Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bạch Nhung nằm sấp trên giường trong lều trại, vừa ôm điện thoại vừa báo cáo tình hình của mình cho Cốc Ly Sơn.
Bên kia, Cốc Ly Sơn vừa đặt vé máy bay vừa hỏi han tình trạng vết thương của cậu.
Chuyện vừa rồi xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức Bạch Nhung chưa kịp phản ứng. Đến khi quay về lều trại, ngồi nhớ lại, trong đầu cậu chỉ còn lại một hình ảnh duy nhất: Phương Đông Thanh gọi một cú điện thoại không nên gọi cho Ứng Phi Trục. Còn những chuyện khác, cậu hoàn toàn trống rỗng.
"Xử lý rồi ạ." Bạch Nhung chớp chớp mắt: "Hình như là khử trùng, sau đó bôi thuốc gì đó. Giờ em không đau mấy nữa."
Nếu chuyện này đặt lên người một minh tinh bình thường, người đại diện chắc chắn đã nhảy dựng lên, gào to: "Không đi bệnh viện, nhỡ để lại sẹo thì sao?!"
Nhưng đoàn phim của Bạch Nhung lại không phải nơi bình thường, nói chính xác hơn là cả cái công ty Sơn Hải này, gom lại cũng không được mấy người là nhân loại thuần túy.
Cốc Ly Sơn chỉ cảm thấy Phương Bác Thâm chắc hẳn đã lấy ra thứ thuốc tốt gì đó. Thuốc được các yêu quái thượng cổ coi trọng, hiệu quả khẳng định gấp trăm lần thuốc xử lý vết thương của bệnh viện loài người.
"Được, vậy tôi sẽ nói với đạo diễn Phương cho cậu nghỉ ba ngày." Cốc Ly Sơn nói.
Bạch Nhung gác cằm lên chiếc gối ôm hình quả bơ lông xù, vừa "vâng vâng" vừa gật đầu.
Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời của cậu, lòng Cốc Ly Sơn mềm hẳn xuống: "Tôi sẽ lập tức đến thành phố C, tiện thể bảo Ứng tổng sắp xếp cho cậu một trợ lý đi cùng. Cậu là nghệ sĩ ký hợp đồng, không thể để người khác ai cũng có trợ lý mà bên cạnh cậu lại không có ai."
Bạch Nhung lại không thấy chuyện này cần thiết đến thế.
Trước đây cậu từng làm trợ lý, cảm thấy những việc trợ lý làm được thì mình cũng làm được, hơn nữa cậu không quen có người lúc nào cũng kè kè bên cạnh.
"Không cần đâu, anh Ly Sơn." Bạch Nhung ôm điện thoại lăn người một vòng, nằm ngửa trên giường: "Dù sao giờ em cũng không bận, không cần phiền phức như vậy đâu."
Sau khi đặt xong vé bay đến thành phố C, Cốc Ly Sơn đã cầm notebook đi thẳng lên tầng cao nhất, văn phòng tổng giám đốc của Ứng Phi Trục.
Hắn hoàn toàn không để lời Bạch Nhung lọt tai, nói: "Tôi sẽ tìm Ứng tổng. Cậu còn nhỏ, bên cạnh nhất định phải có người đi theo."
Nói xong, hắn gõ cửa văn phòng Ứng Phi Trục.
Không có phản hồi.
"Ứng tổng không ở sao?" Cốc Ly Sơn lẩm bẩm.
Ngay lúc này, Bạch Nhung đột nhiên nhớ tới cú điện thoại Phương Đông Thanh gọi lúc cậu bị thương. Cậu do dự một chút, nói: "Lúc em bị thương, thầy Phương Đông có gọi cho Ứng tổng."
Động tác của Cốc Ly Sơn khựng lại: "Nói gì?"
"Thầy ấy bảo Ứng tổng tìm cho em một trợ lý." Bạch Nhung nói: "Nhưng em không nghe thấy Ứng tổng trả lời."
