Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dù trong lòng chất đầy tâm sự nhưng khi ống kính nhắm thẳng vào mình, Bạch Nhung vẫn nhanh chóng tiến vào trạng thái làm việc, vô cùng chuyên nghiệp.
Khác với việc quay một cảnh kéo dài như phim của Phương Bác Thâm, MV không yêu cầu tính liền mạch cao, quay cũng đơn giản hơn nhiều.
Phần tốn thời gian nhất của MV là khâu hậu kỳ hiệu ứng sau khi quay xong.
Ánh nắng gay gắt chiếu xuống mặt đất nóng rực. Khoảng gần mười hai giờ trưa, Bạch Nhung hoàn thành phần quay MV ngắn ngủi của mình.
"OK! OK! Hoàn hảo lắm!" Đạo diễn nắm chặt tay, đứng sau máy quay giơ ngón cái về phía Bạch Nhung: "Bạch Nhung giỏi lắm!"
Nếu là ngày thường, được khen thẳng thắn như vậy, Bạch Nhung chắc chắn sẽ xấu hổ đỏ mặt. Nhưng nửa ngày quay hôm nay, cậu đã nghe vị đạo diễn này khen không biết bao nhiêu lần.
Có lẽ vì đã từng bị Minh Lộ - bệnh nhân trì hoãn giai đoạn cuối hành hạ nên đạo diễn đặc biệt yêu thích kiểu người nói gì làm nấy, chấp hành cực nhanh như Bạch Nhung.
Nếu không phải Bạch Nhung đã ký hợp đồng với Sơn Hải, ông ta thậm chí còn muốn kéo cậu về studio của mình.
Ứng Phi Trục từ bên cạnh bước tới, lợi dụng vóc dáng cao lớn của mình, không để lộ dấu vết che đi hơn nửa ánh nắng cho Bạch Nhung.
"Đi tẩy trang đi." Y khẽ vuốt tóc Bạch Nhung như khích lệ: "Lát nữa đi quá ăn Bắc Trạch."
Nghe đến việc được gặp Bạch Trạch, tinh thần vừa bị mệt mỏi bao phủ của Bạch Nhung lập tức phấn chấn trở lại. Khóe môi cậu cong lên, đôi mắt đen láy không giấu được niềm vui sướng trào ra.
"Được ạ!" Giọng Bạch Nhung mang theo sự vui mừng.
Nhìn bóng dáng Bạch Nhung rời đi, bước chân khẽ nhảy nhót như mang theo cả niềm phấn khởi, môi Ứng Phi Trục mím chặt lại.
Minh Lộ từ bên cạnh bước tới: "Hình như cậu ấy thật sự rất thích Bạch Trạch."
Ứng Phi Trục nghiêng người: "Cậu chắc hôm đó cậu ấy đã nhìn thấy Bạch Trạch?"
Minh Lộ nhún vai: "Chín phần mười. Có thể che được mắt yêu quái của tôi, trong thiên hạ đếm trên đầu ngón tay. Mà trông còn nhẹ nhàng dịu dàng như vậy, cũng chỉ có Bạch Trạch thôi."
Những yêu quái sống sót từ thời thượng cổ như bọn họ, ngoại trừ Bạch Trạch ra, không ai có thể gắn với hai chữ "dịu dàng".
Ứng Phi Trục hạ giọng: "Không lẽ thật sự là con của Bạch Trạch?"
"..."
Minh Lộ không dám tin, đưa tay móc móc tai mình: "Cậu nói ai là con Bạch Trạch? Không phải là Bạch Nhung đấy chứ?"
Ứng Phi Trục: "Chỉ là suy đoán."
Ánh mắt Minh Lộ nhìn Ứng Phi Trục trở nên khó diễn tả: "Tôi thấy cậu điên rồi. Bạch Trạch là thần thú sinh ra từ trời đất, làm sao có con được. Hơn nữa cậu ta với Long Phú Tu đều là công, ai sinh?"
Ứng Phi Trục nhíu mày: "Bạch Trạch với Long Phú Tu ở bên nhau cũng chỉ hơn nghìn năm."
"???"
