Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ánh trăng nhạt nhòa yên tĩnh xuyên qua cành khô trơ trụi của cây hòe, rải xuống phòng kính.
Bạch Nhung ngồi co ro trên chiếc ghế nhỏ trong phòng kính, bên cạnh là chậu hoa hồng nguyệt quý đang nở rộ trong gió lạnh.
Biệt thự không có người chuyên phụ trách chăm sóc sân vườn hay nhà kính trồng hoa nhưng những thực vật này luôn sinh trưởng rất tốt, thậm chí không cần tưới nước đúng giờ.
Nụ hoa nguyệt quý đỏ tươi chờ nở trông vô cùng kiều diễm, Bạch Nhung lại không có tâm trí thưởng thức, trong đầu toàn là nội dung cuộc nói chuyện vừa rồi.
Không bao lâu sau, tiếng bước chân của Ứng Phi Trục từ xa đến gần vang lên.
Ở cùng Ứng Phi Trục lâu như vậy, Bạch Nhung đã có thể phân biệt tâm trạng của đối phương qua tiếng bước chân.
Ví dụ như lúc này, bước chân y hơi gấp gáp.
Cửa phòng kính không khóa, Ứng Phi Trục trực tiếp đẩy cửa bước vào, ngồi xổm xuống trước mặt Bạch Nhung.
Bạch Nhung cũng ngồi thẳng người khi đối phương lại gần: "Ứng tiên sinh."
Ứng Phi Trục: "Họ đi rồi?"
"Vâng. Họ không vào trong, chỉ hỏi tôi vài câu trước cửa."
Vì khu nhà cao tầng ký túc xá của Sơn Hải cùng khu biệt thự đều không lắp camera giám sát nên hai người kia rất lịch sự nhắc rằng Bạch Nhung có thể tự giơ điện thoại quay lại, hoặc tìm một đại yêu mà cậu tin tưởng để hỏi ý kiến.
Tuy giọng nói của họ hơi lạnh nhưng thái độ quả thực rất thân thiện, từng câu từng chữ đều là hỏi han đầy lễ phép.
Ứng Phi Trục cầm tấm chăn bên cạnh, quấn Bạch Nhung đang bất an thành một cái kén, cuối cùng trong tiếng kêu khẽ của cậu, trực tiếp bế ngang cậu lên.
Cơ thể đột ngột rời khỏi mặt đất, Bạch Nhung theo phản xạ muốn đưa tay ôm lấy Ứng Phi Trục nhưng hai tay bị chăn khóa chặt, nhất thời không thể cử động.
Ứng Phi Trục bế Bạch Nhung thẳng vào phòng khách, tấm chăn vốn quấn quanh cậu được buông ra, trượt xuống ngang eo, biến thành một chiếc chăn mỏng phủ trên đùi.
"Xem tivi một lát." Ứng Phi Trục nói, chiếc tivi mới thay cách đó không xa cũng sáng lên.
Hai người đang xem kênh thời sự, trên đó phát những nội dung khô khan như chính sách các nơi thay đổi, tin tức thời sự.
Ứng Phi Trục ngồi sát bên Bạch Nhung, kéo một góc chăn phủ lên người mình.
Hai người đàn ông trưởng thành chen dưới cùng một tấm chăn, đến cả cánh tay cũng dán sát vào nhau.
Ứng Phi Trục dứt khoát nâng tay phải lên, ôm trọn Bạch Nhung dưới cánh tay mình, lúc này mới thấy hài lòng. Y hạ giọng hỏi: "Họ nói gì?"
Bạch Nhung lộ vẻ mặt cổ quái: "Họ nói... căn cứ vào đơn tố cáo, họ đã phát hiện ra tôi là Phì Phì."
Nhưng ai lại đi tố cáo chuyện này?
Từ khi biết đến sự tồn tại của cục quản lý dị vật, Bạch Nhung đã hiểu rằng quốc gia sớm đã biết yêu quái tồn tại, thậm chí còn lập ra bộ phận chuyên trách để quản lý.
