Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 57

Trước Tiếp

Giọng Ứng Phi Trục nghe có chút mơ hồ.

Bạch Nhung từ trên sopha bò dậy, ghé người lên lưng ghế, nhìn Ứng Phi Trục đang ngồi bên bàn ăn nhỏ.

Ánh đèn từ phía trên nghiêng chiếu xuống, cột trang trí bên cạnh đổ bóng phủ lên người y, khiến nửa gương mặt rơi vào vùng tối.

Bạch Nhung nheo mắt, luôn có cảm giác phía sau Ứng Phi Trục dường như có một làn sương đen mờ mịt lượn lờ.

"Ứng tiên sinh?" Bạch Nhung thử gọi một tiếng.

Ứng Phi Trục dừng lại một chút, thở dài: "Ăn cơm đi."

Bạch Nhung hơi ngơ ngác.

Dù Ứng Phi Trục đã cố gắng khiến giọng điệu mình nghe bình thường nhưng Bạch Nhung vẫn nghe ra một mùi chua nhè nhẹ. Cậu không buồn để ý đến sự mệt mỏi trên người, chạy tới bàn ăn nhỏ, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Ứng Phi Trục, tò mò nghiêng đầu nhìn biểu cảm của y.

Không có biểu cảm gì cả.

Gương mặt anh tuấn lạnh lùng không chút cảm xúc, sống mũi thẳng tắp trở thành ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối.

Bạch Nhung cẩn thận chọc chọc vai Ứng Phi Trục.

Động tác này, đặt vào mấy tháng trước, Bạch Nhung tuyệt đối không dám làm, nhất là khi Ứng Phi Trục đang ở trạng thái không quá tốt.

Tay kia của Bạch Nhung chống cằm, nghiêng đầu hỏi: "Ứng tiên sinh, tâm trạng của anh không tốt sao?"

Cậu liếc mắt nhìn qua mâm cơm trên bàn.

Rất phong phú, trên trời bay dưới đất chạy dưới nước bơi đều có, ngay cả rau xanh cũng được làm nhìn rất ngon miệng, hoàn toàn không khớp chút nào với danh sách món ăn toàn đồ chua mà Ứng Phi Trục vừa báo.

Ứng Phi Trục hít sâu một hơi: "Không giận, ăn cơm trước."

"..."

Bạch Nhung thầm nghĩ, có lệ cũng quá rõ rồi. Cậu vẫn không nhúc nhích, nhìn chằm chằm Ứng Phi Trục một lúc, đột nhiên đứng dậy chạy về phòng. Lúc quay lại, trên tay đã cầm thêm một chiếc gương.

Bạch Nhung đặt gương ngay trước mặt Ứng Phi Trục, nửa người gần như nằm rạp bên bàn ăn. Cậu kéo dài âm cuối, giọng điệu vừa mềm mại vừa tinh nghịch: "Ứng tiên sinh, anh thật sự không giận sao?"

Nhìn gương mặt mình trong gương, Ứng Phi Trục cuối cùng cũng không nhịn được, "cộp" một tiếng, giật lấy chiếc gương khỏi tay Bạch Nhung úp xuống mặt bàn: "Có giận một chút."

"Một chút thôi à?"

"Trăm triệu chút."

Khóe miệng Bạch Nhung không kìm được cong lên. Nhìn bộ dạng giận dỗi của Ứng Phi Trục, cậu lại thấy đối phương như vậy rất đáng yêu. Chỉ là cậu nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không hiểu rốt cuộc Ứng Phi Trục đang giận chuyện gì.

Ứng Phi Trục không giải thích, chỉ lấy điện thoại ra, đưa cho Bạch Nhung xem những thảo luận trên Weibo.

Nhìn những câu như "ngọt quá", "quá hợp", "cp Vân nNguyệt" che kín cả màn hình, lông mi Bạch Nhung khẽ run, suýt nữa không nhịn được bật cười tại chỗ. Cậu trả điện thoại lại cho Ứng Phi Trục, cố nén cười giải thích: "Chuyện này bình thường mà. Fan cũng chưa chắc thật sự nghĩ tôi với tiền bối Phương Đông Thanh là một đôi, họ chỉ thích hai nhân vật trong phim thôi."

