Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 38

Trước Tiếp

Đây là một diễn đàn ẩn danh, bên trong đủ loại phe phái công kích lẫn nhau.

Chính vì ẩn danh nên rất nhiều người khi lên tiếng hoàn toàn không có chút kiêng dè nào.

Cả diễn đàn tràn ngập các trận chửi bới giữa fan với antifan, còn đám người qua đường hóng chuyện chỉ hận không thể để bọn họ cãi nhau dữ dội hơn nữa.

Trong bối cảnh như vậy, bài đăng này vừa xuất hiện liền giống như ném một hòn đá xuống mặt hồ yên tĩnh, lập tức dậy sóng ngàn tầng.

- Nói rõ xem nào! Có dưa hả?

- Lại là ai lén yêu đương sau lưng fan/ bản thân hoặc bạn gái mang thai/ kết hôn/ ngoại tình/ ly hôn các kiểu à?!

- Lâu chủ mau nói đi, gõ chữ chậm thế!

- Lâu chủ: Gõ chữ vốn dĩ chậm, đọc bài mà cũng lắm yêu cầu thế, thích thì xem không thích thì thôi.

- Lâu chủ: Tôi cảm thấy nghệ sĩ mới của Sơn Hải hơi tà ma. Lúc nãy ở sân bay gặp Hồ Hà Dương, tôi thấy hơi khó chịu nên không đi theo đám đông, tiện thể nói chuyện với cậu ta hai câu. Điều thần kỳ nhất là khi đối mặt với cậu ta, tôi hoàn toàn không dâng lên nổi chút tâm lý âm u nào, thậm chí cảm giác chán ghét Hồ Hà Dương cũng giảm đi rất nhiều!

- Thổi quá rồi đó, Sơn Hải còn phải mua thuỷ quân cho tân binh à?

- Lâu chủ: Thuỷ quân nhà tôi ra ngoài gặp tai nạn xe rồi được chưa! Tôi là antifan thâm niên của Hồ Hà Dương đây, còn là người quản lý nhỏ của siêu thoại antifan nữa. Mấy lời tôi nói đều là thật!

- Lâu chủ: Tôi chỉ cảm thấy rất kỳ lạ thôi. Kiểu như ở gần cậu ta, cảm xúc tiêu cực sẽ giảm đi rất nhiều vậy.

- Nghe ảo thế? Sắp nhảy sang cốt truyện huyền huyễn rồi à?

- Tôi tin lâu chủ không phải thuỷ quân, vì thuỷ quân sẽ không nói mấy câu ngốc nghếch như vậy.

- Lâu chủ: Mấy người đúng là cái diễn đàn ẩn danh không có đạo đức! Tôi tuyên bố từ nay về sau Bạch Tiểu Nhung chính là máy massage giải áp online của tôi!

- Lâu chủ: Với cả mấy ấn tượng xấu trước kia về Hồ Hà Dương của tôi cũng bị Bạch Tiểu Nhung thuyết phục lại rồi. Tuy tôi vẫn không thích anh ta nhưng sau này sẽ không còn bôi đen Hồ Hà Dương trên các nền tảng công cộng nữa.

- Lâu chủ không sao chứ? Không sao thật hả? Có cần đi khám không???

- ...Dù nghe rất giả nhưng tôi lại khá tin lâu chủ. Lúc tâm trạng tệ nhất, tôi từng lướt trúng video Bạch Nhung đi đường bị quay lén, xem xong thấy đỡ hơn hẳn.

- Nói nhỏ thôi, tôi cảm giác cậu ấy còn mang đến vận may cơ. Hôm trước lúc gần tan làm, tôi tiện tay follow Weibo của cậu ấy, tan làm mua thử tờ vé số, liền trúng 600 tệ! Dù không nhiều nhưng đây là lần đầu tiên tôi mua vé số đó!!!

- Càng lúc càng mơ hồ, lầu trên bị hạ cổ rồi à?

- Đúng lúc gần đây tôi đang rút thăm, để tôi đi thử xem có linh như mọi người nói không!

