Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bạch Nhung không hiểu ra sao.
Bên kia, Thi Hoài vẫn lạch cạch gửi tin nhắn liên tục.
[Thi Hoài: Thằng Mạnh Thiên Gia này coi như ác giả ác báo, đáng đời. Trên đầu còn có Thiên Đạo nhìn xuống đó, làm quá thì kiểu gì cũng không trốn nổi.]
Bạch Nhung cuộn người trong chăn xoay một vòng, chóp đuôi cũng khẽ lay động theo.
[Bạch Nhung: Cậu ta đáng tội thật nhưng anh đừng tức giận quá, vì mấy chuyện này mà ảnh hưởng tâm trạng mình không đáng.]
[Thi Hoài: Huhu! Bảo bảo, xà xà yêu cậu.jpq]
[Bạch Nhung: Mèo con đỏ mặt.jpq]
Sau khi ăn dưa của Mạnh Thiên Gia với Thi Hoài được một lúc ngắn ngủi, ý thức vốn còn khá tỉnh táo của Bạch Nhung rất nhanh đã bị cơn buồn ngủ chiếm trọn.
Cậu vừa đặt điện thoại xuống, gần như không hề cử động thêm, đã rơi vào giấc ngủ sâu.
Mặt trời lặn dần, cho tới khi tia sáng cuối cùng chìm hẳn xuống vực sâu, bầu trời bị bóng đêm thống trị.
Ở nơi mắt thường không nhìn thấy, ánh trăng như dòng lụa nước len qua khe cửa sổ chảy vào phòng, chậm rãi phủ kín cả chiếc giường. Thanh niên tóc đen da trắng lặng lẽ nằm đó, ngâm mình trong nguyệt hoa.
——
Giấc ngủ này của Bạch Nhung rất ngon.
Dù cậu mơ một giấc mơ rất dài nhưng sau khi tỉnh lại lại không hề thấy mệt mỏi.
Tỉnh dậy, Bạch Nhung gõ gõ cái đầu còn hơi mơ hồ. Những cảnh tượng dài dòng mà chân thực trong mơ tan biến sạch sẽ theo khoảnh khắc mở mắt, còn bản thân cậu không nhớ rõ rốt cuộc mình đã mơ thấy gì.
Cậu ngồi trên giường, cố gắng hồi tưởng nội dung giấc mơ nhưng chỉ nhớ lờ mờ vài hình ảnh. Núi cao sông lớn, hoàng thổ khô cằn, cây chết trụi lá cùng hai con cự thú vật lộn giữa cát bụi mịt mù...
Ngoài ra, dường như còn có một người đàn ông rất trẻ bế cậu lên từ mặt đất, dùng giọng nói dịu dàng như gió xuân nhẹ nhàng dỗ dành: "Thiên Đạo... nhất tộc... diệt sạch... con cuối cùng."
"...vi phạm Thiên Đạo..."
"Tiên đoán... chỉ dẫn..."
Những đoạn đối thoại hỗn loạn, dường như có người không muốn người đàn ông dịu dàng kia cứu cậu.
Phần sau của giấc mơ lại rõ ràng hơn rất nhiều.
Hình như Bạch Nhung được đặt trong một khu rừng núi phong cảnh cực đẹp. Người đàn ông ôn nhu kia luôn ở bên cạnh cậu, tự xưng là ba ba, còn giúp cậu tắm rửa, lau móng vuốt.
Sau khi tỉnh lại, Bạch Nhung cảm thấy giấc mơ mơ hồ ấy thật khó hiểu.
Chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh vẫn tận tụy làm việc, tiếng chuông leng keng rung lên không ngừng bên tai. Dòng suy nghĩ vừa trôi xa của Bạch Nhung bị kéo mạnh trở về hiện thực, cậu luống cuống tắt báo thức trên điện thoại.
Thời gian hiển thị là bảy giờ đúng.
Tính toán một chút, giấc này cậu lại ngủ gần mười hai tiếng.
