Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 55

Trước Tiếp

- Song nam chủ? Là cái loại song nam chủ mà tôi đang nghĩ tới ấy hả?

- Khiếp thật! Bạch Nhung xuống biển rồi???

- Đừng nói bậy. Là song nam chủ truyền thống thôi, không phải cái loại song nam chủ đang thịnh hành trên mạng bây giờ đâu. Nhân vật Đơn Tử Hành đóng có vợ đàng hoàng đó, nói vậy rất không công bằng với nữ diễn viên.

- Đơn Tử Hành xấu thật mà. Rốt cuộc là dựa vào đâu để nổi lên vậy?

- Đừng đứng chung chụp hình với người đẹp, sẽ làm kẻ xấu càng xấu thêm...

- Sơn Hải thật sự không phải ký hợp đồng dựa vào mặt à? Cảm giác công ty bọn họ không có nghệ sĩ xấu ấy.

- Nhân vật này đúng là rất có cảm giác, nửa mềm nửa cứng, nửa âm nửa dương, kiểu thiết lập này thật sự diễn ra được sao?

- Trước đây tôi còn thấy Đơn Tử Hành trông cũng ổn, đứng cạnh Bạch Nhung một cái là thấy xấu hẳn ra. Fans của Đơn Tử Hành còn suốt ngày khen anh ta nho nhã chứ theo tôi, trong giới giải trí mà nói đến nhân thiết nho nhã, vậy phải là Phương Đông Thanh.

- Trước kia Phương Đông Thanh có một tấm ảnh thời dân quốc, mặc trường bào, đeo kính gọng bạc, đúng là tuyệt phẩm, không biết mọi người có từng xem chưa. Đơn Tử Hành cũng từng đóng vai kiểu đó nhưng so với Phương Đông Thanh, hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

- Nếu nhân vật này là Phương Đông Thanh diễn thì tốt biết mấy.

- Không thể nào đâu, đây chỉ là web drama thôi. Với lại năm nay Phương Đông Thanh đã quay hai bộ rồi. Anh ta siêu lười, chắc chắn sẽ ở nhà nghỉ ngơi tới đầu năm sau...

- Đúng vậy đó, nghệ sĩ Sơn Hải đều thế cả...

- Cũng chỉ có Bạch Nhung là hiện tại địa vị còn chưa cao, đang trong thời kỳ leo lên, lịch trình mới hơi dày một chút. Mọi người quý trọng đi. (lời khuyên chân thành đến từ fan của Tương Dao)

- Là thật đó! Chúng tôi chờ BOX lưu diễn cả hai năm, bọn họ lưu diễn ba tháng xong là nhân dịp tiệc kỷ niệm quay về thành phố A, giờ không ra ngoài nữa rồi! (Fan BOX khóc lóc kể lể)

- Chăm chỉ nhất chắc là Hồ Hà Dương nhưng anh ta là chăm chỉ đi phạm tội. Tài khoản antifans hot của anh ta cũng lên tới cả chục triệu rồi, ghê thật.

- Tôi có chút không hiểu nổi Hồ Hà Dương, có lúc cảm giác anh ta cố ý. Rõ ràng rất nhiều chuyện không nghiêm trọng đến vậy, anh ta cứ phải cái miệng tiện nói thêm vài câu, làm ai cũng tức.

- Vậy bộ phim khác của Bạch Nhung là [Cục Diện Mờ Sương] khi nào chiếu? Tết dương lịch qua rồi mà.

- Nghe nói là năm ngoái chiếu, hôm nay cũng tính là năm ngoái, đêm giao thừa cũng coi là năm ngoái...

- Tôi thật sự rất thích [Cục Diện Mờ Sương], chỉ là mãi không chiếu. Năm nay nghỉ hè chỉ trông chờ vào bộ này thôi.

- Bộ này cũng đẹp mà. Nữ chính đẹp, nam chính chỉ có Bạch Nhung là đẹp, một nam chính khác... cũng chắp vá đi.

...

"Choang---"

Chiếc ly thủy tinh bị ném mạnh xuống thảm, nước bên trong tràn ra khắp sàn.

Sắc mặt Đơn Tử Hành tái xanh, hoàn toàn không còn dáng vẻ ôn hòa nho nhã lúc mới gặp Bạch Nhung.

Trong phòng, ngoài gã ra còn có đạo diễn Canh Đôn cùng một nhân viên phụ trách tuyên truyền.