Cốc Ly Sơn đứng trước văn phòng tổng giám đốc trống không, cả người rơi vào trầm tư.
"Anh Ly Sơn?" Bạch Nhung gọi thử.
"Ừ, tôi đây." Cốc Ly Sơn hoàn hồn, nói: "Có lẽ Ứng tổng đã đi tìm cậu rồi."
Mắt Bạch Nhung mở to, đôi mắt tròn trịa khiến cậu trông đặc biệt đáng yêu: "Hả?"
Cậu hoàn toàn không hiểu chuyện đang phát triển theo hướng nào.
Cốc Ly Sơn kiên nhẫn giải thích: "Ứng tổng rất thích cậu. Có lẽ nghe nói cậu bị thương nên đã sang thành phố C tìm cậu rồi."
"!!!"
Bạch Nhung sợ đến mức suýt đụng đầu vào tủ thấp bên cạnh: "Ứng tổng thích, thích em?!"
"Đúng vậy."
Đầu Bạch Nhung "ong" một tiếng, hoàn toàn trống rỗng.
"Tôi chưa từng thấy Ứng tổng đối xử tốt với ai như vậy." Cốc Ly Sơn tiếp tục nói.
Bạch Nhung muốn cười cho phải phép nhưng không sao cười nổi: "Có thể là khí chất của em khiến người khác cảm thấy rất dễ chịu."
Cốc Ly Sơn nói thêm: "Cô Tương Dao với đạo diễn Phương cũng rất thích cậu. Tôi chưa từng thấy đạo diễn Phương ôn hòa với ai như thế."
Bạch Nhung: "..."
Cậu thở phào nhẹ nhõm, vùi thẳng mặt vào gối ôm, nhất quyết không chịu ngẩng lên.
Nói chuyện đừng có ngắt quãng kiểu đó chứ!
Dọa người lắm biết không?!
Lúc Cốc Ly Sơn nói "Ứng tổng thích cậu", trong đầu Bạch Nhung đã nghĩ xong cả cách viết đơn xin nghỉ việc rồi, dù biết hợp đồng nghệ sĩ có viết đơn cũng vô dụng.
Thời điểm cậu đang suy nghĩ lung tung, bên ngoài lều trại đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp: "Bạch Nhung."
Là giọng của Ứng Phi Trục!
Bạch Nhung giật mình, vội cúp máy, tay chân luống cuống kéo khóa lều.
Ứng Phi Trục đứng ngược sáng, ánh nắng vàng cam phủ lên thân hình cao lớn của y.
Cả người Bạch Nhung gần như bị bóng dáng của Ứng Phi Trục bao trùm hoàn toàn. Cậu ngẩng đầu, giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn ngồi thẳng, cố gắng nhìn vào mắt đối phương.
Thực ra, cậu đang ngẩn người. Lúc cậu bị thương hình như chỉ mới xảy ra từ một tiếng trước, từ thành phố A tới thành phố C có thể nhanh như vậy sao?
Nhiệt độ cơ thể áp sát khiến Bạch Nhung chợt tỉnh táo lại. Cậu giật mình phát hiện Ứng Phi Trục không biết từ lúc nào đã ngồi xổm xuống, chắn kín cửa lều.
"Bị thương?" Đôi mắt đen của Ứng Phi Trục khóa chặt lên mặt cậu.
Bạch Nhung có chút luống cuống: "Cũng ổn, không đau lắm."
"Cho tôi xem vết thương."
Bạch Nhung ngoan ngoãn quay lưng, vừa định kéo áo lên thì đầu ngón tay chạm vào vạt áo, bỗng nhận ra động tác này hơi kỳ quái.
Quá mập mờ.
Nếu đặt trong phim truyền hình hay điện ảnh, đoạn này chắc chắn sẽ được quay chậm, thêm nhạc nền, tình cảm nhân vật phát triển vùn vụt.
