Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngoại trừ Bạch Nhung, những người còn lại trong phòng họp đều đồng loạt dùng ánh mắt khó mà diễn tả thành lời nhìn về phía Hồ Hà Dương, đặc biệt là Cốc Ly Sơn.
Hắn không chút khách khí đá một cái vào chân ghế của Hồ Hà Dương, mắng: "Có nói chuyện thì nói cho đàng hoàng, đừng có giống tên b**n th** như vậy."
Hồ Hà Dương cả người lẫn ghế trượt xoẹt một cái sang bên cạnh Bạch Nhung. Nụ cười trên mặt anh không hề thay đổi, cũng không có chút bối rối nào, còn quay sang nói với Bạch Nhung: "Lười động quá. Cậu đá thêm một cái đưa tôi về chỗ cũ đi."
Bạch Nhung: "..."
Cậu hít sâu một hơi, cố gắng hết sức khống chế biểu cảm quái dị của mình, đỡ lấy lưng ghế có bánh xe, đẩy Hồ Hà Dương trở lại bên cạnh bàn họp.
Cốc Ly Sơn vẫy tay gọi Bạch Nhung sang bên cạnh mình: "Ngồi chỗ tôi đi, cách xa anh ta ra một chút."
Lời này đánh trúng tâm ý của Bạch Nhung.
Cậu kéo một chiếc ghế trống, ngồi xuống bên cạnh Cốc Ly Sơn. Như vậy, giữa cậu và Hồ Hà Dương liền cách thêm một người.
Hồ Hà Dương không để ý, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, cười khẩy: "Bảo vệ kỹ vậy sao? Tôi có làm gì đâu."
Cốc Ly Sơn lười phản ứng, chỉ quay sang giới thiệu bốn người đối diện cho Bạch Nhung: "Vị này là đạo diễn chương trình [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu], thầy Hà Khánh Huy; còn đây là nhà sản xuất Tưởng Nhớ Nguyệt."
Hai người còn lại hắn không giới thiệu tên, Bạch Nhung đoán chắc cũng là nhân viên tổ chương trình hoặc trợ lý đạo diễn.
Bạch Nhung chủ động đứng dậy, lễ phép chào hỏi.
Hà Khánh Huy là một người đàn ông trung niên hơi béo, đầu trọc, dù ngồi trên ghế vẫn có thể thấy rõ cái bụng bia tròn vo. Nhưng ông ta luôn cười tủm tỉm, hoàn toàn khác với kiểu cả người toát ra vẻ mất kiên nhẫn như Phương Bác Thâm.
Hà Khánh Huy mỉm cười đáp lại Bạch Nhung. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cậu, trong mắt ông ta đã lóe lên một tia tán thưởng.
Cốc Ly Sơn đặt bản hợp đồng trước mặt Bạch Nhung, nhỏ giọng giải thích cho cậu mấy điều khoản mới được bổ sung.
Những điều khoản này đều có lợi cho Bạch Nhung, đủ thấy Cốc Ly Sơn đã tốn không ít công sức để thương lượng.
Sau một khoảng thời gian ở chung, sự tin tưởng của Bạch Nhung đối với Cốc Ly Sơn cũng dần được xây dựng. Cậu lướt nhanh điều khoản vi phạm hợp đồng, xác nhận đều nằm trong phạm vi chấp nhận được, liền trực tiếp ký tên ở trang cuối.
Thời gian ký hợp đồng còn ngắn hơn cả dự đoán của Bạch Nhung.
Chưa đến nửa tiếng, cậu đã bước ra khỏi phòng họp.
Bên cạnh, Cốc Ly Sơn vẫn đang mời Hà Khánh Huy với Tưởng Nhớ Nguyệt cùng đi ăn trưa.
Bạch Nhung đứng ngoài phòng họp, nghe họ bàn bạc về thời gian công bố khách mời, trong đầu lại chỉ nghĩ tới một chuyện: Trưa nay nên ăn gì.
Buổi sáng vừa kết thúc lớp diễn xuất, dạ dày đói đúng giờ bắt đầu biểu tình rồi.
Sự thật chứng minh, học hành thật sự rất hao thần kinh não.
Bạch Nhung xoa bụng thở dài, cảm thấy dạo này mình ăn nhiều hẳn lên, có cảm giác như quay lại thời cấp ba.
Hồ Hà Dương không biết xuất hiện bên cạnh cậu từ lúc nào, hai tay đút túi quần, trên mặt đeo kính râm đen. Ngoại hình anh cực kỳ nổi bật nhưng những nhân viên đi qua đi lại đều không ai dừng ánh mắt lại bên này quá một giây.
Có người lỡ nhìn thấy anh, cũng nhanh chóng né tránh ánh mắt, giống như không muốn bị chú ý.