Chỉ là... nhìn hiện tại, hình như vẫn không quản nổi.
"Người tố cáo nói hiện tại oán khí ngày càng nhiều, oán khí ở rất nhiều nơi đã bắt đầu hình thành ý thức sơ khai. Chúng sẽ dần dần mạnh lên, ngược lại ảnh hưởng đến con người."
Oán khí sẽ phóng đại d*c v*ng với ác ý trong lòng con người, đến lúc đó e là nhà tù cả nước sẽ phải mở rộng.
"Họ nói tôi có thể giải quyết oán khí. Chỉ cần lấy tôi làm thí nghiệm là có thể giải quyết hoàn cảnh bị oán khí vây khốn."
Cánh tay Ứng Phi Trục đột ngột siết chặt: "Không có khả năng."
Bạch Nhung: "Đó là người tố cáo nói thế. Hai người kia không hề nói muốn đưa tôi vào phòng thí nghiệm, ngược lại còn hỏi tôi một chuyện khác."
Sắc mặt Ứng Phi Trục âm trầm đến đáng sợ. May mà Bạch Nhung vẫn ở ngay bên cạnh y, nếu không e rằng đã xảy ra chuyện mất kiểm soát.
Lời tố cáo này nói quá rõ ràng, gần như chỉ thiếu nước nói thẳng vào mặt Bạch Nhung rằng chính cục quản lý dị vật là bên tố cáo cậu.
Ngoài cục quản lý dị vật ra, không còn ai khác biết thân phận của Bạch Nhung.
Bạch Nhung thật sự sợ Ứng Phi Trục tức giận đến mức mất lý trí, nửa đêm xông thẳng đi đập tan tòa nhà văn phòng của cục quản lý dị vật. Lại sợ y nhất thời xúc động biến về nguyên hình bay đi, Bạch Nhung liền tăng tốc nói chuyện: "Họ hỏi ôi có muốn tiến thêm một bước trong sự nghiệp không, muốn biến tôi thành đỉnh lưu của giới giải trí. Việc này có lợi cho tu vi của tôi, cũng có thể giải quyết vấn đề oán khí."
Lúc này Ứng Phi Trục mới nới lỏng chút sức lực, hừ lạnh một tiếng: "Tôi biết rồi."
Bạch Nhung trầm mặc chờ đề nghị của Ứng Phi Trục.
Thật ra bản thân cậu không muốn trở thành đỉnh lưu giới giải trí. Kiêm chức bước vào giới giải trí hơn nửa năm, cậu vẫn còn nhớ rõ nguyện vọng ban đầu của mình.
Tích góp tiền, tìm một nơi hẻo lánh vùng núi, xây một căn nhà nhỏ có sân vườn, sống cuộc đời nhàn nhã tránh xa thế tục. Nhưng nếu oán khí thật sự chỉ có thể do cậu giải quyết, với cậu mà nói cũng không phải chuyện gì ghê gớm.
Có lẽ Thiên Đạo để cậu lớn lên trong thế giới loài người chính là vì điều này. Dù Bạch Nhung luôn biết mình là yêu quái nhưng cậu vẫn không thể giống như mấy người Ứng Phi Trục, hoàn toàn thờ ơ với vận mệnh của nhân loại.
Viện phúc lợi là cơ cấu phúc lợi do nhà nước thành lập. Nói cho cùng, Bạch Nhung đã lớn lên dưới sự che chở của quốc gia.
Có lẽ cậu là yêu quái duy nhất trở thành mầm non của tổ quốc.
Chỉ là vì quốc gia mà làm thêm chút việc, có sao đâu. Cho dù là như vậy... Bạch Nhung cũng sẽ đồng ý.
Ứng Phi Trục hiểu rõ tâm tư của Bạch Nhung. Y v**t v* những đầu ngón tay thon dài của cậu, nói: "Muốn bọn họ nâng đỡ cái gì, chẳng lẽ Sơn Hải không thể nâng em thành người nổi tiếng sao?"
