quên nhắc nhở người bên cạnh đang có chút đắc ý vênh váo: "Ứng tiên sinh."
Ứng Phi Trục lập tức đầu hàng: "Được được được, tôi không nói nữa."
Phương Đông Thanh vẫn không nhịn được. Thói quen dưỡng sinh nhiều năm cùng kỹ năng quản lý biểu cảm học được trong giới giải trí của hắn, vào khoảnh khắc này hoàn toàn sụp đổ.
Hắn cố gắng kiềm chế mà tránh ánh mắt muốn trợn trắng.
Nếu não yêu đương là bệnh, vậy Ứng Phi Trục chắc chắn phải đưa thẳng vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Bạch Nhung quay suốt một ngày, mãi đến khi trời tối mới c** đ* diễn, cùng Ứng Phi Trục đi về khách sạn.
Trường quay nằm ở một thị trấn nhỏ khá hẻo lánh, không có mấy tòa nhà cao tầng. Ban đêm, cả thị trấn thức tỉnh trong ánh đèn đường bật sáng.
Bạch Nhung bị Ứng Phi Trục nắm tay. Hôm nay cậu mặc một chiếc áo khoác dài, dựa vào bóng đêm che khuất khuôn mặt, không đội mũ hay đeo khẩu trang, không kiêng nể gì mà giấu mình vào trong màn đêm.
Bạch Nhung còn đang suy nghĩ tối nay nên ăn gì, hiện tại cậu không đói lắm.
"Cảnh cuối quay tám lần, em đã ăn hết tám quả táo." Bạch Nhung che bụng, giữa mày mang theo chút phiền não: "No quá, không muốn ăn tối."
"Nửa đêm sẽ đói." Ứng Phi Trục bác bỏ ý định bỏ bữa tối của cậu: "Bây giờ không đói thì ăn muộn chút."
"Vậy cũng không được, anh phải ăn cơm." Bạch Nhung nói: "Em không đói nhưng anh đâu có ăn tám quả táo như em, sao lại không đói được!"
Ứng Phi Trục bình tĩnh nói: "Tôi không phải con người."
"À đúng rồi." Bạch Nhung vỗ đầu: "Quay phim quay đến mụ mị, quên mất anh là đại yêu quái."
Than thở xong, Bạch Nhung lại cảm thấy có gì đó không đúng: "Khoan đã, em cũng là yêu quái mà! Tại sao em vẫn cảm nhận được đói no?"
Ứng Phi Trục xoa đầu cậu, có chút không vui đáp: "Chắc là Thiên Đạo đã động tay động chân trên người em, khiến em trông giống con người, cần ăn đủ ba bữa."
Nếu không, Bạch Nhung còn chưa kịp trưởng thành, dị trạng trên người bùng phát, sớm muộn gì cũng bị xem là không bình thường rồi đưa vào viện nghiên cứu.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện như thường lệ.
Mãi đến khi xuống dưới khách sạn, nhìn thấy bên ngoài vây kín phóng viên đến phỏng vấn, Bạch Nhung mới chậm nửa nhịp nhận ra, hình như mình thật sự đang ở bên Ứng Phi Trục.
Ánh mắt phóng viên sắc bén hơn cả yêu quái, chỉ trong chớp mắt đã phát hiện ra cậu.
Dòng người ào lên như thủy triều, rất nhanh đã vây Bạch Nhung kín không kẽ hở. Hàng loạt ống kính chĩa thẳng vào cậu, còn xen lẫn vài cái đèn flash không chuyên, chiếu đến mức cậu không mở nổi mắt.
Bạch Nhung lùi lại một bước, trốn cả người sau lưng Ứng Phi Trục.
Có phóng viên lớn tiếng hỏi: "Xin hỏi, tháng trước cậu mới đăng Weibo nói mình vẫn đang độc thân, điều đó có đúng không?"
Bạch Nhung gật đầu.
Một phóng viên khác phản ứng rất nhanh, tiếp lời: "Vậy cậu có biết hiện nay trên mạng đang lan truyền tin đồn cậu với tổng giám đốc Ứng của Sơn Hải đang yêu nhau không? Có phải sự thật không?"
