Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đây là lần đầu tiên Bạch Nhung nhận một công việc như thế này.
Từ khi tài khoản này được giao cho Cốc Ly Sơn quản lý, cậu gần như chưa từng đăng nhập lại.
[Cốc Ly Sơn: Nếu cậu không biết làm, tôi sẽ nhờ Ứng tổng tìm cho cậu một nhân viên hỗ trợ.]
Dù chưa có kinh nghiệm nhưng chuyện này cũng không phải quá khó, chỉ là chia sẻ lại bài đăng Weibo mà thôi, vì chuyện cỏn con như vậy mà đi làm phiền Ứng Phi Trục thật sự không cần thiết.
[Bạch Nhung: Em làm được ạ.]
Cốc Ly Sơn dường như đã bận rộn rời đi. Nhìn cách nói chuyện của hắn, cứ như đang đi truy bắt tội phạm đào tẩu vậy.
Bạch Nhung đăng nhập vào tài khoản đã được chứng thực của mình, ngay lập tức bị số lượng chấm đỏ thông báo dọa cho giật mình.
Cậu mở từng cái ra xem, phần lớn là lượt thích, bình luận và chia sẻ bài viết. Cũng có một số tài khoản marketing, cư dân mạng hóng chuyện tag tên cùng với một phần tin nhắn riêng.
Ứng Phi Trục lái xe, bên tai vẫn luôn vang lên tiếng chửi bới của Hồ Hà Dương.
Tấm chắn giữa ghế trước với ghế sau có khả năng cách âm rất tốt nhưng sau một thời gian nghỉ ngơi, Hồ Hà Dương đã khôi phục được chút linh lực. Dù không thể hóa hình người, anh muốn dùng tạp âm để quấy nhiễu Ứng Phi Trục thì vẫn dư sức.
Trải qua nhiều năm "hữu nghị" như vậy, Ứng Phi Trục đã sớm hiểu rõ Hồ Hà Dương là loại hồ ly gì. Ngay từ lúc ném người vào ghế sau, y đã dựng một tầng kết giới xung quanh tiểu yêu quái.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh trên đường, dần dần rẽ vào một con đường vắng vẻ, gần như không có xe cộ qua lại.
Ứng Phi Trục quay đầu liếc nhìn, ánh mắt vừa chạm vào Bạch Nhung liền trở nên dịu đi.
Ánh đèn ngoài cửa sổ xe lúc sáng lúc tối lướt qua gương mặt cậu, khiến đường nét trở nên mơ hồ.
Bạch Nhung vừa tắm xong thường chỉ sấy tóc qua loa. Mái tóc hơi dài bị thổi đến rối tung, vài lọn không chịu nghe lời dựng lên trên đỉnh đầu nhưng phần lớn tóc đen mềm mại rủ xuống trán với bên tai.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên gương mặt cậu, từng đường nét ngũ quan đều vừa vặn đến mức hoàn hảo.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của Ứng Phi Trục, Bạch Nhung ngẩng đầu lên. Đèn đường ngoài xe không ngừng trượt ngược về phía sau, ánh sáng nhấp nháy làm mờ đi đường viền khuôn mặt cậu.
Trong khoảnh khắc ấy, Ứng Phi Trục bỗng cảm nhận được trên người Bạch Nhung một loại khí chất quý phái nồng đậm hiếm thấy.
Y bất giác nghĩ: Nếu không có Thiên Đạo can thiệp, nếu Bạch Nhung vẫn luôn được nuôi dưỡng bên cạnh Bạch Trạch, cậu sẽ trở thành dáng vẻ như thế nào?
Nhưng nghĩ lại, nếu thật sự là như vậy, Bạch Trạch chắc chắn sẽ không để y có cơ hội gặp được Bạch Nhung.
Sắc mặt Ứng Phi Trục trầm xuống, lông mày càng lúc càng nhíu chặt.
Bạch Nhung nhìn thấy toàn bộ biến hóa biểu cảm của y, trong lòng đầy nghi hoặc: "Ứng tiên sinh? Anh có chuyện gì phiền lòng sao?"