Câu nói này coi như đã đồng ý để Bạch Nhung làm chuyện đó.
Bạch Nhung cười, lật tay nắm lấy tay Ứng Phi Trục: "Cảm ơn Ứng tiên sinh!"
Chuyện này coi như đã giải quyết xong, những việc còn lại đều do Ứng Phi Trục tiếp nhận. Y vỗ đầu Bạch Nhung, giục cậu lên lầu ngủ: "Ngày mai còn phải dậy sớm, đi ngủ đi. Những việc còn lại để tôi xử lý."
Bạch Nhung bị đẩy đi chuẩn bị lên lầu, đến gần cầu thang thì đột nhiên ngửi thấy một mùi thơm ngọt.
Bạch Nhung: !!!
"Úi, tôi mới nướng bánh quy!" Bạch Nhung sải bước chạy thẳng vào bếp, vừa mở lò nướng vừa lẩm bẩm: "May mà là nướng bánh quy có hẹn giờ, chứ nếu là hầm canh mà quên mất thì toi đời rồi."
Bạch Nhung lấy quạt nhỏ thổi cho bánh quy nguội, tìm hai chiếc lọ thủy tinh xinh xắn, định cho hết bánh vào.
Gần xong, Bạch Nhung cầm một chiếc bánh hình gấu nhỏ, quay đầu nhìn Ứng Phi Trục đang tựa cửa lặng lẽ nhìn mình: "Ứng tiên sinh có ăn không?"
Ứng Phi Trục thuận theo động tác của Bạch Nhung, cắn một ngụm.
Dù cách lớp găng tay trong suốt dùng một lần, Bạch Nhung vẫn cảm nhận được xúc cảm ẩm ướt rất nhẹ nơi đầu ngón tay. Cậu ý thức được đó là đầu lưỡi của Ứng Phi Trục, sững lại một chút, lập tức rụt tay về.
Thấy phản ứng như bị điện giật này của Bạch Nhung, Ứng Phi Trục khẽ cười một tiếng: "Hương vị không tệ."
Rốt cuộc là đang nói bánh quy, hay là...
Bạch Nhung không dám đoán. Cậu đỏ mặt tháo găng tay, rửa tay dưới ánh nhìn chăm chú của Ứng Phi Trục, vặn chặt nắp lọ. Đầu óc cậu như sắp bị nhiệt độ cao nấu chín, quyết định đổi chỗ thổi gió mát để não mình hạ nhiệt.
Cậu ôm một lọ bánh quy nhỏ, nói với Ứng Phi Trục một câu "tôi mang qua cho Bạch Trạch tiên sinh" rồi không quay đầu lại mở cửa chạy như bay, cứ như đang trốn thú dữ.
Ứng Phi Trục: "..."
Hạ nhiệt vật lý đúng là rất hiệu quả.
Gió lạnh táp thẳng vào mặt, chỉ mấy trăm mét đường, Bạch Nhung đã hoàn toàn không còn cảm giác ngại ngùng. Cậu mím chặt môi, sợ gió lạnh chui vào từ kẽ răng sẽ lạnh bụng.
Đi ngược gió lạnh, Bạch Nhung vất vả đi tới căn biệt thự mình từng ở.
Xung quanh biệt thự rất yên tĩnh vì Long Phú Tu với Bạch Trạch không thích bị quấy rầy nên đã bày vài lớp trận pháp.
Bạch Nhung có thể ra vào tự do. Trước đây lúc còn ở nguyên hình, do chịu ảnh hưởng bản năng của yêu thú, tính cách cậu hoạt bát nhảy nhót hơn giống Cùng Kỳ, chạy loạn khắp khu biệt thự. Có lần lỡ xông vào trận pháp nhà Bạch Trạch, bị nhốt hơn hai tiếng, cuối cùng là Long Phú Tu ra ngoài xem xét tình hình rồi mang cậu ra.