Ánh mắt âm u của Ứng Phi Trục vẫn chưa tan: "Nhân vật Chiêm Vân Thanh không phải có vợ rồi sao?"

Bạch Nhung gật đầu: "Đúng đúng, Chiêm Vân Thanh có cp chính thức. Nhưng đạo diễn Canh nói tạo hình không thể tung hết một lần, phải giữ lại tạo hiệu ứng. Ảnh tạo hình của Hoa Chưa Tạ với Chiêm Vân Thanh sẽ đăng lên sau hai ngày nữa, tới lúc đó mọi người sẽ quay lại đẩy cp của hai người họ thôi."

Gương mặt Ứng Phi Trục không cảm xúc: "Tôi đi tìm Canh Đôn, bảo ông ta tung ra ngay bây giờ."

"Ấy!" Bạch Nhung vội kéo người lại, tốn không ít sức mới kéo được y ngồi xuống: "Không được không được. Cứ làm theo ý đạo diễn đi. Chúng ta đâu hiểu quay phim thế nào, phải nghe đạo diễn chứ."

"Tôi là nhà đầu tư, chỉ đạo hai câu thì sao?"

"Nhà đầu tư tốt là chỉ chuyển tiền chứ không chỉ đạo!"

"Tôi không phải nhà đầu tư tốt."

Nói thì nói vậy, nhưng cuối cùng Ứng Phi Trục vẫn bị Bạch Nhung kéo ngồi lại bên bàn ăn.

Bạch Nhung bưng bát cơm, xới cho Ứng Phi Trục một bát đầy, giống như đang dỗ đám trẻ ở viện phúc lợi: "Được rồi Ứng tiên sinh, ăn cơm trước đã."

Bạch Nhung gắp món y thích bỏ vào bát: "Tôi đảm bảo ngày mai là ổn thôi."

Oán khí trên mặt Ứng Phi Trục tan đi không ít. Y nắm tay Bạch Nhung đang bận rộn gắp đồ ăn, rất tự nhiên rút đôi đũa trong tay cậu, tiện thể kéo người ngồi xuống bên cạnh: "Ăn cơm trước, ngày mai tôi đi cùng cậu tới đoàn phim."

Ngữ khí của Bạch Nhung thân mật hơn rất nhiều: "Có chị Sơn Hổ đi cùng rồi mà, không phải anh còn bận công việc sao?"

"Giao cho người khác làm là được. Tôi sẽ cho Sơn Hổ về công ty."

"..." Được rồi. Anh là ông chủ, anh vui là được.

----

Sau đó, Ứng Phi Trục thay thế Sơn Hổ, tạm thời đảm nhiệm vị trí trợ lý, mỗi ngày đều đi đoàn phim cùng Bạch Nhung.

"Tách!"

Canh Đôn vỗ tay vui vẻ: "Không tệ, qua rồi. Nghỉ một lát, chuyên viên trang điểm chuẩn bị dặm lại."

Bạch Nhung mặc trang phục diễn, vì không muốn trông mập nên bên trong không mặc quá nhiều đồ giữ ấm. Vừa quay xong đã có mấy nhân viên vây lại, khoác áo chắn gió cho cậu.

Ứng Phi Trục là người đầu tiên bước lên, khoác áo của mình lên vai lưng Bạch Nhung, đồng thời đưa cho cậu cốc nước ấm.

Bạch Nhung cắn ống hút uống nước. Hai tay hơi cứng vì lạnh ôm lấy thành cốc ấm, cơ thể nhanh chóng được hơi ấm lan tỏa.

Chuyên viên trang điểm tới dặm lại lớp trang, bảo cậu ngẩng đầu thì ngẩng, cúi đầu thì cúi, ngoan tới mức khiến người ta có cảm giác như đang trang điểm cho búp bê.

"Xong rồi." Mùa đông không đổ mồ hôi, lớp trang điểm cũng không dễ trôi nên không cần chỉnh sửa nhiều.

Bạch Nhung mỉm cười cảm ơn.

Mặt chuyên viên trang điểm lập tức đỏ lên: "Không cần đâu, không cần đâu."

Sau khi người rời đi, Ứng Phi Trục từ phía sau tiến lại gần: "Cười à?"

