Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 61

Trước Tiếp

Cả người Bạch Nhung cong lại như con tôm, chôn kín mình trong chăn. Không khí trong chăn ngày càng ít, gương mặt cậu lập tức đỏ lên.

Mãi đến khi thật sự sắp nghẹt thở, Bạch Nhung mới vén ra một khe nhỏ, thò đầu ra hít thở không khí mới. Nhưng chỉ cần nghĩ tới nụ hôn vừa rồi, cậu lại xấu hổ đến mức kéo chăn lên trùm kín đầu.

Không thể gặp người được nữa!

Đến khi Bạch Nhung cuối cùng cũng tiêu hóa xong cú hôn kia, bò dậy thay quần áo, mái tóc trên đầu cậu đã rối hơn cả ổ gà.

Bạch Nhung đứng trước gương, cầm lược chải hết những sợi tóc dựng ngược xuống cho ngoan ngoãn, lúc này mới chịu xuống dưới.

Mở cửa phòng ra, Bạch Nhung phát hiện trong phòng khách đang ngồi rất nhiều người, chỉ là toàn bộ âm thanh đều bị cánh cửa cách âm ngăn lại bên ngoài.

Phương Bác Thâm cũng từ phòng cắt dựng đi ra, là người mặc kín đáo nhất trong đám.

"Bạch Tiểu Nhung tỉnh rồi à?" Giữa ngón áp út với ngón giữa của hắn còn kẹp một cây kẹo m*t, động tác kia nhìn chẳng khác gì đang hút thuốc.

Tương Dao không biết từ đâu xuất hiện, trên cổ đội hẳn chín cái đầu nam nữ già trẻ khác nhau, mỗi cái đầu đều đang nói chuyện.

Bảo sao trong phòng khách lại ồn ào đến vậy...

Thấy Bạch Nhung đã tỉnh, Tương Dao cũng mừng rỡ, chín cái đầu cùng lúc há miệng: "Cuối cùng cũng tỉnh rồi! Mau qua đây ngồi đi!"

Chín loại giọng nói đồng thời vang lên khiến đầu Bạch Nhung choáng váng.

Phương Đông Thanh giơ tay ấn lên cái đầu ở chính giữa của Tương Dao: "Thu lại đi. Dọa Bạch Nhung rồi, cẩn thận Ứng Phi Trục tiễn cô về Đông Hải."

Tương Dao rụt cổ, ngoan ngoãn thu lại tám cái đầu còn lại, chỉ để lại gương mặt quen thuộc thường xuất hiện trước ống kính.

Bạch Nhung: "..."

Thảo nào paparazzi không chụp được ảnh gì của Tương Dao. Cô có tận chín cái đầu để tùy ý dùng, ai mà nghĩ được ảnh hậu đang nổi có thể xoay người biến thành đàn ông ra ngoài ăn cơm chứ!

Minh Lộ nằm bò trên sopha với tư thế vặn vẹo: "Mệt chết tôi rồi. Hai ngày nay anh em đi bộ sắp đủ chạy marathon vòng thành phố đấy."

Phương Bác Thâm cười nhạo: "Phế vật."

"Đạo sĩ thối, đừng ép tôi đánh nhau với anh."

Ứng Phi Trục từ trên lầu đi xuống, lạnh lùng nói: "Tất cả cút đi."

Mọi người: "..."

Bạch Nhung hoạt động bả vai, nhấc chân bước xuống cầu thang. Cậu vừa đi một bước, trong nháy mắt phát hiện mình đã xuất hiện ở giữa cầu thang.

Bạch Nhung: ?

Cậu quay đầu nhìn cửa cầu thang, lại nhìn Ứng Phi Trục, phát hiện mình thật sự chỉ một bước đã vượt qua hơn nửa tầng cầu thang.

Bạch Nhung: ???

Cậu hoảng hốt bám lấy tay vịn cầu thang, định nói cho Ứng Phi Trục chuyện vừa xảy ra. Nhưng có lẽ vì quá căng thẳng, lực tay của cậu hơi mạnh.

Dù có mạnh đến đâu, cũng không thể mạnh tới mức vô tình bóp nát tay vịn cầu thang chứ...

Bạch Nhung ngơ ngác giơ mảnh tay vịn cầu thang gãy vụn trong tay, cảm thấy mình sắp không thở nổi.

Cứu mạng!