Từ đó về sau, Bạch Trạch dạy Bạch Nhung cách ra vào trận pháp, để tiện cho cậu vào biệt thự.
Bạch Nhung làm theo lời dạy, hóa thân thành Đường Tam Tạng, vượt qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn, cuối cùng đứng trước cửa biệt thự gõ cửa.
Cậu chỉ gõ ba tiếng, thời gian còn lại thì ôm chiếc lọ thủy tinh vẫn còn ấm, chờ Bạch Trạch hoặc Long Phú Tu ra mở cửa, trong lòng không quên đoán xem ai sẽ ra.
Thường thì là Long Phú Tu, còn Bạch Trạch đa số thời gian đều tựa người lên sopha, nửa nằm trên giường, mái tóc dài buông xõa, dịu dàng lười biếng.
Cửa mở, đáp án trong lòng Bạch Nhung cũng có kết quả.
Cậu đã đoán sai, người ra mở cửa là Bạch Trạch. Hắn khoác hờ áo ngủ bằng lụa trắng, tóc dài rủ sau lưng, mỉm cười dịu dàng.
Ánh mắt của Bạch Nhung lại dừng ở những vết đỏ mờ mờ nơi cổ với ngực hắn.
Xem nhiều phim ảnh như vậy, Bạch Nhung sớm đã qua cái tuổi ngây thơ không hiểu gì, chỉ liếc mắt là nhận ra đó đều là dấu hôn. Hơn nữa nhìn dấu vết, rõ ràng là mới vừa xuất hiện.
Trong khoảnh khắc, Bạch Nhung liền hiểu ra lúc mình gõ cửa, hai người kia đang làm gì. Bị k*ch th*ch như vậy, những lời đã chuẩn bị trong đầu cậu đều bay sạch.
Bạch Nhung đưa lọ bánh quy ra, đầu óc trống rỗng: "Bánh, bánh quy."
Nói xong, không đợi Bạch Trạch phản ứng, cậu đã xoay người chạy biến. Đến cả trận pháp cũng không kịp để ý, bóng lưng tràn đầy hoảng loạn.
Bạch Trạch khẽ nhướng mày, giúp Bạch Nhung gỡ trận pháp, xác nhận cậu đã rời khỏi biệt thự mới khôi phục mọi thứ về nguyên trạng.
Long Phú Tu từ phía sau ôm lấy hắn, ngữ khí lười biếng, hoàn toàn khác hẳn vẻ cáu kỉnh khi cãi nhau với Ứng Phi Trục: "Là Bạch Nhung?"
"Ừ." Bạch Trạch khẽ cười: "Hình như dọa cậu ấy rồi."
Tay Long Phú Tu luồn vào trong vạt áo ngủ, từ phía sau hôn lên gáy Bạch Trạch, giọng mơ hồ: "Cậu nhóc lớn rồi, sớm muộn gì cũng phải trải qua thôi."
Bạch Trạch đóng cửa lại, ngay sau đó bị Long Phú Tu ôm ép lên cửa. Hắn chống tay lên vai Long Phú Tu làm điểm tựa, dù trong khoảnh khắc này vẫn mang theo vẻ dịu dàng.
"Thế này là sao? Em còn tưởng anh sẽ mãi cãi nhau với Ứng Phi Trục, không đồng ý chuyện cậu ta với Bạch Nhung chứ?"
Động tác trên tay Long Phú Tu khựng lại, mang theo chút oán khí: "Anh không đồng ý cũng vô dụng, Ứng Phi Trục chắc chắn sẽ không buông tay."
Hắn đấu với Ứng Phi Trục hơn một nghìn năm, không ai hiểu rõ tính cách hung hãn của đối phương hơn hắn.
Bắt Ứng Phi Trục từ bỏ Bạch Nhung, tuyệt đối không thể.
Bạch Trạch nhẹ nhàng vuốt tóc Long Phú Tu, đuôi mắt đã nhuộm một tầng sắc ửng: "Vào phòng đi."