Minh Lộ trầm mặc một lúc, sau đó gian nan mở miệng: "Không phải cậu định trực tiếp đi hỏi Long Phú Tu đấy chứ?"
"..."
Thấy y không đáp, Minh Lộ vội nói: "Cậu không thể lại đánh nhau với Long Phú Tu đâu! Nếu để Thiên Đạo biết được, nhất định sẽ giáng trừng phạt!"
Nhắc đến Thiên Đạo, Ứng Phi Trục khẽ cười lạnh.
Minh Lộ lập tức hạ giọng năn nỉ: "Ứng tổng, anh Ứng, nhịn đi!"
Ứng Phi Trục không tiếp tục mỉa mai Thiên Đạo nữa: "Lát nữa cậu không cần theo."
"Hả?" Minh Lộ há hốc mồm: "Tôi xem ké chút cũng không được à?"
Ứng Phi Trục lạnh nhạt: "Tháng sau không ra bài hát, lịch nửa cuối năm của cậu sẽ bị xếp kín."
Minh Lộ lập tức quỳ gối đầu hàng: "Tôi sai rồi!"
——
Bạch Nhung thay lại quần áo của mình, mặt cũng rửa sạch sẽ. Trước khi đi còn bị chuyên viên trang điểm kéo lại, xịt thêm chút sương dưỡng ẩm.
Ứng Phi Trục ngồi ở ghế lái, hạ nửa cửa kính xe.
Khung cảnh này khiến Bạch Nhung bất giác nhớ tới lần đầu tiên gặp y, cũng là dáng vẻ như thế, nửa hạ cửa kính, gọi cậu lên xe.
Sau hai tháng ở chung, Bạch Nhung đã không cần đợi Ứng Phi Trục gọi nữa, liền chạy chậm tới mở cửa ghế phụ.
Từ trường quay đến quán ăn Bắc Trạch chỉ hơn mười phút.
Trên đường, cả hai im lặng đến mức nghẹt thở, không ai mở miệng.
Quán ăn có tuổi đời khá lâu kia vẫn yên tĩnh thần bí như đêm hai ngày trước, bốn phía bị sương mù dày đặc bao phủ. Trước sân không biết từ lúc nào xuất hiện thêm một chiếc đèn, là đèn lồng thủ công, trên lớp giấy tuyên bên ngoài viết bốn chữ "Quán ăn Bắc Trạch".
Tâm trạng Bạch Nhung đầy phức tạp. Cái đèn này khiến nơi đây trông càng giống nhà ma hơn.
Ứng Phi Trục đỗ xe xong, bước tới bên cạnh cậu: "Vào đi, đừng sợ."
Bạch Nhung đúng là vừa hồi hộp vừa sợ hãi nhưng khi giọng nói trầm thấp của Ứng Phi Trục vang lên bên tai, chút sợ hãi trong lòng liền tan đi hơn nửa.
Cậu nhấc chân, bước qua cổng gỗ nhỏ.
Giống như lần trước, không khí xung quanh dường như sụp xuống, cảm giác nghẹt nhẹ khiến Bạch Nhung tưởng như mình vừa chui qua một van nước.
Vừa đứng vững, phía trước đã vang lên một giọng nói có phần cáu kỉnh: "Ứng Phi Trục? Cậu còn dám tới?!"
Hở? Nghe ngữ khí cứ như có thù với ông chủ của cậu vậy?
Bạch Nhung vô thức lùi lại một bước, lưng vừa khéo áp vào một lồng ngực ấm áp.
Ứng Phi Trục từ phía sau che chắn cho cậu, nhíu mày: "Đừng dọa cậu ấy."
Long Phú Tu cười giận: "Cậu có bệnh à?"
Ứng Phi Trục trực tiếp bỏ qua câu hỏi đó: "Bạch Trạch đâu?"
Long Phú Tu không muốn nói chuyện với y, dứt khoát chuyển ánh nhìn sang người trong lòng y, Bạch Nhung.
Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn khựng lại: "Cậu..."
Hắn cau mày, ánh nhìn không ngừng dừng trên người Bạch Nhung.