Ứng Phi Trục quay đầu lại, chính xác dừng xe trước một ngã tư đèn đỏ.
"Không có gì."
Bạch Nhung không tin nhưng đây là chuyện riêng của Ứng Phi Trục, đối phương không muốn nói, cậu cũng không tiện hỏi thêm.
Điện thoại rung nhẹ một cái, sự chú ý của Bạch Nhung lập tức bị kéo đi.
Đó là báo thức cậu đặt mười phút trước, để tránh việc lướt Weibo quên mất thời gian chia sẻ chương trình.
Bạch Nhung tìm đến Weibo chính thức của [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu], đối phương vừa đúng một phút trước đã đăng bài thông báo. Cậu làm theo từng bước, chia sẻ Weibo, kèm theo hai biểu tượng trái tim hơi khô khan.
Xong xuôi, cậu định thoát ra nhưng lại vô tình kéo xuống làm mới.
Một bài Weibo của tài khoản marketing lập tức thu hút ánh nhìn của cậu.
[Giải trí lảm nhảm V: Trước khi cơn bão chuyển hướng, có ngư dân ngoài khơi đã chụp được sinh vật kỳ lạ, nghi là rồng.] [Video x1]
Bạch Nhung nhấn mở video.
Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cậu là mặt biển sóng gió cuộn trào, ngay sau đó ống kính ngẩng lên bầu trời, độ phân giải vốn khá rõ lập tức trở nên mờ nhòe.
Trong bầu trời xám xịt mơ hồ, có thể thấy một sinh vật màu đen kỳ lạ, có hai cánh, xuyên qua tầng mây trên biển.
Video chỉ dài vỏn vẹn mười hai giây, sau đó không quay được thêm gì nữa.
Điều kỳ quái nhất là sau khi bóng đen biến mất, chất lượng hình ảnh lại lập tức khôi phục về độ nét ban đầu.
Nếu là trước đây, Bạch Nhung nhiều lắm cũng chỉ xem như một video đùa giỡn rồi lướt qua. Nhưng bây giờ, cậu dừng lại ở giao diện kết thúc video hơn mười giây, trong lòng thật sự nảy sinh nghi ngờ.
Theo lý mà nói, nếu đã có yêu quái tồn tại, vậy trên thế giới này có rồng cũng không phải chuyện gì quá kỳ lạ. Có lẽ bình thường nó cũng giống như cậu, ngụy trang thành con người, trà trộn trong biển người mênh mông.
Bạch Nhung lướt xuống phần bình luận.
Ý kiến hai bên phân hóa rất rõ ràng: có người khịt mũi coi thường, cho rằng video bị chỉnh sửa; cũng có người tin rằng rồng thật sự tồn tại.
- Oa! Mau ước nguyện đi, mong tôi thi đậu!
- Đoạn giữa mờ hẳn so với đầu và cuối, nhìn là biết cắt ghép.
- Chín năm giáo dục bắt buộc không dạy chủ nghĩa duy vật à?
- Tôi nhìn không giống rồng, còn có cánh nữa, chắc thiết bị bay gì đó rồi.
- Ứng long vốn có cánh mà, đâu phải rồng nào cũng ngũ trảo kim long.
- Bão sắp tới rồi mà còn có thuyền ra biển hả?
- Video này quay gần bờ thôi, nhưng cũng gan thật.
- Có cao nhân nào phân tích xem có phải P không?
- Không biết thật giả nhưng tôi luôn tin rồng từng tồn tại. Chẳng lẽ người cổ đại thật sự có sức tưởng tượng to lớn tới mức có thể sáng tạo ra một loài sinh vật không tưởng như thế sao?
- Thật thật giả giả, giả giả thật thật, này có liên quan gì tới việc một tháng lương của tôi chỉ có ba ngàn chứ~
- ...
Bình luận không nhiều, liếc mắt là xem hết.
Có vẻ đa số mọi người không mấy hứng thú.
Bạch Nhung quay lại xem video thêm một lần nữa.
Video vừa kết thúc, xe của Ứng Phi Trục cũng vừa lúc dừng lại.