Ý thức được điều đó, trong lòng Bạch Nhung bỗng sinh ra cảm giác áy náy vì lãng phí thời gian. Cậu không nghĩ thêm về nội dung giấc mơ nữa, nhanh chóng mang dép đi rửa mặt đánh răng, thay quần áo.
Dựa vào việc trong ký túc xá không có ai nhìn thấy, Bạch Nhung quang minh chính đại phe phẩy cái đuôi đi tới đi lui trong phòng. Chỉ đến lúc thay quần áo, cậu mới thu đuôi lại.
Giờ làm việc của Sơn Hải là tiêu chuẩn sáng đi chiều về, lúc bận thì thỉnh thoảng tăng ca nhưng không thường xuyên.
Vì thế fans của nghệ sĩ dưới trướng Sơn Hải vừa cảm thấy may mắn vì thần tượng nhà mình có nguồn tài nguyên dồi dào, vừa tức giận vì bộ phận truyền thông của công ty luôn xử lý khủng hoảng dư luận chậm trễ.
Nguyên nhân chính là vì bộ phận truyền thông không tăng ca.
Tuy nhiên Sơn Hải có hợp tác lâu dài với một văn phòng luật sư bất bại nổi tiếng ở thành phố A nên cho dù dư luận lên men cả đêm không xử lý kịp, công ty vẫn có thể lật ngược tình thế bằng các bản thanh minh pháp lý.
Trừ khi, phốt là thật.
Ví dụ như Hồ Hà Dương thật sự không có bằng tiểu học, trung học cơ sở nên nhiều năm liền bị mắng là cá lọt lưới chín năm nghĩa vụ.
Nghĩ tới đây, Bạch Nhung bật cười thành tiếng.
Cậu bỗng cảm thấy trở thành nghệ sĩ - một bước ngoặt lớn của đời người dường như cũng là một trải nghiệm khá thú vị. Cùng lắm thì quay xong bộ phim của đạo diễn Phương, lĩnh thêm vài năm lương cơ bản, cậu sẽ tìm một nơi núi sâu rừng thẳm về trồng rau.
Bộ phim [Cục Diện Mờ Sương] này, nói cho cùng là Bạch Nhung bị Phương Bác Thâm kéo tới cứu trận.
Vai của Chử Bạch không nhiều nhưng Phương Bác Thâm ra tay rất hào phóng. Dù Bạch Nhung không có chút danh tiếng nào, đối phương vẫn phê cho cậu cát xê ba trăm nghìn.
Không ai không rung động trước tiền, ít nhất Bạch Nhung là vậy.
Một phần lý do khiến cậu quyết định nghiêm túc học diễn xuất chính là vì khoản ba trăm nghìn này. Nếu là công việc bình thường, kể cả có thưởng cuối năm, cậu cũng phải mất hai ba năm mới để dành được số tiền đó.
Coi như làm thêm thôi.
Bạch Nhung tự nhủ.
Dù sao thời đại học cậu cũng làm thêm nhiều đến mức đếm không xuể, hơn nữa Ứng Phi Trục lo cậu không hiểu gì nên thời hạn hợp đồng ký rất ngắn.
Coi như làm thêm hai năm, sau đó có thể chuyển sang công việc khác hoặc tìm một thôn làng hẻo lánh nào đó về trồng rau cũng được.
Tự nấu ăn mất kha khá thời gian, lúc Bạch Nhung ăn sáng xong đã là tám rưỡi.
Bạch Nhung mặc áo thun trắng đơn giản nhất, quần túi hộp mua trong đợt sale 11.11 gom mã giảm giá. Bộ quần áo rộng thùng thình khiến vóc dáng cậu trông càng mảnh mai.
Ký túc xá nằm ngay cạnh công ty, còn nửa tiếng nữa mới đến chín giờ, thời gian dư dả. Bạch Nhung thong thả đi bộ dọc theo đường lớn về phía công ty.
Trên đường, cậu gặp rất nhiều người đi làm bằng xe đạp công cộng hoặc xe điện.