Biểu cảm khi nhìn thấy Bạch Nhung của hắn quá rõ ràng, làm tay Ứng Phi Trục đặt trên vai cậu bất giác siết chặt.
Long Phú Tu nhìn Bạch Nhung, trong lòng dâng lên cảm giác quen thuộc khó nói. Hắn đột nhiên xoay người đi vào trong phòng.
Hành động đó khiến Bạch Nhung có chút hoang mang.
Ứng Phi Trục nhẹ giọng trấn an: "Cậu ta đi tìm Bạch Trạch."
Bạch Nhung hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn Ứng Phi Trục, nhỏ giọng hỏi: "Ứng tiên sinh, Bạch Trạch là yêu quái sao?"
Câu hỏi khiến Ứng Phi Trục sững người tại chỗ. Y cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt cậu: "Cậu không biết Bạch Trạch?"
Bạch Nhung ngoan ngoãn lắc đầu.
Trong lòng Ứng Phi Trục dâng lên dự cảm không lành, đôi mắt sắc bén khẽ nheo lại: "Vậy cậu biết mình là gì không?"
Câu hỏi khiến toàn thân Bạch Nhung chấn động theo bản năng, tay vội che lấy vị trí xương cụt, có chút ấp úng: "Tôi... tôi..."
Bạch Nhung luôn không dám nói thân phận yêu quái của mình với người khác nhưng đến nước này rồi, Ứng Phi Trục rõ ràng không phải người bình thường hoặc ít nhất là người biết sự tồn tại của yêu quái.
Cậu cúi đầu, giọng càng nhỏ hơn: "Hình như tôi cũng là một tiểu yêu quái."
"Hình như?"
Bạch Nhung hít hít mũi, lén lùi hai bước: "Tôi không biết."
Cậu rũ mắt, tránh ánh nhìn của Ứng Phi Trục, chỉ nhìn mũi chân mình: "Tôi chỉ biết sau năm năm tuổi, tôi có một cái đuôi mèo màu trắng."
Ứng Phi Trục: "..."
Giờ y hoàn toàn hiểu, Bạch Nhung không biết gì về thân phận của chính mình. Không chỉ không biết huyết mạch, e rằng ngay cả việc yêu quái có tồn tại hay không, cậu cũng chưa chắc biết rõ.
Dù vậy, giọng Ứng Phi Trục vẫn giữ được sự trầm ổn: "Vậy cậu biết tôi là gì không? Hoặc là cậu có biết Thi Hoài không?"
Hai câu hỏi như trực tiếp làm tim Bạch Nhung lạnh đi.
Quả nhiên, Ứng tiên sinh chắc chắn không phải người bình thường!
Bạch Nhung lắp bắp: "Không, không biết..."
Gió ngoài viện thổi lay bóng cây xào xạc, tiếng thở dài khẽ khàng của Ứng Phi Trục như hòa vào trong gió.
Đây là lần đầu tiên Bạch Nhung thấy y thở dài. Cậu càng không dám nói gì, hận không thể chui vào khe đá trốn đi, cho đến khi một vòng tay ấm áp lại lần nữa ôm lấy cậu.
Bạch Nhung mở to mắt, thấy trên mặt Ứng Phi Trục mang theo chút bất đắc dĩ, động tác nhẹ nhàng vỗ lưng cậu như dỗ trẻ con: "Không sao. Lần này tôi đưa cậu tới tìm Bạch Trạch, hỏi cho rõ ràng."
Quá dịu dàng...
Bạch Nhung ngẩn người nhìn y, không biết phải đáp lại sự tốt đẹp ấy thế nào.
Hơn hai mươi năm cảm xúc tích tụ cùng lúc trào lên, vành mắt cậu đỏ hoe nhưng vẫn cố gắng nén nước mắt. Cậu cúi đầu, mu bàn tay lau loạn xạ khóe mắt, rất nhanh đã bị Ứng Phi Trục nắm lấy cổ tay.
Giọng y trầm xuống: "Không được dụi mắt."
Nói xong, trong tay y bỗng xuất hiện một chiếc khăn tay, cúi người lau nhẹ nước mắt nơi khóe mắt cậu.