Nụ cười trên mặt Bạch Nhung lập tức thu lại: "Không có."

Ứng Phi Trục kéo cậu vào trong căn nhà kiến trúc cổ để tránh gió nghỉ ngơi, không quên đưa lại điện thoại mà lúc quay phim Bạch Nhung không tiện mang theo.

Nữ chính Chương Tuệ Hòa cũng đang tránh gió ở đây. Thấy Bạch Nhung vào, cô thân thiện vẫy tay.

Cô giống như những người bình thường khác, không nhìn thấy diện mạo thật của Ứng Phi Trục, chỉ coi y là một trợ lý cao lớn.

"Tiểu Nhung, qua đây này."

Bạch Nhung lịch sự kéo cái ghế bên cạnh cô ngồi xuống.

Chương Tuệ Hòa lục trong balo của trợ lý, lấy ra mấy gói đồ ăn vặt, chia một nửa cho Bạch Nhung: "Cho cậu nè."

Nhân vật cô đóng là một thiếu nữ hơi mang khí hiệp, lớp trang điểm khá nhạt, đường nét gương mặt rất linh động.

Bạch Nhung nhận lấy, không ngoài dự đoán, toàn là đồ ăn vặt ít calo.

Từ khi vào đoàn, Chương Tuệ Hòa thường xuyên cho cậu ăn vặt. Đa phần là loại cô tự ăn, ít calo, không dễ nổi mụn mà lại ngon.

Bạch Nhung cười nhận lấy, vừa ăn vừa bàn chuyện hotsearch gần đây.

Chương Tuệ Hòa ghé sát nói nhỏ: "Nghe nói vợ đạo diễn Canh dẫn con gái tới đoàn phim, ở ngay khách sạn. Dạo này đạo diễn ít thức khuya quay cảnh đêm lắm, tối nào cũng về đúng giờ chơi với con."

Bạch Nhung ngạc nhiên: "Đạo diễn Canh có con gái à?"

Trong giới đạo diễn Canh Đôn khá có tiếng nhưng trước giờ không nghe nói đã kết hôn.

Chương Tuệ Hòa: "Ừ, còn là thanh mai trúc mã. Từ nhỏ sống cùng khu, tiểu học trung học đại học đều chung trường. Vợ anh ấy trước đây hay đóng phim của chồng mình, chỉ là sau khi sinh con đã ít quay hơn."

"Thật sao?"

"Hôm qua tôi còn nghe anh ấy nói, quay xong bộ này mấy năm tới sẽ ở nhà chăm con, để vợ có thời gian quay lại đóng phim. Nuôi con đúng là phải hy sinh nhiều thật."

Bạch Nhung gật đầu tán đồng.

Hai người vừa ăn vặt vừa thì thầm trò chuyện, đặc biệt là Chương Tuệ Hòa. Cô còn lén ăn sau lưng quản lý, mấy lần bị trợ lý nhắc nhở liền kéo cả trợ lý cùng ăn.

Nghỉ được hơn mười phút, Chương Tuệ Hòa bị gọi đi quay cảnh tiếp theo, chỉ còn lại Bạch Nhung.

Ứng Phi Trục lấy gói đồ ăn vặt trong tay Bạch Nhung, vung tay một cái, vỏ bao bì lập tức tan biến trong không khí.

Bạch Nhung chơi điện thoại giết thời gian, từ anipop sang video ngắn rồi lại lướt Weibo, còn dùng tài khoản phụ ghi chép cuộc sống.

Lướt xong Weibo, cậu quen tay vào một siêu thoại tên là cp Vân Chưa Tạ.

Đây là siêu thoại cp của Chiêm Vân Thanh với Hoa Chưa Tạ.

Từ khi Weibo chính thức của đoàn phim tung ảnh tạo hình hai người, siêu thoại này lập tức bùng nổ, số liệu rất cao, mỗi ngày đều có fan sản xuất "thức ăn".

Dù phim chưa chiếu, chỉ có vài đoạn hậu trường nhưng đã có người cắt ghép Phương Đông Thanh với Chương Tuệ Hòa từ những bộ phim khác thành video cp để mọi người ăn đường.
Những "đại thủ" này còn nhận quảng cáo, có không ít người qua đường vừa ăn đường vừa trêu cp này mùi marketing nặng.

