Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 53

Trước Tiếp

Bạch Nhung xấu hổ đến mức suýt nữa ném luôn điện thoại. Nếu không phải vì đang ngồi trên xe của Ứng Phi Trục, có lẽ cậu đã thật sự làm vậy rồi.

Phần bình luận bên dưới còn "bạo" hơn những gì Bạch Nhung vừa nhìn thấy trước đó. Có vài chữ viết tắt cùng những cách gọi kỳ quái khiến người ta không hiểu rõ hoàn toàn, nhưng kết hợp ngữ cảnh trên dưới cũng đoán được bảy tám phần.

Quan trọng nhất là cậu nhìn ra được những bình luận đó phần lớn đều đến từ các cô gái. Hơn nữa nội dung cũng không mang tính xúc phạm, trái lại đều là những lời khen xuất phát từ nội tâm, rất chân thành.

Chỉ là nội dung khen ngợi đó...

Nói thế nào nhỉ?

Dù sao Bạch Nhung cũng không thể thốt ra thành lời. Người trẻ bây giờ đã cởi mở đến mức này rồi sao?!

Bạch Nhung nắm chặt điện thoại, cổ tay mơ hồ nổi gân xanh. Từ cổ đến sau tai cậu đỏ bừng một mảng, gò má như bốc lửa, cả đầu nóng đến mức gần như muốn bốc khói.

Cậu không dám nhìn thêm lần thứ hai.

Bạch Nhung gần như chạy trốn khỏi Weibo, tắt màn hình điện thoại, giả vờ như không có chuyện gì, cúi đầu xuống nhưng phản ứng khác thường của cậu rất khó không bị chú ý.

Ứng Phi Trục nhìn hết một loạt động tác luống cuống đó của Bạch Nhung, chậm rãi lên tiếng: "Thấy cái gì à?"

Bạch Nhung chột dạ, giọng nói vốn mềm mại cũng cao vọt lên không ít: "Không, không có!"

Nói xong, cậu nhận ra mình nói quá lớn, vội vàng hạ giọng: "Tôi không thấy gì hết."

Ứng Phi Trục nhướng mày: "Thật sao?"

Bạch Nhung hít sâu một hơi, không biết là đang tự thôi miên bản thân hay muốn Ứng Phi Trục tin tưởng, gật đầu mạnh một cái: "Thật mà!"

Cậu tuyệt đối không thể để Ứng tiên sinh nhìn thấy mấy bình luận đó!

Bạch Nhung không biết Ứng Phi Trục có tin hay không, chỉ thấy trong mắt đối phương mang theo ý cười. Đúng lúc này đèn giao lộ chuyển sang xanh, Ứng Phi Trục đạp ga, không nói thêm gì với cậu nữa.

Bạch Nhung lén thở phào nhẹ nhõm, như trốn nạn mà nhét điện thoại vào túi. Suốt quãng đường sau đó, cậu chỉ nhìn phong cảnh bên ngoài cửa xe, cố gắng quên sạch những thứ vừa nhìn thấy trong đầu.

Ứng Phi Trục lái xe nhanh hơn rất nhiều so với việc Bạch Nhung tự đi phương tiện công cộng về viện phúc lợi.

Mười giờ tối, xe đã dừng lại trong khu vực đỗ xe trước cổng viện.

Bạch Nhung vừa xuống xe đã thấy cô viện trưởng đứng chờ sẵn ngoài cửa. Cậu lập tức không còn để ý gì khác, chạy tới với ý vị như đang làm nũng.

"Cô Liễu~" Bây giờ Bạch Nhung đã cao hơn Liễu dì nhưng vẫn quen làm nũng với bà: "Con nói tới nơi sẽ gọi điện mà, sao cô còn ra đây chờ bọn con?"

Cô Liễu nắm tay Bạch Nhung, hiền hậu mỉm cười: "Cô lớn tuổi rồi, ngủ ít. Dù sao cũng không ngủ được, ra ngoài hóng gió tiện thể chờ các con."