Bạch Nhung cúi đầu như thời còn học đại học, nhưng cậu quên mất rằng từ lần cắt tóc trước, kỳ lạ là tóc cậu không chưa dài thêm chút nào nên không thể che gương mặt ưu tú bằng mái tóc dài như trước nữa.
Chưa đi được mấy bước, Bạch Nhung đã cảm nhận được ánh nhìn không ngừng đổ dồn về phía mình.
Càng tới gần công ty, tình huống này càng rõ rệt.
Trước cổng công ty vẫn tụ tập một đám fan với paparazzi.
Bạch Nhung vừa đi ngang qua đã nghe thấy có người thì thầm bàn tán về mình.
"Không phải người mới mà đạo diễn Phương từng đăng Weibo đó sao?"
"Hình như ký hợp đồng với Sơn Hải rồi, vận may tốt thật."
"Ngoại hình đúng là không tệ, trách không được đạo diễn Phương lại thích..."
Sau những lời này là mấy tiếng cười mờ ám.
Bạch Nhung hơi nhíu mày, từ đầu đến cuối không nói gì.
Đây là điều bắt buộc phải trải qua khi làm nghệ sĩ, hay nói đúng hơn là làm minh tinh. Kiếm được thù lao cao gấp vô số lần người thường, cũng phải gánh chịu những lời nói và áp lực như vậy.
Bạch Nhung coi như không nghe thấy, chỉ nghĩ lần sau nên đi vòng một chút, vào công ty từ bãi đỗ xe ngầm phía Tây.
Thời điểm cậu đang mải nghĩ ngợi lung tung, đột nhiên một chiếc SUV chậm rãi dừng lại trước cổng công ty.
Những người vừa bàn tán về Bạch Nhung lập tức rút camera với điện thoại ra, chụp lia lịa về phía chiếc xe.
Nghe thấy động tĩnh, Bạch Nhung quay đầu nhìn qua, đúng lúc thấy Tương Dao bước xuống xe.
Nhìn thấy Bạch Nhung, Tương Dao còn từ xa vẫy tay với cậu, nghiêng đầu nói mấy câu với trợ lý rồi bình thản đi xuyên qua đám đông, tới bên cạnh Bạch Nhung.
"Sao tới công ty sớm thế?" Tương Dao xách chiếc túi nhìn là biết rất đắt, thân thiết khoác vai Bạch Nhung: "Nhóc còn nhỏ vậy, không ngủ thêm chút nữa à?"
Bạch Nhung đáp: "Anh Ly Sơn bảo em tới dự thính lớp diễn xuất, chín giờ sáng bắt đầu học."
Tương Dao trò chuyện cùng Bạch Nhung suốt quãng đường vào thang máy. Hôm nay cô tới công ty để nhận một buổi phỏng vấn tuyên truyền cho [Cục Diện Mờ Sương] nên tầng tới không giống Bạch Nhung.
Đến nơi, Bạch Nhung bước ra thang máy trước, dựa theo bản đồ Cốc Ly Sơn đưa, tìm tới phòng học diễn xuất.
Cuộc sống phong phú khiến thời gian trôi qua cực nhanh.
Cả ngày Bạch Nhung ngâm mình trong các lớp học của công ty. Học xong diễn xuất, cậu tiện thể dự thính lớp hình thể với quản lý biểu cảm. Đói thì dùng thẻ nhân viên chưa bị thu hồi để ăn một bữa ở căng tin, chiều lại tiếp tục nghe giảng.
Mãi đến khi trời tối, Bạch Nhung mới mang theo cái đầu nhét đầy kiến thức trở về ký túc xá.
Thi Hoài lại chia sẻ cho cậu một đống dưa Weibo: nào là minh tinh hạng A từng công khai kết hôn rùm beng nghi ly hôn, nào là nữ streamer giọng ngọt không lộ mặt nghi ngờ giả gái lừa tiền...