Dù trước đây sức lực của cậu đã rất lớn nhưng cũng chưa đến mức trở thành lực sĩ như vậy!

"Đây là bình thường."

Bạch Nhung quay đầu lại, phát hiện Ứng Phi Trục không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh mình. Y đưa tay ra, để cậu nắm làm tay vịn tạm thời: "Em đã vượt qua giai đoạn sinh trưởng nguyên hình sau kỳ trưởng thành, sau này sẽ dần dần sở hữu một phần sức mạnh của yêu quái."

So với thân hình có phần mảnh khảnh của Bạch Nhung, dáng người của Ứng Phi Trục nếu đem lên mạng, tuyệt đối có thể gọi là nam Bồ Tát.

Trở lại trong phòng, Ứng Phi Trục chỉ mặc một chiếc áo sơ mi xanh xám mỏng, cổ áo và cổ tay áo đều mở, không hề che giấu phần cơ bắp săn chắc đàn hồi ẩn dưới lớp vải.

Đặc biệt là khi Ứng Phi Trục đưa tay về phía mình, đường cơ cánh tay càng phô bày trọn vẹn trước mắt Bạch Nhung. Nhưng cho dù có mạnh mẽ đến đâu, cậu vẫn không dám đặt tay lên đó, sợ cánh tay của Ứng Phi Trục sẽ đi theo vết xe đổ của tay vịn cầu thang.

Bạch Nhung đành phải giơ cả hai tay đỡ lấy không khí: "Tôi tự xuống, tôi đi từ từ..."

Từ từ---

Khoảnh khắc cậu đưa chân ra, không khí quanh người bỗng xoay chuyển. Khi chân còn lại chạm đất, tay cậu cũng đã đặt lên cánh cửa lớn của biệt thự.

Một bước này gần như vụt thẳng qua toàn bộ phòng khách.

Bạch Nhung không dám động đậy thêm nữa, sợ chỉ cần đi thêm một bước là trực tiếp bước ra khỏi khu dân cư, chỉ có thể yếu ớt đáng thương dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Ứng Phi Trục.

Phương Bác Thâm lười biếng tựa người lên ghế, đã thấy cảnh này nhiều nên không lấy làm lạ: "Ứng tổng nhà cậu đã sớm hạ kết giới xung quanh rồi. Cậu cứ tùy tiện, coi căn nhà này như sân tập luyện đi. Đợi học được cách thao tác linh lực của bản thân, sẽ không còn xảy ra tình huống như thế này nữa."

Ứng Phi Trục gật đầu: "Nhục Thu đang nấu cơm trong bếp, em tự chơi một lát trước đi."

Nghe thế, Bạch Nhung mới phát hiện trong bếp còn đứng hai người, lần lượt là Nhục Thu với Câu Mang.

Nhục Thu đang bận rộn nấu nướng trong bếp, dường như rất hưởng thụ quá trình này. Rửa rau, cắt rau, xào nấu, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của việc nấu ăn.

Còn Câu Mang thì... đang tận lực ăn vụng.

Nhục Thu vừa rửa xong cà chua; hắn tiện tay lấy một quả, vài miếng đã ăn sạch.

Nhục Thu cắt lát củ sen; hắn nhân lúc Nhục Thu xoay người đổ dầu, nhấc ngay một lát củ sen sống cho vào miệng nhai chóp chép.

Nhục Thu vừa mở nắp nồi đất mới hầm xong, còn chưa cho muối, Câu Mang đã cầm muỗng múc một bát canh, mặc kệ hơi nóng bốc lên, uống một ngụm cạn sạch.

Bạch Nhung: "..." Đúng là tay nhanh miệng lẹ.

----

Bạch Nhung tự mình mò mẫm luyện tập suốt nửa tiếng, đập hỏng một chiếc tivi, đá hỏng cả kệ tủ bên dưới, còn để lại trên vai Minh Lộ những vết cào ngay ngắn chỉnh tề, cuối cùng mới học được cách khống chế linh lực.

Tivi với kệ tủ thì dễ xử lý, nhưng vết thương trên người Minh Lộ lại khiến Bạch Nhung vô cùng áy náy. Nếu không phải Minh Lộ thấy cậu đứng không vững mà đưa tay đỡ một cái, vết thương này cũng không thể xuất hiện.

Vì vậy lúc ăn cơm, Bạch Nhung áy náy múc cho Minh Lộ một bát canh.

