Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đây là lần thứ hai Bạch Nhung đánh giá Ứng Phi Trục như vậy, cũng là từ mà cậu cho rằng là thích hợp nhất.
Nếu nói tỉ mỉ hơn, Bạch Nhung cũng có thể dùng rất nhiều từ hoa mỹ khác nhưng suy cho cùng, vẫn không có từ nào trực tiếp và chuẩn xác bằng hai chữ "người tốt".
Bạch Nhung vẫn luôn cảm thấy từ sau khi đến Sơn Hải, cuộc sống của cậu quả thực giống như có chiếc bánh có nhân từ trên trời rơi xuống. Dù cho tất cả kế hoạch đều bị người khác đẩy đi sắp xếp nhưng cho tới hiện tại, số dư trong thẻ ngân hàng của cậu vẫn không ngừng tăng lên.
Từ việc trước kia ở thành phố A chỉ có thể thuê nhà, cho tới bây giờ đã có thể mua được cả một cái nhà vệ sinh, con số kia liên tục tăng trưởng vững vàng, mang lại cho Bạch Nhung cảm giác an tâm vô cùng thực tế.
Hạ Tuyết Lạc bị một tiếng "người tốt" kia của Bạch Nhung làm cho sững sờ.
"Người tốt?" Cô gian nan tổ chức lại ngôn ngữ: "Cậu nói vậy nghe chẳng khác nào đang bảo rằng tuy anh ta là đại yêu quái giết người không chớp mắt, một chưởng ép Cùng Kỳ lộ nguyên hình nhưng anh ta vẫn là người tốt?"
Hạ Tuyết Lạc xả một tràng dài xong, hít sâu một hơi, thở dài nặng nề: "Bạn nhỏ này, xong thật rồi."
Bạch Nhung bị cô nói đến mức không biết phản bác thế nào.
Lúc này cậu mới nhớ ra, Ứng Phi Trục đã từng một tay đè Cùng Kỳ, giống như chỉ xử lý một chuyện vụn vặt. Cho nên... Ứng Phi Trục thật ra là một đại yêu quái rất lợi hại sao?
Bạch Nhung cúi đầu. Trên nền xi măng khô ráo phủ đầy lá rụng, cậu nhẹ nhàng giẫm lên một chiếc lá còn xanh nửa vàng, trông có chút không vui.
Hạ Tuyết Lạc tưởng là do mình vừa nãy nói quá nặng lời.
Hai người trầm mặc một lúc lâu, Hạ Tuyết Lạc do dự, thử an ủi: "Những gì tôi nói cũng không đến mức quá đáng đâu, cậu đừng buồn. Ít nhất đối với cậu, anh ta đúng là người tốt thật."
Cái kiểu che chở kia chẳng khác gì bảo vệ con non.
Lúc đó cô chỉ hơi nặng giọng một chút, ánh mắt yêu quái kia nhìn cô cứ như muốn tiễn cô thẳng xuống luân hồi vậy.
Bạch Nhung khựng lại, giải thích: "Tôi không buồn, chỉ là đang suy nghĩ một vài chuyện thôi."
Hạ Tuyết Lạc vỗ ngực: "Vậy thì tốt. Đi thôi, sư phụ tôi còn nói chuyện với yêu quái kia, mình đi làm việc tiếp."
Trên đường quay về, Hạ Tuyết Lạc vừa đi vừa lải nhải kể với Bạch Nhung về công việc với sư phụ mình.
"Những gì tôi nói trước đó có thật có giả. Cùng Kỳ ban đầu đúng là do kiểm lâm phát hiện. Cũng may, lúc đó nó bị thương nặng đến mức không giữ nổi thú hình, kiểm lâm nhìn từ xa thì làm gì có con hổ nào mọc cánh nên mới báo cho kiểm lâm rừng. Sau đó phía chính phủ vòng vo tìm được sư phụ tôi. Sư phụ tôi liếc mắt là nhận ra Cùng Kỳ, sợ gây hoảng loạn nên tốn chút công phu phong ấn ngoại hình của nó. Người thường nhìn thấy chỉ là một con hổ to hơn bình thường một chút thôi."
Bạch Nhung nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng còn hỏi: "Vậy sao lại đưa nó đến vườn bách thú thành phố S, còn nhốt chung với hổ thường?"
"Phía trên muốn gien của Cùng Kỳ. Mà nói thật, Cùng Kỳ làm sao để mắt đến hổ thường chứ. Với lại mấy yêu quái thiên sinh địa dưỡng như vậy rất khó có hậu duệ, Thiên Đạo có hạn chế."
"Nhưng nó cũng đâu có làm hại mấy con hổ khác."
Hạ Tuyết Lạc gật đầu: "Ừ. Nhưng vì an toàn, sư phụ tôi vẫn phái tôi tới trông chừng."
Bạch Nhung nghĩ tới việc quay chương trình: "Vậy sao chị lại phối hợp với bên vườn bách thú quay show?"