Bạch Nhung xem từng cái, trả lời từng tin, dỗ đến mức Thi Hoài gửi cho cậu rất nhiều sticker xà xà.
hìn mấy sticker rắn bản chibi trông như được thiết kế riêng, Bạch Nhung tò mò gõ chữ.
[Bạch Nhung: Anh tự vẽ đó à?]
Cậu biết Thi Hoài từng học vẽ, thỉnh thoảng còn nhận đơn online kiếm tiền ăn cơm.
[Thi Hoài: Ừ, để hôm nào rảnh anh vẽ cho cậu một bộ nhé, siêu đáng yêu.]
[Bạch Nhung: Anh có vẻ rất thích rắn ha.]
[Thi Hoài: Cậu không thích sao... [Xà xà buồn bã.jpq]
Với loại động vật thân mềm này, Bạch Nhung không thích cũng không ghét, hơn nữa rắn Thi Hoài vẽ trông rất đáng yêu.
[Bạch Nhung: Cũng ổn, không ghét. Anh vẽ đáng yêu mà!]
Trong căn phòng tối om, Thi Hoài cười cong cả mắt.
[Thi Hoài: Anh vẽ cho cậu một bộ nhé! Nguyên hình của cậu là gì?]
Câu hỏi này với Thi Hoài hoàn toàn tự nhiên nhưng với Bạch Nhung - người mang bí mật, ngay khi nhìn thấy hai chữ "nguyên hình", lông trên đuôi cậu lập tức dựng hết lên.
Thi Hoài có ý gì vậy? Hắn biết rồi sao?
Không thể nào, rõ ràng từ nhỏ đến lớn cậu đều giấu rất kỹ...
Bạch Nhung nhìn đi nhìn lại dòng tin nhắn ấy mấy lần, lòng bàn tay áp lên màn hình điện thoại, lần đầu tiên không biết phải trả lời Thi Hoài thế nào.
Do dự rất lâu, Bạch Nhung c*n m** d***, rối rắm gửi một tin thăm dò.
[Bạch Nhung: Nguyên hình gì cơ?]
Thi Hoài hoàn toàn không hiểu gì.
[Thi Hoài: Thì là nguyên hình đó. Anh nhìn không ra, mà cậu cũng chưa từng nói.]
Bạch Nhung cảm thấy mình sắp không thở nổi, ôm điện thoại đi tới đi lui trong phòng khách nhỏ, lòng rối như tơ vò.
Cậu không nghĩ ra, cũng không dám hỏi thẳng Thi Hoài.
Trước khi số bước đi bộ trên điện thoại tăng thêm một nghìn bước tại chỗ, Bạch Nhung cuối cùng cũng nghĩ ra một cách.
Có vấn đề, tìm Baidu!
Cậu mở app Baidu, gõ vào ô tìm kiếm: [Bạn hỏi tôi nguyên hình là gì có nghĩa là gì?]
Nhấn tìm kiếm, câu trả lời đầu tiên khiến Bạch Nhung thở phào nhẹ nhõm.
[---Một cách chơi cosplay chữ của giới trẻ, lấy động thực vật làm "nguyên hình" tượng trưng cho bản thân. Khi trò chuyện sẽ tự xưng mèo mèo, cún cún v.v...]
Đọc xong kết quả tìm kiếm, lại nhìn tin nhắn của Thi Hoài, Bạch Nhung thử gõ trả lời: [Ý là hỏi em muốn vẽ con vật hay thực vật nhỏ gì à?]
Thi Hoài trả lời rất nhanh: [Đúng!]
Bạch Nhung thở dài, tiện tay lau mồ hôi lạnh vừa toát ra.
[Bạch Nhung: Mèo trắng đi, em thích con đó.]
Ở bên kia, Thi Hoài - người đang "lệch sóng" hoàn toàn mơ hồ vẫy vẫy cái đuôi rắn của mình. Nguyên hình của Bạch Nhung là mèo sao?
Không đúng!
Nếu đơn giản như vậy, sao hắn lại không nhìn ra được chứ?