"Đi ăn chung không? Tôi mời." Hồ Hà Dương nói.
Bạch Nhung lắc đầu từ chối: "Tôi muốn đi căng tin."
Căng tin của Sơn Hải chỉ cần quẹt thẻ nhân viên là vào được, ăn thoải mái miễn không lãng phí. Trong tình huống này, thật sự không cần Hồ Hà Dương mời khách.
Hồ Hà Dương cong môi cười, nâng kính râm lên, lộ ra đôi mắt phượng đơn hẹp dài như hồ ly, đuôi mắt hơi nhếch. Anh cứ thế nhìn Bạch Nhung, không nói gì.
Bạch Nhung bị nhìn đến khó hiểu, lại có chút ngượng ngùng. Cậu cũng học theo những nhân viên khác, né tránh ánh mắt Hồ Hà Dương, cúi đầu nói: "Thầy Hồ, tôi đi ăn cơm đây."
Nói xong, cậu quay người chạy mất, để lại một mình Hồ Hà Dương đứng trước cửa phòng họp ngẩn người.
Cốc Ly Sơn tiễn Hà Khánh Huy cùng những người khác vào thang máy xong, quay đầu lại liền thấy Hồ Hà Dương đứng đờ đẫn như khúc gỗ.
"Lại phát điên gì nữa?" Cốc Ly Sơn hỏi bình thản.
Hồ Hà Dương tháo kính râm xuống: "Tiểu yêu quái kia rốt cuộc là ai? Sao lại hoàn toàn không sợ tôi?"
Phải biết rằng với tuổi tác với tu vi của anh, chỉ cần một ánh mắt, người thường hay tiểu yêu quái tu vi không đủ đều sẽ không tránh khỏi mị hoặc bẩm sinh của hồ ly tinh. Nhưng vừa rồi Bạch Nhung lại hoàn toàn không phản ứng, rõ ràng không hề bị ảnh hưởng.
"Chuyện này anh phải hỏi Ứng tổng, tôi cũng không rõ."
"Không phải Ứng Phi Trục cũng không biết sao?"
Cốc Ly Sơn chậm rãi đáp: "Lúc ở thành phố C, Ứng tiên sinh đã đưa Bạch Nhung đến chỗ ở của Bạch Trạch."
Bạch Trạch thông hiểu vạn vật, là hóa thân của tiên tri. Loại pháp thuật che giấu huyết mạch này không thể qua được đôi mắt của đối phương.
Hồ Hà Dương nheo mắt: "Vậy tức là lão Ứng đã biết rồi?"
"Có lẽ vậy. Nhưng Ứng tổng không nói với tôi, xem ra thân phận của Bạch Nhung không đơn giản."
"Tch." Hồ Hà Dương vuốt mái tóc trước trán: "Tôi đi tìm cậu ta."
-----
Những ngày tiếp theo trôi qua thật bình lặng.
Bạch Nhung mỗi ngày ngủ sớm dậy sớm, đi học lớp diễn xuất. Thỉnh thoảng còn bị Ứng Phi Trục xách tới văn phòng tổng giám đốc, ăn mấy thứ kỳ kỳ quái quái.
Bạch Nhung từng hỏi đó là gì nhưng Ứng Phi Trục không giải thích chi tiết, chỉ nói là đồ giúp cậu vượt qua kỳ trưởng thành.
May mà hương vị cũng không tệ, uống vào giống như nước ép tươi.
Hai tháng thoáng chốc trôi qua.
Dù hợp đồng [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu] đã ký nhưng lịch quay chính thức được sắp xếp vào tháng mười. Vì Hà Khánh Huy còn phải đàm phán với phía vườn thú, đồng thời tất cả khách mời đều cần học các khóa đào tạo liên quan.
Ban đầu ông ta sắp xếp hai chuyên gia chăm sóc động vật đến kèm riêng cho Bạch Nhung với Hồ Hà Dương nhưng Hồ Hà Dương bận muốn chết, chỉ học được một buổi liền bay ra nước ngoài dự các show thời trang cao cấp với đi thảm đỏ.
Nghĩ vậy thì có hơi không tốt nhưng không có Hồ Hà Dương thần kinh hề hề bên cạnh, Bạch Nhung học một mình lại thấy thoải mái hơn nhiều.
Mỗi sáng cậu học diễn xuất, buổi chiều đi tàu điện ngầm đến vườn thú thành phố A, theo hai nhân viên chăm sóc động vật quan sát học tập.
Ứng Phi Trục từng định sắp xếp cho cậu một đội ngũ chuyên nghiệp cùng tài xế riêng nhưng Bạch Nhung thấy quá phiền. Giao thông thành phố A tắc nghẽn một cách kinh khủng, lái xe còn không nhanh bằng đi tàu điện ngầm.