- Vừa nãy lên Weibo nhìn thử, sao tự dưng thấy mấy người chia sẻ lại bài đăng của Bạch Nhung vậy? Không phải ai cũng bảo không tin sao?

- Khà khà! Chia sẻ lại có tốn tiền đâu. Đúng lúc ngày mai có việc, mong là có thể nhận được tiền lương.

- ...Mấy người điên thật rồi.

-----

Bạch Nhung vừa lên máy bay không lâu đã ngủ mất, đợi đến khi kết nối lại được internet mặt đất đã là hơn một giờ chiều.

Điểm quay chụp đầu tiên là vườn thú hoang dã Lật Sơn ở thành phố S.

Đoàn chương trình đã sớm cho xe chờ sẵn ngoài sân bay.

Bạch Nhung đi sau Hồ Hà Dương, theo lối VIP ra ngoài, không gặp lại cảnh "bao vây chặn đường" như lúc trước, mơ hồ cảm nhận được có gì đó không đúng. Cho đến khi cậu cùng Hồ Hà Dương lên xe của đoàn chương trình một cách thuận lợi, cậu vẫn liên tục liếc sang thiết bị ghi hình bên cạnh.

Hồ Hà Dương dựa lưng vào ghế, bắt chéo chân, giơ tay che thẳng ống kính camera.

Anh quay phim: ???

Hồ Hà Dương kéo dài giọng: "Muốn nói gì?"

Bạch Nhung sờ sờ mặt mình: "Rõ ràng lắm sao?"

Hồ Hà Dương cười một tiếng: "Trên mặt cậu không giấu được chuyện hết."

Không trách mấy người Ứng Phi Trục, Phương Bác Thâm lại thích tiểu yêu quái này đến vậy. Đôi mắt xinh đẹp kia không che giấu nổi bất cứ cảm xúc gì, trong lòng nghĩ gì đều viết hết lên mặt.

Bạch Nhung cũng đã được Ứng Phi Trục rèn cho một thói quen là có nghi vấn cứ hỏi thẳng.

Ngay lúc cậu định mở miệng, Hồ Hà Dương đã nói trước: "Đừng gọi khách sáo như vậy, tôi không gánh nổi chữ "thầy" đâu."

"Vâng." Bạch Nhung mím môi. Thật ra cậu cũng không quen gọi như vậy, chỉ là trong giới giải trí thường dùng cách xưng hô này để thể hiện sự tôn trọng tiền bối.

Bạch Nhung khá truyền thống, cảm thấy "thầy" vốn là một nghề nghiệp.

"Cứ gọi tên tôi đi, dù sao tôi cũng chẳng biết dạy gì." Hồ Hà Dương không để ý chút nào đến sĩ diện: "Bàn về diễn xuất, cậu mới debut còn mạnh hơn tôi."

"..." Thì ra anh biết hết rồi.

Bạch Nhung cân nhắc đổi cách gọi: "Anh Hồ."

"Ừ, cái này tôi thích."

"Anh Hồ, thật ra anh có thể tránh mấy paparazzi với antifan đó mà."

Nụ cười trên mặt Hồ Hà Dương nhạt đi nhiều, trực tiếp kéo tấm chăn trên người lên, che kín ống kính camera ghế phụ.

"Đoạn này cắt đi." Anh nói với quay phim, đột nhiên cúi người véo má Bạch Nhung.

"A!" Má bị véo nhẹ, không đau chút nào.

Hồ Hà Dương cười như không cười: "Nhạy cảm ghê."

Bạch Nhung bị véo đến chu môi, vẫn cố nói: "Tài khoản marketing trên mạng nói anh bị nhiều antifan quá nên mới hay bị chặn đường."

Hồ Hà Dương gật đầu đánh giá: "Ừ, đó là bọn họ nói bậy."

"Cái mặt này của tôi, không debut cũng bị chặn thôi."

Bạch Nhung: "..."

Hồ Hà Dương buông tay, híp mắt cười, càng giống một con hồ ly: "Đừng nghĩ nhiều, là tôi lười so đo với họ. Ngồi một lát đi, đừng nói chuyện hôm nay cho Ứng Phi Trục biết."