Miệng thì nói tiện thể nhưng Bạch Nhung nhìn ra quần áo cô Liễu mặc rõ ràng là đồ chuẩn bị đi ngủ.

"Cô ngủ không ngon sao? Có phải trong người không thoải mái chỗ nào không?" Bạch Nhung có chút lo lắng: "Hình như lâu rồi cô chưa kiểm tra sức khỏe, hay là mình đi khám lại đi."

Cô Liễu nói: "Giữa năm vừa rồi côì mới theo mấy đứa nhỏ trong viện đi kiểm tra tổng quát, không cần đâu."

Bạch Nhung lắc đầu: "Cần mà, kiểm tra trong viện mình không có mấy hạng mục chuyên cho người trung niên với người già."

Bạch Nhung vừa nói vừa trực tiếp cầm điện thoại lên, mặc cho cô Liễu phản đối, vẫn đặt lịch kiểm tra sức khỏe toàn diện ở bệnh viện gần đó.

Mới mấy tháng trước cậu vừa về viện phúc lợi nhưng tâm cảnh lúc này đã thay đổi rất nhiều. Làm nghệ sĩ tuy không nằm trong kế hoạch ban đầu của cậu, lại mang đến điều kiện kinh tế dư dả hơn rất nhiều.

Giờ đây Bạch Nhung không còn phải lo nghĩ chuyện sinh hoạt, cậu rất sẵn lòng tiêu tiền vào những việc có lợi cho sức khỏe của cô viện trưởng.

Cô Liễu không lay chuyển được Bạch Nhung, đành đồng ý mấy hôm nữa nhất định sẽ đi kiểm tra.

Đợi dỗ được cô Liễu về phòng nghỉ ngơi xong, Bạch Nhung mới nhớ ra Ứng Phi Trục. Cậu vội vàng quay lại nhìn người vẫn luôn lặng lẽ đứng bên cạnh mình, mang theo áy náy mở miệng: "Ứng tiên sinh, xin lỗi nhé."

Ứng Phi Trục tùy ý ngồi xuống mép giường của Bạch Nhung, không để tâm lắm nói: "Không sao. Đúng rồi, thứ đó đâu?"

Bạch Nhung cũng không nhớ trước khi đi mình đã để mảnh vải đó ở đâu nhưng cậu đoán chắc cô Liễu đã thu dọn giúp mình rồi, mà nơi cất thì từ nhỏ đến lớn cậu đã quá quen.

Bạch Nhung không cần nghĩ nhiều, đi thẳng tới lục tủ trên cùng. Quả nhiên, giữa từng lớp chăn bông xếp chồng, cậu đã nhìn thấy mảnh vải đó.

"Ở đây!" Bạch Nhung có chút kích động, cẩn thận cầm lấy đồ vật, quay đầu định đưa cho Ứng Phi Trục xem.

Vừa xoay người lại, cậu mới phát hiện Ứng Phi Trục đã không một tiếng động đứng sát bên cạnh, còn đưa tay đỡ chiếc ghế dưới chân cậu.

Ứng Phi Trục không vội lấy mảnh vải, nói với Bạch Nhung: "Xuống trước đi, cẩn thận."

Hành động nhỏ này khiến Bạch Nhung hơi cảm động, trong lòng không nhịn được thầm nghĩ: Ứng tiên sinh đúng là người tốt!

Sau khi đứng vững dưới đất, Bạch Nhung lại giơ mảnh vải vừa lấy được lên: "Ứng tiên sinh, anh xem này!"

Ứng Phi Trục chỉ đưa tay chạm nhẹ một cái, khẳng định: "Đây là sức mạnh của Thiên Đạo ngưng tụ thành."

Những thứ mơ hồ như Thiên Đạo đối với Bạch Nhung hoàn toàn khó hiểu. Cậu ngơ ngác nhìn Ứng Phi Trục: "Vậy tức là Thiên Đạo đã đưa tôi tới viện phúc lợi sao?"

"Ít nhất là nó muốn cậu bước vào viện phúc lợi này." Ứng Phi Trục nói.