Hạ Tuyết Rơi tiện tay bứt một chiếc lá cỏ ven đường, xoay xoay trong tay: "Kiếm tiền chứ sao. Bên vườn bách thú thưởng một vạn, bên chương trình cũng cho thêm. Rất nhiều người đăng ký, tôi tranh giành mãi mới được."
Hai người nghèo lập tức hiểu nhau.
Bạch Nhung ôm mèo Cùng Kỳ, khẽ thở dài: "Nếu không phải thiếu tiền, tôi cũng không muốn đi quay."
Có thể nhận đóng phim đã là giới hạn lớn nhất của Bạch Nhung, quay chương trình thực tế hoàn toàn là vì tiền trả cao.
Hai người nhìn nhau, lập tức đồng cảm.
-----
Bạch Nhung không biết Ứng Phi Trục nói gì với Hạ Lãnh, chỉ biết Cùng Kỳ cứ thế được nuôi bên cạnh cậu.
Mỗi ngày, Cùng Kỳ nằm trên vai Bạch Nhung theo cậu đi làm, ăn cùng cậu ở nhà ăn, chỉ buổi tối khi ngủ mới bị Ứng Phi Trục ném ra khỏi phòng.
Năm ngày quay trôi qua rất nhanh.
Nhờ thể chất đặc biệt, Bạch Nhung sống trong khu thả mãnh thú không hề vất vả như tưởng tượng.
Cậu gần như biến thành cỏ bạc hà hình người, dù là đi tới khu hổ, sư tử hay báo đều nhận được đãi ngộ cao nhất của loài mèo là lăn lộn làm nũng.
Không chỉ mèo lớn, cậu còn ghé qua khu nuôi gấu đen vài lần.
Những con gấu cao lớn lực lưỡng đứng lên áp sát kính, nghiêm túc nhìn Bạch Nhung, trông vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.
Thể chất này cũng khiến Bạch Nhung trở thành đề tài bàn tán.
Ban đầu chỉ có người thấy thể chất "vạn thú mê" này của Bạch Nhung rất thú vị, video cắt ghép vô tình nổi lên. Sau khi hot, vô số tài khoản marketing cọ nhiệt, mang đến cho cậu lưu lượng khổng lồ.
Khi Bạch Nhung trở lại thành phố A, thiết lập nhân vật "vạn thú mê" đã lan khắp cõi mạng. Nhưng lúc này cậu không có thời gian quan tâm vì cậu đang gặp một vấn đề cực lớn hơn.
Phòng ký túc xá của cậu hình như bị đổi rồi!
Biệt thự cao tầng trong khu Lâm Gia hiện ra trước mắt Bạch Nhung, từng căn biệt thự nhỏ tinh xảo chiếm trọn tầm nhìn. Cậu ngồi ghế phụ trên xe Ứng Phi Trục, dán mặt vào cửa kính nhìn ra ngoài.
Mỗi căn biệt thự đều có dáng vẻ khác nhau: có căn tường dày kín mít, có căn toàn cửa kính sát đất nhưng căn nào cũng đẹp đến mức đủ sức tham gia giải thiết kế kiến trúc.
Rõ ràng đã là cuối thu nhưng cảnh quan khu biệt thự vẫn như xuân hè, trong bồn hoa ven đường còn có bướm bay lượn.
Xe dừng trước biệt thự số 018, Bạch Nhung không dám tin hỏi lại: "Thật sự ở đây sao?"
Ứng Phi Trục xuống xe, cúi người mở cửa ghế phụ: "Thích không?"
Đương nhiên là Bạch Nhung thích. Cậu rất thích kiểu nhà có sân như thế này nhưng giá biệt thự cũng "đẹp" y như vậy.
Trước khi đi làm chính thức, Bạch Nhung cảm thấy đời này mình chắc không mua nổi biệt thự, chỉ dám mơ sau này về hưu tìm vùng núi vắng người xây một căn nhà nhỏ có sân vườn.
"Ứng tiên sinh, tôi chưa mang lại lợi ích lớn cho công ty mà. Cái này quá quý rồi."
Biệt thự kiểu Tây trong vòng đai số hai thành phố A, Bạch Nhung không dám nghĩ về cái giá của nó.
Ứng Phi Trục vòng tay qua vai Bạch Nhung, dẫn cậu vào sân, hoàn toàn không để lời cậu vào tai: "Chỗ này hợp với cậu. Tôi ở số 1, có chuyện thì qua tìm tôi."
Bạch Nhung bị đẩy đi về phía trước, vai bị ấn chặt, cứ thế bị sắp xếp ở lại căn biệt thự này.
Tham quan xong, Ứng Phi Trục lại hỏi: "Thích không?"
"Thích..."
Nội thất bên trong rất hoàn hảo, có thể dọn vào ở ngay, Bạch Nhung thật sự không nói nổi hai chữ "không thích".
Ứng Phi Trục cúi người, ôm cậu từ phía sau, cằm đặt lên vai cậu, tiếng cười trầm thấp rung lên: "Phòng nhiều, để Cùng Kỳ ngủ phòng khác. Không được ngủ chung với nó, hung thú ở gần quá không tốt cho cơ thể."