Bạch Nhung ngơ ngác gật đầu.

Lúc này Hồ Hà Dương mới kéo tấm chăn khỏi ống kính, còn không quên làm tim với camera: "Nhớ nói với đạo diễn cắt đoạn này nhé~"

Quay phim hơi tiếc. Nếu đoạn vừa rồi được phát ra, chắc chắn sẽ gây thảo luận lớn, mang về vô số lưu lượng. Nhưng Hồ Hà Dương có Sơn Hải chống lưng, đoàn phim nhỏ này không dám cũng không thể chọc.

Quay phim đồng ý, Hồ Hà Dương liền đắp chăn lên đùi Bạch Nhung: "Trò chuyện đi. Không khí im ắng quá, chiếu ra chắc lại có người nói tôi bắt nạt nghệ sĩ nhỏ, chèn ép người trong công ty đấy."

Bạch- Vừa nghe antifan nói mấy lời y hệt trước khi lên máy bay - Nhung: "..."

Cậu hiểu rồi. Thật ra Hồ Hà Dương biết hết mọi chuyện, chỉ là cố tình phơi bày toàn bộ mặt không tốt của mình trước ống kính. Nếu anh muốn giả vờ, thậm chí có thể trở thành một trong những nghệ sĩ có "bộ mặt" tốt nhất giới giải trí nhưng anh hoàn toàn không có ý định giả vờ.

Bạch Nhung còn có một suy đoán, có lẽ Hồ Hà Dương cố ý xuất hiện trước công chúng theo cách như vậy.

Nhưng cậu không hiểu vì sao.

Suy đoán này quá khó tin, đến chính Bạch Nhung cũng không dám tin.

Hồ Hà Dương thong thả gõ tay vịn ghế: "Ngẩn người cái gì?"

Bạch Nhung kéo chăn lên tới cằm, nửa khuôn mặt giấu trong bóng tối: "Không có ngẩn."

Một lời nói dối rất vụng về nhưng Hồ Hà Dương không vạch trần.

Dù chưa từng quay chương trình thực tế nhưng sau khi bù đắp kha khá kiến thức về phương diện này, Bạch Nhung biết khách mời cần chủ động tạo đề tài. Khán giả sẽ không muốn xem hai khúc gỗ ngồi im một chỗ, dù hai khúc gỗ đó có đẹp đến đâu.

Bạch Nhung nhìn ra ngoài cửa sổ: "Chị Sơn Hổ ở xe sau ạ?"

"Ừ, nhưng lúc quay, cô ấy không cần theo."

Bạch Nhung yên tâm: "Vậy tốt rồi, dẫn người mới còn được nghỉ phép."

"Đương nhiên, nhân viên ở Sơn Hải được đảm bảo về độ thả lỏng đấy."

Trên đường từ sân bay đến vườn thú thành phố S, Bạch Nhung cảm giác như đã nói hết lượng lời của cả tháng. Ban đầu cậu còn hơi lúng túng nhưng dưới sự dẫn dắt vô thanh vô tức của Hồ Hà Dương, cậu đã nhanh chóng nắm được vài kỹ xảo trò chuyện.

Xe thương vụ của kim chủ đoàn phim dừng trước cửa sau vườn thú.

Vừa xuống xe, Bạch Nhung rất nhanh bắt gặp nhóm người đã sớm vào trạng thái quay, chính là bốn vị khách mời còn lại.

Tiểu hoa đán phim thần tượng nổi tiếng Úc Mỹ Quân.

Nam diễn viên Tiêu Ngạn từng hợp tác với Úc Mỹ Quân trong một bộ phim chính kịch đô thị, bị xào CP rầm rộ.

Ảnh hậu Hứa Tĩnh Đào từng đồng thời đoạt giải nữ chính xuất sắc cả truyền hình lẫn điện ảnh mười năm trước rồi ẩn hôn rút khỏi giới.

MC giải trí nổi tiếng Đường Đông Phong.