Minh Lộ vừa uống một ngụm, phía đối diện liền ném tới một ánh nhìn như dao, hận không thể dùng ánh mắt lăng trì anh ta.

"..."

Không cần ngẩng đầu, Minh Lộ cũng biết ánh mắt này là của ai nhưng anh ta không thèm để ý, vui vẻ uống hết bát canh, còn không quên nói với Bạch Nhung: "Canh này ngon lắm."

Bạch Nhung nghe vậy liền đứng dậy, múc thêm cho anh ta một bát nữa.

Ứng Phi Trục im lặng không nói gì, chỉ có đôi đũa trong tay bỗng nhiên gãy làm đôi.

Bạch Nhung nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn y: "Ứng tiên sinh, hình như tôi nghe thấy tiếng gì đó giống như cành cây bị gãy thì phải."

Ứng Phi Trục mặt không đổi sắc tiêu hủy chứng cứ: "Không có."

Bạch Nhung không tìm được nguồn âm thanh, nhìn vẻ bình tĩnh của Ứng Phi Trục, cuối cùng chỉ coi là mình nghe nhầm. Cậu cẩn thận đẩy bát canh trước mặt sang, cong mắt cười: "Bây giờ nhiệt độ vừa phải, Ứng tiên sinh uống một chút đi."

Chút ghen tuông trong lòng Ứng Phi Trục lập tức tan thành mây khói. Y nhìn bát canh củ sen hầm xương sườn trước mặt mình, trầm mặc trong chốc lát, khàn giọng nói: "Được."

Minh Lộ cúi đầu nhìn bát canh trước mặt mình vừa múc xong còn bốc hơi nóng, không thể không thừa nhận, mình thua rồi.

Hiện giờ vốn không phải giờ ăn.

Bạch Nhung không biết rằng bữa cơm này coi như mọi người cố ý ngồi lại ăn cùng mình.

Ăn xong, Bạch Nhung cũng ngại để Nhục Thu thu dọn, liền đẩy mọi người ra phòng khách xem tivi, bản thân cùng Ứng Phi Trục ở lại xử lý tàn cuộc trên bàn ăn.

Nói là tự mình xử lý, thực ra cũng chỉ là bỏ bát đũa vào máy rửa bát, phần còn lại đều giao cho công nghệ giải quyết.

Không biết từ lúc nào, Câu Mang đã tựa ở cửa bếp nhìn cậu.

Bạch Nhung luôn cảm thấy gương mặt của Câu Mang đang thay đổi, có góc nhìn trông chỉ như một thanh niên bình thường, có góc khác lại đẹp đến quá mức...

Ứng Phi Trục lên phòng thay đồ, Câu Mang nhân lúc y không có mặt đã chui vào bếp lục lọi tìm đồ ăn.

"Đói quá..." Câu Mang uể oải nằm sấp trên đảo bếp, trông như giây tiếp theo sẽ đói ngất.

Bạch Nhung rửa cho hắn một rổ trái cây, hai người ngồi đối diện hai bên đảo bếp.

Nhìn Câu Mang như gió cuốn mây tan giải quyết sạch trái cây, Bạch Nhung nhỏ giọng hỏi: "Anh còn đói không?"

Câu Mang xoa bụng: "Đỡ hơn nhiều rồi."

Sợ Bạch Nhung lo lắng, hắn giải thích: "Mùa xuân sắp đến, tôi là xuân thần, thời gian này cần bổ sung rất nhiều linh lực."

"Vậy anh có muốn uống thêm sữa chua không?"

"Ừm... được chứ?"

Bạch Nhung cười nói: "Đương nhiên là được."

Cậu xoay người lấy từ tủ lạnh ra một chai sữa chua 1L cùng hai cái cốc, rót cho mình một ít, phần còn lại đặt hết sang phía Câu Mang.

Câu Mang hai tay ôm cốc, uống mấy ngụm đã hết hơn nửa.

Bạch Nhung uống vài ngụm thì không uống nổi nữa, dứt khoát nằm bò trên đảo bếp chờ tiêu hóa.

Từ góc độ này nhìn Câu Mang, cậu lại cảm thấy gương mặt đối phương như biến thành người khác, không nhịn được tò mò hỏi: "Vì sao mỗi lần tôi nhìn anh cũng thấy diện mạo của anh thay đổi vậy?"