----
Bạch Nhung không thèm để ý tới Ứng Phi Trục, vừa chạy về nhà liền chui thẳng lên giường, trùm kín cả người trong chăn.
Ai tới cứu cậu đi!!!
Biết vậy cậu đã đặt bánh quy ở tòa nhà quản lý biệt thự cho xong! Cái lọ bánh quy này có quan trọng đến thế sao, đáng để cậu nửa đêm chạy đi đưa chứ?!
Khó khăn lắm mới ra ngoài hạ nhiệt xong, Bạch Nhung lại thành công tăng nhiệt trở lại.
Chăn bị một lực không cho phản kháng kéo xuống, cuối cùng Bạch Nhung cũng hít được một luồng không khí mới.
Chỉ là...
Bạch Nhung mở mắt ra, đối diện với ánh nhìn của Ứng Phi Trục, có chút cáu kỉnh: "Đừng kéo chăn của tôi!"
Ứng Phi Trục nhíu mày: "Không nóng à?"
"..." Bạch Nhung lại co người vào trong: "Cũng ổn."
Phản ứng của tiểu yêu quái quá kỳ lạ, vành tai đều đỏ bừng một mảng. Liên tưởng đến việc cậu vừa đi đâu, Ứng Phi Trục lập tức hiểu ra nguyên nhân.
"Có liên quan đến Bạch Trạch với Long Phú Tu?"
Miệng Bạch Nhung nhanh hơn não: "Không có!"
Ứng Phi Trục gật đầu, hoàn toàn không tin lời cậu: "Sau này ít qua bên đó thôi. Long Phú Tu là Tì Hưu, mà Tì Hưu là một nhánh của long."
Bạch Nhung: Vậy thì sao?
Ứng Phi Trục cười: "Long trời sinh tính dâm, em không biết à?"
"..."
Chính mấy câu đối thoại với Ứng Phi Trục này đã khiến Bạch Nhung trằn trọc trên giường đến tận nửa đêm mười hai giờ mới miễn cưỡng bị cơn buồn ngủ đánh bại. Nhưng ngay lúc sắp ngủ, cậu đột nhiên nhớ ra, Ứng Phi Trục hình như cũng là một nhánh của long...
Bạch Nhung: "..."
Chút buồn ngủ cuối cùng lập tức bị ý nghĩ này dọa tan sạch.
Bạch Nhung nằm trên giường, trợn mắt đến sáng.
----
Trên xe ra sân bay, Bạch Nhung vừa lên xe không lâu đã ngủ thiếp đi.
Ứng Phi Trục đắp chăn cho cậu, hoàn toàn mặc kệ Phương Đông Thanh ngồi bên cạnh, điều chỉnh nhiệt độ trong xe về mức thích hợp để ngủ.
Phương Đông Thanh nhìn bộ dạng của Bạch Nhung, cười như không cười: "Sao mà buồn ngủ thế này? Hai người thành rồi à?"
Ứng Phi Trục liếc hắn một cái không nặng không nhẹ: "Cút."
Phương Đông Thanh gật đầu: "Xem ra là chưa thành."
"..."
"Vậy tại sao cậu ấy lại buồn ngủ như thế?"
"..." Đại khái là có liên quan đến câu nói kia trước khi đi ngủ.
Chẳng qua Ứng Phi Trục cũng không ngờ da mặt của tiểu yêu quái lại mỏng đến mức đó, chỉ một câu nói đơn giản mà đã xấu hổ đến mức cả đêm không ngủ.
Trong lòng hiểu rõ là vậy, Ứng Phi Trục lại không định nói với Phương Đông Thanh. Y thu lại tầm mắt, lạnh giọng cảnh cáo: "Bớt hỏi ít chuyện không liên quan đến cậu đi."
Xem ra là đang bực.
Phương Đông Thanh lập tức hiểu ra, giơ tay làm động tác ok, tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Sau năm mới, sân bay đông đến mức quá tải. Bạch Nhung mơ mơ màng màng được Ứng Phi Trục đưa thẳng vào phòng chờ VIP.