Bạch Nhung nhớ lại những chuyện mình biết được từ chỗ Bạch Trạch, càng lúc càng thấy khó hiểu: "Nhưng vì sao nó lại làm như vậy chứ?"

Ứng Phi Trục cũng không hiểu được ý của Thiên Đạo. Y kéo kéo cổ áo, có chút bực bội: "Ai biết được nó nghĩ gì, âm tình bất định. Có khi chỉ là không muốn nhân loại diệt vong thôi."

Theo đà phát triển hiện tại, oán khí mà nhân loại tích tụ ngày càng nặng, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra đại loạn.

Nói xong, Ứng Phi Trục lại liếc nhìn Bạch Nhung. Thấy đôi mắt trong veo của tiểu yêu quái, cảm giác bực bội trong lòng y lập tức tan biến sạch sẽ.

Y ép xuống những cảm xúc tiêu cực, vỗ vỗ đầu Bạch Nhung: "Ngủ đi."

Bạch Nhung tạm thời vẫn chưa muốn ngủ. Cậu nhìn ra được Ứng Phi Trục đang tâm phiền ý loạn, rất có thể nguyên nhân còn liên quan đến mình với Thiên Đạo.

Bạch Nhung dịch lại gần Ứng Phi Trục, sau khi ngồi sát y mới mở miệng: "Ứng tiên sinh, anh có muốn ngắm sao không?"

Ứng Phi Trục sững người: "Ngắm sao?"

Bạch Nhung gật đầu.

Ứng Phi Trục giả vờ suy nghĩ một lát, trong ánh mắt chờ mong của tiểu yêu quái, mỉm cười đáp: "Được thôi."

Nhận được câu trả lời khẳng định, Bạch Nhung có chút hưng phấn, chủ động nắm tay Ứng Phi Trục, kéo y đi về phía cầu thang bên cạnh, hướng lên sân thượng.

Sau khi kinh tế Hoa Quốc khởi sắc, hiện tượng vứt bỏ trẻ em giảm đi rất nhiều, đặc biệt là ở thành phố A.

Viện phúc lợi Ánh Dương hiện giờ chỉ còn rất ít trẻ em, nhiều phòng học với phòng chức năng vốn đều đã bị bỏ trống. Từ tầng ba trở lên hầu như phủ đầy bụi, đi lên nữa là cánh cửa sắt thông ra mái nhà.

Bạch Nhung đi tới trước cửa sắt, phủi đi lớp bụi dày, trực tiếp thò tay ra phía sau cửa mở khóa.

"Lúc nhỏ tôi thường xuyên lên đây, sau này cô Liễu lo sân thượng không an toàn với trẻ con nên mới nhờ người lắp một cánh cửa sắt ở chỗ này."

Cửa sắt có thể mở từ bên trong, phía trên cầu thang bám bụi không ít hơn trong nhà.

Bạch Nhung vặn mở cửa sắt, dựa vào độ cao của bậc thang, quay đầu lại vươn tay về phía Ứng Phi Trục, hai mắt sáng rỡ: "Ứng tiên sinh, anh lên không?"

Ứng Phi Trục khẽ cười, đặt tay vào lòng bàn tay cậu: "Được."

Sân thượng dãi nắng dầm mưa quanh năm, lại không tích bụi nhiều như trong nhà.

Bạch Nhung cởi áo khoác lót lên một tảng đá, kéo Ứng Phi Trục ngồi xuống.

Trong màn đêm đen kịt, nơi chân trời chỉ có một vầng trăng tròn mờ nhạt, thấp đến mức như sắp rơi khỏi đường chân trời. Xa xa, tán cây lặng lẽ đón ánh trăng, gió thổi khiến cành lá khẽ lay động.

Những tầng mây dày trôi lững lờ bên cạnh trăng tròn lúc ẩn lúc hiện, không một tiếng động kể cho Bạch Nhung "nghe" thời tiết hôm nay.

Bạch Nhung nhìn bầu trời đen thẫm, ngẩn người rất lâu.