Nhân viên tuyên truyền trông chỉ mới hơn hai mươi tuổi, đeo kính đen, tóc được buộc gọn gàng xinh đẹp nhưng bị cái ly ném về phía mình dọa cho run bần bật.

Đơn Tử Hành chỉ thẳng vào cô ta, chất vấn: "Vì sao không P ảnh? Trả lương cho mấy người là để làm gì hả? Một tấm ảnh tuyên truyền cũng P không xong. Đạo diễn Canh giữ loại người như cô lại làm gì!"

Canh Đôn không để lộ dấu vết khẽ nhíu mày, ra hiệu cho cô gái đứng ra phía sau mình, sau đó nở nụ cười hòa nhã nhìn về phía Đơn Tử Hành: "Cô bé này mới tốt nghiệp chưa lâu, chỉ phụ trách tuyên truyền, chuyện hình ảnh không nằm trong phạm vi quản lý của cô ấy."

Sắc mặt Đơn Tử Hành đen như đáy nồi, trợ lý đứng bên cạnh đã trốn xa thật xa, hoàn toàn không dám lại gần.

"Tôi mặc kệ. Ảnh chụp phải xóa, đăng lại."

Canh Đôn lập tức phụ họa: "Được được được. Weibo kia đã xóa rồi, chờ nhiệt độ qua đi, chúng tôi sẽ đăng lại một tấm tuyên truyền mới."

Lúc này sắc mặt Đơn Tử Hành mới khá hơn một chút. Gã liếc mắt nhìn nhân viên đang đứng sau lưng Canh Đôn, vừa khóc vừa cố nén tiếng, sau khi bình tĩnh lại lại dịu giọng nói: "Xin lỗi, vừa rồi tôi có hơi mất kiểm soát, không ném trúng cô chứ? Tiểu Trợ, đi lấy một bao lì xì, đưa cho cô này coi như bồi thường."

Canh Đôn khách sáo nói: "Không cần đâu, vốn dĩ là lỗi của nhân viên chúng tôi, sao lại làm phiền cậu phải đưa bao lì xì chứ."

Nhân viên tuyên truyền theo sát Canh Đôn, cúi người xin lỗi Đơn Tử Hành: "Thầy Đơn, thật sự xin lỗi, là bên em làm chưa tốt."

Canh Đôn nói tiếp: "Đợi ảnh tuyên truyền mới chuẩn bị xong, bên tôi sẽ gửi cho người đại diện của cậu duyệt trước."

Đơn Tử Hành tỏ vẻ hài lòng với sự thức thời của đạo diễn, miễn cưỡng đáp một tiếng.

Canh Đôn nói: "Vậy tôi xin phép đi trước."

Sau khi rời khỏi phòng của Đơn Tử Hành, vẻ mặt hiền lành của Canh Đôn lập tức biến mất. Ông ta không biểu cảm đi dọc hành lang khách sạn, nói với cô nhân viên vẫn còn thút thít: "Chuyện hôm nay làm khó cô rồi, tạm thời nhẫn nhịn một chút."

Nói xong, ông ta lấy điện thoại ra gửi cho cô ta một bao lì xì: "Hai ngày này cứ nghỉ ngơi trước đi."

Cô nhân viên lau nước mắt, uất ức nói với Canh Đôn: "Bên ngoài không phải đều nói Đơn Tử Hành tính tình rất tốt sao? Vừa rồi anh ta suýt nữa ném trúng đầu tôi rồi."

Canh Đôn nói: "Loại người này, trước ống kính và sau ống kính là hai con người hoàn toàn khác nhau. Dưới ống kính, dạng người gì tôi cũng từng gặp rồi."

"Nhưng ảnh tuyên truyền đó đã được người đại diện của anh ta duyệt rồi, là bên họ đồng ý mới đăng."

Canh Đôn thở dài: "Cãi lý với họ cũng vô ích. Dù đã ký hợp đồng nhưng nếu cậu ta không chịu diễn cho đàng hoàng, vậy tâm huyết của tất cả mọi người đều sẽ đổ sông đổ biển."

Đi ngang qua một phòng, cô nhân viên quay đầu nhìn số phòng, nhỏ giọng nói: "Nhưng tôi thấy nghệ sĩ bên Sơn Hải, thầy Bạch Nhung đó tính tình khá tốt mà..."