Khi Bạch Nhung ổn định lại cảm xúc, bàn tay ấm áp đang giữ cổ tay cậu trượt xuống, bao trọn lấy tay cậu trong lòng bàn tay rắn chắc.
Dưới sự dẫn dắt của Ứng Phi Trục, Bạch Nhung bước vào phòng. Đuôi mắt cậu vẫn còn đỏ vì vừa khóc, lông mi vương nước nhưng trên mặt lại lộ vẻ kinh ngạc.
Rõ ràng vẫn là căn phòng lần trước, bề ngoài, lối vào đều giống hệt nhưng bước vào rồi, không gian bên trong lại hoàn toàn khác.
Ứng Phi Trục quay đầu nhìn cậu: "Sao vậy?"
Bạch Nhung nhìn quanh căn phòng trang trí cổ kính: "Không giống lần trước."
"Là trận pháp. Mỗi lần vào cửa khác nhau, không gian bên trong cũng khác."
Bạch Nhung không hiểu mấy thứ này nhưng nhớ lại trải nghiệm lần trước ở Nhục Thu, có chút ngộ ra: "Vậy Nhục Thu lần trước cũng vậy sao?"
"Cũng là trận pháp, nhưng không hoàn toàn giống. Nhục Thu có tật xấu, thích trêu chọc người."
Bạch - bị trêu chọc - Nhung: "..."
Vì xem phim khá nhiều, Bạch Nhung cũng cố ý tìm hiểu không ít kiến thức cổ đại nên có thể nhìn ra phong cách trang hoàng của căn phòng này đại khái thiên về thời Đường. Ngoài ra, trên những bức tường gỗ còn treo rất nhiều thư họa quý giá, ở một góc khác đặt bình hoa trông giống đồ sứ thời Minh.
Quan trọng nhất là khắp căn phòng đều tỏa ra mùi hương gỗ nhàn nhạt. Tuy nhiên, Bạch Nhung không am hiểu mấy loại đồ nội thất gỗ này, cũng không phân biệt được đây là gỗ gì. Chỉ là xét riêng mùi hương thôi, cũng đủ biết không rẻ.
Đi vào trong phòng, cảnh tượng đập vào mắt là một người đàn ông tóc dài đang nghiêng người ngồi trên giường.
Cử thương bạch nhãn vọng thanh thiên/ Giảo như ngọc thụ lâm phong tiền*.
(*: Gợi hình ảnh một con người có khí chất cao ngạo mà không kiêu, thanh khiết, quang minh, đứng giữa đời mà vẫn giữ được sự trong sáng cốt cách.)
Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông tóc dài kia, hai câu thơ ấy lập tức hiện lên trong đầu Bạch Nhung.
Long Phú Tu ngồi ở mép giường. Nghe thấy động tĩnh, trong mắt không còn cáu kỉnh như lần gặp đầu tiên.
"Vào đi." Người đàn ông tóc dài mỉm cười mở miệng, ánh mắt vẫn đặt trọn trên người Bạch Nhung.
Không có kiểu đánh giá từ trên cao nhìn xuống, cũng không mang ác ý. Thế nhưng Bạch Nhung vẫn bị hắn nhìn đến cứng đờ tại chỗ, cảm xúc vừa được Ứng Phi Trục dỗ dành xong lại một lần nữa trào lên.
Ứng Phi Trục coi như khá quen Bạch Trạch, vừa thấy ánh mắt này liền biết hắn nhất định nhận ra Bạch Nhung.
Ứng Phi Trục tiến lên một bước, che chắn cho Bạch Nhung, chặn lại tầm mắt của Bạch Trạch với Long Phú Tu.
Đối với Ứng Phi Trục, Long Phú Tu lại không có thái độ tốt như vậy: "Che kỹ thế?"
Ứng Phi Trục lạnh giọng: "Đừng dọa cậu ấy."
Sắc mặt Long Phú Tu vẫn rất khó coi nhưng cuối cùng cũng thu liễm ánh mắt, không còn nhìn chằm chằm Bạch Nhung không kiêng nể nữa.