Nhưng phải công nhận năng lực của họ rất thật. Dù không cùng phim, không chung khung hình vẫn cắt ra được cảm giác cp cực mạnh.

Bạch Nhung mở tài khoản phụ, lặng lẽ theo dõi, trước khi rời đi còn không quên like với đề cử.

Tất cả đều không tránh khỏi ánh mắt Ứng Phi Trục.

"Thích cp này à?"

"Cũng được." Bạch Nhung đánh giá: "Cắt khá tốt, còn hơn nhiều bộ phim bây giờ."

Câu chuyện liền mạch, điểm ăn đường đầy đủ, không khí đúng chỗ, vừa xem đã biết là đã tốn không ít tiền.

Bạch Nhung dùng khuỷu tay huých huých eo Ứng Phi Trục: "Ứng tiên sinh, video này tốn bao nhiêu tiền vậy?"

Ứng Phi Trục thong dong đáp: "Không biết, phải hỏi Sơn Hổ."

Bạch Nhung bất lực.

Ứng Phi Trục dựa người vào lưng ghế, hai tay gác sau đầu, mặc đồ thể thao nhàn nhã nhưng vẫn toát ra cảm giác lạnh lẽo. Chỉ là y thật sự không hề lạnh, áo khoác mở hờ, bên trong là áo len lông dê.

Bạch Nhung biết, bộ áo này là mặc cho người khác xem.
Với năng lực của Ứng Phi Trục, dù c** tr*n đứng ngoài băng tuyết cũng không sao.

Bạch Nhung: "Đạo diễn Canh biết anh đứng sau làm mấy chuyện này không?"

Ứng Phi Trục cười nhẹ: "Dù tôi không làm, ông ta cũng sẽ mua marketing cp nam nữ chính. Tôi làm vậy là giúp ông ta tiết kiệm tiền."

"...." Chẳng trách dạo này Canh Đôn cười đến tận mang tai.

Dù Đơn Tử Hành rút lui khiến nhiều nhà đầu tư rút vốn nhưng Ứng Phi Trục đã trực tiếp lấp toàn bộ lỗ hổng tài chính, còn tìm được Phương Đông Thanh về đóng vai Chiêm Vân Thanh.

Phương Đông Thanh là ảnh đế quét sạch giải thưởng trong nước, mời được hắn không chỉ cần tiền mà còn cần kịch bản và ekip đủ tốt.

Hơn nữa hắn chỉ đóng tối đa hai phim mỗi năm.

Giờ đây, kim chủ lớn không những bù vốn mà còn chủ động làm marketing cp cho vai chính, lại còn là marketing chất lượng cao, đây chẳng khác gì là chiếc bánh nhân thịt rơi từ trên trời xuống.

Bạch Nhung hết cách với Ứng Phi Trục, dứt khoát coi như không biết gì, cúi đầu chơi điện thoại tiếp. Cậu tiện tay vào một diễn đàn ẩn danh chuyên bàn chuyện giới giải trí, vừa vào đã thấy bài về cp Vân Chưa Tạ.

[Tiêu đề: Thảo luận lý tính.

Nội dung: Dạo này cp Vân Chưa Tạ mùi marketing nặng quá, mọi người có muốn cùng nhau tâm sự không?]

- Tôi cảm nhận được. Phim còn chưa chiếu mà đã marketing rồi à?

- Giờ marketing cũng vô dụng, không đúng hướng. Ngược lại còn kéo mọi người đi xem phim cũ của Phương Đông Thanh với Chương Tuệ Hòa, tới lúc phim mới chiếu thì hết nhiệt.

- Canh Đôn quay phim bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ không biết tuyên truyền sao?

- Không phải Canh Đôn đâu, có họa sĩ lớn tiết lộ là Sơn Hải bỏ tiền marketing đấy.

- ??? Tôi không tin.

- Sơn Hải mà cũng làm cái này? Tôi chỉ từng thấy thủy quân nhà này từng đấu với Đơn Tử Hành thôi.

- Chẳng phải họ nổi tiếng là mặc kệ nghệ sĩ, mặc kệ tác phẩm sao?