Bạch Nhung bị động tác thân mật bất ngờ này làm tê cứng toàn thân, đặc biệt là hơi thở nóng rực bên cổ. Nếu không có Ứng Phi Trục đỡ phía sau, có lẽ chân cậu đã mềm nhũn rồi.
Cậu gần như không nghe rõ đối phương nói gì, mãi tới khi Ứng Phi Trục nhắc lại mới gật đầu.
Cùng Kỳ từ thành phố S về thành phố A đã bị Ứng Phi Trục nhét vào cốp xe, nhất quyết không cho ngồi phía trước.
Hình như Ứng tiên sinh rất không thích Cùng Kỳ.
Bạch Nhung lại nghĩ tới vấn đề nguyên hình của Ứng Phi Trục. Cậu lén liếc nhìn y hết lần này tới lần khác, cho tới khi bắt gặp ánh mắt bất lực mang ý cười của đối phương, cậu mới phát hiện đối phương biết hết.
Gan Bạch Nhung đã bị Ứng Phi Trục nuông chiều ngày càng lớn. Cậu kéo góc áo y, đôi mắt đen tràn đầy mong đợi: "Ứng tiên sinh, nguyên hình của anh là gì vậy?"
Ứng Phi Trục khựng lại, giả vờ như không có chuyện gì tiếp tục lên lầu: "Trước không hỏi, giờ lại tò mò?"
Bạch Nhung ngượng ngùng mím môi. Cậu đã chuẩn bị tinh thần, cho dù Ứng Phi Trục nói mình là quỷ yêu ngàn năm gì đó, cậu cũng chấp nhận được.
Ứng Phi Trục trầm mặc một lúc. Y nhớ Bạch Nhung từng nói thích lông xù, thích hồ ly, thích Cùng Kỳ nhưng nguyên hình của y lại không có lông, chỉ có vảy đen vừa cứng rắn vừa lạnh lẽo.
Nghĩ vậy, yắn cứng nhắc chuyển chủ đề: "Tầng ba có nhà kính trồng hoa, cậu có thể trồng thứ mình thích."
Nhận ra y không muốn nói, Bạch Nhung hơi thất vọng cúi đầu. Nhưng nghe tới nhà kính tầng ba, cậu lập tức quên mất buồn bã, vui vẻ chạy lên lầu.
Sau đó, Bạch Nhung chính thức dọn vào ở.
Ứng Phi Trục từng muốn chuyển quyền sở hữu biệt thự sang tên cậu nhưng vừa mở miệng đã bị từ chối.
Bạch Nhung cảm thấy mình không có gì để báo đáp, được ở nơi đẹp thế này đã là quá đủ rồi.
"Ứng tiên sinh, sau này Cùng Kỳ phải làm sao?"
Bạch Nhung chọc vào bụng mèo nhỏ, nhìn nó nhạy cảm cuộn tròn thành cục, dễ thương đến nghẹt thở.
Ứng Phi Trục dựa lưng trên sopha, hai chân bắt chéo, tay ném quả cầu trang trí từ bình hoa xuống.
"Linh khí không đủ thì kiếm tín ngưỡng. Đợi nó hồi phục hình người, cho nó đi làm nghệ sĩ." Chỉ là với trạng thái hiện tại, còn lâu mới tới khi đó.
Bạch Nhung nảy ra ý nghĩ: "Vậy bây giờ nó làm mèo cũng tích cóp tín ngưỡng được đúng không?"
"Được."
"Vậy tôi quay video cho nó, giờ nhiều người thích nuôi mèo online lắm."
"Quá phiền." Ứng Phi Trục nghĩ tới đoàn oán khí lớn lớn bé bé bên thành phố S, nói: "Không thì livestream đi, hiệu quả hơn."
Bạch Nhung hơi lùi bước: "Livestream à..."
"Không thích thì thôi, dù sao Cùng Kỳ chết cũng không sao."
"Tôi làm được!" Bạch Nhung vội nói.
Thời điểm khi nghe có thể giảm áp lực cho Ứng Phi Trục, Bạch Nhung lập tức đổi ý. Tuy nhân tố sợ xã hội mà livestream sẽ rất thống khổ nhưng đây chính là cơ hội hỗ trợ hiếm có trong đời!
"Không cần miễn cưỡng."
Bạch Nhung sốt ruột nói: "Không đâu! Dù sao cũng chỉ là trò chuyện qua màn hình, tôi có thể livestream chọc mèo."
Ứng Phi Trục tưởng không biết Bạch Nhung làm vậy là vì chính mình, còn tưởng cậu vì cứu Cùng Kỳ, trong lòng lại có chút ghen tuông khó hiểu.
Để thay đổi lực chú ý, y thuận miệng đổi đề tài: "À, sắp đến Halloween rồi. Tiệc cuối năm công ty sẽ tổ chức vào hôm đó, ai cũng phải tham gia."