Nghĩ vậy, Bạch Nhung lập tức không chịu kéo áo nữa: "Thật sự không đau."
Ứng Phi Trục lười tranh luận, trực tiếp đặt tay lên vai Bạch Nhung, hơi dùng lực một chút, Bạch Nhung liền nửa nằm xuống đất.
"Ứng tổng?" Bạch Nhung căng thẳng.
Ứng Phi Trục cẩn thận vén vạt áo của cậu lên, một vết thương sưng đỏ dài gần hai mươi centimet lập tức lộ ra trong không khí.
Bạch Nhung căng thẳng đến mức nuốt nước bọt liên tục. Cậu cảm nhận rõ Ứng Phi Trục đang cúi sát lại, hơi thở phả lên vùng da quanh vết thương. Eo cậu run rẩy không kiểm soát được, trước mắt, sau tai đều nóng lên một màu hồng nhạt.
Ứng Phi Trục đưa tay, nhẹ nhàng lướt qua vùng da sưng đỏ quanh miệng vết thương.
Bầu không khí kiều diễm trong nháy mắt tan biến.
"A!!!" Bạch Nhung đau đến tái mặt: "Đau!"
Ứng Phi Trục lập tức tỉnh táo khỏi cảm giác mềm mại kia: "Không phải nói là không đau?"
Y vừa nói, đồng thời lặng lẽ truyền một chút linh lực vào vết thương.
Cơn đau nhói lập tức biến mất.
Bạch Nhung cau mày cảm nhận một chút, ngượng ngùng cúi đầu: "Lại không đau nữa rồi."
Đương nhiên Ứng Phi Trục biết.
Ứng long có khả năng hồi phục cực nhanh. Vừa rồi y chỉ truyền một chút linh lực, vết thương đã khép lại được ba phần. Chỉ là Bạch Nhung không nhìn thấy lưng mình nên chỉ có thể dựa vào cảm giác.
Ứng Phi Trục buông vạt áo xuống, đồng thời thả tay khỏi vai cậu.
Bạch Nhung kéo lại quần áo, rụt người vào trong lều.
"Tôi đi lấy thêm thuốc cho cậu." Ứng Phi Trục nói với vẻ nghiêm túc, mày khẽ nhíu. Chưa kịp để Bạch Nhung nói cảm ơn, y đã xoay người rời đi.
Y đến vội, đi cũng vội, chỉ để lại Bạch Nhung ngồi ngẩn ngơ trong lều.
Bạch Nhung: "..."
Rời lều của Bạch Nhung, Ứng Phi Trục đi tìm Phương Bác Thâm xin thuốc.
Phương Bác Thâm giang tay: "Tôi đâu có nhiều thuốc. Mấy vết thương kiểu này đặt lên người chúng tôi, chớp mắt là lành, ai giữ thuốc trị ngoại thương làm gì."
Ứng Phi Trục lười nói nhảm, hỏi thẳng: "Phương Đông Thanh ở đâu?"
"Lều xám trắng bên trái."
Ứng Phi Trục quay người đi thẳng, không thèm ngoái đầu.
Phương Bác Thâm: "..."
Hắn chỉ cảm thấy huyệt thái dương giật giật đau. Nghĩ đến sức chiến đấu của nguyên hình Ứng Phi Trục, cuối cùng chỉ hít sâu một hơi, quay sang nói với phó đạo diễn: "Tiếp tục quay."
Ứng Phi Trục không hề thu liễm hơi thở cuồng bạo của Ứng long.
Vì vậy, y vừa đến trước lều của Phương Đông Thanh, người bên trong đã bước ra trước.
Phương Đông Thanh cong môi: "Xem ra cậu rất thích tiểu yêu quái đó."
"Thuốc." Ứng Phi Trục lạnh lùng.
Phương Đông Thanh giơ tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một bình ngọc trắng nhỏ. Đưa cho y xong, hắn bâng quơ nói: "Tương Dao nói cậu không nhìn ra được nguyên hình của Bạch Nhung."