Bạch Nhung tiếp tục gật đầu như gà mổ thóc.
"Vậy phát ngôn độc thân khi đó có phải chỉ để trấn an fan không?"
Cuối cùng Bạch Nhung cũng mở miệng: "Không phải, lúc đó tôi đúng là đang độc thân. Nhưng bây giờ thì không."
Video phỏng vấn nhanh chóng xuất hiện trên các nền tảng video lớn và Weibo.
- Cho nên là chỉ mới quen nhau trong tháng này thôi sao?
- Coi như được chứng kiến một cặp đôi mới ra đời rồi!
- Đi dạo siêu thoại của Bạch Nhung, fans của cậu ta lại bình tĩnh một cách lạ thường đấy.
- Nếu chính chủ mà tôi thích có thể tìm được đối tượng như vậy, chắc tôi cũng không phát điên đâu. Ít nhất hai người nhìn rất đẹp.
- Chủ yếu là fan Bạch Nhung theo kiểu Phật hệ, không cày bảng, không cuốn doanh số tạp chí, cũng không ép quảng cáo. Đã Phật hệ, tự nhiên không quá để ý chuyện yêu đương của chính chủ.
- Chẳng lẽ không phải vì cậu ta không đủ tư cách nhận quảng cáo tạp chí sao?
- Nhân viên của một trong bốn tạp chí lớn trong ngành lên tiếng. Sau khi phim [Cục Diện Mù Sương] phát sóng, bên tôi từng liên hệ với bên Sơn Hải để chụp ảnh, nghệ sĩ của họ đều từ chối, tất cả đều từ chối.
- Ngược lại mấy diễn viên phụ của công ty khác đi chụp chung cũng khá xinh, nhưng tôi vẫn thấy nhân vật trong phim đẹp hơn.
- Mấy vai phụ này đúng là gặp vận may lớn. Gặp đạo diễn tốt, công ty sản xuất tốt, có một vai diễn có độ lan truyền như vậy cũng là cách quảng bá bản thân.
- Nghệ sĩ Sơn Hải không thiếu quảng cáo nhưng họ rất kén, không để ý tiền, chỉ để ý chất lượng thương hiệu.
- Tôi nhớ Tương Dao với Phương Đông Thanh từng chụp quảng cáo đồ giặt tẩy bình dân, mà chụp ra cảm giác cứ như hàng xa xỉ vậy.
- Đúng đúng! Ban đầu bao bì không phải như vậy, là Sơn Hải đề nghị đổi bao bì. Đổi xong, doanh số liền tăng hẳn. Cơ mà quan trọng nhất vẫn là chất lượng, đồ đó đúng là cứu tinh cho tóc dầu da dầu, gội xong không khô căng đến mức nổ da.
- Tôi cũng là người có quyền lên tiếng đây. Tôi xem [Cục Diện Mù Sương] rồi trèo tường thành fan Bạch Nhung, thật sự rất thoải mái. Fan không áp lực số liệu như vậy, tinh thần nhẹ nhõm hẳn, dù vẫn không thích đi làm nhưng tâm trạng khi đi làm đã tốt hơn nhiều.
- Bạch Nhung là thuốc giảm xóc tinh thần à? Sếp tôi xem xong phim đó, tự nhiên bắt đầu suy nghĩ lại mấy năm trước có phải quá hà khắc với tụi tôi không? Giờ làm đúng giờ về đúng giờ, chỉ cần hoàn thành công việc là không cần tăng ca nữa! Sướng!
- Công ty tôi cũng vậy, Tết còn trả tiền tăng ca. Năm ngoái sếp keo kiệt không trả tăng ca, qua Tết quay lại nghỉ việc mất sáu người.
- Thật sự rất thần kỳ. Tại sao xem nhiều video của Bạch Nhung, tôi lại thấy tinh thần tốt hơn? Nguyên lý là gì vậy?
- Không giải thích được thì cứ đổ cho từ trường đi.
- Mọi thứ không giải thích được đều có thể đổ cho từ trường.
...