Ứng Phi Trục tháo dây an toàn, liếc thấy Bạch Nhung vẫn cầm điện thoại bất động, liền cúi người sang định giúp cậu tháo dây.
Đúng lúc đó, Bạch Nhung giơ điện thoại lên: "Ứng tiên sinh, anh đã xem video này chưa?"
Ứng Phi Trục đặt tay lên g*** h** ch*n cậu, nghe "cạch" một tiếng, dây an toàn được tháo ra. Y liếc video một cái, nhướng mày: "Từ đâu ra?"
"Có người quay được, hình như là chuyện hôm qua." Bạch Nhung đáp.
Ứng Phi Trục tùy ý vê mái tóc đang dựng lên của cậu: "Lại muốn hỏi gì nữa?"
Bạch Nhung ngượng ngùng cười: "Trên đời này thật sự có rồng sao?"
Ứng Phi Trục khép mắt, ánh nhìn mang theo cảm giác từ trên cao nhìn xuống, dừng lại trên gương mặt cậu. Y không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại: "Cậu thích rồng à?"
Bạch Nhung bị hỏi bất ngờ, ngẩn ra hai giây mới nói: "Cũng thích đi."
Là người Hoa lớn lên tại Hoa quốc, rồng là biểu tượng vĩnh hằng.
Bạch Nhung từ nhỏ được quốc gia cưu mang, là một thanh niên yêu nước tiêu chuẩn, đối với rồng tự nhiên cũng mang theo sự yêu thích theo bản năng.
Nhưng mà...
Ứng Phi Trục liếc về phía tấm chắn vẫn chưa mở: "Thế so với hồ ly thì sao?"
Bạch Nhung trả lời rất thành thật: "Lý thuyết thì đều thích nhưng ngoài đời tôi thích hồ ly lông xù xù hơn."
Cậu thích rồng, là kiểu thích mang tính tinh thần, mang tính văn hóa. Nhưng nếu đặt cạnh hồ ly, cậu vẫn thích sinh vật lông xù đáng yêu hơn.
Ứng Phi Trục hít sâu một hơi, trầm mặc đến mức đáng sợ.
Ở phía sau, Hồ Hà Dương cười sắp chết, đắc ý dùng móng vuốt đập lên tấm chắn.
Mặt Ứng Phi Trục đen lại nhưng không muốn dọa tiểu yêu quái, dứt khoát mở cửa xuống xe trước.
Bạch Nhung không hiểu chuyện gì xảy ra, vội đi theo xuống xe. Thấy Ứng Phi Trục không có ý định bế tiểu hồ ly, liền nhắc: "Ứng tiên sinh, tiểu hồ ly vẫn còn trên xe."
"...Cậu ta tự xuống được."
Bạch Nhung vừa định nói sao có thể, quay đầu lại đã thấy tiểu hồ ly không biết bằng cách nào đó đã mở được cửa xe nhảy xuống, cuối cùng còn không quên dùng đuôi hất cửa xe đóng lại.
Bạch Nhung: !!?
o_O!
Cậu được mở mang tầm mắt rồi!
Ứng Phi Trục đi lên trước vài bước, thấy Bạch Nhung vẫn đứng lại nhìn Hồ Hà Dương, liền nói: "Đi theo, cậu ta tự biết đường."
Bạch Nhung đành phải theo kịp nhưng trong lòng vẫn thấy như vậy hơi bất kính với tiền bối Hồ Hà Dương, liên tục ngoái đầu lại nhìn.
Ứng Phi Trục không chịu nổi, giơ tay ấn lên sau gáy cậu: "Không được nhìn cậu ta nữa. Không phải cậu muốn hỏi tôi rồng có tồn tại không sao?"
Vấn đề ấy y vẫn chưa trả lời.
Đợi khi thấy sự chú ý của Bạch Nhung quay lại với mình, Ứng Phi Trục mới hài lòng, nhẹ nhàng bóp sau cổ cậu: "Rồng vẫn luôn tồn tại. Nếu cậu muốn gặp, tôi có thể đưa cậu đi. Người đó... rất thích cậu."