Canh Đôn gật đầu: "Ừ, nghệ sĩ của Sơn Hải dù bề ngoài có nóng nảy cũng sẽ không vô cớ trút giận lên nhân viên đoàn phim như Đơn Tử Hành. Bạch Nhung... tính cách quả thật không tệ, chỉ tiếc là..."

"Chỉ tiếc cái gì ạ?"

"Không có gì. Đi nghỉ đi, hai ngày này công việc của cô sẽ chuyển cho người khác."

"Vâng, cảm ơn đạo diễn Canh."

Sau khi Canh Đôn rời đi, trợ lý mới cầm bao lì xì đi ra khỏi phòng.

Đại sảnh tiếp khách đã không còn ai, trong lòng trợ lý có chút bất an, dè dặt hỏi Đơn Tử Hành: "Ông chủ, bao lì xì này... còn phải đưa cho bọn họ nữa không?"

Đơn Tử Hành liếc xéo hắn một cái: "Đồ ngu. Người ta đi rồi, mày đưa cho ai?"

Thấy Đơn Tử Hành vẫn chưa nguôi giận, trợ lý chỉ hận không thể lập tức từ chức ngay tại chỗ, vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi ông chủ, là do tôi chậm tay..."

Đơn Tử Hành nói: "Đi gọi anh Joy qua đây."

Joy chính là người đại diện của Đơn Tử Hành, gọi Joy tới cũng đồng nghĩa với việc cơn giận của gã sắp tiêu tan.

Trợ lý khom lưng đi gọi điện cho Joy, Đơn Tử Hành một mình bước tới bên cửa sổ, nhìn bóng dáng mờ nhạt của chính mình phản chiếu trên kính, giơ tay chạm vào đôi môi khô ráp với những vân môi rõ rệt.

"Bạch Nhung sao... đúng là trông không tệ."

----

Cả một ngày quay, cảnh nào cũng NG.

Bạch Nhung phối hợp cùng Đơn Tử Hành diễn đi diễn lại hết lần này tới lần khác, đến cuối cùng đã có chút tê dại.

Canh Đôn cùng họ đứng trong gió lạnh suốt một ngày, vậy mà cũng không nổi giận, chỉ đến lần NG thứ hai mươi mốt mới vẫy tay bảo mọi người đi nghỉ, ngày mai quay tiếp.

Bạch Nhung trở về tẩy trang, rửa mặt xong liền mặc chiếc áo lông vũ màu xám dày cộp, giẫm lên tuyết rời khỏi trường quay.

Trên đường về, Bạch Nhung nhớ lại từng chi tiết khi quay hôm nay.

"Chị Sơn Hổ." Cậu quay sang nói với Sơn Hổ, người suốt dọc đường đều im lặng: "Hôm nay Đơn Tử Hành có phải là cố ý ép em không?"

Bạch Nhung không phải kẻ ngốc, cậu cảm nhận được cách diễn của Đơn Tử Hành hôm nay quá mức phô trương, giống như muốn dùng biểu hiện trong phim để đè ép cậu.

Ngược lại, Bạch Nhung không hề cảm thấy đối phương diễn hay. Nói một câu không được lịch sự lắm, trong mắt cậu, diễn xuất của Đơn Tử Hành còn kém xa Tương Dao với Phương Đông Thanh.

Thời gian đầu học diễn xuất, Tương Dao với Phương Bác Thâm đã dạy cho Bạch Nhung rất nhiều.

Hai người họ thiên về lối diễn tự nhiên, mọi biến hóa biểu cảm đều bắt nguồn từ tâm lý nhân vật, không cố tình động đậy nét mặt mà là dùng những chuyển động rất nhỏ của cơ mặt để dẫn dắt cảm xúc.

Kiểu diễn xuất này chịu được quay cận cảnh độ nét cao lẫn màn hình lớn ngoài rạp, vừa thích hợp cho điện ảnh, vừa phù hợp với phim truyền hình.

Còn diễn xuất của Đơn Tử Hành thiên về hình thể, mỗi lần diễn kiểu phô trương quá mức, ngay cả Bạch Nhung đứng gần cũng bị dọa.

Sơn Hổ nói: "Chuyện diễn xuất tôi không rành lắm nhưng trợ lý của thằng đó đã nhìn cậu với ánh mắt không mấy thân thiện. Quay đầu lại tôi sẽ chú ý bọn họ nhiều hơn."

Bạch Nhung xoa xoa bả vai đang hơi nhức, nở nụ cười bất lực với Sơn Hổ: "Phiền chị rồi."