- Nói thật, marketing thì nên marketing cp Phương Đông Thanh với Bạch Nhung ấy. Dù trong phim không có tuyến tình cảm nhưng người ăn cp đâu quan tâm, Chiêm Vân Thanh với Hạ Nguyệt Minh cũng rất có sức kéo.

- Đúng, giờ marketing hướng này toàn tiện cho Chương Tuệ Hòa.

- Hôm qua lướt app Khoai Lang thấy fan Phương Đông Thanh đã bắt đầu dậm chân mắng công ty xen vào chuyện riêng rồi haha!

- Tôi có ý nghĩ lớn mật, cp Vân Chưa Tạ marketing này hơi khó hiểu. Mọi người nghĩ xem, trước khi nó nổi, có phải có rất nhiều người đều cắn cp Vân Nguyệt từ ảnh hậu trường không? Có khả năng marketing cp Vân Chưa Tạ là để phá cp Vân Nguyệt không?

- Vậy càng khó hiểu hơn. Cp Vân Nguyệt mà bùng thì có lợi cho phim với Bạch Nhung, sao không cho nổi tiếp?

- Tôi đoán theo hướng bát quái thì chắc có lãnh đạo công ty thích Bạch Nhung, không muốn ai được ghép cp liên quan tới cậu ấy.

- Quá khoa trương rồi! Có phải chúng ta cắn cp Phương Đông Thanh với Bạch Nhung đâu, chỉ là cp nhân vật thôi mà.

- Vậy chứng tỏ lãnh đạo này còn rất bá đạo.

- Càng nói càng giống tiểu thuyết, sao có thể?! Biết đâu là Phương Đông Thanh thích Chương Tuệ Hòa nên mới chủ động nhờ công ty marketing Vân Chưa Tạ thì sao?

- ???

- Tôi không đồng ý aaa!!!

- Hahaha! Fans Phương Đông Thanh tan nát hết rồi.

- Phương Đông Thanh đã ba mươi rồi, có người mình thích thì sao chứ? Con người Chương Tuệ Hòa cũng tốt, xuất đạo nhiều năm, vừa chuyên nghiệp vừa có diễn xuất, không làm chuyện xằng bậy, không marketing bẩn, không dính phốt, còn xinh đẹp, Phương Đông Thanh thích cô ấy cũng bình thường mà.

- Trong giới giải trí hơn ba mươi tuổi mà chưa từng công khai yêu đương, không phải ngầm chơi loạn thì cũng là đã yêu rất nhiều lần nhưng chưa từng nói ra thôi.

- Tôi là fan Phương Đông Thanh, thật ra cũng không sụp lắm đâu. Công ty marketing là cp trong phim thôi, đâu phải cp ngoài đời. Cp nam nữ của bộ này đúng là rất có cảm giác, quảng bá một chút cũng chẳng sao cả.

- Bộ phim này không tệ, tôi cược một vé bạo hỏa.

- Không biết có so được với [Cục Diện Mờ Sương] không? [Cục Diện Mờ Sương] đã phá kỷ lục lượt xem rồi. Tương Dao với Phương Đông Thanh diễn xuất quá tốt, lại đẹp, sản phẩm của Sơn Hải nhất định là hàng tinh phẩm.

- So với [Cục Diện Mờ Sương], chắc không bằng đâu. Công lực quay phim của Phương Bác Thâm tốt hơn Canh Đôn, Canh Đôn kể chuyện ổn nhưng hình ảnh không đẹp bằng Phương Bác Thâm.

- Vậy rốt cuộc mấy người thảo luận xong chưa? Vì sao Sơn Hải lại không muốn marketing cho cp Vân Nguyệt thế?

- Cái này thì chỉ có thể hỏi ông chủ Sơn Hải thôi, ai mà biết đối phương nghĩ gì, dù sao cũng rất không hợp lẽ thường.

...

Bạch Nhung xem xong bài đăng, khẽ thở dài.

Ứng Phi Trục đứng dậy đi ra ngoài nghe điện thoại, Bạch Nhung vừa ngẩng đầu liền có thể nhìn thấy bóng lưng của y.

Ánh mặt trời không quá sáng, tuy là ban ngày nhưng xung quanh đều đã bật đèn, đặc biệt là khu vực quay phim, đủ loại thiết bị chiếu sáng bày la liệt, sáng như ban ngày.