Tin tức yêu đương của Bạch Nhung treo lơ lửng trên hot search, còn bản thân cậu lại đang ngồi trong khách sạn, bị mắng từ xa.
Nói đúng hơn là đơn phương nghe Cốc Ly Sơn khóc lóc.
"Trời ơi! Lần sau hai người làm chuyện lớn như vậy, có thể báo trước cho tôi một tiếng được không!"
"Rốt cuộc tôi đã làm sai chỗ nào! Dù cậu là Phì Phì, Ứng tổng có cả bộ phận quản lý mạng xã hội nhưng chuyện minh tinh công khai yêu đương vẫn phải chú ý thiên thời địa lợi nhân hòa chứ!"
"Có nghĩ tới việc lỡ có người dẫn dắt dư luận thì phải làm sao không?!"
"Lỡ ảnh hưởng đến tài nguyên thì sao? Tuy công ty chúng ta không thiếu tài nguyên nhưng có vài chuyện vẫn phải kết nối với phía chính phủ. Nếu làm quá lớn, bên kia chắc chắn sẽ ra mặt cảnh cáo."
Bạch Nhung: "Anh Ly Sơn, sẽ không sao đâu."
Cốc Ly Sơn đặt điện thoại trên bàn làm việc. Lúc này ở tòa cao ốc công ty Sơn Hải, chỉ còn mỗi văn phòng của hắn là còn sáng đèn.
"Ứng tổng đang ở bên cậu?"
"Vâng." Bạch Nhung quay đầu nhìn Ứng Phi Trục đã sớm đã lộ vẻ khó chịu, nắm tay y lắc nhẹ: "Anh ấy ở bên cạnh."
Cốc Ly Sơn: "Canh chừng Ứng tổng đi, đừng để ngài ấy lên Weibo làm loạn. Mấy người phụ trách bộ phận mạng xã hội gõ bàn phím đến mức tay còn to ra rồi."
Bạch Nhung rụt cổ: "Xin lỗi, em nhất định sẽ trông chừng Ứng tiên sinh."
Cốc Ly Sơn vốn định cúp máy, WeChat trên máy tính đột nhiên hiện thông báo. Hắn mở ra xem, lập tức quên luôn chuyện cúp điện thoại: "Khoan đã... Sao phía chính phủ lại muốn hợp tác tuyên truyền với cậu?"
Bạch Nhung tưởng điện thoại đã cúp, hơn nửa người dựa lên đùi Ứng Phi Trục, nghe vậy liền hỏi: "Hợp tác gì?"
"À, chuyện đó à." Bạch Nhung cẩn thận đọc hợp đồng Cốc Ly Sơn gửi tới: "Em cũng không biết nói sao, chuyện này đợi về rồi bàn tiếp đi."
Bạch Nhung nhớõ Ứng Phi Trục từng nói sẽ đi một chuyến tới cục quản lý dị vật, rất nhiều chuyện phải tới đó mới nói rõ được.
Cúp máy xong, Bạch Nhung đắp chăn cho mình, lại dựa vào người Ứng Phi Trục, tivi phía đối diện đang chiếu bộ phim điện ảnh vừa mới ra mắt trên app.
"Đạo diễn Canh nói tuần sau là quay xong toàn bộ cảnh trong trường quay, sau đó chúng ta phải tới Tây Nam quay vài cảnh ngoại cảnh." Bạch Nhung không nhìn tivi, ánh mắt vẫn dán lên người Ứng Phi Trục: "Chỉ cần nửa tháng là về."
"Tôi đi cùng em." Ứng Phi Trục nói.
Bạch Nhung lắc đầu: "Chị Tương Dao bảo em khuyên anh ở lại thành phố A, còn rất nhiều việc cần anh xử lý."
Ứng Phi Trục không cam lòng: "Có thể giao cho trợ lý."
Bạch Nhung đổi chiến thuật, xoay người lại, ghé hôn lên má Ứng Phi Trục một cái, giọng điệu mềm mại như làm nũng: "Em tự lo được mà. Ứng tiên sinh còn phải tìm Thiên Đạo nữa."
Ứng Phi Trục cau mày không vui: "Vừa mới yêu nhau đã yêu xa rồi à?"