Bạch Trạch bước xuống khỏi sập. Hắn chỉ khoác một chiếc áo ngoài tay rộng màu trắng, bên hông tùy ý buộc dây lưng. Cổ áo lỏng lẻo, lộ ra một mảng nhỏ lồng ngực cùng hoa văn màu trắng nơi xương quai xanh.
"A Tu đã nói cho tôi đầu đuôi sự việc rồi." Giọng nói của Bạch Trạch giống hệt vẻ ngoài của hăn: Ôn hòa, nhuận nhã.
"Cậu tên là gì?"
Ứng Phi Trục đáp thay: "Cậu ấy tên Bạch Nhung."
Bạch Trạch sững lại một chút, ánh mắt chuyển sang Ứng Phi Trục: "Chuyện trước đó cậu hỏi A Tu là vì Bạch Nhung sao?"
"Đúng."
Bạch Nhung nghe không hiểu hết nhưng khi Bạch Trạch nhắc tới "chuyện đó", sắc mặt Long Phú Tu rõ ràng tối đi mấy phần, trông rất không vui.
Ứng Phi Trục nhìn thẳng Bạch Trạch: "Cậu quen biết Bạch Nhung."
Ngữ khí của y vô cùng khẳng định, nhưng Bạch Trạch lại lắc đầu: "Tôi chỉ cảm thấy Bạch Nhung rất quen thuộc, nhưng tôi không quen biết cậu ấy."
Ứng Phi Trục buột miệng: "Không thể nào."
"Có lẽ trăm năm trước từng gặp."
"Có lẽ?"
Bạch Trạch kéo nhẹ y phục vốn đã lỏng lẻo trên vai xuống một chút, để lộ toàn bộ hoa văn nơi xương quai xanh: "Ứng Phi Trục, cậu nhìn hoa văn này, thấy được gì?"
Ứng Phi Trục bước lên một bước, vẫn siết chặt Bạch Nhung trong lòng: "Hơi thở tàn lưu của Thiên Đạo?"
Long Phú Tu lập tức tiến tới, giúp Bạch Trạch kéo lại y phục, thuận tay che kín toàn bộ xương quai xanh với phần ngực vừa lộ ra.
Khóe môi Bạch Trạch cong lên một nụ cười nhạt, ý cười lại không chạm tới đáy mắt: "Đúng vậy. Đây là dấu vết của Thiên Đạo, trên người A Tu cũng có một cái. Ta nghi ngờ Thiên Đạo đã dùng thủ đoạn gì đó, phong ấn một phần ký ức của ta với A Tu."
Ứng Phi Trục liếc nhìn ra ngoài cửa sổ: "Trong phòng có trận pháp."
"Nó không nghe được."
Bàn tay nắm tay Bạch Nhung của Ứng Phi Trục khẽ vuốt nhẹ: "Vậy nên cậu nghi ngờ trăm năm trước, Bạch Nhung từng được nuôi dưỡng ở chỗ cậu?"
"Tôi không dám chắc nhưng pháp thuật trên người cậu ấy, đúng là dùng tâm đầu huyết của tôi với A Tu thi triển."
Ứng Phi Trục trầm ngâm một lúc: "Tôi hiểu rồi."
Trong lúc hai người nói chuyện, Bạch Nhung hoàn toàn không theo kịp. Dù đây là điều cậu chờ đợi bấy lâu nhưng khi nhìn thấy hoa văn nơi xương quai xanh của Bạch Trạch, cậu vẫn vô thức tiến lên một bước.
Ứng Phi Trục quay đầu: "Bạch Nhung?"
Bạch Nhung l**m môi dưới, nhìn Bạch Trạch, lại nhìn Long Phú Tu, cuối cùng nhón chân ghé sát tai Ứng Phi Trục, nhỏ giọng nói: "Tôi cảm thấy hoa văn đó rất quen..."
Quá kỳ lạ rồi.
Cảm giác quen thuộc này khiến Bạch Nhung có chút tê dại, thậm chí hoảng sợ. Cậu không muốn làm phiền Ứng Phi Trục thêm nữa nhưng ngoài y ra, cậu không tìm được người thứ hai để nói ra những điều này.