"Tôi quên mất tối nay thời tiết không tốt..." Không nhìn thấy sao rồi.

Sau khi ngồi xuống, Ứng Phi Trục vẫn không buông tay Bạch Nhung. Y khẽ bóp đầu ngón tay non mềm của tiểu yêu quái, khẽ cười, hỏi: "Rất muốn xem sao à?"

Bạch Nhung có chút hụt hẫng: "Tâm trạng của Ứng tiên sinh không tốt, tôi muốn dẫn anh đi xem sao."

Ứng Phi Trục hiểu ra, có chút lưu luyến buông tay cậu: "Vậy tôi đưa cậu đến một chỗ khác xem."

Bạch Nhung ngơ ngác hỏi: "Còn chỗ nào có thể xem sao sao?"

Ứng Phi Trục chỉ hỏi một câu không liên quan: "Sợ độ cao không?"

"Cũng ổn."

Ứng Phi Trục gật đầu, nói đầy bí ẩn: "Lát nữa nếu sợ thì cứ nắm lấy sừng của tôi."

Bạch Nhung: ???

Bạch Nhung mở to mắt, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ táo bạo.

Ứng Phi Trục đang đứng cạnh cậu bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một bóng đen khổng lồ, sinh vật ấy lớn đến mức không thể nhìn rõ toàn bộ hình dạng. Cậu chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra từ đôi cánh đen vươn ra, đó là nguyên hình của Ứng Phi Trục.

Giọng nói trầm thấp quen thuộc truyền ra từ bóng đen: "Muốn lên không?"

Tim Bạch Nhung gần như nhảy ra khỏi lồng ngực, cố gắng giữ cho nhịp thở ổn định nhưng cuối cùng vẫn thất bại.

Ứng Phi Trục không nói gì, lặng lẽ chờ câu trả lời của cậu.

"Muốn!" Âm cuối của Bạch Nhung cao vọt, mắt cậu sáng rực, hai tay nắm chặt trước ngực, khẩn trương đến mức suýt nói lắp.

Cự long hạ thấp thân thể, hướng về tiểu vương tử của mình.

Bạch Nhung giẫm lên cánh của đối phương bò lên lưng rồng, dưới sự nhắc nhở của Ứng Phi Trục ngồi vững trên đầu rồng, hai tay bám chặt lấy sừng rồng.

Hắc long đột nhiên dang cánh, Bạch Nhung lập tức cảm thấy mình đã bay lên không trung.

Bầu trời đen kịt ngày càng tiến gần, những đám mây đen như kẹo bông cháy sém ở ngay trước mắt, đưa tay ra dường như có thể chạm tới nhưng hắc long vẫn chưa dừng lại.

Rất nhanh, Bạch Nhung đã xuyên qua các tầng mây...

Những ngôi sao bị mây che khuất lần lượt hiện ra trước mắt.

Đây là góc nhìn chưa từng thấy bao giờ, Bạch Nhung phấn khích đến mức suýt hét lên.

Thân hình hắc long to lớn như một công trình vĩ đại, không gian xung quanh rộng rãi đủ để tùy ý xoay người.

Bạch Nhung ngồi trên đầu rồng, hoàn toàn không cảm thấy cảm giác mất trọng lượng khi ở trên cao. Huống chi...

Chỉ cần nghĩ đến đây là nguyên hình của Ứng Phi Trục, Bạch Nhung liền có một cảm giác an toàn chưa từng có, hoàn toàn không lo sẽ gặp nguy hiểm nếu rơi xuống.

Sau khi xuyên qua tầng mây, tốc độ bay của hắc long chậm lại.

Bên tai chỉ còn tiếng hít thở trầm nặng cùng tiếng gió rít, Bạch Nhung kích động đến mức gần như không thở nổi. Mái tóc mềm mại của cậu bị gió lớn thổi tung bên tai, ngửa đầu nhìn bầu trời đầy sao, tóc đen hòa lẫn vào màn đêm.