Bạch Nhung tiếp tục nũng nịu: "Chỉ nửa tháng thôi, nửa tháng là em về."
"..."
Ứng Phi Trục đưa tay bóp nhẹ má Bạch Nhung: "Ai dạy em dùng chiêu này? Tương Dao hay Minh Lộ."
"..." Bị đoán trúng rồi.
Bạch Nhung chột dạ dời mắt.
Đúng là Minh Lộ với Tương Dao đã dạy cậu, dùng cách làm nũng để khuyên Ứng Phi Trục ở lại thành phố A.
Là trung tâm kinh tế hàng đầu cả nước, thành phố A tập trung vô số người xa quê đi làm.
Ai cũng biết, dân đi làm oán khí nhiều tới nỗi đếm không xuể. Cho nên thành phố A gần như là trung tâm nuôi dưỡng oán khí, cần có người chuyên trách định kỳ thanh trừ mới đảm bảo an toàn.
Những năm trước đều do Ứng Phi Trục trấn thủ nhưng năm nay, y cứ luôn đi theo Bạch Nhung chạy khắp nơi. Tương Dao lo rằng nếu tiếp tục như vậy, oán khí sẽ sinh ra ý thức riêng, đến lúc đó sẽ rất khó xử lý.
Ứng Phi Trục cúi đầu hôn lên môi Bạch Nhung một cái, khẽ cười: "Đúng là đồ vô lương tâm."
Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn neon dày đặc lập lòe trong đêm tối.
Trong phòng, ánh đèn mờ rơi lên hai người.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức Bạch Nhung có thể nhìn rõ từng đường nét trên đôi môi mỏng của Ứng Phi Trục. Cậu vòng tay qua cổ y, trèo lên vai y, đặt thêm một nụ hôn lên môi đối phương.
Cậu hoàn toàn không rành chuyện yêu đương, càng không biết hôn môi thế nào.
Hai cánh môi vừa chạm đã tách.
Ngay lúc Bạch Nhung định lùi lại, sau gáy cậu đột nhiên bị một bàn tay ấn xuống.
Ứng Phi Trục xoay người đè cậu xuống sô pha, hai người cách lớp thảm mỏng ôm chặt lấy nhau.
Trong bóng đêm, nụ hôn ấy càng thêm sâu.
---
Một tháng quay kết thúc, Bạch Nhung nghỉ ngơi ở thành phố A hai ngày, sau đó theo đoàn phim đến một thị trấn nhỏ vùng Tây Nam để quay ngoại cảnh.
Nơi này thuộc khu cao nguyên.
Bạch Nhung với Phương Đông Thanh đều là yêu quái nên thích nghi rất tốt, ngược lại rất nhiều nhân viên đoàn phim vừa tới đã đổ gục, phải nằm trong bệnh viện thở oxy.
Canh Đôn bận đến xoay như chong chóng, chỉ huy số nhân viên còn có thể thích nghi nhanh chóng dựng các loại thiết bị quay chụp.
Từng làm nhân viên đoàn phim một tuần trước đây, trước khi chính thức vào đoàn, Bạch Nhung đã học sơ qua cách sử dụng máy quay cơ bản.
Cậu tìm đạo diễn, chủ động xin vác máy giúp Canh Đôn quay vài đoạn video, sau này có thể dùng làm hậu trường cho khán giả xem.
Có người giúp quay hậu trường, đương nhiên Canh Đôn không từ chối, chỉ dặn Bạch Nhung rằng nửa tiếng nữa sẽ mở một buổi livestream ngắn, tranh thủ phong cảnh thảo nguyên cao nguyên Tây Nam để tăng độ thảo luận cho đoàn phim.
Trên thảo nguyên mênh mông vô tận, bầu trời là một màu xanh thẳm mà thành phố A chưa từng thấy. Không khí mang theo mùi cỏ cây và đất ẩm, thỉnh thoảng còn lẫn mùi chất thải của dê bò.
Bạch Nhung giơ máy quay xoay một vòng lớn, hoàn toàn không chú ý bên cạnh có nhân viên âm thầm mở livestream. Cậu cúi máy quay xuống chụp một đóa hoa trên mặt đất, còn không quên tự mình phối âm giải thích.