"Vì hình tượng của bọn tôi, những vị thần bốn mùa là do con người tưởng tượng ra. Trong trí tưởng tượng của con người, mùa xuân luôn có rất nhiều hình ảnh khác nhau."

Bạch Nhung hiểu ra, vỗ tay: "Lợi hại thật."

Câu Mang cười hì hì: "Cũng bình thường thôi, nhưng năm nay mùa đông lại không thấy U Minh. Lần sau tôi dẫn cậu đi gặp Huyền Minh, nơi cậu ta ở có thể nhìn thấy sương giá, đẹp lắm."

Bạch Nhung chỉ từng lướt thấy hình ảnh sương giá trên mạng: "Huyền Minh là đông thần sao?"

"Đúng vậy. Cậu ta cũng chính là nhạc sĩ Huyền Minh khá nổi trên mạng, chỉ là ngày nào cũng tự kỷ, không thích gặp người khác. Bình thường bọn tôi cũng tìm không thấy cậu ta."

----

Trong bếp hai người đang trò chuyện, phòng khách cũng vậy, chỉ là chủ đề họ bàn luận là Thiên Đạo với cục quản lý dị vật.

Ứng Phi Trục thay quần áo xong, một mình ngồi ở ghế đơn bên cạnh, hai chân vắt chéo, sau lưng là những bức tranh trị giá hàng chục triệu. Không có Bạch Nhung bên cạnh, gương mặt y luôn trầm ổn, không thấy nụ cười.

"Hai kẻ đó xử lý xong rồi chứ?" Ứng Phi Trục hỏi.

Tương Dao: "Ừ. Giống như cậu nói, hai yêu quái đó đã chết từ lâu. Oán khí tách khỏi thân thể, thân xác bọn họ hóa thành bạch cốt, trông như đã chết hơn mười năm."

Phương Đông Thanh: "Xem ra cục quản lý dị vật đã bị oán khí thẩm thấu."

Minh Lộ: "Lần trước không phải cục quản lý dị vật còn phái hai người tới tìm lão Ứng gây chuyện sao?"

Nói được nửa chừng, anh ta lại quay sang hỏi Ứng Phi Trục: "Sao? Hai người đó có bình thường không?"

Ứng Phi Trục: "Bình thường, chỉ là oán khí trên người rất nặng."

Phương Bác Thâm cười: "Thú vị đấy. Tôi nhớ cục trưởng cục quản lý dị vật là Đào Ngột, năm đó thua lão Ứng xong liền biến mất mấy trăm năm, thời điểm tái xuất lại liên hợp chính phủ loài người lập ra cái cục gì đó, không giống tính tình của tên đó lắm."

Tương Dao: "Có lẽ đã nhiều năm tôi không gặp Đào Ngột, tên đó vẫn luôn bế quan sao?"

Phương Đông Thanh nhìn hoa văn trên thảm, thản nhiên nói: "Ai biết là bế quan hay là đang trốn tránh chúng ta."

Tương Dao mím chặt môi, đôi mắt xanh nhạt khẽ lay động, quyến rũ lòng người. Cô ngáp một cái, che miệng nói: "Xem ra oán khí đã sớm có ý thức của riêng mình rồi."

Phương Bác Thâm móc từ túi ra một cây kẹo m*t mới, bóc ra cho vào miệng, nói không rõ tiếng: "Cậu định làm thế nào?"

Ứng Phi Trục còn chưa trả lời, Minh Lộ đã chen vào: "Anh vẫn chưa bỏ thuốc lá à?"

Phương Bác Thâm: "Bao nhiêu năm rồi, đúng là khó bỏ."

Ứng Phi Trục: "Thuốc lá vẫn dễ xử lý hơn oán khí."

Nói xong, y đứng dậy, để lại một câu: "Giết Đào Ngột, đổi Hồ Hà Dương lên tiếp quản cục quản lý dị vật."

Biểu cảm Tương Dao vặn vẹo trong chớp mắt: "Hồ Hà Dương? Cậu ta sẽ đồng ý sao?"

Minh Lộ: "Bảo cậu ta làm chuyện khác có lẽ chưa chắc, nhưng việc này, cậu ta nhất định sẽ đồng ý."

Tương Dao: "Vậy bây giờ nói cho cậu ta hả?"

Phương Đông Thanh lắc đầu: "Đợi giết Đào Ngột lại nói."

----

Vì chuyện này, kỳ nghỉ của Bạch Nhung chỉ còn lại ba ngày.