Ứng Phi Trục thong thả vỗ cánh, thấy tiểu yêu quái vui vẻ như vậy, trong lòng cũng dâng lên vài phần sung sướng: "Thích không?"

"Thích!!!"

"Thích thì sau này có thể lại đến."

"Được!"

Sau khi trở lại mặt đất, Bạch Nhung mới phát hiện chân mình có hơi mềm. Mặt cậu vẫn đỏ nhưng lần này không phải vì ngượng ngùng, mà vì quá phấn khích.

Ứng Phi Trục thu lại mảnh vải chứa lực lượng của Thiên Đạo, quay đầu thấy tiểu yêu quái vẫn còn dư vị, không nhịn được bật cười: "Về nhà chứ?"

Bạch Nhung nghĩ một chút, nói: "Về đi, Cùng Kỳ vẫn còn ở nhà."

Trước khi ra ngoài cậu đã để sẵn đồ ăn nhưng Cùng Kỳ là kiểu có bao nhiêu ăn hết bấy nhiêu, cậu sợ mình vừa đi là nó ăn sạch, đang đói meo chờ cậu về.

"Được, tôi đi lái xe."

Trên đường về, cảm giác mới mẻ với hưng phấn dần rút đi, Bạch Nhung mới cảm thấy mệt mỏi.

Xe vừa chạy ra khỏi viện phúc lợi, Bạch Nhung đã tựa vào cửa sổ ngủ thiếp đi.

Hơi thở nhẹ nhàng đều đều vang lên bên tai.

Ứng Phi Trục quay đầu nhìn, phát hiện Bạch Nhung đã ngủ say, liền cẩn thận dừng xe ven đường. Y tháo dây an toàn, nghiêng người lại gần Bạch Nhung.

Ngoài cửa sổ, đèn đường đã khá cũ, không sáng rực như trong nội thành thành phố A.

Hàng mi cong vút dưới ánh đèn mờ nhạt đổ xuống bóng nhỏ.

Ứng Phi Trục vươn tay, đặt lên khóe môi Bạch Nhung, nhẹ nhàng ấn một cái: "Không biết đến bao giờ mới hiểu ra đây."

Tiếng thở dài tan vào bóng đêm, Ứng Phi Trục lấy chiếc chăn lông từ ghế sau, nhẹ tay đắp lên người Bạch Nhung.

----

Một đêm không mộng.

Sáng hôm sau, Bạch Nhung vươn vai tỉnh dậy, chuông báo thức đúng lúc vang lên.

Tám giờ rưỡi sáng, sớm hơn hôm qua một chút.

Bạch Nhung ngáp một cái thật dài, xuống giường rửa mặt đánh răng, mặc đồ ngủ giải quyết bữa sáng của mình với Cùng Kỳ.

Ăn xong, Bạch Nhung định quay lại giường nằm thêm chút nữa. Khi đi ngang ban công nhỏ tầng hai, bỗng nghe thấy tiếng Ứng Phi Trục đang nghe điện thoại.

Phản ứng đầu tiên của cậu là Ứng Phi Trục vậy mà chưa đi làm, sau đó mới nhớ ra Sơn Hải đã cho toàn bộ nhân viên nghỉ ba ngày sau tiệc kỷ niệm.

Bạch Nhung không muốn nghe lén điện thoại của người khác, đang định tránh đi, đột nhiên bị Ứng Phi Trục quay người vươn tay kéo cổ lại.

Ứng Phi Trục khoác tay lên vai Bạch Nhung, hơn nửa trọng lượng cơ thể cũng dựa lên người cậu. Y mặc kệ vẻ khó hiểu của tiểu yêu quái, tự mình nói vào điện thoại: "Muốn ở chỗ tôi, tuyệt đối không có khả năng."

Dù không bật loa, Bạch Nhung vẫn nghe rõ giọng nói bên kia.

Là Long Phú Tu, hơn nữa còn đang cực kỳ cáu kỉnh.

"Tôi mua căn hộ còn không được à! Cậu cứ ra giá đi, tôi mua không nổi biệt thự chắc?"