Bạch Nhung không biết Ứng Phi Trục đang nói chuyện với ai, chỉ thấy y nhíu mày, vẻ mặt mất kiên nhẫn.

Dường như từ lần đầu gặp mặt, Ứng Phi Trục đã có tính cách như vậy. Là ứng long thần thú thời thượng cổ, sức chiến đấu cực mạnh, tính tình của Ứng Phi Trục thật sự không được coi là dễ chịu.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao trong công ty có rất nhiều người sợ y. Ngay từ đầu, mỗi lần Thi Hoài nhìn thấy y là lại run lên hai cái.

Nhưng Ứng Phi Trục rất ít khi để lộ vẻ mặt như thế trước mặt cậu.

Ban đầu, Bạch Nhung hoàn toàn không hiểu gì về thế giới yêu quái. Ứng Phi Trục luôn kiên nhẫn, bất kể là vấn đề đơn giản đến đâu, y đều giải thích cho cậu.

Bạch Nhung không hiểu tình yêu.

Viện phúc lợi không dạy những kiến thức này, trường học lại càng kiêng dè chuyện tình cảm, chỉ hận không thể để học sinh ở phương diện này hoàn toàn mù tịt, tránh việc yêu sớm.
Điều đó khiến Bạch Nhung ở phương diện này gần như là tờ giấy trắng.

Nhưng cho dù có không hiểu đến đâu, trong tình trạng mối quan hệ hiện tại, Bạch Nhung cũng dần dần nhìn ra được vài manh mối...

Hình như Ứng Phi Trục thích cậu.

Cậu cũng không nói rõ được mình hiểu ra từ lúc nào, dường như chỉ trong chớp mắt, lại dường như là tích lũy từ từng chuyện nhỏ, từng chuyện nhỏ rồi bừng tỉnh.

Cho đến đêm đó ở khách sạn, hai người nằm trên cùng một chiếc giường, tiếng tim đập như sấm cùng những phản ứng tinh tế khác khiến Bạch Nhung hiểu ra, có lẽ chính mình cũng thích Ứng Phi Trục.

Bạch Nhung khẽ thở dài, thật sự không biết nên xử lý loại cảm xúc này như thế nào, cuối cùng cậu dứt khoát coi mình như một con rùa nhỏ rụt đầu.

Chỉ cần Ứng Phi Trục chưa nói rõ ràng, cậu liền thu đầu vào mai, trốn trong vùng an toàn của mình.

----

Ngày quay phim cuối cùng trước đêm giao thừa, rất nhiều nhân viên công tác đã sớm lên xe về nhà.

Canh Đôn vẫn ở lại cùng tổ quay chính, vội vàng chỉ đạo cảnh quay quần chúng cuối cùng của năm.

Đây là một cảnh phối hợp giữa Chiêm Vân Thanh với Hạ Nguyệt Minh.

Hạ Nguyệt Minh giả dạng công chúa bù nhìn, lật đổ một thế lực quan trọng của Chiêm Vân Thanh, còn một tay đẩy người huynh đệ tốt từ nhỏ đến lớn của mình vào chỗ chết.

Cũng chính lúc này, Chiêm Vân Thanh mới nhận ra vẻ ngụy trang bấy lâu nay của Hạ Nguyệt Minh, nổi giận xông vào phủ công chúa, đối mặt với Hạ Nguyệt Minh đang dựa vào một đám nam sủng tìm vui.

Canh Đôn cầm bộ đàm: "Hạ Nguyệt Minh lùi về sau một chút. Đúng rồi đúng rồi, tựa đầu lên vai nam sủng số một."

Cơ thể Bạch Nhung tìm một góc lệch máy, phía sau lưng hoàn toàn không tựa vào gì cả. Nhưng trên màn hình, cậu lại giống như đang dựa vào lòng ngực của nam sủng số một.

Canh Đôn hài lòng: "Tốt lắm! Tới tới tới, bắt đầu quay! Quay phim đẩy máy lên phía trước---"

Cảnh này có rất nhiều tiếp xúc tay chân giữa Hạ Nguyệt Minh với nam sủng, rồi đến Chiêm Vân Thanh đang giận dữ xông tới.