Tuyết trên mặt đất đã tan đi nhiều, chỉ còn lại những đống tuyết bẩn pha tro.

Về đến khách sạn, bật máy sưởi lên, hơi ấm nhanh chóng xua tan cái lạnh trên người Bạch Nhung. Cậu cởi áo khoác lông vũ, không nghỉ ngơi lấy một giây, tắm xong liền đội mái tóc ngắn còn ướt, ngồi xuống ghế sopha bắt đầu nghiên cứu kịch bản.

Kịch bản đoàn phim phát cho Bạch Nhung đã che kín chú thích, có chỗ còn dán cả giấy ghi chú. Ngoài ra, cậu còn chuẩn bị riêng một cuốn sổ, bên trong ghi chép rất nhiều suy nghĩ của cậu về nhân vật Hạ Nguyệt Minh cùng với không ít tư liệu về lễ nghi các triều đại.

Dù bộ phim này là triều đại hư cấu nhưng khi viết, biên kịch vẫn tham khảo rất nhiều kiến thức lịch sử.

Có lúc rảnh rỗi, Bạch Nhung còn ngồi trò chuyện với biên kịch, muốn biết khi xây dựng nhân vật Hạ Nguyệt Minh, trong đầu đối phương đang nghĩ điều gì.

Bạch Nhung là một người lắng nghe rất tốt, biên kịch cũng rất thích nói chuyện với cậu, còn chia sẻ cho cậu không ít sách tư liệu đã tham khảo khi viết kịch bản này.

Tóc ngắn dần khô trong phòng sưởi, da mặt Bạch Nhung cũng vì nóng mà ửng hồng nhưng động tác lật kịch bản vẫn không hề dừng lại.

Khi Sơn Hổ xách bữa tối bước vào, thấy cảnh Bạch Nhung chăm chú đọc kịch bản, liền lặng lẽ nhẹ bước, đặt đồ ăn lên bàn bên cạnh.

Đợi hơn mười phút, thấy Bạch Nhung vẫn chưa có ý định ăn, cô mới lên tiếng nhắc: "Ăn cơm trước đi, đây là đồ Ứng tổng đặt cho cậu đấy."

Lúc này Bạch Nhung mới phát hiện Sơn Hổ đã tới, đánh dấu lại chỗ vừa đọc trên kịch bản.

"Đến rồi à." Giọng cậu nhẹ hẳn, chạy nhanh tới bên bàn. Nhìn thấy toàn là món mình thích, niềm vui hiện rõ trên mặt cậu: "Ứng tiên sinh đúng là tốt thật. Em ra ngoài quay phim mà anh ấy vẫn nhớ đặt cơm cho em."

...Đó là vì Ứng tổng thích cậu đấy.

Sơn Hổ lặng lẽ nói trong lòng.

Hiện tại từ trên xuống dưới Sơn Hải, có yêu quái nào không biết vị ứ\Ứng tổng lạnh lùng thô bạo của bọn họ vì muốn khôi phục nguyên hình, phóng thích uy áp ép toàn bộ yêu quái quỳ rạp xuống đất chỉ để cầm phần thưởng hạng nhất của một cuộc thi về đi dỗ người chứ.

Cái gọi là cuộc thi đe dọa đó, nói trắng ra là thi năng lực yêu quái.

Trong giới yêu quái, nguyên hình kỳ quái cỡ nào cũng từng thấy nhưng uy áp của đại yêu quái, bọn tiểu yêu không thể chống lại. Hạng nhất của kiểu thi đấu này, vốn dĩ không liên quan gì tới tiểu yêu quái.

Tuy nhiên yêu quái vốn khắc bản năng tôn sùng kẻ mạnh vào gien. Chuyện này đặt ở nơi khác là quy tắc ngầm, đặt ở Sơn Hải lại không ai thấy bất công.

Mấy ngày trước cũng có cuộc thi đấu khác, chưa từng thấy Ứng Phi Trục tham gia. Năm nay lại đi giành hạng nhất chỉ để quay về dỗ một tiểu yêu quái đang ở kỳ trưởng thành, chuyện này sớm đã lan khắp Sơn Hải.

Bạch Nhung vừa ăn tối vừa cảm thán: Thịt thăn xào tỏi này ngon thật, thịt khô măng cũng ngon, còn cả cải thảo xào thanh đạm này nữa...