"Có cho bao nhiêu tiền tôi cũng không bán, lăn càng xa càng tốt."

"Ai thèm ở chỗ cậu? Hoặc là để Bạch Nhung đến ở chỗ tôi, tôi mua cho cậu ấy mảnh đất tốt nhất trung tâm thành phố A, xây thẳng cho cậu ấy một tòa tứ hợp viện!"

Ứng Phi Trục cười nhạt: "th* t*c. Bạch Nhung không để tâm mấy thứ đó, cậu ấy chỉ muốn ở cùng tôi."

Bạch Nhung: ???

"Ứng Phi Trục! Có gan thì đánh một trận, cậu thua thì để tôi qua ở."

"Muốn đánh thì đánh, dù sao đừng mơ ở chỗ tôi." (Mèo: Con rể pk với bố vợ :))

Bạch Nhung: "..."

Nội dung điện thoại như học sinh tiểu học cãi nhau khiến Bạch Nhung mấy lần suýt bật cười. Cậu lùi lại vài bước tựa vào tường, có điểm tựa rồi mới đỡ mệt hơn khi đỡ lấy trọng lượng của Ứng Phi Trục.

Giọng Long Phú Tu đột nhiên biến mất.

Vài giây sau, Bạch Trạch tiếp lời: "Xin lỗi, tính tình A Tu không được tốt lắm."

Đối diện là Bạch Trạch, ngữ khí của Ứng Phi Trục dịu xuống không ít: "Bạch Trạch, các cậu đang tính toán chuyện gì thế?"

"Xin lỗi, chỉ là nghe được chút tin tức, tiện thể muốn đổi chỗ ở." Bạch Trạch dừng lại một chút, nói tiếp: "Tôi nhớ cậu còn nợ tôi một ân tình."

Ứng Phi Trục nheo mắt: "Cậu muốn dùng ân tình đó để đổi?"

"Đúng vậy."

"Chỗ tôi không có phòng trống, tất cả đều có người ở."

Bạch Nhung giơ tay: "Bạch Trạch tiên sinh có thể ở chỗ tôi!"

Ứng Phi Trục: "..."

Bạch Trạch cũng nghe thấy, giọng nói vốn ôn hòa lập tức trở nên thân thiết hơn: "Bạch Nhung, cậu đang ở cạnh Ứng Phi Trục à?"

Bạch Nhung hoàn toàn quên mất đây chỉ là cuộc gọi điện thoại bình thường, gật đầu: "Đúng vậy."

Giọng nói của Long Phú Tu lại vang lên: "Bây giờ mới tám giờ rưỡi sáng, cậu lại đang ở cùng Ứng Phi Trục?!"

Bạch Nhung: "À, trước đó có xảy ra chút chuyện. Ứng tiên sinh nói ở bên chỗ anh ấy sẽ an toàn hơn."

"Tch." Sao Long Phú Tu có thể không nhìn ra tâm tư của Ứng Phi Trục, vừa há miệng định mắng đã bị Bạch Trạch liếc mắt cảnh cáo, liền nuốt mấy lời xéo xắt xuống.

Sau khi chặn Long Phú Tu lại, Bạch Trạch vẫn rất dịu dàng nói với Bạch Nhung: "Có tiện không?"

Bạch Nhung: "Tiện ạ!"

Ứng Phi Trục bỗng nhớ ra điều gì đó, khóe miệng cong lên rõ rệt. Y đổi giọng, thuận theo lời Bạch Nhung nói: "Không sai, hai người có thể ở chỗ của Bạch Nhung."

Nói xong, y không cho Bạch Trạch cơ hội phản bác: "Thủ tục vào ở tôi sẽ lo xong cho hai người, cứ trực tiếp dọn vào là được."

Dứt lời, Ứng Phi Trục cúp máy, đồng thời đứng thẳng người.

Bạch Nhung cảm thấy hơi vui vẻ. Đối với Bạch Trạch, cậu luôn có một loại thân thiết gần như bản năng, không tự chủ được mà coi đối phương là người để dựa vào.