Ngừng một chút, cậu tiếp tục nói: "Đúng rồi, cô viện trưởng từng nói lúc cô ấy bế tôi về, toàn thân tôi được bọc trong một tấm vải trắng rất kỳ lạ."
Cậu không hề để ý rằng phía sau, sắc mặt Long Phú Tu cùng Bạch Trạch đều trở nên khác thường. Đặc biệt là Long Phú Tu, gần như nghiến răng nghiến lợi nhìn Ứng Phi Trục.
Nghe Bạch Nhung nói mình cũng có cảm giác quen thuộc với sức mạnh Thiên Đạo, Ứng Phi Trục nhất thời cũng không thể làm rõ đầu đuôi. Nhưng có một điều y có thể khẳng định, Bạch Nhung nhất định từng ở bên cạnh Bạch Trạch một thời gian, hơn nữa không ngắn.
Loại pháp thuật che giấu huyết mạch này không dễ thi triển. Dù là Bạch Trạch, cũng phải lấy tâm đầu huyết của mình với Tì Hưu làm vật dẫn.
Tốn công như vậy, rõ ràng là để che giấu sự tồn tại của Bạch Nhung trước Thiên Đạo.
"Chờ về thành phố A, tôi sẽ đi cùng cậu về viện phúc lợi một chuyến." Ứng Phi Trục nói.
Bạch Nhung nuốt nước miếng liên tục, giọng nghèn nghẹn: "Vâng."
Hai người đứng quá gần nhau.
Long Phú Tu cuối cùng cũng không nhịn được, quay sang Ứng Phi Trục mắng xối xả: "Đồ mặt người dạ thú! Bạch Nhung còn nhỏ như vậy!"
"?"
Ứng Phi Trục tức đến bật cười: "Cậu có bệnh à?"
"Cậu đứng gần nhóc ấy như vậy làm gì?" Long Phú Tu gằn giọng: "Tôi nói cho cậu biết, Bạch Nhung rất có thể là đứa trẻ tôi với Bạch Trạch nuôi lớn. Cậu tránh xa nhóc ấy ra, đừng có ý đồ không an phận."
"Cậu ấy không phải tiểu Bạch Trạch, cũng không phải tiểu Tì Hưu." Ứng Phi Trục lạnh lùng đáp: "Cậu có chứng cứ gì nói cậu ấy là con của cậu với Bạch Trạch?"
Nói xong, y mới ý thức được nửa câu sau của Long Phú Tu: "Ý đồ không an phận?"
Giọng Ứng Phi Trục lạnh hẳn: "Tự mình dơ bẩn, nhìn ai cũng thấy dơ."
Làn da lộ ra ngoài của Long Phú Tu bắt đầu hiện lên vảy rồng, gằn từng chữ: "Cậu muốn đánh nhau?"
Ứng Phi Trục hoàn toàn không né tránh, buông tay đang nắm Bạch Nhung ra: "Đánh thì đánh."
Bạch Nhung không rõ hai người đang đùa hay thật, vội vàng đứng bật dậy, hai tay ôm chặt lấy cánh tay Ứng Phi Trục: "Đừng, đừng mà!"
Cậu cuống quýt kéo y lại, liếc thấy Bạch Trạch cũng đang giữ chặt người đàn ông tính tình nóng nảy kia.
"Ứng tiên sinh." Bạch Nhung nhỏ giọng gọi, ánh mắt cầu xin nhìn y.
Toàn bộ ý chí chiến đấu của Ứng Phi Trục lập tức tan biến.
Thấy mâu thuẫn vừa chạm là nổ giữa Ứng Phi Trục với Long Phú Tu tạm thời dịu xuống, Bạch Nhung kéo Ứng Phi Trục lùi sang bên cạnh hai bước.
Lúc này, trong lòng cậu vẫn còn một câu hỏi.
Bạch Nhung nắm tay áo Ứng Phi Trục, mím môi, do dự một hồi, hỏi: "Ứng tiên sinh, vậy nên, tôi thật sự là mèo yêu sao?"