Chẳng qua phòng bên cạnh hoàn toàn không có bầu không khí nhẹ nhàng như vậy.

Đơn Tử Hành ngồi lún sâu trong ghế sopha, sắc mặt âm trầm.

Ban đầu gã coi Bạch Nhung chỉ là một tân binh mới vào nghề, không có bao nhiêu diễn xuất nên định buông tay diễn, tiện thể đè ép hậu bối này, kẻ vô cớ chiếm ưu thế dư luận hơn mình.

Gã tính hai đường. Một là dạy cho Bạch Nhung một bài học, hai là khiến hậu bối này sinh lòng ngưỡng mộ với mình, như vậy gã mới dễ ra tay, thu người về làm một trong những bạn giường.

Tuy hậu bối này EQ không cao nhưng ngoại hình quả thật rất xuất sắc.

Ngay từ ánh nhìn đầu tiên, trong lòng Đơn Tử Hành đã nảy sinh ý đồ, chỉ là gã không ngờ diễn xuất của Bạch Nhung lại tốt ngoài dự liệu. Diễn đến cuối cùng, ngược lại là gã không tìm được cảm xúc của nhân vật.

Đối diện gã, Joy đang ngồi trên ghế gõ laptop đặt trên đùi.

"Xong rồi." Sau khi nhấn gửi, Joy gập máy tính lại: "Đã báo cho mấy đại fan của cậu, họ sẽ ra mặt dẫn dắt dư luận."

Đơn Tử Hành bực bội nói: "Đừng làm người ta bị ép rút khỏi giới."

Joy đáp: "Tôi hiểu suy nghĩ của cậu. Rút khỏi giới chẳng phải càng tiện cho cậu thao tác sao? Đến lúc đó tổ chức một buổi tiệc nhỏ, chuốc say người ta, cậu muốn làm gì thì làm."

Lời này trúng tim đen, Đơn Tử Hành hài lòng gật đầu.

Joy nói tiếp: "Được rồi, trợ lý xin nghỉ việc rồi, tôi đổi cho cậu hai trợ lý mới. Cậu có thể bớt cái tính khí đó lại được không? Chỉ riêng năm nay cậu đã đổi trợ lý mấy lần rồi. Cứ tiếp tục thế này, nhân thiết của cậu sớm muộn cũng sẽ sụp."

Đơn Tử Hành không hề để tâm, cười lắc lư ly rượu vang đỏ trong tay: "Cho nhiều tiền là xong. Nhớ nói chuyện với cậu ta, đừng lấy tương lai ra dọa. Nếu còn muốn lăn lộn trong giới..."

"Cậu yên tâm. Tôi đi đây, trợ lý mới đang chờ bên ngoài."

Joy đến vội, đi cũng vội.

Sơn Hổ đứng ngoài cửa, dựa lưng vào tường nhìn bóng Joy rời đi, sắc mặt đầy phẫn nộ.

Khách sạn cách âm không tệ nhưng không thể ngăn được thính lực của yêu quái. Cuộc nói chuyện trong phòng vừa rồi, Sơn Hổ nghe không sót chữ nào.

Đến khi bóng Joy hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Sơn Hổ mới cười lạnh một tiếng, móc điện thoại ra gọi cho Ứng Phi Trục.

Sáng sớm hôm sau, Bạch Nhung mơ màng tỉnh dậy, sờ điện thoại tắt báo thức. Cậu vén chăn ngồi dậy, cổ họng khô rát khó chịu, xuống giường mò tới bàn rót một cốc nước.

Uống xong, cảm giác khô miệng khô lưỡi mới dịu đi nhiều.

Bạch Nhung cầm điện thoại lên, quen tay mở Weibo, định lướt tin tức cho đầu óc tỉnh táo hơn. Nhưng vừa mở ra, hậu trường đã nhảy ra một đống thông báo bình luận, mà phần lớn đều là mắng chửi.

Bạch Nhung: ???

Cậu đọc kỹ mấy tin nhục mạ đó, lúc này mới hiểu chuyện gì đang xảy ra, đi tìm từ khóa phốt liên quan đến mình.

#Ảnh của tân nhân bên Sơn Hải bị P quá đà#

Nguyên nhân là một tài khoản marketing đăng ảnh chụp của chính mình, nói bản thân là bị ảnh lừa, trước sau là hai người khác hẳn, còn tố đoàn phim yêu cầu phải P ảnh 180 độ toàn diện mới cho tuyên truyền.