Sau kỳ nghỉ Quốc Khánh, thành phố A vừa mới thoát khỏi cái nóng oi cuối thu, nhiệt độ đột ngột giảm mạnh.
Khoảng cách đến ngày quay [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu] chỉ còn chưa đầy một tuần.
Tuy nhiên, thứ khiến Bạch Nhung và những người sinh sống ở thành phố A quan tâm hơn cả là đêm nay sẽ có một đợt bão đổ bộ.
Bạch Nhung từ phòng tắm bước ra, tóc ướt còn vương những giọt nước trong suốt. Theo từng bước đi, giọt nước trên mái tóc đen khẽ lay động, cuối cùng rơi xuống chiếc cổ trắng đến chói mắt, tiếp tục trượt dọc sống lưng, đến hõm eo mới bị quần áo thấm hút.
Cậu quay về phòng, tìm khăn lau khô tóc, dùng máy sấy làm khô hoàn toàn.
Ngoài cửa sổ, hoàng hôn nhuộm đỏ nửa bầu trời, tivi bên cạnh đang phát bản tin dự báo bão sắp tới.
Sấy tóc xong, Bạch Nhung mặc đồ ngủ tay dài quần dài vào bếp, định nấu mì cho mình.
Là thành phố ven biển, thành phố A chịu ảnh hưởng bão khá nặng nên cậu đã chuẩn bị sẵn thực phẩm đủ dùng ba ngày, dự định ở nhà không ra ngoài. Nhưng điều kỳ lạ là Sơn Hải - nơi vốn làm việc cực kỳ đúng giờ, sáng đi chiều về lại không cho nhân viên nghỉ bão.
Nhân viên cũng không thấy có gì bất thường, vẫn đi làm tan ca như cũ, hoàn toàn không giống như bị bão ảnh hưởng.
Bạch Nhung thấy có gì đó sai sai, lại không nói rõ được sai ở đâu.
Gần đây Cốc Ly Sơn đã Kinh Thị dự hội nghị, Ứng Phi Trục cũng bận đến mức không thấy mặt mũi đâu.
Dù Bạch Nhung tò mò nhưng ngoài hai người đó ra, cậu không thân với ai khác, cũng không tiện hỏi.
Chẳng lẽ tùy tiện kéo một nhân viên lại hỏi "bão sắp tới rồi sao mọi người không nghỉ" sao?
Câu này nghe sao cũng giống kiểu "không ăn thịt băm nên không biết dân khổ" ấy.
Bạch Nhung vừa lấy cà chua với trứng từ tủ lạnh ra, chuông cửa bỗng vang lên.
Lạ thật.
Bạch Nhung nhìn đồng hồ trên điện thoại.
6 giờ 42 tối.
Lúc này Cốc Ly Sơn cùng Ứng Phi Trục đều không ở thành phố A. Vậy ai gõ cửa?
Bạch Nhung nghĩ một lúc cũng không đoán ra.
Không có đồ chuyển phát, không có đồ ăn giao tới, ngay cả Thi Hoài cũng đang quay phim ở sa mạc, phải đến ngày mốt mới về.
Cửa ký túc xá không có mắt mèo. Bạch Nhung do dự một lát, bên ngoài cũng không có tiếng gõ thêm nữa.
Chẳng lẽ có người say rượu đi nhầm phòng?
An ninh ở ký túc xá rất tốt, người ngoài không vào được.
Lo sợ có nhân viên khác say rượu hoặc bị bệnh ngã ngoài cửa, Bạch Nhung suy nghĩ một chút, vẫn quyết định mở cửa. Cậu hé cửa, nhìn trái nhìn phải, không có ai.
Sau đó cậu cúi xuống, chỉ thấy một cục lông trắng muốt bất ngờ lọt vào tầm mắt.
Bạch Nhung: "?"
Mèo?
Không đúng, mèo không to như vậy.
Chẳng lẽ là chó?
Bạch Nhung lập tức nảy sinh lòng thương, ngồi xổm xuống kiểm tra con "chó con" không rõ chủng loại. Con vật cuộn mình thành một cục, mặt vùi vào trong bụng.
Ký túc xá đều quay về hướng nam, hành lang chỉ được che tạm bằng kính. Cửa kính đang mở, gió lạnh sau khi hạ nhiệt thổi qua, khá lạnh.
Nhìn lông tơ trên người con vật run lên vì gió, Bạch Nhung càng thấy nó đáng thương.
Cậu bế cả con vật lên. Ngay khoảnh khắc đó, cậu đối diện với đôi mắt thú ươn ướt đầy vẻ tội nghiệp.
Bạch Nhung sững người.
Đây đâu phải chó con gì, rõ ràng là một con hồ ly trắng!