Lúc đầu tiếp xúc với nam sủng còn có thể dùng góc máy đánh lừa nhưng sau khi Chiêm Vân Thanh xuất hiện, phía sau là một cú máy dài liền mạch, không thể tiếp tục sai vị nên Bạch Nhung chỉ có thể thành thật diễn theo kịch bản cùng Phương Đông Thanh.

May mắn là lúc này Chiêm Vân Thanh đang căm hận Hạ Nguyệt Minh, ngay khoảnh khắc Hạ Nguyệt Minh dựa tới, liền hất tay áo ném cậu ra.

Theo thiết lập, Hạ Nguyệt Minh không biết võ công, thể trạng lại yếu ớt như người bệnh nặng. Chiêm Vân Thanh vung tay áo quăng cậu đi, cậu liền ngã sấp lên bàn, khóe miệng cũng rỉ ra một vệt máu...

Cảnh quần chúng rất dễ hỏng, chỉ cần một vai phụ hoặc diễn viên quần chúng diễn sai là phải quay lại từ đầu.

Cảnh này, Bạch Nhung đã quay lại vài lần, mỗi trình tự đều đã ghi nhớ rõ trong lòng.

"Cạch!"

"Qua rồi!"

Hai tiếng này gần như đồng nghĩa với nghỉ ngơi.

Trong nháy mắt, toàn bộ nhân viên công tác cùng các diễn viên đều giơ tay chúc mừng.

Bạch Nhung cũng nhẹ nhõm thở ra, trở về phòng hóa trang tẩy trang, thay quần áo.

Trời đã vào mùa lạnh, Bạch Nhung không thể không quấn mình kín mít như một cái bánh chưng nhỏ.

Điều hòa trong phòng hóa trang cũng đã tắt sớm vì nhân viên công tác nghỉ lễ, Bạch Nhung lười làm phiền người khác bật lại. Sau khi mặc xong quần áo, cậu thở ra một hơi, trong không khí liền hiện lên một làn sương lạnh mờ mịt.

Bỗng nhiên, cậu cảm thấy chỗ xương cụt ngứa ngáy. Cậu chớp mắt rất chậm, trong lòng thầm kêu không ổn. Cậu đưa tay ra sau sờ, quả nhiên ở chỗ xương cụt sờ thấy một cái đuôi to mềm mại, lông xù.

Bạch Nhung còn chưa kịp nghĩ vì sao cái đuôi lại tự dưng chui ra, tai đã nhô lên từ trên đỉnh đầu.

Cậu cứng đờ xoay đầu, nhìn mình trong gương với tai thú và đuôi thú, đến cả hô hấp cũng theo đó mà nhẹ đi.

Theo kinh nghiệm trước đây, Bạch Nhung cố gắng thu tai với đuôi lại nhưng nỗ lực nửa ngày, đôi tai trắng vẫn nghịch ngợm khẽ run một cái, hoàn toàn không có tác dụng.

Ý thức được có lẽ đã xảy ra vấn đề, Bạch Nhung luống cuống chạy tới bàn bên cạnh, lục trong đống quần áo tìm điện thoại. Nhưng trang phục diễn chồng chất quá cao, cậu vừa mới chạm được hình dạng điện thoại qua lớp vải, một luồng ánh sáng trắng bỗng lóe lên, bóng người trong gương hoàn toàn biến mất, quần áo trên người lần lượt rơi xuống đất.

Dưới đống quần áo còn có thứ gì đó đang không ngừng nhúc nhích, như thể đang giãy giụa muốn chui ra.

Bạch Nhung chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, trên người có thứ gì đó bao lấy mình. Cậu cố gắng thoát ra khỏi "cái lồng" ấy, lại phát hiện mọi thứ trong tầm mắt đều như bị phóng đại, tất cả đều biến thành những ngọn núi nhỏ.

"..."

Bạch Nhung cứng đờ tìm tới tấm gương.

Trong gương không còn người nào, chỉ có một sinh vật nhỏ hình mèo lông trắng, đang hoảng sợ nhìn lại.

Bạch Nhung hét lên---

"Ngao ngao! Méo!!!"

Trước Tiếp