Máy bay xé gió băng qua bầu trời, cất cánh từ thành phố A, rất nhanh đã tới nơi.
Khi Bạch Nhung tỉnh hơn một chút, người đã ở trong khách sạn.
Ứng Phi Trục giúp cậu cởi áo khoác, thấy cậu vẫn buồn ngủ, liền cúi người chỉnh lại mái tóc hơi rối cho cậu.
"Lên giường ngủ một giấc đi." Ứng Phi Trục nói: "Lịch quay cụ thể tối nay mới thông báo, cứ ngủ trước đã."
Bạch Nhung ngáp một cái, gật đầu đồng ý. Cậu lơ mơ bò lên giường, kéo chăn đắp kín, đầu vừa chạm gối chưa được mấy giây đã hoàn toàn mất ý thức.
Cả đêm thiếu ngủ khiến một giấc này của Bạch Nhung đặc biệt ngon.
Bạch Nhung ngủ đến khi tay chân mềm nhũn mới tỉnh lại, vừa đúng giờ ăn tối. Nói cách khác, từ lúc tám giờ sáng bắt đầu ra sân bay, cậu đã ngủ liền một mạch đến bây giờ. Ngoài mấy lần tỉnh dậy lúc đổi xe, thời gian còn lại gần như đều nhắm mắt.
Cũng may lịch quay đêm tiếp theo khá nhiều, đỡ cho cậu phải cố tình đảo giờ sinh hoạt rồi uống cà phê thức đêm.
Ứng Phi Trục đã gọi sẵn bữa tối.
Bạch Nhung rửa mặt đánh răng qua loa, ngồi bên bàn ăn nhỏ cùng y dùng bữa.
Trong bữa ăn, Ứng Phi Trục rất yên lặng, yên lặng đến mức không bình thường.
Bạch Nhung cầm thìa chọc chọc bát cơm ngũ cốc, cúi đầu, giữ một góc độ vừa đủ để nhìn thấy mặt nghiêng của Ứng Phi Trục.
Ăn gần hết nửa bát cơm, Ứng Phi Trục vẫn đang nhìn điện thoại.
Bạch Nhung từng thấy y làm việc, vẻ mặt không cảm xúc, gõ máy tính như một cỗ máy. Nhưng lúc này lại khác, cậu luôn có cảm giác y đang cãi nhau với ai đó trên điện thoại.
Bạch Nhung mở WeChat xem thử, trong nhóm không có tin gì.
Đúng lúc cậu kiểm tra WeChat, Weibo lại bật lên thông báo từ tài khoản theo dõi đặc biệt.
Tài khoản Weibo chính của cậu chỉ theo dõi đặc biệt weibo chính thức của công ty Sơn Hải và tài khoản của mấy người Tương Dao.
Huyệt thái dương Bạch Nhung đột nhiên giật mạnh.
Cậu bấm vào Weibo, thấy cả màn hình đều là bài đăng từ official weibo, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi xuống.
Bạch Nhung úp điện thoại xuống bàn: "Ứng tiên sinh!"
Ứng Phi Trục như không có chuyện gì, tắt giao diện chính: "Ăn cơm đi."
"..." Bạch Nhung vốn không phải người dễ giận. Thấy dáng vẻ cứng ngắc lảng sang chuyện khác của Ứng Phi Trục, cậu lại càng không nổi giận được, giọng lập tức mềm xuống: "Sao Ứng tiên sinh lại dùng official weibo đi cãi nhau với bọn họ thế?"
Cậu cứ nghĩ là tài khoản cá nhân, ai ngờ mở Weibo ra mới phát hiện Ứng Phi Trục đang dùng weibo chính thức của Sơn Hải cãi nhau long trời lở đất với một đám người qua đường nghi ngờ cậu.
Ứng Phi Trục gắp một con tôm đã bóc vỏ: "Món này không tệ, ăn không?"
"...Tôi ăn rồi."
"Vậy tôi ăn."