Đối phương nói sinh động như thật, ai không biết còn tưởng người đó sống luôn trong đoàn phim.

Phần bình luận phía dưới còn thú vị hơn, rất nhiều người ra mặt "làm chứng", đến cả Bạch Nhung cũng không biết mình từng có nhiều "fan" như vậy.

- Nói thẳng tên Bạch Nhung đi, có gì không dám nói, sợ Sơn Hải gửi thư luật sư à?

- Thôi đi, Sơn Hải nổi tiếng là không quản nghệ sĩ mà.

- Nói thật, mấy người có đang thổi Sơn Hải quá mức không? Không phải cũng chỉ là một công ty giải trí thôi sao, không biết còn tưởng công ty thần tiên gì cơ.

- Cái ảnh chụp kia là thật à? Xấu quá! P được thành thế này còn làm minh tinh gì nữa, đi làm hotgirl mạng cho rồi.

- Xấu vậy hotgirl mạng cũng không thèm, bây giờ kiểu trên mạng một kiểu ngoài đời một kiểu đã hết thời rồi.

- Người thật sao có thể trông như vậy?! Lúc ảnh tuyên truyền ra tôi đã thấy là P rồi, còn mua bình luận công kích Đơn Tử Hành, nói công bằng thì tuy ngoại hình của Đơn Tử Hành không quá xuất sắc nhưng diễn xuất tốt, lại rất hợp vai.

- Tân nhân bây giờ có năng lực marketing thế này, chi bằng dành thời gian mài giũa diễn xuất đi.

- Nói trúng tim đen. Tôi cũng thấy người này được marketing quá đà, mới ra mắt nửa năm mà đã lên hotsearch mấy lần, dựa lưng Sơn Hải là tưởng mình ghê gớm lắm.

- Còn thổi cả công ty nhan sắc cao, marketing chưa từng có, đúng là trâu.

- Fan cũ ra mặt làm chứng. Trước đây tôi thật sự bị ảnh lừa, còn theo offline, kết quả xấu quá mà thoát fan.

- Còn thổi là gương mặt độc nhất vô nhị giới giải trí, fans cũng dám nói.

- Tôi cũng từng gặp người thật ngoài đường nhưng tôi không phải fan, bạn thân tôi là fan. Lúc đó nó kéo tôi đi xem kích động lắm, kết quả nó thoát fan xong còn kéo tôi khóc cả đêm.

- @Bạch Nhung mau xin lỗi tiền bối Đơn Tử Hành đi!

- Mình xấu còn marketing nói tiền bối xấu, ghê tởm thật! @Bạch Nhung, loại người này nên cút khỏi giới giải trí!

Cút khỏi giới giải trí, đến muộn nhưng vẫn đến.

Bạch Nhung rất bình tĩnh đọc hết những bình luận này.

Khi thấy bình luận về hoạt động offline, cậu còn nghi ngờ trí nhớ của mình. Hình như cậu thật sự... chưa từng tham gia hoạt động offline nào, vậy đối phương nhìn thấy cậu ở đâu?

Huống chi sau khi chuyển tới khu biệt thự, Bạch Nhung rất ít ra ngoài, mấy người này rốt cuộc nhìn thấy cậu bằng cách nào?

Hướng gió của đề tài này quá rõ ràng, vừa nhìn là biết có người đứng sau đẩy.

Được Thi Hoài dẫn dắt ăn dưa giới giải trí suốt nửa năm, Bạch Nhung đã quen với mấy thủ đoạn này, chỉ liếc một cái là nhìn ra ngay có thế lực nhúng tay.

Cậu ném điện thoại sang một bên, hoàn toàn không để ý những tin nhắn chửi rủa, đến cả chế độ bảo vệ bình luận cũng lười bật.

Nhưng cậu bình tĩnh, Sơn Hổ thì không.

Khi Bạch Nhung thay quần áo chuẩn bị ra ngoài, vừa mở cửa đã thấy người đáng lẽ đang ở thành phố A đứng trước mặt.

"Ứng tiên sinh?!"

Bạch Nhung giật mình bước nhanh hai bước, xác nhận người đứng ngoài cửa đúng là Ứng Phi Trục mới nói tiếp: "Ứng tiên sinh, sao anh lại tới đây? Vì chuyện hôm nay sao?"