Có lẽ đúng như lời Bạch Trạch từng nói, đối phương đã nuôi dưỡng cậu rất lâu rồi.

"Ứng tiên sinh, anh thật sự đồng ý để bọn họ ở chỗ của tôi sao?"

Ứng Phi Trục nở một nụ cười rất kỳ lạ: "Đương nhiên, tôi nợ Bạch Trạch một ân tình. Cậu để bọn họ ở chỗ cậu, cũng coi như giúp tôi giải quyết một chuyện khó xử."

"Nhưng mà..." Y khẽ kéo dài giọng, "Bạch Trạch với Long Phú Tu là tình lữ mấy trăm, thậm chí hơn ngàn năm. Bọn họ ở cùng nhau, cậu lại sống chung, chắc chắn sẽ có chút làm phiền."

Bạch Nhung thật sự chưa nghĩ đến chuyện này: "Vậy phải làm sao đây?"

"Nếu đã vậy, cậu cứ ở bên chỗ tôi đi. Dù sao tôi cũng độc thân, biệt thự có rất nhiều phòng trống. Cậu ở đây cũng quen rồi mà, không phải sao?"

Hình như cũng đúng thật...

Bạch Nhung chần chừ hỏi: "Ứng tiên sinh, như vậy có làm phiền anh không?"

"Sẽ không. Cậu ở đây, vừa hay có thể bầu bạn với tôi."

Ứng Phi Trục quá quen với sự đơn thuần và lòng trắc ẩn dạt dào của tiểu yêu quái. Y không cần chuẩn bị bản thảo, trực tiếp bán thảm: "Tôi sống một mình mấy ngàn năm rồi. Bây giờ có cậu ở bên, cũng coi như thêm được một chuyện vui."

"Thật sao?"

"Đương nhiên."

Ứng Phi Trục không cho Bạch Nhung thời gian suy nghĩ lại, trực tiếp kéo cậu về phòng: "Còn sớm, quay về ngủ thêm chút nữa đi."

Bạch Nhung cứ thế bị Ứng Phi Trục đẩy vào phòng. Trước khi cửa đóng lại, qua khe cửa, cậu ngơ ngác nhìn thấy nụ cười của Ứng Phi Trục càng lúc càng rộng.

Bạch Nhung luôn cảm thấy diễn biến này có gì đó không đúng nhưng vừa nằm xuống giường, còn chưa kịp nghĩ ra vấn đề ở đâu, cậu đã bị cơn buồn ngủ đánh gục, lại ngủ quên.

Long Phú Tu chuyển đến rất nhanh. Đến tối, Bạch Nhung nhìn thấy Long Phú Tu với Bạch Trạch đang tản bộ trong khu biệt thự.

Gió thu buổi chiều thổi qua, cuốn lá rơi, mang theo mùi hương rất riêng của mùa thu từ bốn phía.

"Bạch tiên sinh!" Vừa thấy Bạch Trạch, xương sống và đỉnh đầu của Bạch Nhung liền ngứa ngáy, lúc nào cũng muốn mọc tai với đuôi ra để chạy tới làm nũng.

Bạch Trạch mỉm cười, nhỏ giọng nhắc nhở: "Đuôi lòi ra rồi kìa."

Bạch Nhung:!!!

Aaa! Cậu lại không khống chế được cảm xúc nữa rồi!

Bạch Nhung đưa tay che sau lưng, loay hoay nửa ngày vẫn không thu được đuôi với tai lại, ngược lại còn toát đầy mồ hôi.

Bạch Trạch cười hỏi: "Không biến lại được à?"

Bạch Nhung ấp úng: "Dạ..."

Bạch Trạch rút cánh tay ra khỏi lòng Long Phú Tu, vẫy tay với Bạch Nhung.

Bạch Nhung ngoan ngoãn đi tới. Cậu còn tưởng Bạch Trạch sẽ giúp mình thu tai và đuôi lại, nào ngờ đối phương chỉ vươn tay, nhẹ nhàng v**t v* đôi tai mẫn cảm với cái đuôi mềm mại phía sau.