"...Lảng tránh là không được đâu, Ứng tiên sinh. Bộ phận xã giao không tìm anh sao?"
Đương nhiên là có tìm.
Ứng Phi Trục đã chặn luôn WeChat của giám đốc bộ phận xã giao, bây giờ người kia đang dùng dẫn âm pháp thuật khóc lóc gào thét bên tai y. Sợ làm ồn Bạch Nhung, y tiện tay chặn nốt.
Thấy Ứng Phi Trục im lặng không nói, Bạch Nhung tự hiểu ra câu trả lời. Cậu hiếm khi thở dài, mở Weibo nhìn cả màn hình fans ăn dưa, người qua đường, thậm chí cả tài khoản marketing, lại thở dài thêm một tiếng.
Ứng Phi Trục không nghe nổi tiếng thở dài của tiểu yêu quái. Y dứt khoát đổi chỗ, ngồi sát bên Bạch Nhung, đưa điện thoại của mình cho cậu: "Tôi không nói gì."
Bạch Nhung liếc WeChat một cái, lẩm bẩm: "Giám đốc bộ phận xã giao đã tìm sang bên tôi rồi."
"Bọn họ ồn ào lắm, có thể chặn."
Bạch Nhung nhìn thời gian: "Hình như sắp đến giờ tan làm rồi. Hôm nay bộ phận xã giao phải tăng ca sao?"
Ứng Phi Trục tỏ vẻ không quan tâm: "Tăng ca làm gì? Xử lý không xong thì để đó, mai đi làm lại xử lý."
Sơn Hải hầu như không tăng ca không phải lời đồn vô căn cứ.
Bắt đám yêu quái này mỗi ngày đi làm đúng giờ đã là cực hạn. Nếu còn không cho đủ thời gian nghỉ ngơi, sợ rằng một ngày nào đó tăng ca căng thẳng quá sẽ đánh nhau ngay trong văn phòng mất.
Đến lúc đó, bộ phận xã giao còn phiền hơn bây giờ nhiều.
Bạch Nhung tiếp tục xem nội dung cãi nhau trên Weibo.
Nguyên nhân của chuyện này rất đơn giản. Theo dặn dò của Cốc Ly Sơn, Bạch Nhung thỉnh thoảng đăng vài Weibo sinh hoạt để trấn an fan.
Phần lớn thời gian cậu chỉ chụp đồ ăn chia sẻ, chỉ có một lần thấy trong nhà kính trồng hoa có một bông tulip màu vàng nhạt bất ngờ nở rộ, cực kỳ xinh đẹp, cậu đã chụp mấy tấm từ nhiều góc độ rồi đăng lên Weibo.
Lúc chụp cậu chỉ chú ý đến hoa, không để ý rằng mình đã chụp cả cảnh bên ngoài nhà kính, vô tình để lộ nơi ở hiện tại của mình: Một căn biệt thự nằm trong khu vực có giá nhà sáu chữ số.
Không phải oán khí của ai cũng có thể bị một bài Weibo của Bạch Nhung thanh tẩy, đặc biệt là loại oán khí tích tụ từ tộc nô lệ xã hội đi làm như trâu bò.
Ban đầu chuyện này chỉ được thảo luận trong phạm vi nhỏ.
- Có ai tính thử xem căn biệt thự này giá bao nhiêu không?
- ít nhất cũng tám chữ số, bắt đầu từ năm trở lên.
- Tính thế nào thì Bạch Nhung mới debut được tám tháng thôi mà, mua nổi kiểu nhà này sao?
- Có thể là thuê.
- Nhà kiểu này thuê cũng đắt lắm. Với thân phận nghệ sĩ mới như cậu ta, cần gì phải thuê biệt thự xịn thế?
- Tôi nhớ khu này. Tương Dao với Phương Đông Thanh hình như đều ở đây, chẳng lẽ để tạo quan hệ?
- Vì nhân mạch mà thuê nhà kiểu này, có đáng không?