Ứng Phi Trục tháo kính râm, rất tự nhiên ôm lấy vai tiểu yêu quái, dẫn Bạch Nhung vẫn còn mơ hồ trở lại phòng, tiện tay đóng cửa khách sạn: "Bị bắt nạt sao không tìm tôi?"

Ứng Phi Trục treo kính râm lên sống mũi Bạch Nhung.

Bạch Nhung ngoan ngoãn để y đeo cho mình chiếc kính vốn không cần thiết, nói: "Chuyện này không tính là gì, tôi không giận."

Bạch Nhung cảm thấy mình đã tiến bộ, không còn là Bạch Tiểu Nhung chỉ vì vài lời lẻ tẻ mà tức giận nữa. Bây giờ ít nhất cũng là Bạch Đại Nhung rồi!

Cậu còn quay sang an ủi Ứng Phi Trục: "Ứng tiên sinh cũng đừng tức giận, nhìn là biết có người đứng sau dẫn dắt dư luận. Nói không chừng khu bình luận toàn là thủy quân, chẳng có mấy người thật."

Ứng Phi Trục vốn đang giận, bị Bạch Nhung an ủi ngược lại làm bật cười, cúi đầu cười khẽ trên vai tiểu yêu quái.

Lồng ngực rung lên theo tiếng cười, tim Bạch Nhung bỗng đập nhanh hơn một cách khó hiểu.

Đến khi Ứng Phi Trục cười xong, y bóp vai Bạch Nhung, đẩy cậu ngồi xuống sopha: "Giúp cậu xin nghỉ một ngày, hôm nay không cần tới đoàn phim."

"Vậy không ảnh hưởng tiến độ quay chứ?"

Ứng Phi Trục cũng ngồi xuống bên cạnh, lười biếng nói: "Không, dù sao cũng phải quay lại."

Bạch Nhung: ???

Ứng Phi Trục nghịch ngón tay tiểu yêu quái, hỏi: "Đã nghe qua phốt của Đơn Tử Hành chưa?"

Bạch Nhung gật đầu, ngày đầu vào đoàn phim cậu đã hỏi Thi Hoài rồi.

Ứng Phi Trục: "Những gì nói về tên đó đều là thật, cậu ta đã không ít lần mượn tay nhân viên làm mấy chuyện này."

Mắt Bạch Nhung chậm rãi mở to: "Vậy hôm đầu anh ta nói tôi có gì không hiểu thì qua phòng anh ta, thật ra là muốn..."

Sắc mặt Ứng Phi Trục lập tức trầm xuống, tay đang nắm tay Bạch Nhung siết chặt: "Thằng đó động tay động chân với cậu?"

Bạch Nhung bị bóp đau: "Ứng tiên sinh, đau."

Ứng Phi Trục buông tay cậu ra, vẫn hỏi: "Thằng đó chạm vào cậu chưa?"

"Chưa." Bạch Nhung lắc đầu: "Chị Sơn Hổ luôn theo tôi, anh ta không dám."

Nghe Sơn Hổ luôn ở bên, sắc mặt Ứng Phi Trục mới dịu đi nhưng giọng điệu vẫn đầy tức giận: "Vậy cũng là có ý đồ."

"Ừm. Ứng tiên sinh yên tâm, tôi sẽ không ở riêng với anh ta đâu."

"Sau này cũng sẽ không còn cơ hội gặp lại. Ăn sáng chưa?"

Bạch Nhung gật đầu: "Ăn một lát bánh mì với một ly cà phê."

Ứng Phi Trục nhíu mày: "Ăn ít vậy? Để khách sạn mang thêm lên."

"Được. Chỉ là lúc quay phim tôi sẽ ăn ít lại, sợ ăn nhiều ảnh hưởng lên hình."

Ứng Phi Trục không hài lòng: "Ảnh hưởng cái gì? Cậu cũng không béo lên được."

Bạch Nhung cười cười, biết y vì mình nên không cãi.

Ứng Phi Trục lại nắm đầu ngón tay cậu, nói: "Chờ thêm một tiếng, bên bộ phận xã giao đã bắt đầu làm việc rồi."

Bạch Nhung đang nghĩ có nên ôn lại kịch bản không, không nghĩ nhiều, hỏi: "Chờ cái gì?"

Ứng Phi Trục cong môi: "Báo thù cho cậu."

"Báo thù?"

"Nếu tên đó mua hotsearch với thủy quân để mắng cậu, vậy chúng ta dùng đúng cách đó "chăm sóc" lại cậu ta."

Trước Tiếp