Trong số họ, Bạch Nhung rõ ràng là người có thâm niên thấp nhất. Cậu thậm chí không có bất kỳ tác phẩm nào, độ nổi tiếng hoàn toàn dựa vào Sơn Hải.

Được đạo diễn [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu] chọn cũng là muốn đánh cược Bạch Nhung sẽ bùng nổ lưu lượng, dù sao sau lưng có Sơn Hải thì kiểu gì cũng có đề tài.

Người chào hỏi đầu tiên là Đường Đông Phong. Với tư cách MC giải trí, hắn cực kỳ khéo léo trong các dịp xã giao: "Đây là Tiểu Nhung à?"

Đường Đông Phong vẫy tay: "Đẹp trai thật đấy, ánh mắt của Ứng tổng trước giờ luôn rất tốt."

Bạch Nhung hơi căng thẳng, vội cúi người cảm ơn: "Cảm ơn anh, chỉ là trẻ tuổi thôi ạ."

Hồ Hà Dương cười tươi: "Đúng vậy, lão Đường hồi trẻ cũng là cây cỏ của đài đó, mê chết bao người."

Hứa Tĩnh Đào với Đường Đông Phong tuổi tác gần nhau, đều lăn lộn từ thuở đầu trong giới, quan hệ riêng rất tốt, thuận thế tiếp lời: "Đúng đó. Tôi nhớ hồi đó bao người tỏ tình với anh ta, kết quả anh ta không nhận ai, âm thầm theo sau San San ba năm."

San San là biệt danh của nữ MC nổi tiếng khi đó tên Tiết Khoan Thai, lớn hơn Đường Đông Phong hai tuổi, gần như là người một tay dìu dắt anh. Hiện tại hai người đã kết hôn, có một cậu con trai.

Tiết Khoan Thai không rút lui vì gia đình, ngược lại còn thăng lên tầng quản lý, trở thành cấp trên trực tiếp của Đường Đông Phong.

Hồ Hà Dương vuốt cằm, ánh mắt lướt qua Bạch Nhung với Đường Đông Phong: "Nói mới nhớ, chị Tiết chắc chắn sẽ thích Bạch Tiểu Nhung."

Đường Đông Phong vỗ tay: "Chuẩn đấy, Khoan Thai thích trẻ
con."

Hứa Tĩnh Đào không hiểu lắm: "Hai người đang nói gì thế?"

Bạch Nhung cũng mờ mịt, cho đến khi Hồ Hà Dương cúi sát tai cậu nói một câu: "Nói ra thì chị Tiết cũng giống chúng ta đấy."

Bạch Nhung chớp mắt: "Yêu quái?"

"Ừ, chị ấy là loan điểu. Nhắc mới nhớ, nếu sau này cậu với Ứng Phi Trục... vẫn phải đi gặp chị ấy."

Bạch Nhung ngơ ngác: "Tôi với Ứng tiên sinh làm sao?"

Hồ Hà Dương cong môi cười: "Không có gì, đến lúc đó cậu sẽ biết."

Bị gợi tò mò mà không được giải thích, trong lòng Bạch Nhung ngứa ngáy như bị mèo cào. Nhưng cậu rất ngoan, nếu Hồ Hà Dương không muốn nói, dù tò mò đến mấy cậu cũng sẽ không hỏi tiếp.

Thấy dáng vẻ đó của cậu, Hồ Hà Dương trìu mến vỗ nhẹ lên đầu cậu.

Chỉ qua vài câu chuyện, ánh mắt Đường Đông Phong nhìn Bạch Nhung đã mềm hẳn ra, giống như đang nhìn một đứa cháu trong nhà.

Bạch Nhung theo mọi người đi vào vườn thú, chợt nhớ ra một chuyện: "Anh Hồ, thân phận của anh Đường là gì vậy?"

"Người bình thường thôi."

"Vậy anh ấy với... sao lại ở bên nhau được?"

"Phim truyền hình thường quay mấy thể loại đó mà, nhân yêu luyến đó."

Bạch Nhung: OVO

Cậu được mở mang tầm mắt rồi!

Trước Tiếp