"Tôi vừa tra ảnh trên baidu, hình như là loài thực vật đặc hữu của cao nguyên, khá xinh."
Sau đó lại giơ máy quay lên chụp cảnh xa.
"Phong cảnh rất đẹp nhưng thời điểm này không thích hợp du lịch, gần đây là khu chăn nuôi nên có mùi phân của dê bò."
Nhân viên đoàn phim bên cạnh biết tính cách Bạch Nhung tốt, lúc đi ngang qua còn không quên trêu chọc: "Lúc nãy đạo diễn không nhìn rõ dưới đất, đã giẫm trúng một bãi phân bò."
Bạch Nhung bật cười, máy quay theo động tác cơ thể của cậu mà run nhẹ.
Tài khoản weibo chính thức của đoàn phim mở livestream cũng rất náo nhiệt, khán giả theo đó cười rộ lên.
- Lời giới thiệu giản dị mà tự nhiên ghê.
- Nhưng cậu ấy nói đúng thật, đi du lịch phải đúng mùa đúng chỗ. Lần trước tôi đi không có cỏ, trời cũng không xanh thế này, cảm giác như đi cho có vậy.
- Trách không được nãy giờ mặt Canh Đôn nhăn như táo tàu, hóa ra là giẫm phải phân bò! Haha!!!
- Hồi trước tôi về quê cũng từng giẫm. Mà phân bò dính ghê lắm, tôi phải dùng sức dữ lắm mới rút chân ra được.
Mọi người trò chuyện rất vui vẻ.
Dưới lời nhắc nhở của người khác, Bạch Nhung mới phát hiện livestream đã mở. Cậu tháo máy quay khỏi vai, tiến sát màn hình livestream.
"Đã mở livestream rồi à? Chào buổi chiều nha~" Bạch Nhung vẫy tay chào.
Nhân viên bên cạnh hy vọng Bạch Nhung nói nhiều hơn một chút.
"Nói thêm ấy hả? Hình như tôi cũng không biết nên nói gì." Bạch Nhung chớp mắt: "Mọi người muốn nói chuyện gì?"
- Sao không thấy Ứng tổng đâu?
- Chồng cậu không ở đó sao hả?
- Nhung bảo, muốn xem cậu với Ứng tổng hôn môi~ ovo
- Mấy người gan thật đó!
Bạch Nhung không nhìn thấy bình luận, nhân viên đoàn phim nén cười, chọn vài bình luận "còn nghe được" đọc cho cậu.
Nhưng chỉ là mấy bình luận "còn xem được" cũng đủ khiến mặt Bạch Nhung nóng lên đỏ bừng. Cậu cố nhịn ý muốn trốn đi, đơn giản trả lời vài câu có thể trả lời.
"Ứng tiên sinh không ở đây."
"Ừm, anh ấy có việc bận."
"Chúng ta nói chuyện quay phim đi. Lần này chúng tôi sẽ quay ở đây nửa tháng, hy vọng có thể hoàn thành sớm để về nhà."
- Aida, một tiếng Ứng tiên sinh ngọt ghê~
- Cách gọi nghe tình thú thật, là tôi chắc chỉ gọi lão Ứng.
- Tôi toàn gọi người yêu là heo.
- Ứng tổng thật sự bận à? Sao tôi thấy anh ta đăng weibo nói muốn qua chỗ cậu mà cậu không cho đi?
- Ứng tổng đúng kiểu tổng tài não yêu đương trên mạng, thiết lập độc nhất toàn mạng.
- Ứng tổng: Muốn đi thăm vợ! Nhung bảo: Không được, anh phải đi làm!
Giữa một đống bình luận hài hòa, bỗng xuất hiện một bình luận dài mang ý mỉa mai.
- Canh Đôn giỏi thật đó. Trước kia Lưu Vũ Lương xin tới đây quay MV, nộp đơn mấy lần đều không được, nói là bảo vệ thảo nguyên. Bây giờ không cần bảo vệ nữa à? [Cười mỉa.jpq]