Ăn xong không lâu, những người tụ tập trong phòng khách đều lần lượt ai về nhà nấy, Nhục Thu với Câu Mang cũng ngáp ngắn ngáp dài rời đi. Ứng Phi Trục cũng đến công ty xử lý công việc, trong nháy mắt cả biệt thự chỉ còn lại một mình Bạch Nhung.

Bạch Nhung nằm sấp trên giường, tranh thủ bù lại những tin tức trên mạng mà cậu đã bỏ lỡ khi bị Thiên Đạo nhốt lại.

Trong dịp Tết âm lịch cũng không có nhiều tin tức, phần lớn là các hoạt động mừng Tết ở khắp nơi, thỉnh thoảng xen lẫn vài sự cố do pháo hoa gây ra nhưng có hai hotsearch lại liên quan đến cậu.

Một là mưa lớn ở thành phố A, hai là thành phố A nghi xuất hiện nhóm người ngược đãi mèo.

Cái đầu tiên dễ hiểu.

Lúc đó Bạch Nhung cũng tận mắt chứng kiến cơn mưa lớn đó, hơn nữa sau đó mới biết trận mưa này là do Ứng Phi Trục gây ra.

Ứng long có năng lực hô mưa gọi gió. Trong lúc không tìm thấy Bạch Nhung, sự lo lắng, bất an cùng tức giận bị dồn nén trong lòng y đã hòa vào linh lực, thấm vào mưa, để mưa trút xuống từng tấc đất của thành phố A, tìm kiếm tung tích Bạch Nhung.

Chỉ là dự báo thời tiết ngày hôm trước còn nói thời tiết thành phố A ổn định, quay đầu đã mưa suốt một ngày một đêm.

May mà trong dịp Tết không cần đi làm, cùng lắm là ở nhà thêm một ngày nên đa số mọi người vẫn mang tâm lý xem náo nhiệt mà trêu chọc cục khí tượng.

Còn tin ngược đãi mèo thứ hai, ban đầu Bạch Nhung tưởng rằng thật sự liên quan đến mèo. Nhưng khi mở bài đăng, thấy video, phát hiện đối tượng bị "ngược" trong video lại chính là mình, cậu liền sững sờ hồi lâu không nói nên lời.

Video là do cô gái từng nói muốn dẫn cậu đi triệt sản quay lại.

Khi cục quản lý dị vật xuất hiện, cô cũng đứng ngây tại chỗ. Nếu không phải vốn đã giơ điện thoại định quay video để tìm chủ nhân cho Bạch Nhung, e là video này đã không tồn tại.

Trong video, hai người đàn ông trưởng thành mặc đồng phục cục quản lý dị vật chưa từng thấy ngoài xã hội, tay cầm thứ gì đó giống dùi cui điện; một người khác còn móc từ túi ra một cái lưới điện, hung hãn đuổi theo một cục lông nhỏ.

Chủ video vốn có một số người theo dõi, là người xuất phát từ đam mê cá nhân, thường xuyên tự bỏ tiền triệt sản mèo chó lang thang quanh khu vực và tìm người nhận nuôi nên đã tích lũy được không ít fan.

Vì vậy, video vừa đăng lên đã thu hút lượng thảo luận rất lớn, hoặc nói chính xác hơn là chửi rủa.

- Tua chậm video lại là có thể thấy rõ trước ngực hai người kia có chữ "cục quản lý dị vật", đây là cơ quan chính phủ gì vậy?

- Người trong hệ thống xin lên tiếng, không hề có cơ quan chính phủ nào như thế cả, tìm khắp mạng cũng không ra thông tin liên quan. Những gì tìm được đều nằm trong tiểu thuyết trên Lục Giang, hai người này chắc chắn không phải người của chính phủ!

- Đây là ngược đãi mèo sao? Ai lại cầm dùi cui điện đuổi theo mèo chứ? Lại còn là mèo con nữa!

- Quá đáng thật sự! Loại người hôm nay ngược mèo, ngày mai rất có thể sẽ b**n th** giết người!

- Tôi chỉ muốn biết kết quả thôi, mèo con không bị bắt được đúng không...

- May mà lâu chủ lúc đó đứng đờ ra. Nếu cô ấy phản kháng cứu mèo, tôi thật sự sợ cô ấy sẽ bị đánh.

- Trời ơi, dùi cui điện có thể tàng trữ trái phép sao?