- Không ai chú ý nhà kính trồng hoa sao? Tôi thấy bên trong toàn giống hoa quý. Nhà kính kiểu này chắc chắn phải thuê chuyên gia chăm sóc, nếu thuê nhà thì khó mà giữ đẹp thế này.
Từ đây, bắt đầu có người suy đoán theo hướng khác.
- Nếu không phải thuê, vậy chỉ có hai khả năng là tự mua hoặc không phải của cậu ta.
- Tự mua là không thể. Mấy hôm trước còn lên hotsearch chuyện xuất thân viện phúc lợi mà, phóng viên đi điều tra còn có cả ảnh chụp. Nói thật hồi nhỏ cậu ta đáng yêu thật, đáng yêu vậy mà không được nhận nuôi.
- Không phải từng có người nhận nuôi sao? Nhưng mấy gia đình đó đều đột nhiên mang thai rồi bỏ nhận nuôi, kéo mãi tới tận lúc cậu ta trưởng thành, tự mình không muốn bị nhận nuôi nữa. Nghe cũng hơi huyền học...
- Tôi nghe nói kiểu hiếm muộn nuôi con xong lại có thai là do đứa trẻ đó mang phúc đến, không được trả lại.
- Nói vậy thôi chứ nuôi con tốn tiền lắm. Mấy năm đó kinh tế cũng không khá khẩm, huống chi còn chưa kịp đưa về nhà đã có thai, bỏ luôn cũng dễ hiểu.
- Vậy cậu ta không thể đột nhiên giàu thế được, chắc là nhà người khác.
- Có khi đang yêu, sống ở nhà người yêu cũng bình thường mà.
- Bình thường thì bình thường, nhưng fan của cậu ta chắc nổ tung mất.
- Cậu ta đâu có fan bạn gái, nổ cái gì? So với chuyện đó, tôi tò mò đối tượng của Bạch Nhung là ai hơn?
- Nói chứ có khi nào là Phương Đông Thanh không? Anh ta đóng phim kiếm tiền xong đầu tư nhiều sản nghiệp, giàu hơn không ít minh tinh.
- Trời ơi, lầu trên đoán cũng ác thật.
- Tôi thấy khả năng cao đấy. Lúc Bạch Nhung quay phim hai mặt, nam diễn viên gặp chuyện, đoàn phim không tìm được người thay, Phương Đông Thanh lập tức phá vỡ nguyên tắc một năm chỉ đóng tối đa hai phim. Còn nhận vai nam chính web drama, thậm chí là song nam chính.
- Đừng nói nữa, càng nói càng giống. Là fan của Phương Đông Thanh, tôi bắt đầu sụp rồi.
- Ý của mọi người là Bạch Nhung với Phương Đông Thanh đang yêu nhau sao?
...
Bạch Nhung đọc đến đây, đại khái đã hiểu vì sao Ứng Phi Trục tức đến mức dùng tài khoản chính thức của công ty ra mặt.
Thực ra Ứng Phi Trục không nói gì quá đáng, chỉ dùng tài khoản chính thức để làm rõ tin đồn giữa Bạch Nhung với Phương Đông Thanh.
Trước đó khi ảnh tạo hình nhân vật của hai người được tung ra, đã có người ghép cp nhân vật, Ứng Phi Trục còn không chịu nổi. Huống chi lần này trực tiếp đoán hai người ngoài đời đang yêu nhau, bảo sao y không giận!
Bạch Nhung bật cười, vỗ vỗ cánh tay Ứng Phi Trục, ngữ khí mềm ngọt: "Không sao đâu, tôi làm sáng tỏ một chút là được."
Nói xong, cậu đăng Weibo: [Biệt thự là nơi ở do công ty sắp xếp, hiện tại độc thân nha~]
Bài viết này vừa đăng, người phá phòng lập tức biến thành người ăn dưa.
- Ý là Sơn Hải sắp xếp cho nghệ sĩ ở biệt thự mấy chục triệu, thậm chí trăm triệu làm chỗ ở ấy hả?
- 🙂