"Đáng yêu thật."

Sau khi sờ đủ một lượt, Bạch Trạch mới truyền một chút linh lực, giúp Bạch Nhung giấu tai với đuôi đi.

Long Phú Tu có chút ghen nhưng không bộc phát như khi đối mặt với Ứng Phi Trục, ngược lại còn hỏi Bạch Nhung: "Thẻ tôi đã đưa cho cậu, sao cậu không dùng?"

Bạch Nhung suýt nữa quên mất chuyện này. Tấm thẻ đó vẫn luôn nằm ở nơi an toàn nhất trong phòng, cậu chưa từng dùng qua lần nào.

"Tôi không có chỗ để tiêu." Bạch Nhung ngoan ngoãn trả lời.

"Nhà với xe đều có thể mua. Không phải cậu làm minh tinh trong giới giải trí sao? Có thể trực tiếp đầu tư đoàn phim, đến lúc đó đạo diễn cũng phải nghe lời cậu."

Bạch Nhung thật sự chưa từng nghĩ đến những chuyện này, lần lượt trả lời: "Tôi đã có chỗ ở, cũng không có nơi nào nhất định phải lái xe. Nếu có kịch bản tốt, người đại diện sẽ thông báo cho tôi biết. Anh ấy đã sàng lọc hết rồi, sẽ không có vấn đề thiếu vốn, không cần tôi đầu tư."

"Thôi, lần sau tôi trực tiếp mua đồ cho cậu." Long Phú Tu coi như đã hiểu, Bạch Nhung hoàn toàn không biết cách tiêu tiền.

Thời tiết âm u không có gì đáng để thưởng thức khi tản bộ.

Bạch Nhung đi dạo một vòng trong khu biệt thự cùng Bạch Trạch. Trước lúc chia tay, cậu còn hỏi Bạch Trạch muốn ăn gì, cậu có thể nấu rồi mang sang.

Bạch Trạch không từ chối, báo tên hai món ăn, trước khi đi còn không quên sờ cái đuôi lại lòi ra của Bạch Nhung.

Đó là một cái đuôi rất phản nghịch.

Cũng may trong khu biệt thự, người duy nhất được coi là nhân loại chỉ có Phương Bác Thâm, mà hắn cũng không phải nhân loại bình thường. Cho nên dù Bạch Nhung lộ tai lộ đuôi, đi dạo ba ngày ba đêm trong khu biệt thự cũng không có vấn đề gì.

Bạch Nhung đã hoàn toàn từ bỏ việc quản lý tai với đuôi, vừa huýt sáo vừa quay về biệt thự, làm hai phần bữa tối.

Một phần mang sang cho Bạch Trạch cùng Long Phú Tu vừa dọn đến, phần còn lại để dành cho mình với Ứng Phi Trục.

Cảm xúc trên mặt cậu quá dễ đoán.

Ứng Phi Trục ngồi bên bàn ăn, cả người đầy mùi ghen, nói với Bạch Nhung: "Thích Bạch Trạch đến vậy sao?"

"Đúng vậy." Bạch Nhung vừa ăn tối vừa cười, niềm vui hiện rõ nơi khóe mắt đuôi mày, không sao giấu được. Cậu chống cằm, để lộ đường nét cổ xinh đẹp.

Hôm nay Bạch Nhung làm sườn xào chua ngọt. Ăn mấy miếng xong, ngay cả giọng nói của cậu cũng như nhiễm thêm chút ngọt.

"Tôi rất thích Bạch Trạch tiên sinh." Bạch Nhung run run tai: "Cũng thích Ứng tiên sinh. Bây giờ được ở cùng Ứng tiên sinh với Bạch Trạch tiên sinh, tôi cảm giác vô cùng hạnh phúc."

Sự chua chát trong lòng Ứng Phi Trục lập tức tan biến không còn dấu vết

Trước Tiếp