- Vừa đi xem thử, phía chính phủ đã thụ lý vụ việc này, mọi người yên tâm chờ kết quả nhé.

...

Chuyện này có độ hot không hề thấp, còn có rất nhiều tài khoản marketing chia sẻ lại.

Bạch Nhung nhìn ra được điều gì đó, chớp chớp mắt, chuyển thẳng bài gốc cho Ứng Phi Trục. Rất nhanh, cậu đã xác nhận suy đoán của mình.

[Ứng Phi Trục: Báo thù cho em, bọn họ đã bị xử phạt.]

Bạch Nhung còn tưởng là hai người đuổi theo mình kia bị xử phạt, ánh mắt lập tức sáng lên.

[Bạch Nhung: Cảm ơn ứng tiên sinh!]

[Ứng Phi Trục: Sờ đầu mèo.jpq]

Đây là lần đầu tiên Bạch Nhung thấy Ứng Phi Trục gửi sticker, mà sticker này lại còn là do Thi Hoài vẽ cho cậu.

[Bạch Nhung: Mèo mèo ngoan ngoãn ngồi.jpq]

Biết Ứng Phi Trục rất bận, Bạch Nhung sợ làm phiền y, chỉ nói vài câu rồi thoát WeChat.

Cậu liếc nhìn đồng hồ treo trong phòng khách.

Bây giờ là mười hai giờ trưa, hay là đi một chuyến đến viện phúc lợi nhỉ?

Nghĩ là làm, Bạch Nhung lập tức lên lầu thay quần áo, đeo khẩu trang với đội mũ; đi siêu thị gần nhà mua rất nhiều quà cho người già, trung niên và trẻ em rồi bắt xe buýt đến viện phúc lợi Ánh Dương.

Trong dịp Tết âm lịch, viện phúc lợi cũng tổ chức không ít hoạt động để bọn trẻ vui chơi, cảm nhận không khí ngày Tết.

Bạch Nhung tặng quà xong, lại ở trong viện chơi với cô Liễu với bọn trẻ một lúc, không ở lại ăn cơm tối.

Dĩ nhiên cô Liễu không muốn để Bạch Nhung đi đúng giờ ăn.

"Ăn cơm rồi hãy đi, cũng không mất bao lâu mà." Cô Liễu kéo tay cậu, nói: "Mùa đông này, bên ngoài cũng không có mấy cửa hàng mở cửa. Giờ con về cũng chỉ có về nhà, chi bằng ăn luôn trong viện."

Bạch Nhung gãi gãi cổ, ngại ngùng nói: "Cô Liễu, có người đang đợi con về ăn cơm rồi ạ."

Câu này lập tức khiến cô Liễu hứng thú, không giữ cậu lại ăn nữa.

"Ây da! Trong nhà có người đợi à?! Con gái nhà ai thế?" Cô Liễu tò mò hỏi: "Tiểu Nhung yêu đương rồi hả? Hai đứa ở chung với nhau sao? Khi nào kết hôn?"

"Còn, còn chưa ở bên nhau đâu ạ." Bạch Nhung càng nói càng nhỏ, rụt cổ, vùi nửa khuôn mặt vào khăn quàng cổ xám nhạt nhưng vẫn không giấu nổi sắc hồng trên má, "Không phải con gái, là..."

Cô Liễu nắm tay cậu, thử hỏi: "Là ông chủ lần trước về cùng con?"

"!!!"

Bạch Nhung không ngờ cô Liễu lại đoán trúng, xấu hổ cúi đầu, vẫn ngoan ngoãn nghiêm túc trả lời: "Là anh ấy ạ."

Cậu lại bổ sung: "Chưa ở bên nhau, chỉ là ở cùng một chỗ thôi, giống như thuê chung nhà vậy."

Cô Liễu cười đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt càng rõ: "Ừ, cô biết rồi. Cô không nói bừa đâu."

Bà vỗ vỗ tay Bạch Nhung, không nói thêm chuyện giữ cậu lại ăn cơm nữa: "Vậy con nhớ chú ý an toàn, đừng để người ta đợi lâu."

Bạch Nhung lí nhí đáp một tiếng, vẫy tay chào cô viện trưởng rồi quay về trạm xe buýt ven đường.

Trạm xe vắng tanh, chỉ có tiếng gió bắc gào rít.