Ứng Phi Trục cúi đầu kiểm tra thuốc, xác nhận không vấn đề mới thu lại: "Muốn nói gì thì nói thẳng."
"Tộc Phì Phì thật sự bị diệt sạch rồi sao?"
Ứng Phi Trục chậm rãi ngẩng đầu: "Cậu cho rằng cậu ta là Phì Phì?"
Phương Đông Thanh gật đầu: "Hôm nay tôi chạm vào máu cậu ấy, cảm giác rất giống."
"Không thể nào." Giọng Ứng Phi Trục trầm hẳn xuống: "Cả tộc đó đã bị diệt vong trong cuộc tranh đấu giữa hai đại yêu. Đó là ý của Thiên Đạo."
Không ai có thể giấu được Thiên Đạo.
"Vậy thì trên người cậu ta đã bị hạ pháp thuật che giấu huyết mạch."
Sắc mặt Ứng Phi Trục trầm đến đáng sợ.
Phương Đông Thanh tiếp tục: "A Nhạc từng là bạn thân nhất của tôi. Nếu Bạch Nhung thật sự là Phì Phì, tính ra cũng là hậu duệ của A Nhạc. Tôi sẵn sàng thay A Nhạc chăm sóc cậu ấy."
Ứng Phi Trục nhếch môi: "Mơ đi."
Y quay người rời đi, để lại một câu: "Tôi sẽ về hỏi Bạch Trạch cho rõ."
So với thời thượng cổ linh khí dồi dào, hiện nay đại yêu có thể che giấu Thiên Đạo không nhiều, có lẽ Bạch Trạch sẽ biết chút gì đó.
Bạch Nhung ôm thú bông quả bơ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định kéo mở lều trại, treo cả hai bên rèm lên. Như vậy người đi ngang qua đều có thể nhìn thấy bên trong, Ứng Phi Trục chắc cũng không dám làm bậy.
Nghĩ đến tư thế lúc nãy, mặt cậu lại đỏ thêm mấy phần.
Đúng lúc Thi Hoài cầm thẻ bấm giờ đi ngang qua, thấy vậy liền tò mò thò đầu vào lều.
"Sao mặt cậu đỏ như mông khỉ vậy?" Thi Hoài hỏi.
Bạch Nhung: "..."
"Bị sốt à?" Thi Hoài vừa hỏi vừa đưa tay sờ trán cậu.
Khoảng cách quá gần khiến Bạch Nhung liên tưởng đến Ứng Phi Trục, theo phản xạ lùi lại: "Không sốt, không cần sờ."
Thi Hoài bán tín bán nghi rút tay về: "Thật à?"
Bạch Nhung giơ bốn ngón tay: "Em thề."
"Được rồi. Lát nữa anh mang cho cậu chai nước, cậu nhớ chú ý---"
Lời còn chưa dứt, phía sau bỗng truyền đến một luồng uy áp mang tính cảnh cáo.
"Tôi nhớ bây giờ đang là giờ làm việc." Giọng Ứng Phi Trục trầm xuống, sắc mặt không vui.
"!!!"
Thi Hoài sợ đến mức suýt lộ cả đuôi rắn: "Tôi, tôi chỉ qua xem Bạch Nhung thôi."
Bạch Nhung vội vỗ vỗ mu bàn tay hắn trấn an: "Em có nước rồi, anh đi làm đi."
Ngay sau đó, Thi Hoài chạy mất dép, trước khi đi còn nói tối sẽ quay lại thăm cậu.
Sau khi Thi Hoài rời đi, Bạch Nhung vừa định đứng dậy ra ngoài, Ứng Phi Trục đã cúi người bước thẳng vào lều, còn tiện tay kéo khóa đóng lại.
Lều vốn còn khá rộng, vì thêm một người mà lập tức trở nên chật chội.
Bạch Nhung: "..." [Sợ hãi.jpq]