Xe buýt ngoại ô ít chuyến, mỗi lần đều phải chờ mười mấy hai mươi phút mới có một chiếc.

Bạch Nhung đứng cạnh biển trạm, lấy điện thoại ra, vừa lướt mạng vừa chờ xe.

Tết âm lịch năm nay đặc biệt lạnh nhưng không biết có phải vì đã thuận lợi vượt qua kỳ sinh trưởng hay không, Bạch Nhung đứng hồi lâu giữa trạm xe gió lùa mà không thấy lạnh, ngược lại còn nóng đến mức tháo khăn quàng cổ với khẩu trang.

Khoảng thời gian biến trở lại thành Phì Phì, Bạch Nhung không thể dùng điện thoại nên cũng không biết WeChat của mình có thêm một nhóm chat.

Cậu đang lướt xem lịch sử trò chuyện trong nhóm, bên trong phần lớn là Minh Lộ với Tương Dao cãi nhau, thỉnh thoảng lại có Phương Bác Thâm nhảy vào châm chọc làm chiến trường khuếch tán.

Cho đến khi nghe thấy tiếng chụp ảnh của camera điện thoại, Bạch Nhung mới phát hiện bên cạnh không biết từ lúc nào đã có thêm hai nữ sinh.

Thấy Bạch Nhung nhìn sang, nữ sinh chụp ảnh luống cuống bấm nút âm lượng.

Người bạn bên cạnh thì xấu hổ che mặt, thay bạn mình xin lỗi: "Xin lỗi anh! Bọn em, bọn em chỉ là bất ngờ thôi, không ngờ ở nơi hẻo lánh thế này cũng gặp được minh tinh. Nếu anh để ý, bọn em có thể xóa ảnh ngay lập tức!"

Người vừa chụp ảnh cũng cuối cùng phản ứng lại, vội vàng gật đầu, còn chủ động đưa điện thoại cho Bạch Nhung: "Đúng đúng đúng, anh có thể kiểm tra."

Bạch Nhung lùi lại một bước.

Ngay lúc hai người đang thấp thỏm lo sợ, họ nghe thấy Bạch Nhung đáp: "Không, không sao đâu, không cần xóa."

Hai người sững sờ, nhìn nhau một cái. Không hổ là bạn thân, không cần nói gì cũng hiểu ý nhau, lại đồng thời nhìn về phía Bạch Nhung.

Nhìn vành tai đỏ bừng của cậu cùng dáng vẻ hận không thể chui xuống đất, hai người lập tức hiểu ra: Lúc này Bạch Nhung còn hoảng hơn cả bọn họ.

Đúng lúc đó, chuyến xe buýt Bạch Nhung chờ đã tới.

Nhân lúc hai người chưa kịp phản ứng, Bạch Nhung để lại một câu: "Ăn Tết vui vẻ nhé. Tôi đi trước đây, tạm biệt."

Sau đó cậu đeo khẩu trang, lên xe quét mã trả tiền, chớp mắt đã biến mất giữa đám người trên xe.

Không lâu sau khi lên xe, dưới sự đề xuất của thuật toán internet, Bạch Nhung lướt trúng ngay bài đăng về mình.

[Trời ơi trời ơi! Ở ngoại ô thành phố A đụng phải Bạch Nhung! Trời ạ, anh ấy đáng yêu quá, hoàn toàn không giống minh tinh chút nào! Tôi sốc quá nên theo phản xạ giơ điện thoại chụp một tấm, không ngờ quên tắt âm thanh bị anh ấy nghe thấy, kết quả là anh ấy đỏ mặt còn nhanh hơn cả tôi, người chụp lén bị phát hiện...]

Người đăng bài đính kèm hình ảnh, chụp từ góc nghiêng phía sau.

Khi đó Bạch Nhung đang cúi đầu xem tin nhắn Tương Dao với Minh Lộ cãi nhau trong nhóm, bị chọc cười, không ngờ lại vừa vặn bị chụp trúng.

Phần bình luận bên dưới chủ yếu xoay quanh chuyện đỏ mặt với nhan sắc, cho đến khi có người chú ý tới trạm xe buýt phía sau Bạch Nhung.

- Ơ, đây chẳng phải là trạm cuối tuyến xe buýt ngoại ô sao? Tôi nhớ là viện phúc lợi Ánh Dương, Bạch Nhung đến viện phúc lợi làm gì vậy?

Trước Tiếp